Nhà Giả Kim Bremen Muốn Tiêu Xài Phung Phí - Chương 26: 26. Hiệu sách
"Chà, đám chữ này sống động phết nhỉ."
Cụ ông giơ cái hũ có mấy chữ cái đang nhảy tanh tách bên trong lên hứng ánh sáng, nheo nheo đôi mắt.
Cụ chính là chủ tiệm của cửa hàng sách mà Con Mèo hay lui tới.
Một ông cụ chuẩn phóc phong cách cổ điển: ngồi trên chiếc ghế bập bênh, miệng ngậm tẩu thuốc phả khói phà phà, tay thì vuốt ve con mèo. Nhân tiện thì cụ thích mèo lắm. Ý tôi không phải là thích tôi, mà là thích cái loài động vật gọi là mèo ấy.
Còn về tôi, hay nói đúng hơn là tộc Phong Miêu, cụ bảo "Không nói chuyện được với mèo thì đồ bỏ" nên coi như một thứ hoàn toàn khác. Mặc dù dù có nói được thì chắc cụ cũng sẽ bảo "Đừng có làm mấy cái trò phiên dịch thô bạo thế". Khả năng cao là cụ sẽ nói vậy thật.
Nhưng chắc là cụ vẫn cưng chiều mèo lắm. Dù biểu hiện ra ngoài hơi khó hiểu. Và mèo thì lại chẳng ghét cái nết đó chút nào.
Tiệm sách này không phải kiểu cửa hàng ngập tràn giá sách sâu hun hút vào bên trong. Đó là một tiệm nhỏ tẹo, chỉ vỏn vẹn một chiếc giá sách cùng một quầy thu ngân. Thế nhưng so với lần đầu Con Mèo bước chân vào, cái giá sách đã "lớn" hơn rồi.
Ban đầu, khi tôi hỏi sao tiệm chỉ có bấy nhiêu đây sách, ông chủ đã phán một câu ngớ người kiểu nhân viên cửa hàng đồng giá: "Không có ở đó tức là không có". Lúc ấy tôi ngơ ngác thật sự, nhưng giờ thì tôi đã hiểu.
Cửa hàng này chỉ bán những cuốn sách mà khách hàng đã từng đọc. Nghĩa là nếu chưa đọc đến một số lượng nhất định thì sẽ chẳng có cuốn sách nào cả. Biết đâu chừng cái giá sách ấy vốn chẳng hiện ra, chỉ có mỗi ông chủ nhìn thấy? Hay thậm chí đến cả ông chủ cũng chẳng ai nhìn thấy được? Bầu không khí của cửa hàng khiến người ta phải nảy ra suy nghĩ như thế đấy.
"Đúng như lời ông dặn, con đã bỏ chúng vào 'hũ thủy tinh' rồi, nhưng tụi nó quậy dữ quá nên 1 hũ chỉ chứa được cỡ 3 chữ thôi, phiền phức muốn chết meo~"
"Đó là do chất lượng hũ của mày kém đấy chứ."
"Rõ ràng là hũ chất lượng bình thường mà meo."
"Thế nên mới bảo bình thường thì sao mà được. Mấy cái hũ thủy tinh mỏng dính dùng để đựng thuốc hồi phục, vỡ lúc nào chẳng được thì sao mà chịu nổi đám chữ quậy phá đó. Muốn dùng hũ thường thì phải chọn loại chất lượng cao nhất. Mà tốt nhất là nên dùng 'hũ pha lê' cho nó đầm."
Ồ, ra là 'hũ pha lê' xuất hiện ở đoạn này sao. Tôi cứ tưởng nó là vật phẩm cấp cao dùng để đựng thuốc hồi phục cơ, hóa ra công dụng lại khác à?
"Sao mày không có 'hũ pha lê' mà lại có cái 'ống nghiệm' này thế hả, đúng là một con mèo kỳ lạ."
"Dùng 'ống nghiệm' bộ lạ lắm sao meo?"
"'Hũ pha lê' rẻ hơn cái đó nhiều đấy biết chưa."
Ơ kìa?
Nếu chỉ xét về kích thước thì 'ống nghiệm' nhỏ hơn 'hũ thủy tinh', tính ra tốn ít nguyên liệu hơn mới phải chứ nhỉ. Hay là công thức chế tạo 'hũ pha lê' dễ hơn?
Mà khoan đã, 'hũ pha lê' có bán sao??
