Nhà Giả Kim Bremen Muốn Tiêu Xài Phung Phí - Chương 11: 11. Thử thách của tân thủ
Đi câu thôi nào!
Ở đây có một cây cầu cảng vươn ra biển, được thiết kế để mọi người có thể đứng câu. Tuy nhiên, nếu không có "Giấy phép kỹ nghệ 1 ngày", hễ buông cần là sẽ bị vệ binh bắt ngay. Thành ra tôi cũng đã ngoan ngoãn mua giấy phép rồi.
Tốn 1500z. So với phòng thiền thì rẻ hơn chán. Mà không, giờ ngẫm lại thì cái giá phòng thiền đúng là đắt lòi mắt. Thôi kệ đi!
Nghe đâu có thể thuê thuyền ra xa bờ để câu nữa, nhưng kỹ năng của tôi chưa đủ cấp độ yêu cầu nên cứ ngoan ngoãn ngồi trên bờ vậy.
……Ậy, cây cần câu tân thủ vừa bị lôi tuột đi mất rồi. Không phải kiểu cá nhỏ cắn câu rồi giật giật đâu, mà là bị lôi thẳng xồng xộc xuống nước luôn ấy.
Ơ, cái quái gì thế này, ở đây có sinh vật dữ tợn đến vậy sao?
Vừa hồi hộp, tôi vừa thả đầu dây của cây cần câu mới sắm xuống. Chăm chú quan sát, một bóng cá đang lao đến với kích thước khổng lồ. To vãi cả chưởng. Cái quái gì đây, cái này là không ổn rồi, tôi vội vã giật sấp mặt cây cần lên.
"Nhan?!"
Đuổi theo dây câu, một cái bóng khổng lồ lao vút lên không trung.
C, cá ngừ!?
Sao lại có cá ngừ ở đây!!?
Trong lúc hoảng loạn, tôi dùng "Dịch chuyển" bản khuếch đại rồi quăng nó lên cầu cảng, nhưng nó cứ giãy nảy tưng tưng.
"Nyaaaaaaaa!?"
L, làm sao bây giờ thế này!?
Tôi đành liều mình nhảy đè lên, nhưng kiểu này thì cả mèo lẫn cá sắp lộn cổ xuống biển mất. Thế nhưng tôi lại chẳng có phép tấn công nào dùng được lúc này cả!
Nếu dùng "Bao kích" thì chắc cả mèo lẫn cá cùng dắt tay nhau về với biển mẹ mất thôi!!
Biết thế vội học "Tia sét" cho rồi!
Uư, còn nước còn tát, tôi mang hết sức lực ra thi triển "Phát lôi" phiên bản "Khuếch đại"!
Tách! Thân mình con cá ngừ nảy lên một cái thật mạnh. C, có tác dụng rồi sao?
Thêm một lần "Phát lôi" khuếch đại nữa, cơ thể con cá ngừ giật bắn lên từng hồi rồi dần mất đi sức lực.
Ư, ưhoo, h, hú hồn hù vía.
Lúc nãy vì dốc hết sức bình sinh nên không nhận ra, chứ con cá ngừ này chẳng phải to hơn cả mèo sao? Nhìn cỡ phải tầm 150cm đấy. Loại cá này đâu phải thứ nên xuất hiện ở vùng nước nông thế này đâu cơ chứ.
Khẽ đặt tay lên, tôi đã có thể thu nó vào túi đồ, có vẻ như tôi đã đánh bại được nó rồi. Đánh bại được nó…… tôi lên cấp 19 luôn. Tuy không bằng trùm nhưng lượng kinh nghiệm nhận được cũng khá đấy chứ….
Mấy hoạt động như thu thập hay câu cá tuy ít nhưng vẫn mang lại chút kinh nghiệm. Cơ mà lần này thì chẳng ít chút nào. Cứ tước đoạt mạng sống là có kinh nghiệm, chắc quy luật là thế rồi.
Tôi quay lại cảng, chạy đến quầy tiếp tân của Hội Ngư Dân than phiền: "Có con gì to chà bá xuất hiện nguy hiểm lắm nha~!", thì mới biết đây là loại cá có tên "Cá Ngừ Tân Thủ", thứ mà chỉ có người mới bắt gặp được. Nghe đâu đây là bài thử thách mà thần câu cá ban tặng.
"Tớ đâu có câu được nó, là dùng phép đánh gục nó đấy nha. Cần câu còn chẳng đụng tới tí nào luôn nyan."
