Không Có Rượu Thì Tự Làm Là Được Chứ Sao! - Chương 24: 024. 【Ngoại truyện】Schefflera và nữ thương nhân

“thế nào cũng êm đẹp cả, tốt quá rồi ha! Ed!”

“Hề hề! Đã ký cả hợp đồng cộng sự rồi, từ giờ trở đi chúng mình được ở bên nhau hoài luôn!”

Chia tay Hop-san, chúng tôi quay trở lại Studeph. Tay tôi xách một giỏ đầy những oranje và lime. Có quá nhiều chuyện xảy ra khiến đầu óc tôi quay cuồng, nóng bừng cả lên.

“Vẫn còn sớm mà, mình tới chợ trước đi! Phải tìm dụng cụ sửa chữa nữa!”

Ed kéo tay tôi như sắp sửa chạy tung lên, chúng tôi bước qua cánh cổng phía nam của Studeph. Vừa cúi đầu chào bác lính gác, tôi vừa đảo mắt xác nhận xung quanh không có người chơi nào, bất giác trút ra một hơi thở phào nhẹ nhõm.

... Không, tôi biết chứ. Tôi đến với thế giới này là để trò chuyện vui vẻ với mọi người, nên đáng ra phải thấy mừng khi được ai đó bắt chuyện mới phải. Thế nhưng, bị ép buộc kéo đi, rồi bị bám riết không rời... những ký ức về các người chơi trong tôi quả thực chẳng mấy dễ chịu. Ồ, dĩ nhiên là trừ Hop-san ra rồi!

Mà công nhận, Hop-san đúng là một người kỳ lạ.

Chẳng biết dùng từ gì để tả, chỉ là tôi nhận ra mình có thể thoải mái trò chuyện với người đó mà chẳng chút nơm nớp lo sợ.

Phải rồi, có lẽ cái cảm giác người ấy chẳng bận lòng dù tôi có nói năng vấp giáp mới chính là điều làm tôi thấy dễ chịu.

Từ giọng điệu cho tới ngoại hình đều mang nét trung tính, mãi tới lúc chia tay tôi vẫn chẳng rõ người ấy là nam hay nữ. Đã mấy lần tôi tính hỏi, nhưng lại chẳng biết phải mở lời làm sao. Song, chắn chắn đó là một người rất đẹp. Đẹp... dùng làm một lời khen thì không sao đúng không nhỉ?

Vừa ngẫm nghĩ những điều ấy, tôi vừa ngước nhìn cái đuôi vung vẩy của Ed để trấn tĩnh lại tâm trí. Thật may mắn biết bao khi tôi gặp được Ed. Vì mê mẩn cây cỏ nên tôi mới chọn chủng tộc Arboles - Thụ nhân, nhưng xem ra làm Thú nhân cũng vui vẻ phết.

“Có không ta~ Có không ta~”

Được kéo đi trên con đường, hai bên là muôn vàn gian hàng cùng những tấm bạt trải bán đồ nằm san sát nhau, làm tôi cứ mải mê ngoái nhìn tứ phía. Giọng hát véo von của Ed tự nhiên khiến nụ cười hé nở trên môi tôi.

Chiếc giỏ cầm trên tay hơi vướng víu. Lẽ nào ban nãy nên mang đi giao trước thì hơn? Tôi vừa thoáng nghĩ vậy, nhưng một khi đã bước chân vào khu chợ rồi thì quay lại nhà bác ấy lại thành ra đi vòng.

Mặc dù đến Hội kệp hơn nhiều.

Có điều, nhờ vả của bác ấy không thông qua Hội nên chẳng phải một nhiệm vụ chính thức.

Đáng ra tôi nên tới Hội để đăng ký thành nhiệm vụ nhằm nâng cao hạng của mình, nhưng trong lòng tôi vẫn còn chút sợ hãi nơi ấy. Nhỡ đâu lại bị người ta cưỡng ép kéo đi... Chỉ cần nghĩ tới đó thôi là vùng bụng tôi lại co thắt lại.

“Á,”

“Rella!”

Có lẽ vì lơ đễnh như thế. Ngay giữa đường, chân tôi vấp phải một chỗ sụt xuống làm mất thăng bằng. Rất nhanh trí, Edbell đã đỡ lấy tôi giúp tôi tránh khỏi một cú ngã đau, nhưng chiếc giỏ nghiêng hẳn sang một bên khiến mấy quả oranje văng ra ngoài. Những trái cây tròn lẳn cứ thế lăn lông lốc vào tận không gian bán hàng của người khác.

“Ôi, t-tôi xin lỗi!”

Tôi hốt hoảng cúi xuống định nhặt thì đã có một người thương nhân nhanh tay hơn lượm lên trước. Ngước mặt lên, trước mắt tôi là một người phụ nữ đang ngắm nghía quả oranje với vẻ mặt đầy thích thú. Cô ấy chẳng buồn nhìn tôi, chỉ thong thả xoay xoay quả oranje trên tay.