Ông cụ chủ tiệm dùng nhíp gắp từng 'chữ động' mà Con Mèo mang tới, thả gọn vào một cái hũ khác. Bên trong chứa một thứ chất lỏng trong suốt, hễ dầm vào đó là đám chữ lại ngoan ngoãn chìm nghỉm xuống đáy.
Sau khi chuyển toàn bộ số chữ mang theo sang hũ mới, ông cụ đậy chặt nắp lại rồi lắc nhè nhẹ. Lập tức, từ đáy hũ rỉ ra những luồng khói màu tím và xanh lá dâng lên như làn sương.
"Đống chữ này là trốn ra từ cuốn sách viết về thực vật rồi."
"Sao ông biết hay vậy meo?"
Danh sách mấy cuốn sách bị thoát chữ hay thẻ kẹp sách thì tôi đã đưa cho lễ tân của cơ sở rồi nên không nhớ rõ lắm. Nhưng hình như đúng là có cuốn sách hướng dẫn đi rừng cho người mới bắt đầu thì phải. Chắc là từ cuốn đó rồi.
"Mấy cuốn sách bị chữ trốn mất thì chữ trong đó sẽ biến mất luôn sao meo?"
"Đúng thế, nó sẽ bị đục lỗ chỗ như sâu ăn vậy. Nhưng nếu lấy 'chữ động' ra kịp thì nó sẽ tự phục hồi dần dần. Còn nếu trốn đi nhiều quá thì trang sách sẽ mất hết ý nghĩa rồi rách tàn tành."
"Trang sách bị rách với 'thẻ kẹp sách kỳ lạ' là khác nhau sao meo?"
"Khác hoàn toàn chứ. Trang sách là thứ vốn thuộc về cuốn sách nhưng bị tống ra ngoài. Còn thẻ kẹp sách là thứ vốn không có trong sách nhưng lại chui vào. Thấy chưa? Khác hẳn nhau còn gì."
Ra là thế.
Được giải thích như vậy thì đúng là hai thứ hoàn toàn khác biệt thật.
"Thế có trường hợp trang sách bị tống ra ngoài lại kẹp vào cuốn sách khác không ông?"
"Thi thoảng thì cũng có thể xảy ra chuyện kẹp nhầm đấy, nhưng thứ đó không thể trở thành 'thẻ kẹp sách kỳ lạ' được. Thẻ kẹp sách là thứ tự nảy sinh ra ngay từ bên trong cuốn sách, hay nói cách khác, chừng nào cuốn sách còn đang mở thì chúng sẽ không bao giờ xuất hiện."
Sách cũng giống như những cánh cửa, đóng lại rồi mở ra. Những cuốn sách không bao giờ mở ra rồi sẽ gánh lấy vai trò của một 'cánh cửa đóng kín', kết nối tới một thế giới khác nào đó.
Những thứ vốn mang hình dáng cánh cửa thì rất dễ kết nối với dị giới, nhưng việc chúng ta mở ra đóng vào liên tục giống như một hình thức bảo trì vậy, chỉ cần đóng mở đều đặn thì liên kết với dị giới sẽ bị đứt đoạn. Ngược lại, nếu cứ để nguyên không chạm tới thì sớm muộn gì nó cũng sẽ được cải tạo thành lối vào dị giới, đại khái là thế đấy.
Nhân tiện thì kỹ năng 'Khoóa' có tác dụng ngăn chặn điều này, mang ý nghĩa định hình cánh cửa ở lại thế giới bên này. Bởi vậy từ thời xưa, việc dùng 'Khoóa' để khóa cửa lại đã trở thành điều hiển nhiên.
Lan man thế đủ rồi, bên trong những cuốn sách đã biến thành 'cánh cửa đóng kín' thì coi như một nửa đã bị dị giới nuốt chửng. Và để cạy mở cánh cửa từ phía dị giới nhằm nối liền lối đi sang bên này, những thẻ kẹp sách sẽ được gài vào như những nước đi cờ cuộc, rồi dần dần thế chỗ cho các trang sách. Và rồi cuối cùng, chính cuốn sách đó sẽ bị chiếm đoạt hoàn toàn.
Lời giải thích này tôi cũng đã được nghe ở quầy lễ tân của cơ sở rồi.
