Không Có Rượu Thì Tự Làm Là Được Chứ Sao! - Chương 100: 100. Tìm thấy thì tốt đấy nhưng mà
"Phải tìm bằng được cô Vermilion đúng không?"
Vừa hay tin không thể mở được Miniature, tôi đang mông lung nhào nặn Rimo thì tiếng Lela vang lên.
Ánh mắt không rời khỏi Rimo đang biến hình qua lại giữa thon dài và tròn trịa, tôi cất lời đồng ý, rồi cùng ba người họ bàn bạc xem nên đi theo hướng nào.
Xung quanh cây cổ thụ có lẽ là khu vực an toàn này hiện ra ba con đường. Tất cả đều là những lối mòn nhỏ hẹp của muông thú, nhưng lại được sắp xếp chia đều thành ba ngả. Vị trí tính toán chuẩn xác tới mức chẳng thể nào là do tự nhiên tạo thành.
"Hay là ngã cây chọn đường nhỉ?"
"Dựa hoàn toàn vào may mắn à. Cơ mà cũng được."
"Chẳng thấy chút thông tin nào có thể làm manh mối rơi vãi quanh đây cả."
"Khúc gỗ này! Thế nào!?"
"Ed chờ đã đừng bẻ! Nhặt cành cây rơi dưới đất ấy!?"
Tiếng cười vang lên khi Lela vội ngăn Ed đang hăng hái nhảy chồm về phía cây to. Thật bình yên làm sao. Rốt cuộc bọn tôi nhặt đại một cành cây rụng trên mặt đất. Dù thông tin không rơi vãi, nhưng cành cây thì lại có đầy.
Bản thân hầu hết cây cối đều thuộc đối tượng được bảo vệ, nên dù có bẻ hay chặt thì sau một khoảng thời gian nhất định chúng cũng sẽ khôi phục lại như cũ. Tuy biết đó chỉ là cơ chế xử lý của game nên tôi chẳng mấy bận tâm, nhưng không ngờ cư dân ở đây cũng hiểu điều đó và trưng dụng nó luôn.
Giao việc ngã cây cho hai người trẻ tuổi, tôi lằn theo con đường được chỉ định thì đến một khu đất trống mang bầu không khí hoàn toàn khác biệt. Hai hình tròn méo mó đè lên nhau... nhìn giống quả hồ lô nhất thì phải. Nơi đó là một khoảng trống không hề có cây cối. Thế nhưng, tại đó lại dựng một ngôi nhà làm bằng cái cây mang đậm phong cách cổ tích.
Chắc bạn đang nghĩ nhà bình thường cũng làm bằng gỗ chứ gì? Không phải đâu. Nó khác hoàn toàn với dạng nhà trên cây tận dụng nguyên trạng cây xanh, đây là một cái cây mọc thành hình ngôi nhà. Mái nhà là những chiếc lá đỏ tươi rực rỡ, kẽ hở giữa các thân cây chằng chịt nổi lên lớp kính trông như cửa sổ, cửa ra vào lại là những cành cây nhỏ đan vào nhau kiểu mây mây, cạnh bên còn mọc ra một loài thực vật nhìn hệt như chuông cửa.
Không chỉ vậy, trước căn nhà không chỉ có bóng người có lẽ là chủ nhân, mà còn có một con sói lớn đang chễm chệ ngồi đó.
Chưa thể khẳng định đó là người, bởi ngoại hình ấy quá đỗi khác biệt so với các chủng tộc tôi từng gặp ở thế giới này. Hai chiếc tai thú dựng cao to hơn hẳn mèo hay chó, ngay gốc tai lại mọc ra thứ gì đó như chiếc vây lấp lánh sắc cầu phồng, phản chiếu ánh sáng hắt ra những gam màu phức tạp. Từ khóe mắt trái kéo dài xuống má là lớp vảy xếp thành dải màu đỏ uốn lượn, phân bố như một hoa văn kéo dài đến tận cổ. Ngay cả đuôi, giữa hai chiếc đuôi xù xì lại thấp thoáng một chiếc đuôi to trơn nhẵn gợi liên tưởng đến loài bò sát.
Dù dùng Định Giá nhưng cả tên lẫn chủng tộc, mọi thông tin đều bị ẩn đi, phải chăng do đây là không gian sự kiện? Ít nhất có thể nhận ra đối phương không phải kẻ địch, bởi trong đôi đồng tử đỏ rực đang dõi theo chúng tôi không hề có chút sát khí. Nhớ ra thì, mống mắt ấy xẻ dọc hệt như loài rắn.
Biết rằng nhìn chằm chằm người ta là thất lễ, nhưng tôi vẫn không thể rời mắt khỏi diện mạo đặc trưng ấy.
"Rốt cuộc cũng tới rồi sao. Làm ta chờ đến dài cổ."
"Ôi chao! Màu đỏ đẹp quá đi mất! Tuyệt vời thật đấy."
