Người Muốn Làm Vua - Chương 1: Prologue

[previous_page]

[next_page]

Tốt nghiệp trung học xong, tôi chẳng đủ tiền trang trải học phí. Vì thế, tôi quyết định thi vào Học viện Phòng vệ Quốc gia bởi nghe nói vào đó sẽ được nhận lương. (Thời điểm tôi nhập học Phòng vệ viện vào những năm 1980, tiêu chuẩn đầu vào chưa cao như bây giờ. Chỉ cần thân thể khỏe mạnh, bản thân và gia đình/bà con thân thích không có tiền án tiền sự, tức là cái gọi là "lý lịch sạch", thêm nữa chỉ cần tốt nghiệp trung học đạt điểm trung bình trở lên là được nhận. Có lẽ do kinh tế thời đó đang bong bóng đỉnh điểm rồi lao dốc vào thời kỳ trầm thoái, thành ra sức hút của Lực lượng Phòng vệ rất thấp). (Chú thích: Sự kiện này trong lịch sử Nhật Bản được gọi là Thập kỷ Mất mát) Khác với thời phổ thông, sức học của tôi ở đại học chẳng có gì nổi bật, khi ra trường cũng chỉ nhỉnh hơn mức trung bình một chút, sau đó tôi nhanh chóng bước vào Trường Đào tạo Sĩ quan Hải quân. Nhờ mang danh tốt nghiệp Phòng vệ viện, tôi chỉ phải thực tập tại đơn vị nửa năm (Nếu tham gia chương trình này thời nay, thời gian yêu cầu sẽ tương đương đại học thông thường là chín tháng). Khi đang thực hiện nghĩa vụ quân sự tại một vùng quê, một biến cố đã xảy ra vào thời điểm cuối năm.

Tôi được nghỉ phép năm mới bốn ngày liên tiếp, thật lòng tôi đã nghĩ đây đúng là món quà trời ban. Trước khi về nhà với gia đình, tôi ghé thăm một người bạn học cũ thời trung học đang sống ở Tokyo vào ngày 30 tháng Chạp, ngày đầu tiên của kỳ nghỉ.

Chẳng qua là vì mới mua một chiếc xe hơi nhân dịp năm mới, tôi muốn lái về khoe khoang với gia đình một chút để nở vẻ nở mặt, tôi biết ý nghĩ này của mình hơi nghịch ngợm. Tối ngày 30 tôi đến nhà bạn, hai đứa kéo nhau ra quán rượu gần đó ăn uống thỏa thích, đến tận nửa đêm muộn mới quyết định đứng dậy về nhà.

Mới rời quán rượu được vài phút, chúng tôi bắt gặp cảnh một toán đàn ông đang giở trò tán tỉnh, sàm sỡ một người phụ nữ trẻ đẹp. Cô gái dường như đang rơi vào thế bí trước lũ lưu manh, rõ ràng cô không muốn và đang cố từ chối những lời cợt nhả, nhưng lũ chúng nó cứ bám riết không tha. Mấy gã này thuộc dạng côn đồ du côn (hay còn gọi là vị thành niên hư hỏng), tôi đã cố tự thuyết phục bản thân rằng mấy chuyện thế này ở khu phố sầm uất Tokyo là cơm bữa. Tôi nhắm mắt làm ngơ, định bụng tặc lưỡi đi qua. Tôi chỉ là một quân nhân quèn thuộc Lực lượng Phòng vệ chứ chẳng phải cảnh sát có trách nhiệm thực thi pháp luật, nhỡ đâu dính vào một vụ ẩu đả rồi chễm chệ trên mặt báo thì sẽ gây ra biết bao rắc rối cho đơn vị, nguy cơ bị tống cổ là rất cao.

