Nhà Giả Kim Bremen Muốn Tiêu Xài Phung Phí - Chương 47: 47. Khẩu pháo lãng mạn
Chất hàng lên Hiệp hội Vận tải Port để hướng về thành phố tự do.
Ơ, sao sức chứa của con mèo này lại tăng lên thế nhỉ? À, hóa ra là nhờ hiệu ứng gia hộ. Ban đầu chỉ tăng 1% thôi, nhưng từ lúc được ban tên thì đã vọt lên 3%. Đáng quý quá đi mất~.
Sẵn tiện, ghé qua thần điện một chuyến luôn vậy. Phải đi lễ tạ mới được. Cả Thần Vận tải lẫn Thần Câu cá đều chẳng có ở thần điện thành phố tự do mà. Quả nhiên họ là những vị thần không thể rời xa biển cả chăng?
Thần điện Port nằm ngay cạnh bờ biển, một tòa thần điện trắng tinh khôi. Tuy nhỏ hơn hẳn so với ở thành phố tự do, nhưng gió biển thổi vào vô cùng sảng khoái và dễ chịu.
Vì đã ghé Hiệp hội Vận tải trước nên hành lý khá nặng, nhưng Louis - giờ đã thành Lừa Ma Pháp - tỏ ra vô cùng đáng tin cậy. Reto hình như cũng muốn giúp thồ hàng, cứ ngoạm ngoạm suốt, nên tôi cho ít đồ nhỏ vào túi tiền của nó khiến nó vui ra mặt.
Bước vào thần điện, ngước mắt nhìn lên tượng thần.
Chà, hóa ra sau khi nhận gia hộ rồi mới tới thì sẽ thấy bức tượng hắt lên chút sắc màu. Dù chỉ mờ nhạt thôi nhưng có màu vào là khí chất đã khác hẳn rồi. Thế này thì lại càng thêm háo hức cho lần tới thần điện ở thành phố tự do tiếp theo đây. Hay là vì đây là bản tôn nên mới được như vậy nhỉ?
Khi lên màu rồi mới thấy da của Thần Vận tải mang sắc xanh biển khá đậm, làm hình tượng thay đổi hoàn toàn. Quả nhiên đó không phải hình xăm mà là vảy cá rồi. Nhân tiện thì vị Thần Câu cá lại sở hữu nước da rám nắng khỏe khoắn. Nâu giòn luôn.
Cảm ơn Ngài đã chiếu chiếu chiếu cố nyan~!
『Hãy vận chuyển cho tốt』
"Nyan."
Tôi vừa được cất lời trò chuyện đấy ư. ...Hay là nhờ chở hàng xém chạm trần tải trọng nên mới được khen nhỉ?
A, đã tăng lên thành 5% rồi này.
Về phần Thần Câu cá thì chẳng có phản ứng gì đặc biệt.
Được rồi, thế là không còn việc gì cần làm ở Port nữa nhỉ? Trở về thành phố tự do thôi!
Lần đầu tiên sử dụng cơ sở dịch chuyển (Portal Port) khiến tôi có chút hồi hộp. Tôi đi tới một nơi trông giống tòa tháp hơi cao cao nằm ngay cạnh Hiệp hội Phép thuật, trả 10.000z cho quầy lễ tân rồi báo điểm đến. Nhân tiện thì thú theo kèm và linh thú summons vẫn có thể dắt theo cùng. Dù có giới hạn kích thước chút đỉnh, nhưng loại dắt đi tung tăng trong thành phố được thì đều OK cả.
Sau khi nhận thẻ ghi số ở lễ tân, tôi bước vào trong tháp rồi cắm tấm thẻ vào bảng điều khiển (?) đằng trước như cắm chìa khóa. Ngay lập tức, cánh cửa tương ứng mở ra, tôi bước vào trong. Vào xong thì cửa đóng lại. Đứng chờ một lúc thì cửa lại mở ra để tôi bước ra ngoài. Khi ấy, nơi đây đã là bên trong cơ sở dịch chuyển của thành phố tự do rồi.
