Ký Sự Chơi Vrmmo Lề Mề - Chương 68: Lần chơi thứ 68: Blom
Momiji tự nhủ hôm nay nhất định phải phá đảo hầm ngục cho bằng được, vừa hừng hực khí thế tiến đến cổng bắc vương đô Brom thì đã bị đoàn trưởng Fred đứng chờ sẵn cằn nhằn.
Sao ngươi liên lạc với hội mạo hiểm giả kiểu gì mà không được thế! Tìm ngươi mệt gần chết!
Tại hội toàn là fan của ngài Sieg nên em có lại gần được đâu! Chuyện làm ăn của mạo hiểm giả bị ảnh hưởng, người bực mình phải là em mới đúng chứ!
Momiji vô tình thốt lên nỗi lòng mà em vẫn luôn muốn trút vào ai đó.
Đến cả lính canh cổng bắc chứ đừng nói gì đoàn trưởng, ai nấy đều tỏ ra đồng cảm.
Nếu chuyện đó có cách giải quyết thì ta cũng muốn cải thiện lắm chứ...
Em biết chứ, nhưng phụ nữ cái đô thị này đáng sợ quá...
Mà sao ngươi lại thành mục tiêu của bọn chúng vậy? Ngươi đã làm cái gì hả?
Tại chuyến ủy thác ra ngoại thành hôm trước đấy chứ. Lúc về thành thì bọn họ đã biết chuyện rồi, em có nói đó là ủy thác của tể tướng các hạ đâu mà họ có thèm nghe lọt tai câu nào, cứ nhao lên hỏi em đã nịnh nọt ngài Sieg bằng cách nào.
Đúng là không thể nói chuyện nổi mà.
Bọn họ cứ đinh ninh là Momiji đã giở trò gì đó, tuyệt đối không chấp nhận bất kỳ lý do nào khác.
Cho dù có cuồng tình yêu đi chăng nữa, thì thế này cũng quá mức rồi đi.
Chỉ là thấy Sieg có vẻ không yên ổn dù ở trong thành hay ngoài phố, nên ta mới dẫn cậu ấy đi cho khuây khỏa thôi... Lúc về, hiếm hoi lắm mới thấy cậu ấy thốt ra mấy câu trẻ con như kiểu con Mân Long ngầu quá, ta còn tưởng thế là tốt lắm rồi chứ...
À vâng, thế thì tốt quá còn gì ạ.
Momiji cũng đồng tình với chuyện đó, ngặt nỗi hệ lụy gánh chịu lại quá ư cay đắng.
À thảo nào, thế rốt cuộc tìm em có chuyện gì?
À, chẳng phải ngươi muốn lấy ảnh đấy sao. Tể tướng các hạ cũng đã cho phép rồi, ta mang đến coi như phần thưởng bổ sung.
Ôi chao! Ảnh của mấy đứa nhà tôi… à ngài đoàn trưởng chụp đấy à!
…Đ-Đúng rồi, đây là tấm ảnh quý giá do một tay ta chụp đấy. Chụp đẹp phết chứ lị nhỉ.
Nếu bảo là do Sieg chụp, khéo tụi nó lại kéo đến truy sát nữa. Fred cũng tinh ý hùa theo để lấp liếm hộ.
Lính canh hình như cũng láng mác nhận ra điều gì, chỉ lặng thầm đứng nhìn.
Phải rồi, nếu phá đảo được hầm ngục lần này, em định sang thành phố khác. Để tìm thêm mấy triệu hồi thú đồng hành mới.
Thế à. Đã nhắm được mối nào chưa?
Thông tin do một triệu hồi sư di cư khác mách nước, với lại cả huyễn thú của vương quốc Alvina có ghi trong sách tranh nữa. Level tăng rồi nên chắc em đủ điều kiện để ký khế ước.
Dù không quen biết ai nhưng có nói chuyện bảng thông báo thì họ cũng chẳng hiểu được đâu, cứ phao đại thế cho nhanh.
Fred cũng tỏ vẻ thấu đáo, bảo rằng triệu hồi sư thế là đương nhiên.
Phải, dù em vẫn còn mấy hầm ngục khác muốn khiêu chiến, hay mấy hầm ngục dưới nước muốn đi để luyện tập, nhưng đi không phải vì lũ phụ nữ kia đâu nhé. Ngoài mặt là thế.