Thế nhưng, thằng bạn xỉu quẻ của tôi không hiểu sao lại hăng máu đột xuất, nó muốn chứng tỏ bản thân trước mặt người đẹp đang bị lũ côn đồ quấy rối. Chẳng biết có phải nó đang tưởng tượng mình là anh hùng cứu mỹ nhân hay không, mà nó lại xông ra trước mặt đám côn đồ và cất tiếng cảnh cáo chúng. Dĩ nhiên, đám thanh thiếu niên hư hỏng chẳng coi lời cảnh cáo của nó ra gì, ngược lại còn chĩa mũi nhọn về phía chúng tôi, lườm bằng ánh mắt ngờ vực rồi hạnh hẹ: "Chúng mày là cái thá gì?"

Thấy vậy, tôi ra hiệu cho người phụ nữ "mau chạy đi", đồng thời cố níu tay, ghì hông thằng bạn lại vì thực sự không muốn nó dính vào rắc rối. Thực ra có lẽ tôi chẳng cần phải can thiệp hay lo lắng cho nó. Thằng này từ hồi cấp hai đã học Judo, chỉ cần đối thủ mặc quần áo là nó có thể quật ngã dễ dàng. Cùng lắm thì nó hạ gục một hai tên trong đám côn đồ này rồi chúng tôi vắt chân lên cổ mà chạy, tất nhiên trong đầu tôi đã tính sẵn đường lui.

Thế nhưng suy nghĩ của tôi quá đỗi ngây thơ. Một gã côn đồ xấc xược đột nhiên cất tiếng hú hét xé tai, tay cầm dao lăm lăm lao về phía bạn tôi. Nếu tôi không nhầm thì gần đây trên báo chí có đưa tin về một băng nhóm vị thành niên đâm chém nhau gây máu me đổ máu. Ngay khi tôi đang nhận ra tình hình tồi tệ đến mức nào thì bản thân cũng bị tấn công. Thằng bạn tôi đang định quật ngã kẻ cầm dao lao đến thì bị một gã khác lao vào húc ngã từ phía bên hông. Tôi liếc nhìn thằng bạn vừa bị quật ngã, trong lòng cuống cuồng cố thuyết phục bản thân rằng đây hoàn toàn là hành vi phòng vệ chính đáng. Nhận ra chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài chiến đấu, tôi xông vào chuẩn bị dùng kỹ năng Cận chiến tay không đã học ở Lực lượng Phòng vệ để đối phó với chúng.

Dù kỹ năng vật lộn không bằng thằng bạn, nhưng tôi đã trải qua hơn bốn năm rưỡi rèn luyện ở cả Học viện Phòng vệ lẫn Trường Sĩ quan Hải quân. Thân thể tôi đã được đúc kết qua các bài huấn luyện cả về võ thuật cận chiến lẫn thể lực tổng hợp, đối mặt với tình huống nguy hiểm như vậy, cơ thể tôi tự động phản xạ để đáp trả mối đe dọa.

Rốt cuộc, trận chiến kết thúc với việc bạn tôi bị đâm một nhát khi đang nằm trên sàn, may mắn không trúng nội tạng nên giữ được tính mạng. Trong khi đó, tôi đã ra tay nện cho gã đâm bạn mình cùng toàn bộ đám cướp một trận nhừ tử, trói nghiến cả lũ lại tống vào viện, sau đó cảnh sát ập đến bệnh viện bắt giữ toàn bộ. Phố xá ban đêm có rất nhiều nhân chứng, dĩ nhiên tôi không thể bỏ mặc người bạn bị thương để một mình chạy trốn. Tôi đứng giữa một rừng người có vũ khí, trong khi bản thân lại chẳng có lấy một vết thương, cảnh sát đương nhiên nhìn tôi bằng ánh mắt nghi ngờ nên tôi đành phải theo họ về đồn. (Chú thích: Ồ anh này bá thật... Haha)

—-Một cựu quân nhân Lực lượng Phòng vệ (JSDF) đang tại ngũ đã hành hung dã man người dân. (Chú thích: Từ đây tôi sẽ dùng thuật ngữ JSDF thay cho Lực lượng Phòng vệ Nhật Bản)

