Nhà Giả Kim Bremen Muốn Tiêu Xài Phung Phí - Chương 15: 15. Đặt làm phụ kiện
Sáng hôm sau, mở cửa phòng riêng ra liền thấy một bãi cát bờ biển. Đúng rồi, lần trước mình đi vào từ trước vịnh mà nhỉ.
Rất nhiều điểm thu thập xuất hiện nên tôi đi nhặt từng cái. Nhân tiện thi triển luôn cả 『Cảm Nhận Ma Lực』.
Nơi mép sóng cũng có các điểm thu thập nên tôi bước đi bì bõm. Mới sáng sớm nên nước hơi lạnh một chút. Dù ủng đi mưa bị sóng biển dâng lên ngập vào thì cũng rút đi ngay, thật là tiện lợi. Nhưng cảm thấy hơi lo lo nên tôi vẫn dùng phép tẩy rửa.
Những tảng đá lăn lóc ở phía trước vịnh, đoạn chưa đến hang động, hình như lại là điểm khai thác.
Vật phẩm thu thập được quả nhiên vẫn là 『Cát』 hoặc 『Đá Cội』, nhưng tôi đã nhặt được duy nhất một cái 『Cát Tinh Linh』.
Lần khai thác này toàn ra 『Đá Cội』, có vẻ như do cấp độ khai thác, dụng cụ hoặc chỉ số của tôi chưa đủ. Ùm, tiếc thật. Do chẳng bao giờ đi khai thác nên đành chịu thôi.
Nếu đi đúng thứ tự thì phải qua thành phố khai thác Doer rồi mới tới thành phố cảng Ports, nên chắc yêu cầu cấp độ khai thác ở quanh đây cao hơn một chút.
Lại phải chuẩn bị cả dụng cụ khai thác nữa rồi.
Thu thập xong xuôi, tôi ngửa cổ uống ừng ực 『Thuốc Dịch Chuyển Tân Thủ』. Không có vị, thậm chí còn chẳng có cảm giác là mình vừa uống, thật là một cảm giác kỳ lạ. Hiệu ứng ánh sáng lấp lánh nổ ra từ dưới chân.
『Có thể sử dụng Phép Dịch Chuyển』
Điểm đến → 『Thành Phố Tự Do Market』 『Thành Phố Phiêu Lưu Gia Front』
Cái này có vẻ không cần dùng ngay lập tức, nên tôi quyết định quay lại bãi cát thu thập một lượt rồi mới đi đến Thành Phố Tự Do.
Dù là đoạn đường đã nhặt ngày hôm qua, nhưng các điểm thu thập đã xuất hiện trở lại, với lại tôi sắp đi gặp chị Tiara nên hi vọng 『Cát』 có thể làm chút quà tặng.
Cũng mong là nhặt thêm được 『Cát Tinh Linh』, nhưng tiếc là không ra cái nào. Không biết là do cấp độ thu thập chưa đủ, hay chỉ xuất hiện ở những nơi tinh linh từng ghé qua nữa.
Nào, vậy thì dịch chuyển đến 『Thành Phố Tự Do Market』 thôi!
Sau khi ánh sáng bùng lên dưới chân xè xè, tôi vừa kịp thấy hiệu ứng ngôi sao bay vút lên bầu trời thì đã dịch chuyển ra bên ngoài thành phố, hệt như lần đầu tiên xuất hiện. Nhanh trong chớp mắt. Không phải dịch chuyển vào trong phố nhỉ. Mà cũng đúng, tự nhiên có người thình lình hiện ra giữa phố thì nguy hiểm thật.
Để cho chắc chắn, tôi đã cho Louis và Leto về từ trước khi dịch chuyển, nên sau khi bước qua cổng thành tôi mới triệu hồi lại.
Ừm, cái không khí náo nhiệt và ồn ào của chốn đông người này. Tôi đã trở về rồi đây! Dù chỉ là ghé thăm một chút thôi!
Hôm nay chị Tiara không dọn hàng ở chợ trời mà sẽ đợi tôi ở trước Hiệp hội Thương mại, nên tôi lập tức hướng về phía phố Hiệp hội.
