Omega Hoàn Hảo Của Tôi - Chương 17

"Chà, tôi đã điều tra sơ qua về những tin đồn..."

Philip liền lập tức điều tra về Bá quốc Este ngay khi nghe tin tay vĩ cầm mà chủ nhân tìm được chính là Leila theo lời đồn đại.

Dù chỉ điều tra qua loa cũng đủ để nắm được tình cảnh và nơi ở của cô.

"Xem ra cô ấy không được gia đình bảo vệ tử tế. Thật ra, gia tộc thừa sức dập tắt những tin đồn bất lợi về cô ấy, vậy mà họ lại chẳng buồn làm."

"Vậy ra cô ta bị coi là một đứa trẻ vô dụng sao?"

"Cũng không hẳn, vì cô ấy là Omega siêu trội duy nhất của Đế quốc Camorr. Bá tước Este dường như chỉ quan tâm đến những đứa con riêng, dù rằng bản thân cô ấy vẫn có giá trị sử dụng."

"Ngươi có mang theo tài liệu không?"

"Có chứ, xin chờ một chút."

Lucas rất quý điểm này ở Philip. Tất nhiên việc tự ý điều tra người của chủ nhân có thể coi là mạo phạm, nhưng khoảng thời gian dài gắn bó bên nhau khiến hắn không thấy khó chịu.

Nhận lấy xấp tài liệu từ tay y, Lucas cẩn thận xem xét gia phổ của Bá quốc Este.

"Toàn là Beta sao."

"Vâng, ngoại trừ cô ấy ra thì tất cả thành viên dòng tộc Este đều là Beta. Thú thật, thật kinh ngạc khi một Omega siêu trội lại có thể sinh ra từ sự kết hợp giữa Beta và Omega."

"Đó là hiểu lầm của ngươi rồi."

Lucas thản nhiên chỉnh lại lời y trong lúc chuyển tiếp tài liệu.

"Ý ngài là sao ạ?"

"Một cá thể siêu trội chỉ có thể ra đời từ sự kết hợp giữa Alpha trội và Omega trội. Nếu các đặc tính trội mà dễ dàng di truyền đến thế, thì các gia tộc sở hữu dòng máu trội đã tiếp tục chỉ sinh ra những cá thể trội rồi."

"Nghe cũng có lý."

Nếu là kẻ khác đặt ra câu hỏi này với Lucas, có lẽ hắn đã tỏ ra khó chịu. Nhưng vì đó là Philip nên hắn mới giải thích một cách bình thản như vậy. Có lẽ việc tâm trí đang bận tâm đến nội dung trong tài liệu cũng làm vơi đi sự bực bội.

"Mấy anh chị em đó quả là đến từ một gia đình phiền phức."

"Vâng, thì... chuyện đó rõ rẽ quá rồi."

Bản thân Philip từ nhỏ đã bị anh trai tước đoạt đủ điều, nên dù tình cảnh có đảo ngược, y vẫn có thể hiểu cho vị thế của Leila.

"Chúng ta nên đi gặp cô ấy."

"Gì cơ ạ?"

Lucas, người vốn nghĩ rằng cô sẽ không tự mình tìm đến, chợt nhớ lại tâm trạng gần đây của mình. Đã bao giờ hắn lại thất vọng đến thế chỉ vì không thể gặp một nghệ sĩ biểu diễn mà mình chống lưng?

Cho đến nay, những nghệ sĩ được hắn tài trợ luôn thấp phỏm lo âu vì không thể diện kiến hắn. Thưởng thức màn biểu diễn hay tác phẩm của họ thì tốt thật đấy, nhưng hắn hiếm khi chủ động đến thăm họ như lần này.

Có lẽ hắn chưa từng muốn nhìn hay lắng nghe họ đến mức ấy, hoặc giả ánh mắt của họ khiến hắn cảm thấy khó chịu.

