Không Có Rượu Thì Tự Làm Là Được Chứ Sao! - Chương 14: 014. Nào cùng sang nước khác! (Thu thập)

Liên tiếp phát ra thông báo thế giới mất rồi.

Đây là! Bất kháng lực đó!!

Vừa lẩm bẩm gọi trời đất, tôi vừa lướt qua bảng thông báo. Quả nhiên nơi đó cũng có đôi chút bàn tán, nhưng trừ một vài trường hợp, đại đa số đều tỏ ra không mấy mặn mà hành động. Ý thức công dân cao ghê ta, ưng phết.

"Chà chà, Cam Sành với Chanh Ta hử"

Quan trọng hơn là nguyên liệu mới kìa! Nghe phấn khích ghê! Đặc biệt là chanh, tôi nhất định phải kiếm cho bằng được.

Mặc dù cũng hơi tò mò về cái gọi là giao thương, nhưng với tình hình vừa mới xảy ra thế này, tôi chẳng có tâm trạng đâu mà đi tiếp xúc với người chơi khác.

Ầy... dẫu có viết thông tin lên đó cũng được thôi... nhưng mấy thứ cụ thể thế này thì khó mà viết ra hết được, với lại tự bản thân mình còn chưa nắm rõ hết mà đem viết thì kỳ lắm, đúng không?

Còn về khế ước bạn đồng hành thì thú thật là tôi chẳng hiểu gì sất! Tạm thời thì cục bông Remu vẫn đang ngự ở trên đỉnh đầu. Chắc là đã thỏa mãn đủ bề nên nó đang ngủ gật, lúc tôi định mò vào mục cài đặt của khu vườn nhỏ để xem thì mục khế ước bạn đồng hành lại bị chuyển sang màu xám mất rồi. Không biết lúc nó thức dậy thì mới kích hoạt nhỉ.

Thế nhưng! Ngay lúc này! Tôi đây!

Đã có thể đi sang quốc gia khác rồi đấy!

Còn có chuyện gì quan trọng hơn đám chanh ta kia nữa chứ!!

Điều duy nhất khiến tôi hơi bận tâm là vấn đề chủng tộc, nhưng chắc là ổn thôi. Không có lý nào mà bọn Shielph lại hoàn toàn vắng bóng ở nước khác cả. Điều duy nhất cần cẩn thận chính là bọn PK, nhưng về khoản đó thì tôi sẽ đề phòng thật kỹ rồi cầu trời khấn Phật vậy!

Thế là, tôi chọn điểm đến là Stoudef và ấn bụp một cái!

Cứ ngỡ là sẽ đến khu rừng chanh chứ, ai dè nơi tôi xuất hiện lại là một khu rừng. Ngay sát bên cạnh dường như là rìa rừng, có thể thấy những hàng cây thưa dần ở đó.

Thoạt nhìn thì có vẻ chẳng khác gì với Kurtutera ban đầu, nhưng nhìn kỹ lại thì có cảm giác chủng loại cây cối có chút khác biệt. Ở đây sắc xanh đậm hơn nhiều.

Nhiệt độ có phần hơi cao, độ ẩm vừa phải, khí hậu cũng có chút khác biệt nhỉ, tôi vừa đảo mắt ngắm nhìn xung quanh thì văng vẳng nghe thấy tiếng cãi vã.

Có vẻ như tôi đã lọt thỏm vào một tình huống có thời điểm tồi tệ hết chỗ nói rồi.

Tôi khẽ khàng ngồi xổm xuống để che giấu tung tích, vừa lẩn trốn vừa tiến về phía phát ra âm thanh.

Người quân tử không đứng dưới tường sắp đổ, tuy người ta nói thế, nhưng hướng phát ra tiếng động hình như lại chính là nơi có thể thu hoạch được chanh mà tôi đã thấy trên bảng thông báo cơ.

Khi đã đến khoảng cách có thể nhìn thấy rõ hình bóng, tôi nín thở lắng nghe và trông thấy năm bóng người.

NPC... một cư dân và bốn người chơi.

Để bảo vệ một cô gái là người chơi, một thiếu niên cư dân, hình như là người thú? Cậu ta mọc đôi tai cún cùng cái đuôi xù lông đang nhe nanh gầm gừ.

Ngược lại với họ là ba kẻ, nếu nói giảm nói tránh thì là có vẻ lông bông, còn nói đúng sự thật thì là vô lại, ơ thế hóa ra cả hai đằng đều là chê à, ừ thì nhìn lướt qua thôi cũng đủ thấy đây là một màn tán tỉnh điển hình. Dựa vào những từ ngữ thoang thoảng bay theo gió lọt vào tai, tôi đã có thể ngay lập tức phán quyết xem mình nên đứng về phía nào.