"Hửm? Ngươi đang nói ta đấy à?"
"Lần đầu gặp mặt. Tôi là Kjellina - một Tiên Phong. Cứ gọi tôi là Lina nhé."
"Được khen thì chẳng ai nỡ giận. Hừm... ngươi có kỹ năng Pha Chế phải không? Nhưng xem ra chưa rèn luyện chuyên sâu lắm nhỉ."
"Trời ạ, cô nhìn ra luôn sao? Xin lỗi nhé, tại tôi là Pháp Sư mà. Dù vậy Thổ Ma Pháp của tôi cũng khá lắm đấy. Cô là cô Vermilion phải không?"
"Đúng thế. Ta chính là Vermilion."
K, kỹ năng giao tiếp của Lina cao tay vãi!!
Khác với tôi và Lela đang bị khí chất đối phương áp đảo, cô ấy cứ thế xông tới trò chuyện xởi lởi. Nhờ vậy mà chúng tôi mới xác nhận được đây đúng là Vermilion - mục tiêu của nhiệm vụ. Vì chính chủ đã tự khai tên nên giờ dùng Định Giá tên cô ấy đã hiển thị, chắc chắn không thể nhầm người.
Bên cạnh cuộc trò chuyện giữa Lina và Vermilion, con sói đang ngồi ngoan ngoãn lại nghi hoặc hếch mũi về nhiều hướng khác nhau. Động tác như đang điều tra thứ gì đó, dù trông rất nghiêm túc nhưng lại đáng yêu vô cùng.
『Các ngươi không đến bằng cổng chính quy đúng không?』
"Rốt cuộc là sao. Thảo nào chúng ta lại đi ra từ con đường xa đến thế."
Chính quy...?
Được con sói chỉ ra, tôi liền nhớ lại khoảnh khắc trong khuôn miệng linh thú mà bản thân đã thề nhất định phải khiếu nại với nhà phát hành. Nếu đó không phải chính quy, thì rốt cuộc thế nào mới là chính quy đây? Mà không, chẳng phải điều đó đồng nghĩa với việc bọn tôi vừa phải chịu một đòn sát thương tinh thần hoàn toàn vô ích sao?
Từ từ liếc nhìn Lina, nét mặt cô ấy đã chuyển sang trạng thái trống rỗng, mọi cảm xúc đều biến mất. Dù sao người chịu sát thương nặng nhất cũng là cô ấy mà...
"Bọn tôi đi qua miệng nó đấy!!"
『??』
"A, ừm thì, một bé giống như cục bông đỏ xù xì? Bé đó to biến hình to lên, rồi... tôi nghĩ chắc là miệng nó. Bọn tôi đã đi qua chỗ đó."
Để bổ sung cho câu từ ngắn gọn của Ed, Lela cũng mở lời. Con sói nghiêng đầu đầy vẻ khó hiểu, nhưng sau lời giải thích của Lela, nó gật đầu như đã hiểu ra. Hóa ra sói cũng biết gật đầu nữa cơ đấy.
『Thì ra là thế... Một phần cơ thể ta bị nó nuốt mất đã lẫn vào trong đó. Nó nằm ở vị trí nào? Không, các ngươi đến khu vực này từ đâu?』
"Từ nơi giống như kho chứa của Cơ sở Quản lý Tri thức ở Khu Giao dịch Trung tâm. Ờm, cái gọi là một phần... rồi bị nuốt mất là sao cơ?"
『Khu Giao dịch Trung tâm... Cơ sở Quản lý Tri thức... Hừm. Trong thời gian ta mất liên lạc với thế giới bên ngoài, có vẻ nơi đó đã đổi thay nhiều rồi.』
"Chuyện e là dài đấy. Mà thôi, trước hết cứ vào đây đã. Ta sẽ đãi các ngươi chén trà."
Như để tiếp lời con sói đang chìm vào suy tư, Vermilion đặt tay lên cánh cửa nhà rồi vẫy tay ra hiệu. Chẳng có lý do gì để từ chối, chúng tôi ngoan ngoãn bước vào phòng theo lời mời.
"Nào, được rồi. Chắc các ngươi có nhiều điều muốn hỏi, nhưng trước hết hãy để ta xác nhận vài điều về các ngươi đã."
Cùng với lời dạo đầu ấy, thứ được đặt trước mặt chúng tôi là trà xanh. Trà xanh!! Lần đầu tiên tôi được thấy đấy!! Mới chỉ riêng thứ này thôi đã làm danh sách câu hỏi của tôi dài thêm rồi!
"Các ngươi là Tiên Phong... là những kẻ ở dị giới được thần linh triệu hồi tới, không sai chứ?"
"Vâng, đúng thế."
"Khi được triệu hồi, các ngươi có nhận sứ mệnh gì không?"