"Dù vậy nhưng cậu vẫn hạ được 'Cá Ngừ Tân Thủ', chắc chắn sẽ được thần câu cá để mắt tới cho xem!"
Chuyện là thế đấy.
Nơi này hình như là tổng bản dinh của thần câu cá, nghe bảo có cả đền thờ nên họ dặn tôi nhất định phải ghé qua bái yết.
Tra cứu trên bảng tin thì thấy "Cá Ngừ Tân Thủ" hầu như toàn bị săn bằng phép thuật nên chắc cũng không có vấn đề gì. Trong các bài hướng dẫn, đáp án chuẩn có vẻ là cứ thấy bóng cá thì giật cần câu cho nó nhảy lên rồi bắn rụng xuống. Tuy trông hổ báo vậy thôi nhưng lượng HP lại thấp, chỉ cần lôi được lên mặt đất là kiểu gì cũng xử lý xong.
Thế rốt cuộc bài thử thách câu cá này là cái quái gì vậy??
Mà thôi, ừm. Cứ đến đền thờ cái đã. Đồ cho thì tội gì không nhận.
Suýt quên, hình như ở khu sảnh cũng có cái đền thờ nào đó mà tôi quên khuấy mất không ghé qua. Cả việc viếng mộ anh Johan tôi cũng chưa làm nữa. Lúc về nếu tiện đường thì ghé vậy.
"Cá Ngừ Tân Thủ về hàng rồi nè nyan!"
"Lại câu được con hàng khủng thế à. Tôi muốn mua lại hết đấy, nhưng Ran không tính nấu nướng gì sao?"
"Mèo mà làm thì chỉ có nước chặt khúc ra rồi đem hầm thôi nyan."
"Được rồi, tôi mua hết. Ran cứ lấy xương cá về mà nấu canh nhé."
"Cảm ơn quý khách nyan~!"
Sau khi liên lạc với anh Yamabiko, nghe bảo anh ấy sẽ mua lại nguyên con nên tôi cứ thế giữ nguyên bảo quản.
Anh Yamabiko từng dặn rằng: "Hễ kiếm được nguyên liệu nấu ăn thì cứ liên lạc, tôi sẽ mua lại hết".
Nghe bảo nguyên liệu gì anh ấy cũng mua, nhưng tôi cũng biết tự giới hạn, chỉ bán những món có phẩm cấp cao hoặc hàng hiếm so với mặt bằng chung thôi. Mặc dù anh Yamabiko có bảo: "Đi nhặt cũng phiền lắm, nên mấy loại nấm loanh quanh đó cũng được", nhưng đem mấy thứ tràn ngập trên chợ đi bán cho người ta thì thật sự tôi thấy áy náy lắm.
Ngoài ra, anh Yamabiko làm vậy không phải để kiếm tiền từ kỹ năng "Nấu ăn", mà nghe đâu chỉ đơn thuần là "mê ẩm thực". Thế nên anh ấy chỉ cung cấp cho người quen chứ không bán buôn gì mấy. Mặc dù vậy, nghe nói anh ấy có gửi đồ cho anh Hooten để gỡ lại tiền nguyên liệu.
Tôi đã hẹn là tuần sau mới quay về Thành Phố Tự Do, nên thống nhất là khi nào gặp lại sẽ giao dịch sau.
Nhân tiện, việc báo cáo lên đền thờ khi câu được Cá Ngừ Tân Thủ là tùy chọn, nhưng nếu muốn dâng lễ vật thì chỉ cần 1 cái vảy là đủ.
Vảy cá thì lúc đánh gục nó đã rớt ra rồi nên không thành vấn đề. Cá Ngừ Tân Thủ theo cơ chế là thu thập 5 lần sẽ chắc chắn thu được 1 con nguyên vẹn, còn lại sẽ rớt ra vảy hoặc ma thạch.
Mèo cũng nhặt được 2 cái vảy, tảo biển và ma thạch. Nghe nói tảo biển có thể dùng làm nước dùng nên tôi tính bán nốt cái này cho anh Yamabiko luôn.
Mấy món hầm lấy nước dùng ninh kỹ như consommé hay cốt gà thì tôi thích thật, nhưng mấy món như tảo bẹ hay cá bào phải canh đúng thời điểm để vớt ra thì phiền phức lắm, tôi chịu thua.