Gọi GM hử... Mà ngặt nỗi nếu không phải là người trong cuộc gọi thì chắc họ chẳng thèm ra tay ngay đâu nhỉ.

Tính sao đây ta... Giá mà đánh lạc hướng được bọn chúng thì hay biết mấy.

"Chù"

"!?"

Một tiếng kêu nhỏ phát ra từ trên đỉnh đầu. Tôi suýt thì nuốt trọn tiếng kêu ngạc nhiên vào trong, đưa tay lên đầu thì chạm phải một cảm giác mềm mịn.

Remu-san!! Mày vẫn bám trên đầu tao đi theo từ nãy đến giờ luôn à!!

À mà, nếu thế này thì chắc làm được nhỉ?

"Mày có thể hù dọa ba tên kia một chút được không? Ở mức độ không chết người ấy nhé."

Tôi vừa lầm bầm vừa đủ để Remu nghe thấy, thì đỉnh đầu liền truyền đến cảm giác run rẩy. Xem ra là làm được nhỉ.

Dẫu sao thì, với tư cách là một công dân tuân thủ luật cấm PK, tôi vẫn muốn tránh việc tước đoạt sinh mạng người khác.

Ngay khi tôi gật đầu cho phép, sức nặng của Remu liền biến mất khỏi đỉnh đầu.

Ngay lập tức, mặt đất bên phải đám tán tỉnh bị khoét sâu xuống. Những mảnh đất vụn tung bay lên bầu trời.

Hình như cuối cùng cũng nhận ra sự bất thường, bọn chúng bắt đầu hoảng loạn. Chẳng thèm liếc mắt nhìn cô bé và cậu nhóc cún con lấy một cái, chúng cắm cổ chạy thục mạng về phía khu rừng trong khi mặt đất đằng sau cứ lần lượt bị khoét sâu tiếp. Ơ, cả cây cối cũng bị khoét luôn kìa. Ồ, cành cây gãy... cành đó có gai kìa! Tiếng kêu oai oái vọng lại đến tận đây luôn. Là nhóm bật thiết lập cảm giác đau đớn hử. Vâng vâng, tôi cũng thuộc phe đó đấy. Dù rằng tôi vẫn để tỷ lệ thấp tẹt cho đến khi quen dần.

Thảnh thơi theo dõi diễn biến, đợi đến khi bóng dáng ba tên kia biến mất hoàn toàn thì tôi mới bắt đầu hành động.

Khổ nỗi, cút con với cô bé cứ đứng chôn chân một chỗ mãi thôi.

"Ổn chứ?"

Tôi xuất hiện từ bên trái và lên tiếng hỏi. Cậu nhóc cún con giật nảy mình quay phắt về phía này. Cậu ta chen vào giữa tôi và cô bé như để che chở cho đối phương. Trông giống hiệp sĩ phết nhỉ! Hơn nữa còn đang cực kỳ cảnh giác tôi nữa chứ!

"Tôi không phải kẻ xấu đâu... nói thế thì chắc vẫn đáng ngờ lắm nhỉ! Thấy mấy người bị quấy rối nên tôi mới đuổi bọn chúng đi, không biết có sao không?"

"Ryu!"

Ngay khi tôi tóm tắt vắn tắt tình hình, Remu liền từ cành cây trên đầu phóng xuống kèm theo tiếng kêu. Điểm hạ cánh có vẻ như là trên đỉnh đầu tôi, mang lại cảm giác mềm mại quen thuộc. Vị trí độc quyền của mày đấy à?

"Cái đó..."

"Là cậu đã đuổi bọn chúng đi á? Bằng cách tấn công sao?"

"Đúng thế. Ơ mà chính xác hơn là nhóc này tấn công cơ. À, tôi có dặn là không được đánh chết rồi nhé."

Tôi vừa chỉ tay lên đầu vừa dang rộng một tay tỏ ý không có địch ý. Chắc là đã hiểu ra việc vừa được cứu mạng, sự cảnh giác của cún con vơi bớt đi phần nào. Còn cô bé thì... trông có vẻ như đang muốn nói gì đó kìa.

"Tạm thời thì, lỡ bọn chúng làm ồn rồi quay lại đây nữa thì phiền phức lắm, hay là chúng ta di chuyển chỗ khác trước đã nhỉ."

"Ừ, hiểu rồi. Lera cũng thấy vậy chứ?"

"V-Vâng...!"

Cô bé tên là Lera nhỉ. Mái tóc màu xanh lục đậm xinh xắn uốn xoăn nhẹ, đôi mắt mang sắc tím hoa cà ánh lên vẻ lo lắng đượm buồn. Trên bộ giáp nhẹ hình như là trang bị, có những chiếc lá mọc ra từ làn da chỗ này chỗ khác. Là người cây (Dryad) phết nhỉ? Stoudef hình như là đất nước của người thú và người cây thì phải.