Nhưng lần này thì khác. Màn trình diễn của Leila vượt trội và đặc biệt hơn bất kỳ tiếng đàn vĩ cầm nào hắn từng nghe trước đây. Thêm vào đó, hương thơm cơ thể thoang thoảng cùng ánh mắt không hề đoái hoài đến hắn dường như đã mang lại cho hắn một khoảng lặng bình yên thực sự.

Nghĩ rằng mình không thể để mất nơi trú ẩn vừa tìm thấy, hắn đứng dậy mà không suy nghĩ gì thêm.

Philip cũng đứng dậy theo hắn và nói:

"Nếu ngài đi thì hãy để tôi đi cùng."

"Nếu ta bảo ngươi đừng đi, liệu ngươi có chịu ở lại làm việc không?"

"Tất nhiên là không rồi ạ. Xin ngài đừng quên tôi là phụ tá của ngài."

"Nếu đã vậy thì còn nói làm gì nữa? Cứ lặng lẽ đi theo ta."

"Vâng."

Lucas sửa sang lại trang phục chỉn chu từ đầu đến chân trước khi bước lên xe ngựa.

Bất chấp việc ghét bỏ những ánh nhìn chằm chằm dai dẳng của mọi người, hắn vẫn biết cách chủ động lợi dụng ngoại hình của chính mình.

***

"Tiểu thư, tôi có để chút thức ăn ở trước cửa... Xin cô hãy ráng ăn hết nhé!"

Anna lo lắng dặn đi dặn lại nhiều lần rồi đập cửa trước khi rời đi. Leila, người nãy giờ vẫn trốn dưới chăn, chỉ hé đầu ra sau khi tiếng động đã chìm vào lặng im.

Cô thẫn thờ ngồi dậy khỏi giường với khuôn mặt vô thần. Bình thường cô sẽ nghe theo lời thỉnh cầu của Anna, nhưng hôm nay cô thực sự chẳng có chút cảm giác thèm ăn. Không, cô chỉ muốn cứ thế mà biến mất cho xong.

Vài tháng trước, cô đã cẩn trọng xin phép cha cho ra ngoài. Sau nhiều lần bị từ chối, cuối cùng cô cũng nhận được sự đồng ý khi cha cô đang vui mừng khôn xiết vì phát hiện ra một mỏ khoáng sản.

Nhưng Emily chỉ cần thốt ra vài lời đã cấm đoán cô bước chân ra khỏi nhà. Cô vốn chẳng còn kỳ vọng gì nhiều vào cha kể từ ngày mẹ qua đời, thế nhưng lần này, cô lại cảm thấy uất hận đến kỳ lạ.

"...Không ngờ vẫn còn chút gì đó để mà thất vọng."

Có vẻ như vẫn còn vương vấn chút vướng bận, cho dù gia đình đối xử với cô còn tồi tệ hơn cả người ngoài.

Truyện liên quan

Kẻ Rình Rập Của Người Phụ Nữ Ấy Hoàn thành Hàn Quốc

Kẻ Rình Rập Của Người Phụ Nữ Ấy

Web Novel R19
Cập nhật: 2 giờ trước

Tóm tắt. Những bức tường được trang trí bằng hoa rực rỡ đủ màu sắc.

40 27
Hình Xăm Hoa Trà Đang ra Hàn Quốc

Hình Xăm Hoa Trà

Web Novel R19
Cập nhật: 9 giờ trước

Tóm tắt. Nàng công chúa xinh đẹp như tiên nữ, Amber.

173 153
Lớp Học Cô Dâu Hoàn thành Hàn Quốc

Lớp Học Cô Dâu

Web Novel R19
Cập nhật: 23 giờ trước

Tóm tắt . ※ Cuốn sách này có mô tả về việc giam cầm, các hành vi có sự đồng ...

85 89
Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất Hoàn thành Hàn Quốc

Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất

Web Novel
Cập nhật: 1 tuần trước

Tóm tắt. "Tại sao anh cứ lảng tránh em? Tại sao anh lại không muốn ôm em?".

51 473