Hãy Giết Tôi - Chương 89

Nhưng chắc chắn chẳng ai ngờ kẻ đào tẩu mà Sergei khinh bỉ nhắc tới lại chính là con gái nuôi của ông ta. Không một ai, ngoại trừ Leonid và Vasily.

Thái độ của Sergei khó mà là điều người ta mong chờ ở một người trong gia đình. Leonid cảm thấy thật khó tin vào những gì mình vừa nghe và phải ngẫm lại vài lần. Anh tự hỏi liệu điều đó có thực sự hướng về phía Yekaterina hay không.

Dù có nghiền ngẫm bao nhiêu lần, thực tế vẫn không thay đổi. Kẻ đào tẩu. Lời khẳng định về việc tự mình bỏ trốn. Những kỹ năng không thể phủ nhận.

Mọi thứ đều trỏ về một người.

'Yekaterina, một con chó cặn bã sao?'

Leonid nhớ lại cuộc trò chuyện với Yuri ngay trước khi khởi hành sáng nay. Đêm mà anh thức trắng không chỉ vì sự phục tùng ngu ngốc của bản thân dành cho Yekaterina.

Mà còn vì những trao đổi trước đó giữa hai người.

— Cô không tham gia các vòng xã giao sao? Không có người quen nào ư?

— Tôi chưa từng thực sự trò chuyện với ai, nên tôi không biết.

— Vậy còn gia đình? Ai đó trong gia tộc? Đồng minh hay cấp dưới thì sao?

— Dĩ nhiên, tôi quan tâm đến nhà Offenbach.

Yekaterina chưa từng nói rằng gia tộc Offenbach cũng quan tâm đến cô ở chiều ngược lại.

Vì vậy, trước khi hướng đến khu săn bắn, Leonid còn một điều nữa cần xác nhận với người anh họ của mình.

“Yuri, nói cho tôi một điều thôi. Cậu có chắc Yekaterina Offenbach có mối quan hệ tốt với các thành viên khác trong gia đình không?”

“Anh không tin tôi sao? Tôi đã điều tra rồi, cái lão Sergei đó lúc nào cũng xen vào. Mỗi khi có dịp đi ra ngoài, ông ta đều nhất quyết dẫn theo cô con gái nuôi.”

“Thật sao?”

“Đúng vậy, ý tôi là, nếu chỉ là đi theo thì có lẽ không nói làm gì, nhưng anh có biết Sergei Offenbach đã đổ bao nhiêu tiền vào việc giáo dục con cái không? Ông ta còn mời cả gia sư mà tôi không tài nào mời nổi.”

“Điều đó là dành cho người thừa kế hay sao?”

“Lão ta nói đã dạy dỗ cả hai. Rằng cô con gái lớn của nhà đó có kỹ năng xuất chúng đến mức ông ta khen ngợi cô ta đến chảy cả nước miếng ở khắp mọi nơi. Anh có hỏi xung quanh thì cũng nghe thấy điều tương tự thôi.”

Ở thủ đô, mạng lưới thông tin của Yuri tốt hơn Leonid, người vốn tập trung chủ yếu ở dinh thự chính của Rostislav chứ không phải vùng này.

Do đó, Leonid đã tin những gì Yuri nói. Nhưng bên cạnh đó, anh cũng tin cả những điều mới mẻ mà mình nghe được từ Yekaterina.

'Có lẽ một đứa con nuôi khó mà gắn kết tốt với gia đình.'

Anh nghĩ đó là một câu chuyện hợp lý. Với tiếng xấu đồn xa của nhà Offenbach, việc Yekaterina muốn giữ khoảng cách là điều dễ hiểu, hoặc có thể còn những lý do khác mà anh chưa rõ.

Tuy nhiên, khi nghe những lời của Sergei, mọi khái niệm trước đây đều sụp đổ.

Anh vẫn không tin thông tin lan truyền là giả. Giả định rằng cả hai điều đều có thể đúng đã không hề sai.

Nhưng anh chưa từng tưởng tượng nó lại có thể tồi tệ đến mức này.

Làm sao những lời lẽ đó lại có thể hướng về một đứa con nuôi? Làm sao chúng có thể thốt ra từ

một kẻ tuyên bố rằng rất trân trọng cô?