Hồi tôi còn tại ngũ, nhân sự SDF bị xã hội coi như những kẻ ngoài lề. Với một người mang hàm Thiếu tá OF-3 và giữ một chức vụ lãnh đạo nhỏ trong GSDF (Lực lượng Phòng vệ Mặt đất), rõ ràng họ muốn dùng tôi làm dê tế thần cho truyền thông, vốn đang lao vào xâu xé câu chuyện như đám cá đói. Tại tòa, tôi tuyên bố không có tội và đưa ra lý do phòng vệ chính đáng, hơn nữa người phụ nữ tại hiện trường cũng ra làm chứng cho tôi, cuối cùng sự trong sạch của tôi được chứng minh và tôi đã thắng kiện. Tuy nhiên, vì đã trở thành mầm mống gây phiền phức cho JSDF, tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc nộp đơn xin từ chức. Cấp trên của tôi vừa khóc vừa rối rít cúi đầu xin lỗi: "Tôi xin lỗi, tôi thật sự xin lỗi". Thời đó, sự phân biệt đối xử và chỉ trích của công chúng dành cho JSDF quá gay gắt, tôi xin nghỉ là giải pháp duy nhất.

Tôi nghĩ thật tiếc khi phải ra đi theo cách đó, nhưng chuyện đã rồi thì có nuối tiếc cũng chẳng giải quyết được gì. Tôi chia tay JSDF dưới hình thức chính thức là tự nguyện từ chức. Dù sao tôi cũng chẳng phạm tội và không hề có tiền án tiền sự, lại đang ở độ tuổi sung sức đầu những năm 1990 nên mau chóng thích nghi bằng cách tìm việc mới. Dù không quá bon chen tìm việc, tôi vẫn tương đối dễ dàng xin được một suất vào một công ty thương mại thực phẩm quy mô trung bình.

À, nhân tiện thì giữa tôi và người phụ nữ tôi cứu hôm đó chẳng phát triển thêm điều gì đặc biệt cả.

Trên tàu điện, một tấm poster treo ở phía đối diện chỗ tôi ngồi có ghi: "Đằng sau bức màn, những nỗ lực vĩ đại của JSDF trong sự kiện 3.11". Nhìn thấy bài báo ấy, tôi thẫn thờ ngắm nhìn, những ký ức thời trẻ lại ùa về. Mọi hối tiếc và vấn vương về JSDF trong tôi vốn đã tan biến từ lâu, thế nhưng tôi luôn có cảm giác rằng nếu mình vẫn còn ở lại JSDF và được điều động đến thảm họa động đất đó, có lẽ tôi đã bỏ mạng rồi... Tôi không hề nói dối về cảm xúc này. Đọc qua sự việc từ chức chắc bạn cũng đoán ra, tôi dĩ nhiên chẳng phải người có tinh thần công lý cao cả gì.

Nếu thực sự có tinh thần công lý mạnh mẽ, thì người đầu tiên đứng ra cứu người phụ nữ đó phải là tôi chứ không phải thằng bạn thân. Lý do duy nhất khiến tôi hành động là vì hoàn cảnh đẩy đưa. Ngay cả việc tôi gia nhập SDF cũng chẳng phải vì muốn làm anh hùng xả thân vì nước hay đóng góp cho quốc phòng Nhật Bản. Nguyên nhân chính khiến tôi bước chân vào JSDF là để đỡ phải lo tiền học phí, và sau khi tốt nghiệp sẽ nghiễm nhiên có việc làm, suy nghĩ của tôi đơn giản đến thế thôi.

