Không Có Rượu Thì Tự Làm Là Được Chứ Sao! - Chương 15: 015. Bắt đầu từ việc tự giới thiệu
Mình có lỡ mời mọc gì không ta, nghĩ thế thì đã bị nhờ vả nhiệt tình, thế là đành dẫn hai người vào trong khu vườn nhỏ.
Lime, Lime tiếc đứt ruột nhưng mà thôi, lát nữa quay lại hái tiếp cũng được.
Dù gì thì đây cũng là lần đầu tiên tiếp xúc với người chơi, mà mời vào khu vườn nhỏ cũng là trải nghiệm đầu tiên luôn.
Nào nào, nên bắt chuyện thế nào đây, tính cả Rimo nữa chứ.
Trông có vẻ ngoan ngoãn nên chắc không đến mức xảy ra chuyện kỳ quặc đâu nhỉ.
Xác nhận hai người đã bước vào khu vườn nhỏ, tôi mới là người vào sau cùng. Bắt buộc Master phải vào cuối cùng, vì còn phải đóng cửa lại mà.
Mà ngặt nỗi nếu Rimo không cố ý thì gần như chẳng cảm nhận được trọng lượng gì cả. Xoa bóp cục bông mềm mại này đôi khi thấy nó cựa quậy, nhưng vì là một cục bông nên nhìn bề ngoài chẳng tài nào biết được.
Oaー! Đỉnh thế!!
Vừa bước vào là một tiếng thán phục vang lên. Cô nhóc cún con đang láo liên nhìn xung quanh với đôi mắt lấp lánh.
Chắc là chưa từng bước vào khu vườn nhỏ của con gái bao giờ hả.
Ừm, nhưng mà, cô bé kia cũng đang há hốc mồm ngạc nhiên kìa? Chẳng biết là vì cái gì nữa.
Thôi thì, tuy chẳng có gì nhưng cứ đứng lì một chỗ cũng kỳ, tạm thời cứ ngồi xuống rồi tự giới thiệu cái đã.
Tôi vừa giục vừa ngồi xuống theo. Xung quanh rải rác vài quả chanh xem như là điểm nhấn dễ thương đi.
Trong lúc đợi hai người ngồi sóng đôi ngay ngắn trước mặt, tôi là người mở lời trước.
Vậy, giới thiệu lại nhé. Tôi là Hop, chủng tộc là Sylph Spiritus. Còn đây là Rimo. Trông giống một con thú ảo dạng Ryu, và là đối tác khế ước của tôi.
Tuyệt kỹ! Kế hoạch nhồi nhét thông tin quan trọng trước để áp đảo tâm lý!!
Thôi nào, nói gì thì nói, Rimo cũng bị nhìn thấy sạch sẽ rồi, chi bằng thay vì tìm cách che giấu vụ vụng về, tôi thẳng thắn nhờ bọn họ đừng quan trọng hóa vấn đề thì có lẽ sẽ "phê" hơn với đứa trẻ này.
Khế ước…… đối tác…… ừm, là cái thông báo, á hả?
Rela, trước tiên tụi mình cũng phải tự giới thiệu đã chứ!
Á, ừ. Đúng rồi nhỉ. Ờm, mình tên là Schefflera. Chủng tộc là…… Arbores.
Còn tao là Edobel! Cánis Bestia đây! Cảm ơn vì đã cứu tụi tao lúc nãy nhé!
Ừm, tràn đầy sức sống nhỉ. Cô bé Schefflera có vẻ cũng đã bớt căng thẳng đi nhiều, dù còn lắp bắp nhưng không có bầu không khí sợ sệt nào nữa.
Rela với Ed là biệt danh à?
Đúng rồi đấy! Đặt cho cậu luôn nhé? Ơ nhưng mà Hop ngắn ngủn thế này…… cứ để nguyên thế này chắc cũng được nhỉ!
Hả hả, nếu nghĩ ra cái gì hay ho thì cứ tự nhiên nhé. Hai người ở cạnh nhau lâu lắm chưa?
Mới gặp nhau hồi nãy á!
Ơ. Đây là câu trả lời nằm ngoài dự đoán. Mà thôi, từ lúc game khởi động tới giờ cũng chưa trôi qua bao nhiêu, chắc là vậy rồi.
Thân thiết ghê nhỉ.
Tớ được Ed…… giúp đỡ cho rất nhiều luôn.
Cứ thắc mắc không biết lữ nhân là loại người thế nào, ai ngờ tên này lại thế này đây này? Nên tao không thể mặc kệ được.
T, thế này, là sao.
Tiếng cười giòn giã của Edobel đi kèm cái đuôi lúc lắc nhè nhẹ. Tâm trạng đang tốt lắm à? Vì là cái đuôi màu nâu to xù nên tôi cứ lo nó sẽ quét vào đất mất. Cỗ tai cùng màu dựng đứng lên, thỉnh thoảng lại đổi hướng để dò âm thanh xung quanh.
Cái hồi mới gặp đã lao ra chắn giữa Schefflera với tôi, và cả việc bây giờ vẫn chưa lơi lỏng cảnh giác, ý là vẫn đang đề phòng đúng không?
Phải nói thế nào nhỉ…… tuổi trẻ…… ngọt ngào quá đi……! Ông anh đây sẽ cổ vũ cho hai đứa hết mình!
Gác chuyện đó sang một bên, trước mắt phải giải quyết vấn đề đã.
Trông có vẻ như hai đứa vừa cãi nhau hả, đang gặp rắc rối gì à?
A……
Vừa hỏi thì đôi mắt Schefflera liền hơi chao đảo. Edobel nãy giờ tưởng định chen vào nhưng chắc nghĩ là Schefflera nên nói chuyện này nên cũng không hó hé gì.
