Không Có Đàn Ông Nào Trong Trắng! Cứ Thử Mười Lần Đi! - Chương 48
Bối rối, nàng giật mình lùi lại khỏi anh cùng một tiếng giỗi hờn nhè nhẹ, như thể đang hờn dỗi trách móc.
“Không đúng… Rõ ràng đã hơn mười lần rồi. Thế sao đến tận bây giờ mới…?”
“Em vẫn chưa tìm cách quyến rũ tôi lên giường đủ mười lần đâu.”
“Thật thế sao?”
Seo-ah đảo mắt rồi bắt đầu xòe ngón tay ra đếm. Nhớ lại những chuyện xoay quanh ly nước của Jenny cùng tất cả những lần nàng chủ động đòi ôm hay ngủ chung giường, nàng tính ra cho đến nay mới chỉ khoảng bảy lần.
Dù vậy, nàng vẫn chẳng thể xua đi nỗi bực bội trong lòng. Seo-ah nheo mắt, bĩu môi dỗi hờn.
“…Sao anh lại chỉ đếm mấy chuyện đó cơ chứ?”
“Bởi vì lòng em thế nào, tôi vốn đã rõ từ lâu.”
Ephelinus nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc nàng, cử chỉ dịu dàng và êm ái hệt như giọng nói của anh.
“Và với tôi… chưa từng có chuyện cưỡng lại hay không. Cả đời này, em là người phụ nữ duy nhất—không, là tồn tại duy nhất trong trái tim tôi.”
Cảm giác như thể anh đang nhìn thấu tận tâm hồn nàng, chiêm ngưỡng sự đồng điệu giữa hai linh hồn. Lời thú nhận dịu dàng của anh, cất lên như thể đang đọc thấu từng tia sáng trong mắt nàng, khiến Seo-ah cảm thấy trái tim mình đập liên hồi ngay nơi lồng ngực.
“Thế này thì bất công quá…”
Không tài nào cưỡng lại nổi. Dưới góc nhìn của Seo-ah, người đàn ông đẹp nhất cả hai thế giới này đang cất lời bằng chất giọng chân thành, sâu lắng cùng ánh mắt sâu thẳm đến mức khiến người ta hoàn toàn dỡ bỏ phòng bị.
Làm sao ai đó có thể không xiêu lòng trước điều ấy? Chẳng thể tìm ra một lời than phiền, cũng chẳng thể bắt bẻ lấy một câu.
Giọng nói của anh, còn chân thành và uy nghiêm hơn cả khi chủ trì một nghi lễ linh thiêng hay cất lời cầu nguyện, khiến nàng hoàn toàn nghẹn lời.
Dù Seo-ah không thể thốt ra lời đáp, ánh mắt kiên định của Ephelinus vẫn dán chặt vào nàng.
Đôi mắt màu xanh ngọc biển của anh dường như đong đầy khao khát cháy bỏng muốn khắc sâu lời thú nhận, hòa quyện cùng nỗi nhớ nhung không thể kìm nén và tình yêu tràn ngập dành cho phản ứng ngập ngừng, bối rối của nàng.
Seo-ah đáp lại bằng một tiếng nghẹn ngào nho nhỏ.
“Vậy thì… sao anh không đợi cho đến khi em thử đủ mười lần?”
“Vì em đã bảo đó là lần cuối cùng.”
“……”
“Em đã nói với tôi rằng em sẽ không bao giờ gặp lại tôi nữa. Rằng dù em ở lại Genève hay trở về nhà, em cũng sẽ không bao giờ được triệu hồi trở lại…”
“……”
“Tôi không thể chịu đựng nổi suy nghĩ rằng mình sẽ bị em nhớ đến như một kẻ không xứng đáng…”
Khép lại câu nói bằng một tiếng thở dài, Ephelinus hơi nghiêng đầu, đỡ lấy sau đầu Seo-ah và kéo nàng lại gần hơn.
Đôi môi họ quấn lấy nhau bằng sự mãnh liệt không thể tách rời, và không khí xung quanh nhanh chóng trở nên rực cháy. Anh cuốn lấy lưỡi nàng vào khoang miệng mình khi nó lướt qua môi anh, rồi từ từ nghiêng người sang một bên, kéo nàng đi cùng.
“Bởi vì hiện tại tôi đã từ bỏ quyền được tiễn em đi một cách đàng hoàng rồi…”
Một nụ cười phảng phất chút chua xót lướt qua môi anh khi anh ngồi dậy, trút xuống những nụ hôn nhẹ nhàng dọc theo vành tai Seo-ah.
Những nụ hôn mơn trớn dịu dàng, tựa như chú chim nhỏ đang mổ hạt, chẳng mấy chốc đã trượt dần xuống cổ, lướt qua bờ vai và men theo những đường nét quyến rũ trên cơ thể nàng.
“Hng…!”