“Trái này, quanh vùng này ta chưa thấy bao giờ nha.”

“Dạ...”

“Nếu được thì bán cho ta vài quả nhé?”

Cô ấy quay sang, có lẽ đã chú ý đến chiếc giỏ tôi đang ôm trong lòng. Nhìn cô ấy chỉ tay ngỏ ý muốn mua, tôi bối rối quay sang nhìn Ed chẳng biết phải trả lời sao cho phải. Cầu trời, tất cả là tại tôi vụng về.

“Không được đâu nha. Mấy cái này có người đợi nhận rồi!...Nhưng mà, lỡ làm rơi nên xem như quà tạ lỗi tặng cô đó. Cám ơn vì đã không chấp tụi tôi làm phiền cửa hàng nha.”

“Cho ta luôn sao? Cám ơn nhé. Nhưng thế này thì nhận nhiều quá... Hay là vầy, hai đứa có muốn mua gì không? Ta giảm giá đặc biệt cho nè.”

“Hả, ơ, dạ”

Thứ muốn mua, dụng cụ sửa chữa lập tức hiện lên trong đầu tôi. Nhưng không, người gây phiền phức là tôi nên tôi chẳng thể nào cất lời. Như muốn vỗ về tôi khi ấy đang mớ bới lên vì hoảng loạn, cái đuôi của Ed khẽ đập một tiếng bộp vào tay tôi.

“Tụi tôi tới đây tìm dụng cụ sửa chữa đó! Chị gái ơi, chị bày nhiều đồ thế này, có loại dụng cụ nào không?”

“Dụng cụ hả. Trong kho thì chắc là có, chứ ở đây ta không mang theo rồi. Ùm, chờ ta một chút được không?”

Vừa dứt lời, gian hàng trước mắt chúng tôi trong chớp mắt đã biến mất rụi. Mặc kệ sự kinh ngạc của hai chúng tôi, cô ấy cầm một vật trông như khối Rubik đơn sắc và mỉm cười.

“Ta là Stella, một Kẻ Lữ Hành. Có muốn cùng ta tới Khu Vườn Thu Nhỏ của ta một chuyến không? Bên đó có đầy đủ những thứ hai đứa cần đấy.”

“Hả, ê, hả!?”

“Đi chứ đi chứ! Lần thứ hai rồi đó!”

“Trong thành không mở được, mình di chuyển ra đến cổng đi.”

“Rõ nha!”

“Ơ, k-khoan đã...!”

Câu chuyện cứ thế tiến triển giữa hai người họ khiến tôi chẳng thể đuổi kịp. Nhưng mà, Ed đã không đề phòng thì... chắc cô ấy không phải người xấu đâu nhỉ?

“Tôi là Edbell! Còn đây là Schefflera!”

“Xin chào, tôi cũng... là Kẻ Lữ Hành.”

Chúng tôi vừa di chuyển vừa trao đổi lời giới thiệu.

Chị Stella sở hữu mái tóc đen dài tuyệt đẹp cùng đôi mắt màu hạt dẻ. Một tông màu mang lại cảm giác dễ chịu, nhưng có lẽ lại khá hiếm hoi trong thế giới game này. Bởi lẽ những người tôi gặp từ trước đến nay toàn mang những sắc màu siêu thực detachment khỏi thực tại.

Có lẽ cũng vì lý do đó chăng. Dù biết cô ấy là một người chơi, tôi lại chẳng thấy sợ hãi cho lắm.

Nếu có chăng, vóc dáng cao rỡn bằng hoặc nhỉnh hơn tôi một chút càng làm tăng thêm khí chất của một người phụ nữ trưởng thành vô cùng ngầu lòi. Thân hình cô ấy lại còn vô cùng quyến rũ... khiến tim tôi bất giác đập nhanh hơn một chút.

Khi câu chuyện sắp sửa đứt đoạn, chúng tôi đã ra đến cánh cổng dẫn ra khỏi thành phố. Ngay khoảnh khắc đó, cơ thể tôi chợt co rúm lại vì kinh hãi.

Ngay gần lối vào, phía bên ngoài cổng, là ba người đàn ông quen mặt.

“A...”

Nhận ra bước chân tôi khựng lại, Chị Stella quay đầu nhìn sang cũng là lúc ba gã kia phát hiện ra tôi. Mặt tuy nở nụ cười, nhưng mang theo bầu không khí vô cùng khó chịu, cả ba tiến về phía này.

“Quay lại đây rồi đấy à. Người ta lo muốn chết luôn đó nha~”

“Chắc là sợ rồi đúng không? Cùng tới một nơi tuyệt vời với tụi này nhé?”

“Chuyện lúc nãy ấy mà, tụi này đã đánh gục nó rồi nên khục”

Ngay cuối câu nói của gã thứ ba, hắn phát ra một tiếng động kỳ quặc rồi cả người văng thẳng lên không trung.