Gặp rắc rối, à không, ừm…… bởi vì em, vẫn chưa hiểu rõ lắm……
Chưa hiểu rõ, là sao chứ. Hôm nay game mới mở cửa mà, về thế giới này thì đa số mọi người đều mù tịt cả thôi. Chẳng lẽ là cái này.
Ừm m, em ít chơi game VR lắm hả?
Dạ…… đây là, lần đầu tiên của em.
Thế à. Bất ngờ lắm đúng không?
Dạ! Đẹp, lắm luôn. À, nhưng mà, khung cảnh lốm đốm trước lúc đến Studef hơi đáng sợ một chút. Lại còn phải rời xa Nữ thần nữa chứ.
Hô hô, Nữ thần cơ à. Tutorial mỗi người là ngẫu nhiên khác nhau nhỉ.
Nhưng mà, đã là gà mờ game VR thì chắc là chưa nghĩ đến chuyện gọi GM, à mà có khi còn chẳng biết gọi từ đâu ấy chứ.
May quá đi! Nhờ mình nhúng tay vào đấy. Để một người chơi mới ra đi với ấn tượng xấu thì lưu luyến khó tả lắm.
Mấy chuyện mù tịt về game thì gà mờ nào cũng thế cả, với lại những lời khuyên làm cậu bối rối chẳng qua chỉ là áp đặt thôi, nên em không cần phải bận tâm quá đâu nhé.
V, vậy sao ạ.
Đúng thế đúng thế. Nếu không phiền thì kết bạn với chị nhé? Có gì muốn hỏi cứ liên lạc là được.
Kết bạn, là sao ạ?
Cái dáng nghiêng đầu thắc mắc trông đáng yêu làm sao! Không, dẹp chuyện đó đi, đây chẳng lẽ là...
Schefflera, em có biết MMO là gì không?
Là, thể loại game, đúng không ạ.
Chính xác. Thế, em có giải thích được nó là gì không?
Em xin lỗi. Không chỉ VR mà bản thân em cũng ít khi tiếp xúc với game lắm.
Đúng lúc đó Rimo từ trên đỉnh đầu lao thẳng vào Edobel. Khoan đã nào!!
Oà!
Ed!?
Rimo!!
Tuy hạ cánh hoàn hảo lên đầu Edobel nhưng có vẻ chỗ ngồi không được êm ái cho lắm nên nó nhảy tót tứ tung lên vai, tay, chân, đủ chỗ hết. Tự do ghê ha!!
Gì thế này, nhột quá! Ph, há há!!
Waーー!! Xin lỗi xin lỗi! Rimo! Thôi ngay!
Ryuuー
Cậu ta đang làm mình làm mẩy vì không được chú ý đấy à!!!! Không, đây chính là thuộc tính tiểu ác ma (tiểu ác ma), mà chuyện đó không quan trọng, mau xuống mau!!
Ryuun
Chưa bao giờ nghe thấy tiếng kêu này luôn đấyー!?
Tôi vươn tay định tóm lấy nhưng nó cứ trơn tuột luồn lách khiến tôi bắt mãi chẳng được.
"Nhột quá, á ha ha! Phụt, hức hức, thôi được rồi, tôi sang kia chơi với con này đây. Hai người có chuyện quan trọng lắm đúng không?"
"A a a xin lỗi, lát nữa tôi sẽ bù đắp sau! Nhờ anh cả nhé!"
"Ed..."
"Lát gặp nhé! Lela cũng muốn chơi đúng không?"
"!"
Vừa bước về phía khoảng trống cách đó không một chút, câu nói cuối cùng thốt ra khiến gò má Schefflera ửng hồng. Một phản ứng thật thà, nhưng lại ngây thơ đến mức khiến người làm anh phải lo lắng. Cảm giác trách nhiệm trỗi dậy mạnh mẽ rằng mình phải dạy cho em ấy cách tự vệ tối thiểu trong MMO mới được.
"Lát nữa Schefflera cũng giúp tôi bắt Limo nhé."
"! Vâng!"
Trước mắt hãy cứ nói về đặc tính của MMO, rằng ở đây có cả người tốt lẫn người xấu đã nhỉ.
Truyện liên quan
Vợ Chồng Cùng Nhau Khai Phá Vrmmo Ấm Áp
『Trong thế giới giả tưởng mở vô hạn được sinh ra không ngừng, hãy bắt đầu cuộc khai phá bất ...
Ăn Người, Cũng Ăn Luôn Đồng Đội. Phải Làm Cả Hai Mới Là Nỗi Khổ Của Kẻ Ăn Xác Chết Nhỉ.
『Kaleidoscope Frontier Online』―― Mang đến cho bạn muôn vàn khả năng biến hóa khôn lường, một người phụ nữ với ...
Cuộc Sống Qua Ngày Của Một Tamer Đến Sau
Là VRMMORPG nội địa đầu tiên của Nhật Bản,『Law of Justice Online』. Trong số tỷ lệ cạnh tranh lên đến ...
Tôi Không Thích Bị Đau Nên Muốn Dồn Hết Điểm Vào Phòng Thủ.
Honjou Kaede được người bạn của mình, Shirah Mine Risa, rủ rê chơi VRMMO.. Cô không ghét game, nhưng cảm ...
Tôi Suốt 25 Năm Chưa Từng Chết, Hôm Nay Lần Đầu Mất Nhân Vật.
Giọng của Grasta, người đang đeo một chiếc đại khiên, vang vọng khắp vùng núi cao.
Tôi Bị Liệt Toàn Thân, Để Hồi Phục, Tôi Đặt Mục Tiêu Trở Thành Mạnh Nhất Trong Thế Giới Vrmmo.
Ngoài đời thực, không thể cử động nổi một ngón tay. Nhưng trong thế giới game, cậu có thể cùng ...