Vâng, chính là cái thang máy đấy ạ...
Hình như cơ chế là bên trong căn phòng bước vào bằng thẻ ghi số có chứa một phòng ma pháp không gian được tích hợp tọa độ tương ứng, đại loại thế.
Trả lại thẻ ghi số cho lễ tân là xong xuôi thủ tục dịch chuyển. Tỉnh cả thời gian làm thủ tục rườm rà thì chưa đầy 5 phút, lại còn ra ngay trong thành phố nên chẳng cần qua cổng gác, khỏe thật đấy.
Cơ sở (Port) ở thành phố tự do không phải là tòa tháp mà là một tòa nhà bình thường. Điểm chung là nó vẫn nằm ngay cạnh Hiệp hội Phép thuật. Nghĩa là nơi đây chính là phố Hiệp hội.
Trở về dễ dàng thế này thì quý thật đấy, nhưng 10.000 đúng là đắt đỏ. Không phải khoản tiền có thể nhắm mắt vung tay. Tự dưng thấy nhớ cái thời tân thủ quá...
Nào, trước tiên là dỡ hàng ở Hiệp hội Vận tải đã.
Quả nhiên là chẳng thể thăng hạng ngay được. Biết ngay mà!
Mà tôi cũng nhận ra, nếu cứ liên tục dùng dịch chuyển để làm cửu vạn thì dễ bị gán cho cái tên hạng kỳ quặc lắm. Phải cẩn thận mới được... Chẳng muốn làm cái danh "cửu vạn hàng mã" đâu. Dạo này cứ nhận nhiệm vụ trong thành phố cho lành.
Hôm nay không thấy bà cô bán rau đâu cả. Nghe bảo có đợt đột kích làng nông nghiệp, chắc cô ấy về làng rồi chăng?
Ông chú bán gà nướng thì vẫn ở đó, tôi bán thịt rồi mua vài xiên nướng, sẵn tiện biếu luôn món quà phương xa "Bánh bao Port".
"Chà, đi tới tận Port cơ đấy à! Thế chú mày có kiếm được 'Đá Nước Tương' không?"
Ơ kìa, ông chú cũng biết về 'Đá Muối Dưa' sao? Quả nhiên là chủ quầy hàng ăn uống có khác, am hiểu mấy khoản này thật.
"Nyan~, chẳng có viên đá nào vừa vặn để làm 'Đá Muối Dưa' cả nyan~"
"Cái đó gọi là 'Đá Muối Dưa' nên mới gây hiểu lầm đấy chứ. Cái loại đó dành cho thùng gỗ lớn, còn nếu chú mày không cầu kỳ lượng lớn thì cứ lấy 'Đá Cuội Sạch' rửa ngâm cẩn thận là cũng xài tốt chán."
Ông chú thì thầm bật mí cho tôi. Lời chú ấy bảo: Trọng lượng đá bao nhiêu thì sẽ làm ra lượng nước tương, tương hột bấy nhiêu, thế nên nếu chỉ cần chút ít thì đâu nhất thiết phải xài viên 'Đá Muối Dưa' bự chảng làm gì. Hơ... ra là vậy sao!?
Thế ra chị gái bếp trưởng dạo nọ vì mở quán mới nên mới cần viên 'Đá Muối Dưa' dành cho thùng lớn à!
Tôi cũng chưa từng nghe qua vật phẩm 'Đá Cuội Sạch' bao giờ. Rửa sạch sẽ mà lại biến đổi như thế ư? Luộc tiệt trùng... à không, là 'Tịnh Hóa' chăng?
"Đúng là điểm mù mà nyan~! Lần tới có đi tôi nhất định sẽ thử nyan, cảm ơn chú nhiều nyan~!"
"Ờ, bên này cũng cảm ơn chú mày vì đĩa bánh bao nhé!"
Mấy thông tin này cứ đến sau thế này làm tôi thấy hơi tiếc rẻ, giá mà lúc đó làm cho đàng hoàng thì có phải tốt không.