“Hả?”

Trước đôi mắt ngơ ngác của tôi, cứ mỗi lần chị Stella vung nắm đấm là lại có một kẻ bị hất tung lên giữa khoảng không.

“Thằng tớp này!! Mày làm cái trò gì đấy!!”

“Các người đang bị treo thưởng đúng không. Ngay từ ngày đầu tiên mà đã làm cái trò gì rồi không biết.”

“Hả!? Đừng có nói hươu nói vượn! Chúng mày, đối thủ chỉ có một đứa thôi, thịt nó!!”

“Á chà, đáng sợ quá đi.”

Cả hai gã cùng lúc lao vào, tôi còn chưa kịp cất tiếng cảnh báo nguy hiểm thì trận chiến đã định đoạt trong chớp mắt. Ba kẻ nằm giãy giụa như cá mắc cạn trên mặt đất mau chóng bị lực lượng vệ binh mà Ed gọi tới giải đi.

... Ngay cả bác lính gác cũng thẫn thờ cả người, tôi hoàn toàn thấu hiểu cho cảm giác đó.

Sau đó, chúng tôi chỉ phải lấy lời khai đơn giản rồi được thả ra.

“Ta làm em sợ rồi hả?”

“Dạ... em giật cả mình. Hóa ra người ta có thể bay cao đến thế...”

“Ồ, em ngạc nhiên chuyện đó sao?”

“Cảm ơn chị vì đã cứu em ạ.”

Chỉ trong ngày hôm nay thôi, tôi đã được cả Hop-san lẫn chị Stella giúp đỡ. Dù trò VRMMO đầu tiên này có những điều đáng sợ và ngỡ ngàng, nhưng có vẻ như tôi vẫn có thể tiếp tục hành trình này rồi.

Truyện liên quan

Vợ Chồng Cùng Nhau Khai Phá Vrmmo Ấm Áp Đang ra Nhật Bản

Vợ Chồng Cùng Nhau Khai Phá Vrmmo Ấm Áp

Web Novel Shima Enaka
Cập nhật: 4 phút trước

『Trong thế giới giả tưởng mở vô hạn được sinh ra không ngừng, hãy bắt đầu cuộc khai phá bất ...

813 40
Ăn Người, Cũng Ăn Luôn Đồng Đội. Phải Làm Cả Hai Mới Là Nỗi Khổ Của Kẻ Ăn Xác Chết Nhỉ. Đang ra Nhật Bản

Ăn Người, Cũng Ăn Luôn Đồng Đội. Phải Làm Cả Hai Mới Là Nỗi Khổ Của Kẻ Ăn Xác Chết Nhỉ.

Web Novel Kaki no Tane
Cập nhật: 2 giờ trước

『Kaleidoscope Frontier Online』―― Mang đến cho bạn muôn vàn khả năng biến hóa khôn lường, một người phụ nữ với ...

203 82
Cuộc Sống Qua Ngày Của Một Tamer Đến Sau Đang ra Nhật Bản

Cuộc Sống Qua Ngày Của Một Tamer Đến Sau

Web Novel 棚架ユウ
Cập nhật: 3 giờ trước

Là VRMMORPG nội địa đầu tiên của Nhật Bản,『Law of Justice Online』. Trong số tỷ lệ cạnh tranh lên đến ...

131
Tôi Không Thích Bị Đau Nên Muốn Dồn Hết Điểm Vào Phòng Thủ. Đang ra Nhật Bản

Tôi Không Thích Bị Đau Nên Muốn Dồn Hết Điểm Vào Phòng Thủ.

Web Novel Yumikan
Cập nhật: 4 giờ trước

Honjou Kaede được người bạn của mình, Shirah Mine Risa, rủ rê chơi VRMMO.. Cô không ghét game, nhưng cảm ...

87
Tôi Suốt 25 Năm Chưa Từng Chết, Hôm Nay Lần Đầu Mất Nhân Vật. Hoàn thành Nhật Bản

Tôi Suốt 25 Năm Chưa Từng Chết, Hôm Nay Lần Đầu Mất Nhân Vật.

Web Novel 桜めんと
Cập nhật: 4 giờ trước

Giọng của Grasta, người đang đeo một chiếc đại khiên, vang vọng khắp vùng núi cao.

2 2
Tôi Bị Liệt Toàn Thân, Để Hồi Phục, Tôi Đặt Mục Tiêu Trở Thành Mạnh Nhất Trong Thế Giới Vrmmo. Đang ra Nhật Bản

Tôi Bị Liệt Toàn Thân, Để Hồi Phục, Tôi Đặt Mục Tiêu Trở Thành Mạnh Nhất Trong Thế Giới Vrmmo.

Web Novel Izumi Daiki
Cập nhật: 5 giờ trước

Ngoài đời thực, không thể cử động nổi một ngón tay. Nhưng trong thế giới game, cậu có thể cùng ...

103 54