Kỹ năng "Nấu ăn" khá rắc rối, dù món ăn có ngon nhưng phẩm chất vẫn có thể bị thấp, nên đây là kỹ năng mà công thức——đặc biệt là quy trình và công sức bỏ ra đóng vai trò rất quan trọng. Món ăn phẩm chất kém sẽ nhận được ít kinh nghiệm. Mèo dự là mình sẽ sớm bế tắc ở khoản này thôi.
Mèo chỉ cần làm mấy món nướng với hầm thôi nyan~. Lạ cái là việc hớt bọt lại chẳng làm tôi thấy phiền chút nào.
Đền thờ ở thị trấn cảng Ports là đền thờ chung của Thần Biển Đánh Bắt và Thần Tàu Thuyền. Thần Tàu Thuyền vừa là thần vận tải biển, vừa là thần vận chuyển.
Thần Đánh Bắt là một vị nam thần biển cả cơ bắp cuồn cuộn, cởi trần khoe ngực. Trên đầu ông ấy đeo cái gì thế kia, chẳng nhẽ là khăn cuốn đầu headband sao. Phần thân dưới quấn một dải khăn dài, nhìn tổng thể thì mang phong cách Hy Lạp cổ đại...? Nhưng dù sao thì đống cơ bắp và cái khăn cuốn đầu vẫn gây chú ý quá mức.
Tôi đặt chiếc vảy trước tượng thần rồi thực hiện động tác cầu nguyện.
Thần Đánh Bắt lên tiếng: "Cố lên nhé con trai!". Thần linh ở cái thế giới này xề xòa nhỉ?
Gia hộ của Thần Đánh Bắt là "Thưởng thêm khi câu cá (Thưởng thêm cho kỹ năng 'Phát hiện' ở những vùng địa hình thuộc về biển hoặc nước)". Tác dụng khuyến mãi này thật đáng giá. Dù sao thì những nơi câu được cá cũng hạn chế mà.
Thần Vận Chuyển cũng là nam thần, trang phục có chút kỳ lạ. Trông như ông ấy đang cởi xổng một bên áo, nhưng trên cánh tay và vai đáng lẽ phải để trần lại có khắc hoa văn. Bộ đồ bó sát toàn thân...? Cơ mà vì là tượng đá không có màu nên không rõ lắm, hay là xăm hình nhỉ? Hoa văn nhìn giống như sóng biển Thanh Hải Bột ấy. Tóc ông ấy dài, trên đầu đeo một chiếc vòng vương miện có họa tiết trang trí.
Thần Vận Chuyển không cất lời, nhưng ông ấy phát ra một luồng sáng dịu nhẹ, ban gia hộ cho Mèo, Louis và cả Reto nữa. "Sức chứa tăng 1%". Trông thì bèo bọt thật đấy, nhưng một khi đã sở hữu xe kéo thì 1% sẽ là một con số rất lớn đấy. Thật đáng quý làm sao.
Tôi làm lễ cầu nguyện tạ ơn rồi rời khỏi đền thờ.
Khi trời sập tối, trên đại lộ xuất hiện vô số hàng quán lề đường, tôi liền tung tung tăng tăng đi mua đủ thứ đồ.
Cái gì thế này, cá nướng, sò nướng, súp hải tặc, mực nướng rồi cả bánh senbei bạch tuộc cũng có nữa nè!
Mùi xì dầu nướng thơm phức bốc lên làm tôi không cưỡng lại được. Nhân tiện thì xì dầu ở đây là thứ rất phổ biến. Không phải kết tinh từ sự nỗ lực của người đi trước đâu... mà ngay từ đầu đã có rồi. Ở Ports, đây là gia vị vô cùng quen thuộc. Quả nhiên là làm từ đậu tương rồi. À phải rồi, tiện thể mua ít xì dầu mới được.
Đúng chất Địa Trung Hải, ở đây cũng có mấy món như Bouillabaisse, Acqua Pazza hay Paella nữa. Bối cảnh thế giới đúng là loạn cào cào. Mà kệ đi, mua hết!
Nơi này đúng là thiên đường của những tâm hồn ăn uống!
Mấy món chiên kiểu Fish & Chips cũng rất nhiều.