Với lại ở Anthem chắc sóng yên gió lặng rồi, em rất muốn được giáo quan đại nhân chỉ giáo đấy.
Ngươi đã làm gì ở Anthem thế hả?
…Tổ chức tiệc khoai nướng với các thần quan và thánh nữ các thứ, thế là mấy vị tín đồ phái cứng...
Không những được diện kiến thánh nữ mà còn tiệc khoai nướng ư!?... Không, tiệc tùng thì bỏ qua đi, ngoài khoai nướng ra thì làm món khác thì hơn.
Dù ăn rất ngon mà.
Khoai nướng sớm muộn gì cũng ăn sạch sành sanh, em đang tính sang đợt tới sẽ gọi thẳng một trăm củ đây này.
Thánh nữ là người thế nào vậy?
Ừm, mang lại cảm giác điềm tĩnh kiểu thong dong tự tại, dù mặc chung đồ với các thần quan khác nhưng chỉ nhìn lướt qua là thấy khác bọt ngay.
Bản thân khí chất đã mang dáng dấp của thánh nữ rồi cơ à?
Có một đứa cứ gây phiền toái khắp nơi nên ai cũng ghét cay ghét đắng, nó thì chẳng có lấy một chút ý hối cải nên dĩ nhiên các thần quan cũng là con người nên nổi giận là phải, thế mà ngài ấy lại thực sự đau lòng vì không thể dẫn dắt nổi con bé…
Đúng là sức mạnh nữ chính đỉnh chùm.
Mới nghe kể thôi mà đoàn trưởng và mấy người đã bắt đầu sùng bái theo kiểu Thánh nữ ơi…! rồi kìa.
Ước gì bọn phụ nữ trong cái vương đô này cũng được nghe kể chuyện này ghê. Mà Momiji có bén mảng lại gần được đâu.
Cứ ngỡ phá đảo xong là chuồn sang thành phố khác, nào ngờ Momiji lại phải quay về vương đô.
Tại con trùm hầm ngục trâu bò quá.
Than thở với lính canh cổng bắc rằng chắc phải mất mấy ngày, em mới lủi thủi bước vào thành.
Thấy xung quanh không có bóng dáng lũ phụ nữ nào mai phục, em liền thở phào nhẹ nhõm bước về trọ.
Phòng trọ mang ý nghĩa bảo vệ người chơi đang đăng xuất, nên về mặt hệ thống thì đây là vùng an toàn. Chỉ cần trả tiền thuê rồi khóa cửa lại là người ngoài không thể xót chân vào được.
Nghĩa là xét về mặt không bị gây tổn hại thì an toàn, nhưng nếu có kẻ nào đó lẻn lên trần nhà dựng tai hóng hớt, thì mọi cuộc trò chuyện trong phòng sẽ bị lọt sạch ra ngoài.
Nghĩ ngợi lung tung, Momiji vô tình ngước lên nhìn trần nhà, nhưng chẳng thấy có chút khí tức bất thường nào cả. Chắc vậy.
Gác lại chuyện đó sang một bên, em lôi bức ảnh đoàn trưởng Fred tặng ra ngắm. Dù nghỉ ngơi trong khu vực an toàn của hầm ngục em cũng lôi ra xem suốt, nhưng ngắm bao nhiêu lần vẫn thấy đẹp.
Nhất là Lưu Tinh oai phong lẫm liệt trong lúc giao chiến, Momiji chẳng có cơ hội chụp, thậm chí đến cơ hội chiêm ngưỡng còn hiếm hoi nữa là.
Mấy đứa khác cũng được chụp lại vào những khoảnh khắc cực ngầu, hay có những tấm truyền tải trọn vẹn sự bối rối của người chụp không biết nên bấm máy vào thời điểm nào cho phải.
Đặc biệt là Shigemi loài mộc điệt, cả Fred lẫn Sieg cứ trố mắt ngắm nghía Huyễn thú… ư? Chỉ là một loài cây bụi tầm thường thôi sao…? rồi lại nghiêng đầu thắc mắc mãi.
Phải đến khi nhìn thấy nó chiến đấu thì họ mới vỡ lẽ, nhưng có vẻ họ vẫn hoang mang không biết nên chụp ảnh nó thế nào cho đẹp.
Bản thân Momiji cũng chẳng dám tự tin là mình chụp khéo.