Đối với tôi, chị Tiara vốn là một chú gấu bông nên đây thực sự là lần đầu gặp mặt trực tiếp. Dù nói vậy nhưng qua danh sách bạn bè tôi đã biết hình dáng chị ấy, nên không phải là chưa từng thấy bao giờ.
"A, Ran-san, bên này này!"
Chị Tiara vừa nhún nhảy vừa vẫy tay. Đó là một tiểu tiểu thư tộc Tí Hon với mái tóc màu xanh biển, mang lại cảm giác vô cùng mềm mại.
Trang phục dạo phố của chị ấy là chiếc áo khoác cardigan ren trắng bồng bềnh, phối cùng váy liền thân màu xanh thẫm thêu chỉ bạc. Chắc là bản cải tiến của bộ trang phục Học viện nhỉ? Mặc vào trông vừa đáng yêu lại vô cùng hợp.
"Chào chị Tiara nha! Em có làm chị chờ lâu không nyan?"
"Chị cũng vừa mới đến thôi mà, uha ha."
Đúng là vẻ đẹp chuẩn mực.
Nếu là đám Hooten thì dù ngồi trên lưng Louis vẫn vừa tầm mắt, nhưng chị Tiara lại thấp bé nên tôi phải cúi xuống nhìn khá nhiều. Tầm này chắc chưa đến 120cm đâu. Anh Ed cũng thuộc tộc Tí Hon, nhưng nghe đâu anh ấy để chiều cao ở mức tối đa của chủng tộc nên khoảng cách khá là xa đấy.
Trèo xuống khỏi lưng Louis thì tầm mắt mới xấp xỉ bằng nhau. Chị Tiara nhỉnh hơn một chút chăng? Tiện thể thì bé mèo này cao khoảng 100cm nyan.
"Vậy chúng ta đi thôi nhé."
Cả hai cùng nhau bước vào bên trong Hiệp hội Thương mại.
Ở Hiệp hội Thương mại có căn phòng thương thảo dành riêng cho việc đàm phán, nghe nói có thể sử dụng như một quán cà phê. Khác với quán cà phê thông thường, ở đây không lo bị người bên cạnh nghe thấy cuộc trò chuyện nên rất yên tâm.
Tất nhiên người có thể sử dụng cũng bị hạn chế, phải từ Hạng 7 trở lên. Mèo thì chưa đủ điều kiện, nhưng với tư cách là đối tác thương thảo của chị Tiara nên vẫn được vào.
Được nhân viên hiệp hội dẫn đường, chúng tôi đến một khu vực có không gian rộng lớn được chia thành từng ô bằng các tấm bình phong. Những chậu cây cảnh đặt rải rác cùng ánh sáng chiếu qua ô cửa sổ lớn làm cho không gian trở nên bừng sáng. Giống như một văn phòng rộng mở? Hay là khu vực họp hành? Đại loại là mang lại cảm giác như thế.
Dịch vụ nước uống ở đây theo hình thức tự phục vụ và trả tiền trước, tôi mua trà cùng bánh quy rồi đi vào sau tấm bình phong.
"Bàn công chuyện ở gian hàng chợ trời cũng được, nhưng gian hàng của chị thỉnh thoảng có khách muốn đặt đồ riêng ghé qua, những người đó thường đứng đợi ở ngay bên cạnh cho đến khi lượt đàm phán trước kết thúc. Có người cứ đứng liên tục bên cạnh như thế, dù không nghe thấy gì thì cũng hơi khó chịu đúng không nào?"
"Thế thì đúng là khó chịu thật nyan."
"Chị cũng định ghé qua gian hàng của Ran-san, nhưng lại sợ có người tìm trực tiếp chị để nhờ vả, làm vậy thì e là sẽ gây phiền phức cho em mất."