Cơ mà viên đá làm ra nước tương chắc không phải là trang sức đâu nhỉ? Chắc vậy... Chỉ cần thả đá vào thùng là xong thôi sao? Hay là phải khảm vào thùng? A, chẳng lẽ là 'Cố Định'!? Là vậy sao!? Không không, thế nào nhỉ. Mò mẫm tò mò quá đi mất!
Dù tò mò đến đâu thì trước đêm Trăng Xanh cũng chẳng làm ăn gì được. Đúng vậy. Khứu quá, bứt rứt thật đấy...!
Rồi rồi, tiếp theo là ra phố chợ đêm nào.
Lâu lắm rồi mới thấy bác Cervantes (quản gia) mở sạp hàng, lại còn nhận được định vị GPS nữa chứ. Từ dạo Lễ Hội Lạc Lòng tới giờ nhỉ. Mà dạo đó cũng chỉ nhắn tin qua lại, tính ra là lâu lắm rồi mới gặp lại đúng không?
Bức thư nhắn "Nếu ở gần thì nhớ ghé nhé (dịch đại ý)" đến thật đúng lúc. Hoặc có khi bác ấy thấy tôi đang ở thành phố tự do nên mới gửi thư chăng.
Cảm giác trôi dạt vô định giữa con phố sầm uất này cũng lâu rồi mới nếm lại. Trôi qua trôi lại, cuối cùng cũng tới nơi an toàn.
Ưm, đúng như trong ký ức: tấm chiếu cói, chiếc ghế đẩu sang trọng một chút, và vị quản gia tao nhã ngồi bắt chéo chân nghiêng mình. Bề ngoài đúng chuẩn vị quản gia tóc xám phong trần cực ngầu... chỉ là bề ngoài thôi.
Ồ, có cả 'Bảng Đen Sạp Hàng' nữa kìa. Nhưng chẳng viết gì lên đó cả.
"Xin chào nyan~"
"Xin chào cậu Ran. Chào mừng tới với Nhà Của Quản Gia."
Tên quán là thế đấy à???
A, bảo sao lại trải mỗi tấm chiếu cói thế kia!?
"Tôi đã đợi cậu từ lâu. Vậy chúng ta bắt đầu buổi thương thảo hôm nay chứ nhỉ."
"Hôm nay vào việc nhanh thế nyan."
"Người ta có câu: Thời gian là tiền bạc, làm việc tốt phải nhanh tay, cho mèo tiền xu, cho quản gia ngọc trai."
"Chẳng lẽ không phải là đem quản gia so với cừu sao nyan??"
"Vì lẽ đó, nội dung thương thảo hôm nay là đây. Hơp!"
Bác Cervantes gõ nhẹ vào 'Bảng Đen Sạp Hàng', chiếc bảng xoay tít một vòng rồi lật ngược lại.
Trên đó có viết: 『Một Bước Thành Đại Phú Wô! Bạn Có Muốn Dùng Cánh Lãng Mạn Để Bay Lên Không Trung? ~Cuộc Thi Lãng Mạn Lần Thứ 3~』
"Đã từng tổ chức rồi cơ à nyan!?"
"Hừm hừm, quả không hổ danh cậu Ran, mắt tinh đời thật."
"Trước giờ tôi từng được khen là có con mắt nhìn đời nhiều rồi, nhưng chưa bao giờ thấy nó vô dụng như lúc này nyan."
"Không đâu, trên đời này chẳng có điều gì là vô dụng cả. Hãy trân trọng từng thứ một. Nào, sản phẩm tôi muốn giới thiệu hôm nay chính là cái này đây."
Vị quản gia nhanh tay lấy ra một chiếc lông vũ to đùng. Cái này nhìn quen lắm, mà hình như trước đây mình cũng từng nén một cái rồi thì phải?
"Là Lông Vũ Rockland Barbatros phải không nyan?"
"Chính xác. Mấy hôm trước, chiếc 'Lông Vũ Đại Lục' và 'Đại Lông Vũ Đại Lục' mà cậu nén giúp tôi đã có một bước chuyển mình ngoạn mục."