Ông cụ bảo rằng khi chuyện đó xảy ra, cuốn sách sẽ hóa thành ma vật, đồng thời cũng là cánh cửa dẫn tới dị giới, thích lên là nó tự mở ra nối liền hai bên. Cứ như thế, hai thế giới sẽ xâm lấn lẫn nhau và biến nơi đó thành một mê cung ngục tối. Chà chà.
"Điển hình nhất cho chuyện này chính là mê cung thư viện ở thành phố học viện đấy. Thật là phí phạm hết sức. Rõ lắm sách như thế mà hầu như chẳng đọc được cuốn nào ra trò."
Vừa nhả ra từng luồng khói nghi ngút, ông cụ vừa chửi thề một cách bực bội.
Lần trước khi dính bẫy dịch chuyển tới đó, tôi cũng nghe nói sách ở đấy chỉ là vật trang trí chứ không đọc được nội dung bên trong. Đúng là tiếc thật sự.
"Đã vậy cái vùng đất đó vốn dĩ ranh giới thế giới đã bị rung lắc sẵn rồi. Nghe đâu cái thư viện còn lại đang được quản lý nghiêm ngặt lắm, nhưng chẳng biết trụ được bao lâu."
À. Ra vậy, câu 'Cấm triệu hồi bên trong thư viện' mà tôi nghe hồi trước hóa ra là có ý này sao. Bởi vì thú triệu hồi là những sinh vật vượt qua ranh giới thế giới để tới mà. Ra là thế nha.
Ngoài ra, ông cụ không phải là người sưu tầm 'thẻ kẹp sách kỳ lạ', ngược lại cụ còn thẳng thừng bảo: "Mấy cái thứ đó tao chả thèm để trong nhà". Dựa theo câu chuyện vừa rồi thì đúng là như thế thật.
'Thẻ kẹp sách kỳ lạ' không phải cứ rút ra là xong chuyện, mà bản thân nó vẫn giữ nguyên bản chất là tồn tại của thế giới bên kia. Thế nên có những chiếc có thể dùng làm vật xúc tác để triệu hồi yêu tinh, và chúng được giao dịch với giá rất cao vượt xa giá trị sưu tầm thông thường.
Triệu hồi yêu tinh là phương pháp gọi những yêu tinh chưa xuất hiện ở thế giới bên này tới để giao kết hợp đồng triệu hồi. Hóa ra lại có cả thứ như vậy nữa cơ đấy. Chắc là phương pháp để lập hợp đồng với mấy con yêu tinh mạnh mẽ rồi.
Nhân tiện thì tôi chịu, chẳng biết cái nào là vật xúc tác triệu hồi yêu tinh đâu. Vì phần mô tả của cái nào nhìn cũng y hệt nhau cả thôi.
"Ở thành phố tự do này chắc chẳng có chỗ nào mua đâu, cầm sang thành phố học viện mà bán."
"Meo~ Cái này có khi nào cũng tự xuất hiện trên giá sách ở nhà con không ông?"
"Tao chả biết nhà mày ở đâu, nhưng mấy chỗ ranh giới thế giới bị rung lắc thì dễ xuất hiện lắm. Cơ mà nếu là nơi yêu tinh sinh sống thì vốn dĩ đã là dị giới rồi, chắc là không xuất hiện đâu nhỉ?"
Nơi yêu tinh sinh sống là cái chuyện gì thế? Tôi chợt khựng lại một giây để suy nghĩ, nhưng à phải rồi, tôi là yêu tinh, còn người chơi thì mang thiết lập là yêu tinh mà nhỉ. Cho nên Mイルーム (Căn phòng cá nhân) nơi người chơi sinh sống chính là dị giới. Vâng, chuẩn rồi.
Khác với yêu tinh triệu hồi ở chỗ chúng tôi có một cơ thể vật lý chứ không phải bằng phép thuật―― nói thì nói thế thôi chứ nếu vậy thì cơ thể lúc chết đi sống lại tính sao đây? Cho nên mấy cái thứ này tốt nhất là đừng có suy nghĩ sâu xa làm gì. Vâng, chuẩn luôn.
"Mà nhắc mới nhớ, Con Mèo vẫn chưa tới thành phố học viện lần nào đúng không?"
"Chưa meo. Đi du lịch phế tích xong là con cũng tính ghé qua thành phố học viện đấy meo~"
"Thế à. Vậy thì trước khi đi thành phố học viện nhớ ghé qua chỗ tao đấy."
"Meo? Con biết rồi meo. Trước khi đi con sẽ tới. Mà dù không đi con cũng tới thôi."