Dĩ nhiên GSDF (Lực lượng Phòng vệ Mặt đất), MSDF (Lực lượng Phòng vệ Bờ biển) và việc tôi bị điều động về vùng quê (dù chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi một năm) đều là theo mệnh lệnh của JSDF. Vào thời kỳ đó, JSDF là nơi cho tôi miếng ăn, và tự tâm tôi nhận ra mình có nghĩa vụ đối với an ninh quốc gia. Dẫu vậy, những chuyện đó đã qua rồi, tôi không còn làm việc cho JSDF nữa và mấy từ như an ninh quốc gia chẳng còn chút ý nghĩa nào đối với tôi.

Trong lúc mải miết suy ngẫm miên man, tôi từ từ chìm vào giấc ngủ. Dù sao thì vẫn còn dư dả thời gian trước khi tàu đến trạm cuối Shinjuku.

"Hả?"

"Dù rất đáng tiếc, nhưng do thể trạng của phu nhân quá yếu nên bắt buộc phải cắt bỏ tử cung"

Những lời ấy giáng xuống như một cái tát vào mặt khiến tôi đau đớn. Bác sĩ Ito, người chịu trách nhiệm chăm sóc sức khỏe cho vợ tôi, vừa cắn môi dưới vừa thông báo tin dữ.

Vợ tôi được chẩn đoán mắc ung thư tử cung, và sau ca phẫu thuật, cô ấy đã vĩnh viễn mất đi tử cung của mình.

Cô ấy vừa khóc vừa nói: "Em xin lỗi. Em xin lỗi anh nhiều lắm"

Đó là năm thứ hai sau khi chúng tôi kết hôn.

Rầm, xóc, toa tàu rung lắc.

"Rất vui được gặp anh, tôi tên là... Mong được anh giúp đỡ"

Giọng nói người này thật nhỏ nhẹ. Không hiểu sao cô ấy lại cúi đầu thấp đến mức tôi chẳng thể nhìn rõ mặt. Mắt nhắm tịt nên tôi nghe không rõ lắm, nhưng chẳng phải đây là buổi phỏng vấn của Shiina sao? Shiina là đứa cấp dưới mà tôi sắp gặp ở ga Shinjuku. Có lẽ giấc mơ của tôi vẫn đang tiếp diễn. Đã bao lâu rồi nhỉ? Hình như là 7, 8 năm trước?

Rầm, xóc, toa tàu rung lắc.

oresama@seitansai: Hôm nay là sinh nhật tớ nè ( ・∀・ ) Yeah yeah!

junya: Ôiii!

junya: Chúc mừng

junya: s

junya: i

junya: n

junya: h

junya: nhật

junya:!

oresama@seitansai: T-Tớ đâu có thèm cậu chúc mừng đâu chứ, hứ? ///

junya:.o゜*. o

,/⌒ヽ*゜*

∧_∧ /ヽ ). *o

(・ω・) phiệt ゛ ̄ ̄’ ゜

ノ/ /

ノ ̄ゝ mừng sinh nhật..

oresama@seitansai: Không cần phải tìm mấy cái ký tự AA đó đâu, lệch chệch lệch bệch kìa pgr

junya: ・・・

junya: Tớ đã cố gắng lắm rồi mà・・・

junya: Chúc mừng tuổi 44 nhé!

junya: Chúc mừng sinh nhật!

oresama@seitansai: cảm ơn nhé〜

junya: anh tuyệt lắm đó (ノ´∀`*)

oresama@seitansai: mà này, tôi đâu còn 44 nữa, sang tuổi 45 rồi đấy nhé?

oresama@seitansai: quả thực đã thành một ông lão mất rồi

junya: ôi thôi nào, anh đang ở độ tuổi sung sức nhất đấy chứ!

oresama@seitansai: chà, phải nói là chín chắn cả về tuổi tác lẫn trí tuệ thì đúng hơn

junya: (*´∀`) haha

oresama@seitansai: còn cậu thì sao, không tính nói tuổi của mình ra à?

junya: tôi 30 tuổi rồi, thì sao nào?

Đó là... đoạn trò chuyện của tôi vào sinh nhật năm ngoái.