Ừm, cái tệp để kẹp ảnh ấy nhỉ…? Không phải, giống như một cuốn sách ấy… ơ, nó gọi là gì nhỉ…
Hơi bối rối một chút vì quên mất tên album, nhưng em tự nhủ lát nữa cứ ra tiệm giả kim hay cửa hàng tạp hóa thể nào cũng mua được, nên bèn cẩn thận cất bức ảnh vào túi vật phẩm.
Phải mãi đến lần đăng nhập tiếp theo, em mới nhận ra sự ngu ngốc của bản thân khi nghĩ rằng chỉ cần nói do đoàn trưởng Fred chụp là sẽ êm chuyện.
Đừng có trưng cái bộ mặt không cần nghe tiếp kết cục ra thế chứ, nghe tôi kể đã nào.
Tại kết cục sờ sờ ra đấy còn gì…
Tôi sẽ mang bằng chứng là đám ảnh chứng cứ lũ quỷ cái đang lởn vởn quanh nhà trọ gào thét đòi xem ảnh ngài Sieg trong đó có sự góp mặt của đoàn trưởng ra cho xem đấy!
Em không muốn nhìn đâu.
Momiji đang chật vật trốn chạy khắp vương đô, ngặt nỗi lại xui xẻo chạm mặt đúng lúc Shirabe đang làm công tác kiểm tra, thế là được cô nàng che chở giấu đi.
Dĩ nhiên kẻ xui xẻo chính là Shirabe.
Từ bên ngoài vọng vào những tiếng gào thét nghe chẳng giống lời thoại của phụ nữ chút nào nếu không kèm theo giọng nói, nào là Chắc chắn nó đang nợ nần trốn ở quanh đây thôi!, Lục soát đi, lùng sục lên! Tuyệt đối không tha cho con mụ khốn đó!, Đừng có hòng lừa bọn này bằng mấy cái trò cải trang gà mờ!
Cải trang nam nhi của Momiji cũng bị vạch trần rồi, nên giờ em đành đổi về diện mạo mạo hiểm giả bình thường. Chắc hòa mình vào dòng người đông đúc là phương án tối ưu lúc này.
Nghe mấy tiếng ào ào ngoài kia, không biết có hoàng tử nào đến cứu giá không ta…
Cậu nói mấy câu nghe lãng mạn bất ngờ đấy nhỉ.
Con trai của người có quyền lực tối cao đất nước này đấy chị. Chắc tụi nó cũng phải biết điều mà rút lui chứ.
Không những chẳng lãng mạn mà nghe thực tế vãi chưởng.
Trong căn phòng trọ Shirabe đang thuê, hai đứa cứ thủ thỉ lê la câu chuyện với niềm tin chắc nịch rằng chỉ cần khóa cửa là an toàn.
Shirabe hình như cũng bồn chồn chẳng kém, đến cả việc kiểm tra cũng chẳng buồn làm lại.
「Cậu có đang giấu mưu mẹo gì hay ho không đấy?」
「Cậu coi tôi là cái gì hả」
「Tên cuồng sát ngẫu hứng」
「Bị đóng đinh luôn rồi…」
Momiji tiu nghỉu, rồi thử nhớ lại xem có chuyện gì xảy ra không. Con bé vốn không tự tin lắm vào trí nhớ của mình.
「Ở vương đô của vương quốc Kanarant, cái gì nhỉ… à, Canaria. Cậu đã nghe mảng miếng đinh của đám côn đồ ở đó chưa?」
「Côn đồ á, là đám lảng vảng ở cổng trông như lính gác ấy hả?」
「Đấy là mấy tên con nhà quý tộc hay đại loại thế, ý tớ là đám côn đồ bình dân cơ」
Đó là mẩu chuyện vui chợt lóe lên trong đầu khi liên tưởng đến vương đô bên đó cũng tệ hại không kém.
Shirabe cũng gật gù đồng tình「Ý cậu là loại hay la cà ở mấy quán rượu khu ổ chuột chứ gì」.
「Kiểu như ở thế giới ngầm, đáng sợ nhất thứ nhất là hiệp hội sát thủ, thứ hai là hiệp hội bóng tối, và thứ ba chính là đại ca của bọn tao! Kiểu vậy ấy」
「Vị trí của đại ca kìa」
「Chà, chắc chỉ là chuyện cười thôi, nhưng tụi nó cứ giương cờ rõ mồn một rằng ở đó có những tổ chức như thế đấy」
「Dù tra cứu một chút là ra, nhưng vậy sao. Có khả năng bọn chúng đang muốn quảng bá đó là thông tin quan trọng nhỉ」
Momiji hình như nghe được chuyện đó từ bà bán hàng ở một quán hàng rong nào đó chứ không phải từ đám côn đồ. Có thể nói đó là mẩu chuyện phổ biến đến mức đi đâu cũng nghe thấy.