"Mày tới nhiều quá rồi đấy. Mơ mà gom tiền đi."
Ngoaoo, đến cả ông chủ tiệm sách cũng chê mình tiêu xài hoang phí kìa!
Sau đó, tôi lượn quanh đảo mắt xem xét cái giá sách vừa lớn hơn một chút và phát hiện ra cuốn sách tranh 'Cánh cửa của Mặt Trăng và Tinh Linh'. Đúng như dự đoán, cuốn sách giáo khoa của Johann không hề có ở đây, có vẻ như mấy loại sách gắn liền với vị trí cố định kiểu đó sẽ không được nhập về rồi.
Ngoài ra thì cuốn 'Cánh cửa của Mặt Trăng và Tinh Linh' đắt dã dăm luôn. Thề, hết cả hồn. Tôi buột miệng thốt lên "Đắt dữ vậy!" luôn mà.
"Thì nó phải đắt chứ sao, mấy cái loại sách có chữ phép thuật kiểu này hiếm lắm đấy. Mày mò đâu ra hay thế."
"Chữ phép thuật sao?"
"Mày không biết à? Là mấy cái dãy từ ngữ ở đoạn cuối này này. Khi xướng lên đúng thời điểm, đúng nơi chốn thì nó sẽ biến thành phép thuật đấy. Đã vậy còn chu đáo tới mức chỉ cần xướng lên ở đâu đó một lần là thuật thức sẽ tự biến mất luôn. Lượng chữ phép thuật còn lại nhiều thế này, không đắt mới là lạ đấy."
"Ngao meo……"
Quả nhiên cứ có ai sử dụng là cái tên lại biến mất dần sao.
Nếu vậy thì lý do đắt đỏ là hoàn toàn thuyết phục rồi, nhưng mà vẫn đắt thật đấy. Dù vừa rồi đi làm thêm thu hoạch cũng kiếm được khoản thu nhập bất ngờ khá hời, hoàn toàn đủ tiền mua, mua thì mua được đấy! Nhưng Con Mèo này cũng phải có ngân sách giới hạn chứ bộ!
Thế nhưng mà, ngân sách định dùng để mua phụ kiện chỗ cô Tiara lại tiết kiệm được trọn vẹn rồi nên là……, ừm, thôi được rồi.
"Con mua meo……"
"Mày đó…… đừng có vì sách mà khuynh gia bại sản đấy nhé."
"Kế hoạch là cho người có thể phát huy trọn vẹn giá trị của cuốn sách này nghía qua một chút rồi trấn tiền đó nya."
"Đừng có làm mấy trò lặt vặt đê tiện thế."
Nyaaa~~!
Hiệu sách nằm khá gần khu nhà kho, tôi sực nhớ ra nghe đâu ở đây có Công hội Vận chuyển nên quay đầu hướng về phía đó. Thong thả lắc lư trên lưng Louis.
Tiện thể thì hiệu sách cũng gần phố thương mại Hạt Đậu. Đi tiếp qua phố thương mại về hướng tây chính là khu nhà kho. Đường xá rộng rãi nhưng người qua lại cũng đông nghẹt.
"Thì ra cũng có một nơi thế này cơ đấy," tôi vừa cảm thán vừa tìm thấy Công hội Vận chuyển. Thế này thì không biết trước vị trí thì chịu chết chẳng tìm ra được.
Bước vào công hội rộng thênh thang, tôi đi kiểm tra các yêu cầu vận chuyển.
Ủy thác vận chuyển hàng từ Ports đến Thành phố Tự do vốn dĩ tôi định nhận trước khi về, vậy mà lại quên khuấy mất. Biết về sớm thế này thì lúc đó nhận luôn cho xong rồi. Đúng là phán như thần sau khi mọi chuyện đã rồi!
Lần này dự định sẽ quay lại Ports ngay nên có thể yên tâm nhận nhiệm vụ vận chuyển. Có ba đơn hàng cần giao trong vòng một tuần nên tôi đã nhận tất, phía công hội hỏi trước khi xuất phát đến lấy hay nhận luôn bây giờ, tôi liền hẹn trước lúc khởi hành sẽ qua lấy. Ngày mai kế hoạch là làm nhiệm vụ chạy vặt, mở gian hàng lưu động, và nếu gặp được ai thì gặp.