"Ờm, bọn tôi nghe dặn là 'hãy phát triển Miniature'. Tuy không đến mức trọng đại như hai chữ 'sứ mệnh'..."
"Ra là thế, ra là thế."
Nhưng mà khoan đã, biết đâu mình đoán mò, tôi nhấp thử ngụm chất lỏng màu xanh nhạt, đúng thật là trà xanh. So với trà tôi hay uống ngoài đời thực thì nó có mùi thơm thảo mộc nồng nàn hơn, nhưng hương vị lại chuẩn là màu xanh tươi chứ không phải hồng trà hay trà đỏ. Uwa, thèm cái này quá đi. Đã có trà xanh thì liệu có matcha không nhỉ.
"Để ta nói qua về tình hình mà hiện tại ta nắm được. Trước hết, nơi này vốn dĩ nối liền với Stoudef. Tuy là vùng hẻo lánh nhưng vẫn có người qua lại. Thế rồi một ngày nọ, thế giới bị cắn xé gặm nhấm, đất đai và con người mất đi phần lớn. Ta biết Đại Thần đã xả thân để tu sửa và bảo hộ thế giới. Abutilon nơi đây là phân thân của Attributa, nên từ đầu đã có thể giao tiếp với các vị thần. Bối cảnh của ta thì chẳng muốn làm quyến thuộc của ai, nên hẳn cũng mang vai trò giám sát và kiềm chế. Thông qua Abutilon, ta được tin báo rằng cả thế giới lẫn thần linh đều đã gặp biến cố lớn. Nhưng bản thân ta duy trì nơi này đã vắt cạn sức lực, chẳng thể tiếp viện cho ai. Cứ thế, việc giao tiếp với thần linh ngày một thưa dần, sự xâm thực của thứ đó ngày càng dữ dội, phần lớn linh thú cũng đã biến mất... Dù muốn cầu cứu ai đó, nhưng xung quanh nơi này sự xâm thực quá dữ dội. Chỉ cần ta rời khỏi đây, mọi thứ sẽ lập tức bị nuốt chửng. Vì vậy, ta đã dán bùa chú vào cuốn sách còn sót lại tàn hương của mình."
Nghe Vermilion dồn dập truyền đạt câu chuyện dài, hai người kia chăm chú lắng nghe với nét mặt nghiêm túc. Ed không biết có hiểu hay không mà cứ ngó ngoáy khắp phòng, ánh mắt lấp lánh nhìn về phía Abutilon. Dù sao cũng là phân thân của Attributa, chắc đối với thú nhân thì đó là ngưỡng vọng gì đó chăng.
Tôi thì thong thả nhâm nhi tách trà, trong lòng thầm tiếc nuối vì không mang theo bánh ngọt.
Chẳng dám đòi hỏi bánh Wagashi truyền thống, giá mà ít nhất tôi mang theo chiếc bánh mì kẹp mứt đậu đỏ bơ tự làm hôm nọ thì tốt biết mấy.
"Nào, chỉ mình ta nói thì chán quá. Chúng ta chơi trò một hỏi một đáp đi. Các ngươi hỏi trước đi. Ta sẽ trả lời một câu."
"Cô có bán lại trà xanh này không?"
Tôi liền bị Lina véo cho một phát đau điếng.
Truyện liên quan
Vợ Chồng Cùng Nhau Khai Phá Vrmmo Ấm Áp
『Trong thế giới giả tưởng mở vô hạn được sinh ra không ngừng, hãy bắt đầu cuộc khai phá bất ...
Ăn Người, Cũng Ăn Luôn Đồng Đội. Phải Làm Cả Hai Mới Là Nỗi Khổ Của Kẻ Ăn Xác Chết Nhỉ.
『Kaleidoscope Frontier Online』―― Mang đến cho bạn muôn vàn khả năng biến hóa khôn lường, một người phụ nữ với ...
Cuộc Sống Qua Ngày Của Một Tamer Đến Sau
Là VRMMORPG nội địa đầu tiên của Nhật Bản,『Law of Justice Online』. Trong số tỷ lệ cạnh tranh lên đến ...
Tôi Không Thích Bị Đau Nên Muốn Dồn Hết Điểm Vào Phòng Thủ.
Honjou Kaede được người bạn của mình, Shirah Mine Risa, rủ rê chơi VRMMO.. Cô không ghét game, nhưng cảm ...
Tôi Suốt 25 Năm Chưa Từng Chết, Hôm Nay Lần Đầu Mất Nhân Vật.
Giọng của Grasta, người đang đeo một chiếc đại khiên, vang vọng khắp vùng núi cao.
Tôi Bị Liệt Toàn Thân, Để Hồi Phục, Tôi Đặt Mục Tiêu Trở Thành Mạnh Nhất Trong Thế Giới Vrmmo.
Ngoài đời thực, không thể cử động nổi một ngón tay. Nhưng trong thế giới game, cậu có thể cùng ...