"Người nổi tiếng đúng là vất vả thật nyan~"
"Nghề thợ thủy tinh chỉ cần làm chai lọ là đủ kiếm tiền rồi, thành ra ít người đụng đến các công thức cấp cao hơn. Dù có làm cùng một thứ thì cấp độ kỹ năng cũng sẽ chạm trần, thế nên đa số chỉ dừng lại ở cấp sơ cấp thôi. Tuy số lượng người học kỹ năng 『Thợ Thủy Tinh』 rất đông, nhưng người đạt cấp độ cao lại vô cùng ít."
Cũng giống như kỹ năng 『Bào Chế Thuốc』 có nhiều người học, càng tiến xa thì lượng hồi phục của thuốc sẽ không đủ dùng, nên người ta dễ dàng tìm đến các công thức mới. Thế nhưng các loại chai dùng cho thuốc phép đều là 『Chai Thủy Tinh』, chẳng cần đụng đến công thức mới vẫn đáp ứng đủ, thành ra chỉ sản xuất bán cái đó lại là cách kiếm lời nhất của ngành sản xuất.
Việc các công thức thủy tinh sau 『Chai Thủy Tinh』 chỉ toàn là những vật phẩm có công dụng mờ nhạt, dụng cụ như đồ ăn uống, đồ nội thất, hay phụ kiện thời trang không thể truyền ma lực vào cũng là một nguyên nhân lớn.
"Chị cũng đang tự kiểm điểm, không biết có phải do bản thân ôm đồm làm phụ kiện thủy tinh quá rộng hay không, nên dạo này chị cũng hạn chế dọn gian hàng lại rồi đấy. Dù sao thì cũng còn phải nghiên cứu nguyên liệu mới nữa mà!"
Về loại nguyên liệu mới tên là 『Pha Lê』 đó, nghe nói nó có thể gia công cắt gọt – điều mà loại 『Thủy Tinh』 từ trước đến nay không thể làm được. Chỉ có điều hiện tại vẫn chưa thể pha màu, tất cả đều trong suốt nên đó là trăn trở duy nhất.
"Nghe Ran-san kể, chị lại dấy lên nghi vấn liệu Pha Lê có phải là vật phẩm kết hợp được với các Tinh Linh hay không. Thế nên, nếu được thì em có thể nhờ Tinh Linh đang ở trong chiếc 『Bạch Nguyệt Minh』 kia xem thử liệu có thể chui vào viên Pha Lê do chị chuẩn bị được không?"
"Tất nhiên là được rồi nyan! Hiện tại những vật phẩm mà mèo chuẩn bị mà tinh linh chịu chui vào gồm có 『Bạch Nguyệt Minh』, 『Nguyệt Minh』 và cả 『Quang Ngọc』 nyan. Chiếc 『Moon Catch』 lúc đầu cũng vào, nhưng giờ thì lại không chịu vào nữa nyan."
"Không biết có phải bé ấy thích những vật phẩm phát sáng không nhỉ...?"
Tôi xin phép chị Tiara rồi quay về phòng riêng để lấy Roni. Cầm trên tay vừa đi vừa sợ làm rơi nên tôi vẫn để nguyên nó chìm trong chậu nước cùng với chiếc 『Bạch Nguyệt Minh』.
Nơi này cũng là khu vực an toàn, nhưng việc ra vào phòng riêng bị giới hạn, chỉ được phép khi đối tác thương thảo đồng ý. Nghe nói làm vậy là để tránh rắc rối như mang vật phẩm bỏ trốn vào phòng riêng, hoặc đang nói chuyện dở chừng lại không chịu quay ra.
Tiện thể thì ở khu phố chợ trời hoàn toàn không thể mở phòng riêng theo thiết lập của game. Mở cửa ở đó thì chật chội lắm. Việc chủ gian hàng không dùng được phòng riêng tuy hơi bất tiện, nhưng đã làm thương nhân thì phải mang theo thật nhiều vật phẩm bên mình, chắc là có ý như thế đấy.
Khi tôi ôm Roni quay lại từ phòng riêng, chị Tiara đang xếp những viên Pha Lê đã gọt giũa (loose) lên mặt bàn.
