Hãy Đến Và Khóc Trong Đám Tang Tôi - Chương 163
cảnh báo nội dung nhạy cảm: trầm cảm, tự tử, tự hại, cái chết của người thân yêu
Trong khoảnh khắc cuối cùng khi cái đầu của cô đang bị nghiền nát.
"Tôi ghét anh, Izar."
Freesia đang chết, ngập trong thù hận và phẫn uất.
Những cảm xúc ghê tởm này đã quen thuộc với cô từ thuở nhỏ—giận dữ, cay đắng, oán hờn. Nhưng đúng lúc ngọn lửa sinh mệnh sắp tắt, một suy nghĩ mới lại nổi lên.
"Thật bất công."
Cuộc đời cô, kể từ khi ý thức được thế giới, đã nhuốm đầy bạo lực, nghèo khó, chế nhạo, khinh miệt và cô lập. Và giờ, phải chết với những cảm xúc đáng ghê tởm như vậy sao? Phải ô uế chính mình ngay cả trong cái chết sao?
"Tôi từ chối."
Cô không thể để cuộc đời mình kết thúc trong đau khổ như thế.
Cô muốn chết với một tâm hồn rạng ngời tình yêu, dù tình yêu ấy chưa bao giờ được đáp lại.
"Thôi vậy."
Hãy quên đi sự thù hận.
"Hãy lấp nó đi bằng những ký ức tốt đẹp hơn."
Mười lăm tuổi, đêm Izar cứu cô, và trái tim cô rung động suốt cả đêm.
Những ngày trước khi cô tròn hai mươi, băng qua cánh đồng thơm mùi cỏ tươi, hy vọng thoáng thấy bóng anh.
Hai mươi ba tuổi, khi cô mang đứa con của họ.
Người đàn ông đã ôm cô và cho cô ăn những quả dại mọng nước.
Bầu trời đêm đầy sao mà họ chia sẻ, bàn tay anh đưa ra cho cô trên cầu thang khi bụng cô đã lớn đến nỗi không nhìn thấy chân.
Bàn tay dịu dàng chạm vào má cô vào ban đêm, có lẽ nghĩ rằng cô đang ngủ.
Những ngày cô tự nguyện đắm chìm trong ảo tưởng rằng có thể, chỉ có thể thôi, anh cũng đang bắt đầu yêu cô.
Freesia tự lừa dối bản thân rằng những ký ức lung linh, quý giá này sẽ là ký ức cuối cùng, như sương long lanh dưới ánh mặt trời.
Nhưng sự thật là, cô ghét Izar trong khoảnh khắc cuối đời.
Người đàn ông đã nhạo báng cô và đứa con của họ.
Người chồng mà cô từng tin rằng là phao cứu sinh của mình, chỉ để rồi nhận ra sự lừa dối.
"Làm ơn hãy khóc vì tôi."
Cô muốn anh khóc, để bị nỗi đau xé nát trái tim nuốt chửng.
Để tuyệt vọng vì sai lầm không thể cứu vãn của mình, chìm xuống vực sâu cho dù có vùng vẫy đến đâu.
Để mọi thứ anh trân trọng vuột khỏi tầm tay.
Nếu cô có thể làm được điều đó.
"Làm ơn hãy khóc vì tôi, Izar."
Trong khoảnh khắc hơi thở cô tắt nghẹn, dường như cô thấy anh đang chạy về phía cô, gọi tên cô.
"Tôi chỉ muốn thấy anh khóc vì tôi một lần."
Nhưng tất cả những gì cô thấy chỉ là bầu trời đêm đen kịt.
Và thế là, Freesia đã chết, thậm chí còn kìm nén cả mong muốn được biết chiều sâu thật sự trong cảm xúc của anh ẩn giấu trong những giọt nước mắt.
* * *
Ý thức của Freesia chớp nhòe như nhìn bầu trời qua một tấm màn mỏng.
Thỉnh thoảng, hình ảnh cánh đồng xanh mướt lại lóe lên trong tầm nhìn tối đen, nhưng chúng nhanh chóng lùi lại vào bóng tối.
Đôi khi, cô thậm chí còn nghe thấy tiếng nói, nhưng trước khi kịp hiểu ý nghĩa, chúng lại nhẹ nhàng trôi về với sự im lặng.
"Chẳng lẽ tôi đã chết thật rồi sao?"
Suy nghĩ ấy thỉnh thoảng cũng xuất hiện, nhưng như giọt nước chìm xuống đáy hồ, nó chẳng có ý nghĩa gì.