Bằng một chuyển động uyển chuyển đầy bất ngờ, Ephelinus đổi tư thế của Seo-ah sang nằm sấp. Khi anh rút ra, những vết tích sánh mịn của cuộc hoan lạc vẫn vương trên đỉnh đầu nấm trước khi tràn ra ngoài.
“Hãy để tôi cho em thấy tôi đã khao khát điều này đến nhường nào…”
Tiến vào vị trí từ phía sau, anh bắt đầu khám phá tấm lưng nàng. Anh thành kính đặt những nụ hôn chậm rãi, đầy trân trọng từ sau nếp gấp cổ xuống đến hai bờ vai, rồi từ từ di chuyển dọc theo sống lưng. Tiếp xúc ấy tựa như một sự sùng bái, như thể đang dâng lên sự tôn kính trước những đường cong mỹ miều trên cơ thể nàng.
Cùng lúc đó, đôi bàn tay anh du ngoạn khắp những đường cong, mơn trớn thắt lưng thon gọn rồi trượt xuống dốc mông tròn trịa. Một bàn tay lướt dọc theo những thớ cơ săn chắc trên lưng nàng, sự vuốt ve nhẹ nhàng ấy vô tình kích thích những cơn run rẩy, bật ra thành những tiếng rên rỉ đứt quãng từ môi Seo-ah.
“Ahh…”
“Em không… thấy mệt đấy chứ?”
Thì thầm vào khoảng không giữa hai bả vai nàng, giọng nói của anh run lên vì những cảm xúc đang cố kìm nén. Đôi bàn tay anh luồn xuống dưới cơ thể nàng, vun vén lấy khuôn ngực thon. Lòng bàn tay to lớn của anh áp chặt vào đôi gò bồng đảo, những đầu ngón tay thô ráp vốn đã chai sạn vì nhiều năm chép kinh sách khẽ kẹp lấy hai đỉnh hồng nhạy cảm rồi xoắn nhẹ, trong khi anh tiếp tục để lại một dải nụ hôn dọc theo lưng nàng.
“Hngh, ah, uhn…”
Cảm giác đối lập giữa sự thô ráp từ đôi tay anh cùng hơi ấm mềm mại từ đôi môi gửi đi những tia lửa tê dại chạy dọc sống lưng nàng.
“Seo-ah… Seo-ah…”
Anh khẽ thì thầm tên nàng với sự dịu dàng xót xa khi nắn bóp khuôn ngực nàng, các ngón tay lún sâu vào da thịt mềm mại như thể muốn ghi nhớ trọn vẹn hình dáng ấy.
Một bàn tay anh trượt xuống vùng bụng phẳng lỳ rồi lướt sâu hơn xuống phía dưới.
“Hngh…!”
Những ngón tay anh lại tìm thấy nơi tư mật của nàng, trêu đùa nụ hoa nhạy cảm giữa những nếp gấp bằng một cú xoay nhẹ. Sự kích thích đột ngột gửi một luồng điện chạy khắp cơ thể nàng, khiến những thành âm đạo co bóp theo phản xạ, giải phóng thêm một đợt mật ngọt ướt át.
Vùng da thịt quá đỗi nhạy cảm từng được anh đưa lên đỉnh điểm vô số lần nay lại bừng cháy sức sống, nóng bừng và khát khao dưới sự vuốt ve của anh.
Khi ngón tay cái của anh lướt qua điểm nhạy cảm ấy, ngọn lửa tình giữa hai người họ một lần nữa lại bùng lên mãnh liệt.
Truyện liên quan
Tôi Nhận Công Việc Làm Đồ Chơi Cho Ma Vương
Tóm tắt. Bonita bị lừa bởi một lời mời làm việc gian dối tại lâu đài của Ma Vương.
Bị Kẹt Trong Phòng Kín Cùng Công Tước Tuyệt Mỹ
Tóm tắt. Sau khi kết thúc một ngày bình thường và chìm vào giấc ngủ, cô tỉnh dậy và thấy ...
Cinderella Là… Nam Chính?
Tóm tắt. Cô xuyên thành một nhân vật ở đâu đó….
Chàng Người Cá Nhỏ Đòi Chân Từ Mụ Phù Thủy Biển
Tóm tắt. Khi còn nhỏ, Iko bị ném xuống biển vì mang dòng máu phù thủy.
Có Ai Đó (Bất Kỳ Ai!) Làm Ơn Tắt Cài Đặt Kỹ Năng Tự Động Được Không?!
Tóm tắt. Nancy, một chủ tiệm bình thường, liều lĩnh thử vận may mà chẳng hề kỳ vọng gì, và ...
Cáo Nhỏ Bông Xù Chỉ Cắn Mỗi Kẻ Phản Diện Điên Rồng
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và phát hiện mình đã biến thành một con cáo con mềm mại như bông ...