Tôi hợp cạ đến kỳ lạ với Shiina, và chúng tôi trở nên khá thân thiết. Cô ấy là lính mới vừa vào công ty, để giúp cô ấy quen với công việc, tôi đã trực tiếp huấn luyện và rèn dũa cho cô ấy suốt 2 năm trời về các thủ tục giao dịch thương mại.

Tôi dạy cô ấy những điều cơ bản về câu cá, còn cô ấy thì cập nhật cho tôi những thứ như mạng 2channel, rồi giới thiệu cũng như hướng dẫn tôi chơi đủ thể loại game, thỉnh thoảng chúng tôi còn rủ nhau đi uống rượu.

Rầm, chát, xóc nảy.

Chát, rầm, chao đảo.

Chát, rầm, rung lắc dữ dội.

Nó đang chấn động.

Tôi đã qua đời trong một vụ tai nạn tàu hỏa vào giữa tháng 2 năm 2015.

Nói không chút tiếc nuối thì là dối lòng, nhưng tôi vốn chẳng có con cái, cha mẹ tuy đã già nhưng vẫn còn sống khỏe mạnh. Vợ tôi thì có công việc riêng, chắc chắn cô ấy thừa sức tự nuôi sống bản thân. Tất nhiên tôi cũng có bảo hiểm nhân thọ, tính đi tính lại thì coi như tôi cũng đã sống một đời trọn vẹn. Thế nhưng thực tế là cuộc đời tôi quá đỗi ngắn ngủi. Nửa sau của đời người, tôi còn chưa kịp bước qua.

Ừ thì, tôi vẫn còn cất một chai rượu thượng hạng định bụng cuối tuần này sẽ cùng vợ thưởng thức, rồi còn chuyện doanh số bán hàng của kỳ này nữa. Việc tôi vẫn bận lòng vì những suy nghĩ vụn vặt ấy nghe thật kỳ quặc, nhưng có lẽ đó cũng chỉ là một phần của cuộc sống mà thôi.

[Trang trước]

[Trang sau]

Truyện liên quan

Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo Hoàn thành Nhật Bản

Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo

Web Novel Yu Yu
Cập nhật: 4 ngày trước

Thiết bị game VR【Arcadia】, thiết bị đầu tiên và duy nhất trên thế giới hiện thực hóa thế giới ảo.. ...

813 3.2k
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không! Hoàn thành Hàn Quốc

Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!

Web Novel R19
Cập nhật: 1 tuần trước

Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...

374 1.9k
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ Hoàn thành Hàn Quốc

Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ

Web Novel R21
Cập nhật: 1 tuần trước

Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...

278 1.8k
Chuyện Gì Đã Xảy Ra Với Vị Bạo Chúa Sau Khi Vị Hoàng Hậu Mang Thai Bỏ Đi Hoàn thành Hàn Quốc

Chuyện Gì Đã Xảy Ra Với Vị Bạo Chúa Sau Khi Vị Hoàng Hậu Mang Thai Bỏ Đi

Web Novel
Cập nhật: 1 tuần trước

Tóm tắt. Nàng đã tự dâng mình cho kẻ thù để cứu lấy đất nước.

301 1.5k
Mồi Săn (Lee Seohan) Hoàn thành Hàn Quốc

Mồi Săn (Lee Seohan)

Web Novel Lee Seohan
Cập nhật: 1 tuần trước

Tóm tắt. “Thật khủng khiếp. Người chồng này và cuộc hôn nhân này.”.

204 1.5k
Bị Ràng Buộc Bởi Một Bản Hợp Đồng Tàn Nhẫn Hoàn thành Hàn Quốc

Bị Ràng Buộc Bởi Một Bản Hợp Đồng Tàn Nhẫn

Web Novel
Cập nhật: 1 tuần trước

Tóm tắt. **Tóm tắt nội dung**. "Tôi sẽ khiến em chẳng còn trí óc đâu mà nghĩ đến ai khác ...

181 1.5k