Nhưng rồi, một ngày nọ.
Một mùi hương mạnh mẽ áp đảo ý thức đang ngủ yên của cô, kéo cô lên trên như thể ai đó đã giật mạnh cô ra khỏi mặt nước.
Mùi bạc hà.
"...Ực!"
Đó là mùi khủng khiếp của thứ chất độc đã lấy đi đứa con của cô, tràn ngập mũi cô.
Cho dù cô có được tái sinh và quên đi tất cả, thì mùi chết chóc ấy cũng không bao giờ bị xóa nhòa.
"Gah, ugh...!"
"Tiểu thư! Người thật sự tỉnh rồi sao?!"
"Ư... ugh...!"
Thị lực cô chao đảo, nhòe đi, và toàn thân cô đau nhức như thể vừa bị đánh tới tấp.
Cả căn phòng ngập trong ánh nắng rực rỡ, và bên cạnh cô có một người phụ nữ đang cầm lọ dầu thơm, cúi nhìn xuống cô.
"Là Thea sao?"
Thea sẽ là người duy nhất chăm nom cô với sự lo lắng như vậy. Cô đã thấy Thea ngất đi lần cuối, nhưng không biết Thea có bình an không?
"Cảm ơn trời, Thea an toàn. Còn Sir Dike thì sao?"
Còn tất cả mọi người? Sự kiện của hoàng tộc?
Vô vàn câu hỏi lẩn quẩn trên môi cô.
Nhưng cổ họng khô khốc của cô không thể phát ra tiếng nào, như thể cô đã quên cách nói sau quãng thời gian dài như vậy.
"Ư... ugh."
"Ôi, làm ơn uống chút nước đi."
Người phụ nữ đưa cho cô một chiếc cốc, nhưng cô không phải là Thea.
Cô gái đang nhìn cô với đôi mắt đen to tròn và đôi đuôi tóc nâu nhạt—cô ấy là ai?
"Mình đang ở đâu?"
Căn phòng tương tự như những căn trong khu trang viện, nhưng bên ngoài cửa sổ lại thấy đường chân trời màu xanh lam.
Nó trông không giống cung điện... cũng chẳng phải tòa nhà của Arcturus hay lâu đài của Công tước. Và cô gái đang chăm sóc cô với sự thân mật như vậy là ai?
"Cảm ơn trời! Hôm nay tiểu thư phải tỉnh lại đó!"
"Khụ, khụ... Ai... là người?"
"Con là Kara, được cử đến hầu hạ tiểu thư!"
Tiểu thư?
Trước đây cô chưa bao giờ được gọi như vậy.
(T/N: Tiểu thư hay 아가씨, thường được dùng trong rofan như cách xưng hô dành cho con gái nhà quý tộc)
Và bộ trang phục cô đang mặc — chiếc váy xanh đen — cũng chẳng hề quen thuộc.
Bộ cánh cuối cùng cô từng khoác lên người là chiếc váy xanh nhạt chuẩn bị cho buổi săn bắn…
〈Chị không chịu chết đi à? Không ai biết phải làm gì với chị ở đây cả.〉
〈Chị dai dẳng hơn tôi tưởng. Mất con rồi mà chẳng rơi nổi một giọt nước mắt.〉
Những lời người ta từng quăng vào Freesia bỗng ùa về trong cô như lá xào xạc trong cơn gió dữ.
Từng câu từng chữ khơi dậy những cảm xúc mà cô tưởng đã chôn vùi — bất ngờ, sợ hãi, kinh hoàng, phẫn nộ, đau buồn, tội lỗi…
〈Izar. Tôi ghét anh.〉
Truyện liên quan
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...
Mồi Săn (Lee Seohan)
Tóm tắt. “Thật khủng khiếp. Người chồng này và cuộc hôn nhân này.”.
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ
Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...
Bị Ràng Buộc Bởi Một Bản Hợp Đồng Tàn Nhẫn
Tóm tắt. **Tóm tắt nội dung**. "Tôi sẽ khiến em chẳng còn trí óc đâu mà nghĩ đến ai khác ...
Chuyện Gì Đã Xảy Ra Với Vị Bạo Chúa Sau Khi Vị Hoàng Hậu Mang Thai Bỏ Đi
Tóm tắt. Nàng đã tự dâng mình cho kẻ thù để cứu lấy đất nước.
Tôi Đã Từ Bỏ Nam Chính Kẻ Đã Ngoại Tình Với Nữ Phụ Phản Diện.
Tóm tắt. Bạn trai tôi đã chọi một viên gạch vào đầu tôi.