'Lại đi nuôi dạy cô ấy trong những điều kiện khắc nghiệt như vậy từ khi còn nhỏ sao?'

Đối với một người bình thường, điều như vậy là không thể tưởng tượng nổi, nhưng đây lại là nhà Offenbach.

Đáng ra Leonid phải nhớ rằng nơi đó có thể tàn nhẫn đến mức này.

Nhưng sâu thẳm trong lòng, anh đơn giản là không muốn.

Anh không muốn tin điều đó. Dù đã chứng kiến tất cả sự trống rỗng và tuyệt vọng mà Yekaterina thỉnh thoảng để lộ ra, anh vẫn không nghĩ thực tế của cô lại lạnh lẽo đến thế.

Giống như những đứa trẻ nói về trí tưởng tượng thêu dệt của mình như thể đó là sự thật, anh đã hy vọng tình cảnh của Yekaterina cũng tương tự như vậy.

Nếu tất cả những điều này thực sự khắc nghiệt đúng như vẻ ngoài của nó, thì sự tồn tại của cô phải cô đơn và tàn nhẫn đến nhường nào để có thể một mình chống chọi.

Làm sao cô có thể trải qua hơn một thập kỷ mà không có bàn tay của ai để nắm lấy?

Làm sao cô có thể sống một cuộc đời mà không có ai đủ thân thiết để coi là gia đình?

Nhưng giờ đây, Leonid đã chứng kiến một góc của thực tế ảm đạm mà Yekaterina đã phải đối mặt trong suốt mười năm qua.

Khía cạnh đáng sợ nhất là dù đã biết tất cả những điều này, Leonid nhận ra bản thân thậm chí còn không thể hình dung nổi cuộc sống của Yekaterina.

Đột nhiên, những cuộc trò chuyện không thể hiểu nổi trước đây giữa họ vụt qua trong tâm trí anh.

— Tôi chỉ muốn nghỉ ngơi.

— Nếu tiếp tục sống thì rồi sẽ có những khoảng thời gian tốt đẹp, đúng không?

— Tôi chưa từng có những khoảng thời gian tốt đẹp. Sinh ra đời đã là điều tồi tệ đầu tiên rồi.

Những lời này từ lần đầu họ gặp nhau, theo sau là biết bao điều bí ẩn.

— Tôi… không có nơi nào để đi cả.

Và sự tuyệt vọng của Yekaterina, giống như một sự buông xuôi. Mọi thứ quay trở lại điểm bắt đầu.

Đôi môi khô khốc của Leonid chậm rãi mở ra.

“…Sergei Offenbach. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu ông tìm thấy kẻ đào tẩu?”

“Tôi không hiểu sao ngài lại hứng thú với chuyện của gia đình khác đến vậy. Người ta lại tưởng ngài đang dung túng cho kẻ đào tẩu mất.”

“Ha ha, có lẽ đúng là vậy đấy. Như thể một kẻ trốn chạy khỏi nhà Offenbach lại chịu bò vào nhà Rostislav không bằng.”

Sự mỉa mai sắc bén của Leonid khiến lông mày Sergei nhíu lại.

“Cái thằng nhãi ranh hỉ mũi chưa sạch này…”

“Đừng làm hỏng tâm trạng chứ, sao ông không thả lỏng cơ mặt ra? Hay là ông đang sợ thằng nhãi ranh này? Ông lôi chuyện nhà khác đến tận đây mà lại không chịu nổi bấy nhiêu lời đáp trả sao?”

“Mẹ kiếp nhà ngươi—”

Khi Sergei nổi cơn đình nổ và định đứng dậy, một giọng nói bình tĩnh đã cắt ngang bầu không khí căng thẳng giữa hai người.

Truyện liên quan

Giáo Sư Thiên Tài Muốn Một Cuộc Sống Nhàn Hạ Hoàn thành Hàn Quốc

Giáo Sư Thiên Tài Muốn Một Cuộc Sống Nhàn Hạ

Web Novel
Cập nhật: 2 giờ trước

Tóm tắt. Tôi sinh ra trong cảnh nghèo khó.

293 265