"Nyan?"
Câu chuyện của bác Cervantes là như thế này.
Dù nhận được hàng nhưng sức vị quản gia có hạn, đành cất kỹ vào kho như một báu vật. Thế rồi trong một lần đi săn cùng người quen, bác ấy tán phét rằng "Nghe nói lông vũ cũng dùng làm gậy chỉ huy được đấy, tôi vừa nhờ người ta chế cho cái gậy chỉ huy siêu bá đạo". Câu chuyện truyền từ người này sang người khác, rốt cuộc một kẻ đang tìm kiếm gậy chỉ huy đã tìm tới tận nơi gặp vị quản gia.
"Kẻ đó là một kẻ đam mê Báo Lãng Mạn."
Pháo Lãng Mạn――.
Đó là ước mơ và hy vọng về việc 'Nó mà diễn ra thế này thì ngầu lòi biết mấy', là 'Cú đánh mạnh nhất mà tôi tự nghĩ ra', là ước mơ của nhân loại mà vì hiếm hoi lắm mới thành công một lần nên người ta mới chẳng thể nào từ bỏ...
"Dù đó là cây gậy có thể gãy đôi chỉ sau một đòn, anh ta cũng chẳng hề đắn đo. 'Cùng lắm thì mỗi lần đánh gãy một cây' – nụ cười của anh ta khi nói câu đó làm tôi ấn tượng mãi."
Tính bẻ gãy luôn đấy à.
Trước mắt thì khoản thù lao nhận được cũng tương đương với giá của cây gậy chỉ huy mà ông ta hay dùng (vốn dĩ đắt đến giật mình), và rồi vị chuyên gia pháo lãng mạn kia lại lên đường ra chiến trường.
Lông vũ ngày hôm ấy đã phun trào rực lửa. Và rồi, niềm lãng mạn ấy đã biến thành ngôi sao tỏa sáng huy hoàng hơn bao giờ hết.
Chuyện hay ghê nha~
Dù Lông Vũ Đại Lục gãy đôi chỉ sau một cú phang, nhưng nó đã thể hiện xuất sắc sức tấn công vô cùng kinh hoàng, chẳng hề làm hổ danh khẩu pháo lãng mạn. Nghe đâu lá Lông Vũ Đại Lục Khổng Lồ được dùng tiếp theo đó cũng quẫy tung trời đật, khiến giới pháo lãng mạn (?) nổi sóng tưng bừng trước ngôi sao tân binh đầy triển vọng mang tên Lông Vũ Đại Lục.
Vì lẽ đó, trước hết đây là phần tiền chia cho cô.
Nyan??
Dù một lá coi như giao dịch hợp pháp để đổi lấy 30 lá lông vũ, nhưng lá còn lại tôi nghĩ là phần thuộc về cô Ran.
A! Là khoản chia thêm vì con mèo này không biết giá thị trường đây mà!?
Bác quản gia đúng là chu đáo thật.
Nyan~ Cái đó là quà tặng kèm thôi nên bác không cần bận tâm đâu nyan~
Tất nhiên, tôi cũng gửi kèm vào đây cả một bụng dã tâm muốn nhờ cô chế tạo lại mặt hàng này một lần nữa. Rốt cuộc thì đây... chẳng lẽ lại là... tình yêu...?
Yêu mất rồi nyan nhỉ...... yêu tiền ấy.
Vâng, chính là tiền.
Màn hình giao dịch nhẹ nhàng hiện ra.
......... Hả?
Nhiều quá rồi đấy!?
Hừm hừm, cô Ran này, cái trò pháo lãng mạn ấy thực ra là cuộc dạo chơi của giới quý tộc lắm tiền nhiều thời gian thôi. Với họ thì chừng này chỉ là tiền lẻ. Lúc họ vung tay đưa ra con số này, đến tôi cũng không tin nổi vào mắt mình.
Khác biệt cả mấy chữ số liền nyan... Bác không nhầm thật đấy chứ nyan?