Nhưng mà đúng là xinh hết nấc, thảo nào lại bị chúng nó tán tỉnh!! Mỹ thiếu nữ là đây chứ đâu!

"Cổng Không Gian [Ark Porta]"

" "!" "

"Tạm thời tôi mời hai người vào trong này nhé, nhưng nếu thấy bất an thì ở chỗ cô bé đây cũng được. Dù sao chúng ta cũng là người chơi, là lữ nhân mà, đúng không?"

Cứ tưởng tượng đến một nơi có thể thoải mái trò chuyện thì khu vườn nhỏ là tiện nhất nhỉ! Tôi hồn nhiên lôi nó ra, nhưng mà ngay sau khi triệu hồi xong thì tôi mới nhận ra: Dụ dỗ một thiếu nữ vừa mới bị người ta tán tỉnh vào một không gian tuy không phải là phòng kín nhưng lại mang tính riêng tư thì cũng không ổn lắm đâu chứ hả! Dù tôi đã bảo là không bắt buộc rồi đấy, nhưng mà có khi nào làm thế là lố tay rồi không ta.

"......Những người khác, cũng vào được ạ?"

"Ừ. Ngắn gọn là nếu chủ nhà cho phép thì vào được."

"Những người, lúc nãy...?"

"Bọn họ thì không được đâu, vì tôi sẽ không cho phép mà."

Nở nụ cười dịu dàng nhất có thể để trấn an đối phương, cô bé siết chặt vạt áo của cún con rồi cúi đầu chào tôi.

"Làm ơn, giúp tôi với ạ."

Truyện liên quan

Vợ Chồng Cùng Nhau Khai Phá Vrmmo Ấm Áp Đang ra Nhật Bản

Vợ Chồng Cùng Nhau Khai Phá Vrmmo Ấm Áp

Web Novel Shima Enaka
Cập nhật: 3 phút trước

『Trong thế giới giả tưởng mở vô hạn được sinh ra không ngừng, hãy bắt đầu cuộc khai phá bất ...

813 40
Ăn Người, Cũng Ăn Luôn Đồng Đội. Phải Làm Cả Hai Mới Là Nỗi Khổ Của Kẻ Ăn Xác Chết Nhỉ. Đang ra Nhật Bản

Ăn Người, Cũng Ăn Luôn Đồng Đội. Phải Làm Cả Hai Mới Là Nỗi Khổ Của Kẻ Ăn Xác Chết Nhỉ.

Web Novel Kaki no Tane
Cập nhật: 2 giờ trước

『Kaleidoscope Frontier Online』―― Mang đến cho bạn muôn vàn khả năng biến hóa khôn lường, một người phụ nữ với ...

203 82
Cuộc Sống Qua Ngày Của Một Tamer Đến Sau Đang ra Nhật Bản

Cuộc Sống Qua Ngày Của Một Tamer Đến Sau

Web Novel 棚架ユウ
Cập nhật: 3 giờ trước

Là VRMMORPG nội địa đầu tiên của Nhật Bản,『Law of Justice Online』. Trong số tỷ lệ cạnh tranh lên đến ...

131
Tôi Không Thích Bị Đau Nên Muốn Dồn Hết Điểm Vào Phòng Thủ. Đang ra Nhật Bản

Tôi Không Thích Bị Đau Nên Muốn Dồn Hết Điểm Vào Phòng Thủ.

Web Novel Yumikan
Cập nhật: 4 giờ trước

Honjou Kaede được người bạn của mình, Shirah Mine Risa, rủ rê chơi VRMMO.. Cô không ghét game, nhưng cảm ...

87
Tôi Suốt 25 Năm Chưa Từng Chết, Hôm Nay Lần Đầu Mất Nhân Vật. Hoàn thành Nhật Bản

Tôi Suốt 25 Năm Chưa Từng Chết, Hôm Nay Lần Đầu Mất Nhân Vật.

Web Novel 桜めんと
Cập nhật: 4 giờ trước

Giọng của Grasta, người đang đeo một chiếc đại khiên, vang vọng khắp vùng núi cao.

2 2
Tôi Bị Liệt Toàn Thân, Để Hồi Phục, Tôi Đặt Mục Tiêu Trở Thành Mạnh Nhất Trong Thế Giới Vrmmo. Đang ra Nhật Bản

Tôi Bị Liệt Toàn Thân, Để Hồi Phục, Tôi Đặt Mục Tiêu Trở Thành Mạnh Nhất Trong Thế Giới Vrmmo.

Web Novel Izumi Daiki
Cập nhật: 5 giờ trước

Ngoài đời thực, không thể cử động nổi một ngón tay. Nhưng trong thế giới game, cậu có thể cùng ...

103 54