Những viên đá trần nằm trong chiếc hộp nhỏ bọc lớp vải như nhung thiên nga đang tỏa sáng lấp lánh. Ánh quang năng đó chẳng hề kém cạnh so với các loại đá quý.
"Uha ha, chị đã chuẩn bị năm kiểu mài giác góc (facet) mà hiện tại chị có thể làm, cùng một kiểu dạng vòm (cabochon) không mài góc mà chỉ đánh bóng bề mặt tỉ mỉ đây."
Mài giác góc là kỹ thuật cắt gọt các mặt phẳng để làm cho đá quý tỏa sáng. Giống như kiểu mài Brilliant của kim cương hay mấy thứ tương tự vậy.
Những kiểu chị Tiara chuẩn bị gồm 5 hình dạng: Round (tròn), Marquise (hạt lúa), Square (vuông), Oval (bầu dục), Pear shape (hình quả lê, hay còn gọi là hình giọt nước). Cộng thêm kiểu vòm tròn không cắt gọt, chiếc hộp trước mắt có tổng cộng 6 loại.
Ngoài ra, 『Kỹ thuật mài giác góc』 không thuộc 『Thợ Thủy Tinh』 mà lại là tuyệt kỹ 『Gia Công Đá Quý』 – cấp cao hơn của kỹ năng 『Thợ Đá』.
Chà, lộng lẫy thật đấy.
"Đẹp quá đi nyan~"
"Nó đã trở thành vật phẩm mới có tên 『Thủy Tinh Bảo Thạch (Bijou)』 đấy. Pha Lê không giống đá quý ở chỗ kích thước rất tự do, lại không bị gò bó bởi tính chất đá hay tạp chất, thế nên đây là nguyên liệu tuyệt vời nhất để luyện tập cắt gọt. Giá mà chị gặp được nguyên liệu này trước khi đụng vào đá quý thì tốt biết mấy...!"
Cắt gọt đá quý nghe nói là một kỹ thuật có độ khó rất cao. Thêm vào đó chỉ riêng khâu chuẩn bị nguyên liệu đã tốn vô số tiền, lại còn dễ thất bại, thật sự rất gian nan.
Nghành sản xuất vốn dĩ tốn tiền như nước cho việc luyện tập, nghiên cứu và tăng cấp độ, nên đồ đặt làm riêng có giá đắt đỏ cũng là điều hiển nhiên. Bé mèo này cũng đang dồn hết quyết tâm để chuẩn bị tiền đây!
Trông có vẻ! Đắt lắm luôn!!!
Trong lúc tôi đang run rẩy vì điềm báo sắp tốn một khoản tiền lớn, chị Tiara đã trải một tấm vải nhung thiên nga lên bàn. Mèo ta cũng đặt chiếc 『Bạch Nguyệt Minh』 lên trên đó.
"Chị xin phép Giám Định nhé."
Tôi cho phép chị ấy cầm lấy và chạm vào.
"...... Cái này, tuy tên vật phẩm vẫn là 『Bạch Nguyệt Minh』, nhưng về bản chất thì nó đã biến thành một vật phẩm hoàn toàn khác rồi. Nếu Tinh Linh chui ra ngoài thì nó có trở lại như cũ không em?"
"Mèo cũng không biết ngoài cái tên ra thì nó thay đổi thêm gì nữa, nhưng một trong số những chiếc 『Bạch Nguyệt Minh』 ở bên này từng có Tinh Linh chui vào đấy nyan."
Vào đêm trăng hôm đó, số 『Moon Catch』 biến thành 『Bạch Nguyệt Minh』 là 5 cái, và Roni đã từng nhảy qua nhảy lại khoảng 2 cái. Không biết cái nào với cái nào nên tôi lấy cả 5 cái ra luôn.
Chị Tiara cẩn thận cầm từng cái lên ngắm nghía, rồi gật đầu ừm một tiếng.
"Mấy cái này đều là 『Bạch Nguyệt Minh』 hoàn toàn bình thường. Vậy có nghĩa là chỉ những lúc Tinh Linh ở bên trong thì tính chất của vật phẩm mới thay đổi..."