Chắc chắn là 1 triệu một lá thưa cô.
1 triệu một lá nghĩa là 1 triệu một phát phép thuật...
Sự tiêu xài hoang phí của con mèo này vẫn còn kém xa lắm.
Tiện thể, vì trên diễn đàn đang bàn tán xôn xao nên tôi cũng được bác ấy cho biết thớt liên quan. [Mạnh nhất] Thớt chuyên biệt cho Pháo Lãng Mạn 23 [Tuyệt nhất]. Tên thớt... Và ngạc nhiên là đã tới thớt thứ 23 rồi. Nhiều hơn cả thớt tổng hợp Giả kim thuật nữa nyan.
Đúng lúc bài mới nhất cũng đang nhắc tới nên rất dễ hiểu. Quả nhiên Lông Vũ Đại Lục đang là chủ đề hot, và ai nấy đều than thở là chẳng thấy bán ở đâu.
Thế nhưng, những cảm tưởng sử dụng đầy bí ẩn kiểu như Ôi ôi ôi, ráng chịu đựng đi Rockland Feather...! Chỉ cần một đòn này nữa thôi...! Phù ồ ồ ồ ố n! Tách... gãy...! Hiệu ứng này đỉnh của đỉnh Cái cảnh gãy xong rơi lấp lánh cuốn dã dời khiến con mèo lúc này như mang cả thiên hà trên lưng. Cái quái gì thế này.
Tôi không hề giới thiệu đây là vật phẩm giả kim. Tôi không muốn làm phiền những người đã lộ danh tính nhà giả kim, hơn nữa không khí xung quanh họ dạo này cũng đang đủ phiền phức rồi.
Cứu tinh nyan~
Giới giả kim thuật gần đây đã đến mức bị mấy bài chèo kéo chiếm mất thớt. Thế lại càng làm cho thế giới này khó ra mắt nhà giả kim hơn. ...Bảo là vốn dĩ đã chẳng có ai ư? Đúng là vậy thật.
Không nhưng mà thật sự thì phải làm sao đây nhỉ?
Cứ hi vọng là sắp tới sẽ có thớt giới hạn —— thớt mà nếu không đáp ứng đủ điều kiện của chủ thớt thì không thể xem hoặc bình luận —— được lập ra, nhưng cái đó chắc phải xin phép bên vận hành mới lập được nên cảm giác là vẫn sẽ không có đâu. Tôi không nghĩ mấy nhà giả kim nằm vùng lại có cái khí phách đó. Vâng, tôi vừa tự nâng bản thân lên một tầm cao mới rồi đấy. Mèo cực kỳ thích chỗ cao!
Nhân tiện thì thớt giới hạn đang được dùng cho một số thớt nghề cấp cao, hoặc là thớt bàn về nội dung tiết lộ nhiệm vụ. Cơ mà mèo tôi hầu như vào mấy thớt đó toàn bị báo Không có quyền truy cập nên chẳng đọc được gì, chi tiết ra sao chịu chết.
Thế nên, nếu cô vẫn còn giữ, không biết tôi có thể mua nốt lá còn lại được không?
Tất nhiên là được nyan!
Trả lời ngay lập tức.
Vì với mèo thì đó cũng chỉ là vật phẩm dư thừa mà thôi!
Truyện liên quan
Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo
Thiết bị game VR【Arcadia】, thiết bị đầu tiên và duy nhất trên thế giới hiện thực hóa thế giới ảo.. ...
Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt
Kẻ chậm chân trong cuộc đột kích như tôi đã hướng đến chiến trường sau khi nhóm công thành rời ...
Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO
Tựa game VRMMO mới "Astrea Frontier". Buổi phát sóng chính thức tràn ngập những chủ đề về hệ thống chiến ...
Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó.
Nhân vật chính đã chết vì cứu một con mèo có một ước mơ. Đó là tạo ra một VRMMO ...
Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần
Nếu trên đời có 100 game thần thánh, thì cũng tồn tại 1000 game dở.. Lỗi, lỗi chương trình, vỡ ...