Mấy vòng chiên xù nhìn giống khoanh mực chiên ăn cực kỳ mọng nước và ngon miệng. Nó có tên là Fish Ring, nghe bảo là món đặc sản của thị trấn này. Không biết là làm từ loại cá gì nhỉ? Bánh giòn rụm bên ngoài, xốp mềm bên trong, mềm đến mức như muốn tan ra, thế nhưng khi nhai kỹ thì vị ngọt đậm đà của thịt cá trắng lại ứa ra ngập miệng.
Không chỉ có hải sản, đồ ngọt cũng vô cùng phong phú. Có các loại hạt phủ đường, kẹo ngũ sắc rồi cả bánh mì chiên nữa.
Hả, bánh mì...! Tôi vừa nhớ ra thứ mình bắt buộc phải mua, nhưng bánh mì chiên thì hình như có gì đó sai sai…… Cơ mà trông ngon quá nên cứ mua đại đi. Tí nữa nhất định sẽ đi mua bánh mì thường sau.
Mua thêm ít kẹo nữa nào. Mấy viên kẹo lấp lánh như đá quý thế này chắc là hợp gu các bạn nữ lắm. Mua nhiều hơn một chút vậy.
Reto cũng đang giương mắt long lanh nhìn vào, nhưng cái này thì thật sự không cho ăn được đâu…… Cơ mà, biết đâu đấy nhỉ? Có khi thuộc dạng linh thú triệu hồi nên ăn vào cũng chẳng sao. Nhưng vẫn phải tìm hiểu kỹ càng đã rồi tính!
Về đồ uống thì có các gian hàng bán đủ loại rượu như vang, ale, cider hay mead. Họ bán từ từng ly một, thậm chí có cả mấy chai mini nữa.
Mèo thì không giỏi uống rượu cho lắm, nhưng có vẻ sẽ dùng được vào nhiều việc như làm quà tặng hay nấu ăn. Ừm, phân vân quá, cơ mà giá ở gian hàng lề đường thế này thì chắc thôi, rượu để sau vậy.
Cũng có gian hàng bán trà, bên này tôi được thử đủ loại rồi mua một ít lá trà. Có cả loại giống như trà xanh hay trà Trung Quốc. Nhưng mà lại cần có bộ ấm trà chuyên dụng cơ…. Ôi, e là tiền trong túi lại sắp bị tiệm ấm trà hút sạch mất. Không sao, tôi không có mua trà Trung Quốc đâu nhé… hức. Ùm, ngon thật đấy~.
Ngoài ra còn có các gian hàng bán soda, đồ uống có ga, nước ép nguyên chất các kiểu. Bên này tôi cũng thử lăn tăn rồi mua vài món. Có những loại trái cây quen thuộc, cũng có những loại hình như là đặc sản riêng của game. Loại trái cây? Hay là hoa? tên là Hoa Quả thì phải ép nước từ mật hoa đọng trong nụ, món này uống cũng rất thanh mát và ngon lành. Mua thủ sẵn mới được. Chà, cái túi đồ đúng là tuyệt vời thật đấy.
Món ngon đúng là hạnh phúc quá đi miêu~!
Leo lên đỉnh con dốc có thể ngắm hoàng hôn buông xuống biển, cảnh sắc nhìn từ trên cao xuống tuyệt không gì bằng.
Hàaa! Thích thật đấy, biển ơi!
Mèo ta quyết định sống ở đây luôn miêu! Sống bằng nghề câu cá ở đây luôn miêu~n!
Hôm sau tôi đến phòng đọc sách để đọc vài cuốn.
Dùng 'Magic Sense' để thu thập chữ viết cùng các dấu kẹp sách. Dù sao thì ở thành phố phiêu lưu Front, dấu kẹp sách dường như là tín hiệu mang sách đi phơi nắng, nên tôi đã báo lại với tiếp tân ở cơ quan hành chính.
Bên này họ cũng bảo là sẽ mang đi phơi.
Mặc dù chẳng biết báo cáo này có ý nghĩa gì trong game hay không, nhưng nếu không làm mà lỡ xảy ra chuyện gì thì áy náy lắm. Sách là báu vật mà.
Điểm nhấn của đống sách ở đây quả nhiên là cuốn 'Hải Ngư Đại Toàn (Tập 1)'. Đúng vậy, không ngờ nó có tới hai tập. Thế mà lại chỉ có tập 1! Đúng là nuốt nước mắt vào trong.
Ngoài ra thì 'Beginner Tuna' cũng được ghi chép đàng hoàng trong tập 1. Con đó là sứ giả của thần linh, nghe nói những lúc không có người mới thì nó sẽ không xuất hiện.