「Thêm nữa, cái hầm ngục trong thành phố ấy, cái nơi mà từng trảm một ngàn con ma ấy!」
「Đang làm cái quái gì thế… Ý cậu là 《Tháp Vương Vấn》 à?」
「Chắc là nó rồi. Vùng xung quanh chỗ đó là khu phái tích chẳng ai ở. Hỏi lý do thì hoặc chẳng ai chịu nói, hoặc bị bảo là chuyện từ trước khi sinh nên không biết」
「Chuẩn luôn. Rõ ràng chỗ đó là chìa khóa sự kiện mà lại bị bí rịt rồi」
「Tớ nhớ là từng nghe đồn đại loại như có lý do nào đó nên thánh nữ đại nhân mới ở Anthem chứ không phải vương đô. Đúng rồi, ở hiệu sách… từ một chị gái thuộc cư dân của Vụ Giới…」
Con bé thậm chí còn nhớ lại cả những chuyện vốn muốn quên đi. Shirabe hỏi「Vụ Giới?」nhưng Momiji chẳng buồn giải thích.
「Ừm, tớ có cảm giác không chỉ ở hiệu sách mà tụi trẻ tuổi cũng hay nói thế, nhưng hễ cứ đề cập đến chuyện giá mà triệu hồi thánh nữ đại nhân nhỉ, là mấy kẻ lớn tuổi lại nổi giận. Chẳng thèm giải thích lý do gì sất」
Chắc chắn là chuyện kiểu như vậy rồi.
Shirabe trầm ngâm nói「Thông tin đó lần đầu tớ được nghe đấy」.
「…Nói ra thế có ổn không? Cậu không muốn tự mình tiến hành sự kiện à?」
「Tớ chỉ đang nghĩ ước gì có ai đó nhanh chóng phá đảo sự kiện, biến nơi này thành một thị trấn dễ sống hơn thôi」
「Nếu vậy thì để tớ điều tra cho. Có nhiều sự kiện trông có vẻ rành rành ra đấy nhưng lại không biết cách tiến hành nhỉ」
「Rành rành trước mắt thế mà ha」
Sau đó, không phải hoàng tử mà là đoàn kỵ sĩ đã tới, chật vật dẹp yên đám quỷ cái đã hóa thành bạo đồ.
Có vẻ như náo động đến mức không thể làm ngơ được nữa rồi.
Nhưng Momiji đã từ bỏ việc phá đảo hầm ngục, và quyết định sớm rời khỏi đô thành này.
Chắc là ngày trở lại sẽ không bao giờ đến cho đến khi sự kiện được phá đảo.
Truyện liên quan
Elysion Online ~ Long Nhân Và Triệu Hồi Sư ~
Vì làm quá nhiều việc bán thời gian, cậu học sinh trung học Konoe Seigo phải nhập viện, bị gia ...
Cài Đặt Kho Chìa Khóa: Những Thứ Linh Tinh Của Shangri-Frontier
Đây là tác phẩm kho lưu trữ dành cho các ngoại truyện, giới thiệu nhân vật và bối cảnh trong ...
Người Thợ Hỗ Trợ Vrmmo ~ Kẻ Sắp Đặt Các Top Player ~
Người bạn thời thơ ấu hành động, Miiyu (Miyu), kéo tôi vào một VRMMO có tên là "Trailblazer", thường gọi ...
Tầm Nhìn Ngẫu Nhiên Trực Tuyến
Ở game VRMMORPG "Random Vision Online", nơi các thiết lập ban đầu luôn ngẫu nhiên quyết định từ một trở ...
Mưu Sĩ Thất Nghiệp Chinh Phục Khoảng Trắng Thế Giới Bằng Công Việc Phế Thải ~Trang Bị Biến Hình Cổ Đại Càng Mạnh Khi Người Dùng Càng Điên~
Quân sư của đội chuyên nghiệp《Kỵ Sĩ Đoàn Trắng》 – Jin, tức Kamishiro Fuyushi, dù có công lao đóng góp ...