Tôi cũng xin phép chị ấy rồi cầm từng viên 『Thủy Tinh Bảo Thạch (Bijou)』 lên xem. ...C, cầm tay trần thế này có sao không nhỉ? May quá, không sao cả. Nhưng vẫn làm tôi hồi hộp thót tim.
Dạo này tuy tôi có chút lơ là với các viên ngọc tạo ra từ kỹ năng "Jewel", nhưng đúng là đá qua tay thợ thủ công dù chỉ là thủy tinh thì độ lấp lánh vẫn thật khác biệt.
Phải chăng "Jewel" tạo ra đá quý dựa trên khả năng hình dung của người thi triển? Nếu đúng thế thì việc nó cho ra những viên ngọc trông như đồ chơi cũng là điều khó tránh...
"Thủy Tinh Báu (Bijou)" dường như chẳng có điểm gì khác biệt ở phần hiển thị thông tin. Có vẻ chúng chỉ khác nhau về hình dáng bên ngoài.
"Roni, trong đống này em có thích viên nào không nyang?"
Những vật phẩm đã được cấp phép thì ma thú theo cùng hay linh thú triệu hồi đều có thể chạm vào, nên chắc tinh linh cũng vậy. Vừa nghĩ thế tôi vừa cất tiếng, Roni liền từ trong "Bạch Nguyệt Minh" bồng bềnh chui ra.
"Chà..., đúng là những quả cầu ánh sáng thực sự nhỉ."
"Bên trong chẳng có gì cả, đúng là chỉ thuần túy là ánh sáng thôi nyang."
Roni lượn qua lượn lại quanh quẩn, rồi thử chui vào viên cắt tròn (Round) và viên cắt oval (Oval). Viên cắt tròn đục (Cabochon) và viên dạng giọt nước (Pear shape) khiến nó chú ý nhưng nó lại không vào... không thể vào? Nó cứ lảng vảng xung quanh hai viên đó.
"Phải chăng nó không thích những góc cạnh?"
"Nghe tiểu thư nói thì đúng là nó thích những viên tròn trịa hơn nyang? Cảm giác như nó rất muốn chui vào viên giọt nước nhưng không được ấy nyang... Còn viên hình vuông (Square) với viên hạt lúa (Marquise) thì nó chẳng mảy may hứng thú."
"Ừm, đáng ra ta nên chuẩn bị cả hình lục giác (Hexagon) và hình ngũ giác (Pentagon) nữa mới phải."
"Giữa Round và Oval thì chọn Round, giữa Round và Cabochon thì chọn Cabochon, Oval thì chui vào được nhưng không mê lắm, còn Cabochon thì... ừm? Nó muốn vào lắm nhưng hình như bị dội ra ấy nyang."
"Có lẽ nó thích những hình dạng càng gần với hình tròn hoàn hảo hơn. Và càng tiệm cận hình cầu thì càng dễ chui vào...? Việc bị viên Cabochon dội ra đúng là ngoài dự đoán. Phải chăng bề mặt trơn nhẵn quá lại không được? Nếu vậy, liệu những bề mặt được cắt gọt chi tiết có giúp dễ chui vào hơn không...?"
Tiểu thư Tiara chìm vào suy nghĩ.
Truyện liên quan
Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO
Tựa game VRMMO mới "Astrea Frontier". Buổi phát sóng chính thức tràn ngập những chủ đề về hệ thống chiến ...
Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó.
Nhân vật chính đã chết vì cứu một con mèo có một ước mơ. Đó là tạo ra một VRMMO ...
Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt
Kẻ chậm chân trong cuộc đột kích như tôi đã hướng đến chiến trường sau khi nhóm công thành rời ...
Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo
Thiết bị game VR【Arcadia】, thiết bị đầu tiên và duy nhất trên thế giới hiện thực hóa thế giới ảo.. ...
Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần
Nếu trên đời có 100 game thần thánh, thì cũng tồn tại 1000 game dở.. Lỗi, lỗi chương trình, vỡ ...