Vốn dĩ nó không phải loại cá sinh sống ở vùng biển gần bờ, mà được xem là họ hàng gần của 'True Tuna' - loài cá di cư quanh vùng biển xa. Dù nói vậy nhưng kích thước lại chênh lệch từ 10 đến 100 lần.
100 lần cơ á? 10 lần thôi đã vô lý lắm rồi? Cá ngừ ở thế giới khác to quá thể đáng. Là cá voi đấy à??
Nhân tiện thì vì đây là 'Hải Ngư Đại Toàn' nên không có ghi chép về cá nước ngọt, loại 'River Fish' hoàn toàn không xuất hiện. Chắc cũng có cuốn 'Đạm Thủy Ngư Đại Toàn' ở đâu đó nhỉ. Nếu có thì nó nằm ở đâu được ta…. Tập 2 rốt cuộc là ở đâu nữa? Cày hết đống sách này gian nan thật đấy.
Còn có cuốn sách tranh do Reto tìm thấy. Cuốn này bị bỏ quên trên bàn, chắc là vừa có ai đó đọc xong.
Nó nói về thời gian và các con số, với nội dung rằng ở thế giới này "thời gian" chính là "con số". Tôi cứ tưởng là chuyện lịch pháp chứ!? Ai ngờ hoàn toàn không phải. Hơi thất vọng một tẹo.
Nó đưa ra luận điểm ngông cuồng rằng vì đếm được số nên mới quan sát được thời gian, "thế nên thời gian chính là con số", từ đó lại dẫn dắt tiếp "nghĩa là ma thuật thời gian chính là ma thuật con số", và cuối cùng chốt lại "tinh hoa của ma thuật thời gian nằm ở 'Count'".
Hảaa…… Ra là vậy?? Chẳng hiểu cái đinh gì hết. Cuốn giáo trình về 'Count' đâu có thấy bán trong tiệm của mèo đâu ta.
Dù là sách liên quan đến ma thuật nhưng lại chẳng viết cách dùng 'Count' thế nào, thật là khó hiểu. Tuy nhiên mấy hình minh họa hình học lại đẹp mắt vô cùng nên tôi tha thứ hết. Reto cũng chăm chú nhìn lắm.
Cuốn sách để lại ấn tượng chắc chỉ có hai cuốn đó thôi.
Tối qua vừa mới nghĩ "Mèo sẽ sống ở đây miêu", nhưng chỉ được đọc sách ở phòng đọc thế này thì bất tiện thật. Mèo là phải có sách chứ.
Nhắc mới nhớ, không biết ở thành phố tự do có phòng đọc sách không nhỉ. Tôi chẳng có việc gì ở cơ quan hành chính nên chưa bao giờ ghé qua.
Cơ quan hành chính đối với người chơi chủ yếu là nơi giải quyết mấy chuyện lặt vặt liên quan đến nhà Clan. Tôi từng thấy trên diễn đàn có người nói người chơi nào có duyên với NPC quý tộc thì mỗi lần giao nhận đồ đạc đều phải làm thủ tục rắc rối lắm. Trừ một số ngoại lệ như thế ra thì về cơ bản nơi đó chẳng liên quan gì đến ai ngoài thành viên Clan.
Nhân tiện, việc chỉ có thể thành lập Clan ở 'Thành phố phiêu lưu Front' thực ra là vì tiêu chuẩn ở thành phố tự do quá nghiêm ngặt nên không thể lập được mới đúng. Thành phố học viện chắc cũng kiểu vậy thôi~.
Clan một khi đã dựng lên thì dùng ở đâu cũng được, nên nghe nói làm ở Front là khỏe nhất.
Truyện liên quan
Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO
Tựa game VRMMO mới "Astrea Frontier". Buổi phát sóng chính thức tràn ngập những chủ đề về hệ thống chiến ...
Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó.
Nhân vật chính đã chết vì cứu một con mèo có một ước mơ. Đó là tạo ra một VRMMO ...
Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt
Kẻ chậm chân trong cuộc đột kích như tôi đã hướng đến chiến trường sau khi nhóm công thành rời ...
Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo
Thiết bị game VR【Arcadia】, thiết bị đầu tiên và duy nhất trên thế giới hiện thực hóa thế giới ảo.. ...
Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần
Nếu trên đời có 100 game thần thánh, thì cũng tồn tại 1000 game dở.. Lỗi, lỗi chương trình, vỡ ...