Nói luôn là hàng hóa thuộc nhiệm vụ vận chuyển không thể cất vào kệ trong Phòng Của Tôi được. Do đó game quy định nó sẽ chiếm dung lượng túi đồ cho tới khi giao xong. Không tính toán trọng lượng hàng hóa mà cứ nhận bừa là ăn đủ ngay. Nhưng tôi đã tính toán kỹ rồi nhé! Sức mạnh của Louis đỉnh lắm đấy.
Ghé Công hội Vận chuyển xong, tôi đi tới phố thương mại Hạt Đậu.
Vì lại sắp sang Ports nên tôi muốn nhập ít đặc sản để tận dụng kỹ năng "Giao thương".
Nghĩ thì nghĩ thế, nhưng ơ kìa, đặc sản của Thành phố Tự do rốt cuộc là cái gì nhỉ?? Tưởng như đã biết rõ mà hóa ra tôi chẳng biết tẹo gì về Thành phố Tự do cả...
Vừa la cà mua sắm vừa hỏi thăm quanh phố thương mại, tôi mới biết đặc trưng lớn nhất của Thành phố Tự do chính là "dù là đại đô thị nhưng lại hoàn toàn không có cơ chế Mê cung".
Và điều làm nên điều kỳ diệu đó chính là Luyện kim thuật cùng Ma đạo cụ (Đạo cụ ma thuật). Nói cách khác, Thành phố Tự do chính là cái nôi nguyên bản của Luyện kim thuật. Sở dĩ phải nhấn mạnh chữ "nguyên bản" là vì gần đây danh tiếng của nơi này đã bị Thành phố Học viện giật mất tiêu. Mấy trò ganh đua kiểu này ở đâu mà chẳng có nhỉ...
Thành ra, nghe đâu đặc sản của Thành phố Tự do chính là đạo cụ ma thuật. Ra là vậy nha~
...Đặc sản kiểu gì mà muốn buôn bán thì phải vứt ra cả đống tiền khổng lồ thế không biết...
Mèo ta xin hàng nya.
Cơ mà ngoài ra thì gỗ cây được trồng không chịu ảnh hưởng của Mê cung, cùng mấy đồ gỗ làm từ chúng cũng rất nổi tiếng. Có điều loại này cũng thuộc phân khúc cao cấp luôn.
Ừm. Đáng lẽ ra mình nên xem trước bên Công hội Thương mại bên kia người ta đang cần gì chứ! Vâng, rút kinh nghiệm sâu sắc rồi ạ.
Tiện thể, tôi đã mua một chiếc đĩa chạm khắc gỗ rất đẹp từ bà lão vừa trò chuyện cùng mình. Tôi tính dùng nó để đặt viên "Bạch Nguyệt Minh" dự phòng cho Roni. Hiện tại vẫn đang để trong đĩa gỗ đấy thôi, nhưng thỉnh thoảng Reto toàn nhét mấy con "Sâu Ruộng" không để vừa túi vào đó. Có cái này rồi thì làm đĩa dùng riêng luôn.
"Cháu lấy một cái thôi sao?"
"Một cái là đủ rồi nya. Cháu dùng để làm chỗ ở cho bạn cháu nya."
"Ôi chao, mục đích đáng yêu thế. Cháu định đặt một viên đá lên đó à?"
"Đúng thế nya~"
"Vậy thì cháu nên rải thêm chút đá thạch anh bên dưới nhé, như thế sẽ ổn định hơn đấy."
"Cháu sẽ thử làm xem sao nya!"
Tại sao lại là đá thạch anh nhỉ??
Dù chẳng hiểu lắm nhưng đã được cho lời khuyên rồi, tí nữa về Phòng Của Tôi phải thử ngay mới được.
Truyện liên quan
Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO
Tựa game VRMMO mới "Astrea Frontier". Buổi phát sóng chính thức tràn ngập những chủ đề về hệ thống chiến ...
Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó.
Nhân vật chính đã chết vì cứu một con mèo có một ước mơ. Đó là tạo ra một VRMMO ...
Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt
Kẻ chậm chân trong cuộc đột kích như tôi đã hướng đến chiến trường sau khi nhóm công thành rời ...
Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo
Thiết bị game VR【Arcadia】, thiết bị đầu tiên và duy nhất trên thế giới hiện thực hóa thế giới ảo.. ...
Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần
Nếu trên đời có 100 game thần thánh, thì cũng tồn tại 1000 game dở.. Lỗi, lỗi chương trình, vỡ ...