Hãy Đến Và Khóc Trong Đám Tang Tôi - Chương 170
“Hoh…”
Tại đế đô, nơi giới tăng lữ nắm giữa ảnh hưởng đáng kể, những chuyện như thế này không thể công khai bàn luận. Nhưng không nghi ngờ gì — đây là một quyền năng phi thường.
Một quyền năng tương tự thứ có thể xóa sổ quái vật.
Liệu cô ta thực sự là một tồn tại đặc biệt?
“Tôi còn nghe rằng Hoàng Thái Tôn đang xem xét lại lai lịch của Nữ công tước. Nếu cô ta thực sự…”
“Ôi, đó chỉ là tin đồn thôi… chắc chắn vậy.”
Nhưng còn một lý do khác, ngoài bóng hình bí ẩn của người phụ nữ đã biến mất, khiến không ai trong số họ dám lên tiếng phàn nàn hay bày tỏ bất bình.
Và ngay khi nhìn thấy đội tìm kiếm vừa trở về, tất cả các hiệp sĩ đều nghiến chặt hàm và bất giác toát mồ hôi.
Izar Arcturus.
Giờ đây là người đứng đầu không thể tranh cãi của gia tộc Arcturus, vượt qua mọi ràng buộc mà triều đình áp đặt.
Anh ta luôn là một nhân vật đáng kính trọng, nhưng những ai đã chứng kiến anh ta đứng đó, ướt sũng máu rồng sau khi chém đứt đầu nó, không thể dứt khỏi cơn rùng mình chạy dọc sống lưng.
Những bóng tối trên gương mặt, đường hàm ngày càng sắc lại, và đôi mắt vàng rực xuyên thấu — khiến anh ta trông như chính thần chết.
Izar thậm chí còn tự hỏi liệu mình đã trở thành tay sai của thần chết từ lúc nào.
Nếu không, tại sao mỗi khi nhắm mắt, anh lại cảm giác như đang bước đi giữa những cơn ác mộng?
Anh lắng nghe những báo cáo căng thẳng từ các thuộc hạ, đưa ra chỉ thị đáp lại.
Nhưng âm thanh duy nhất xuyên vào tâm trí anh là giọng nói ấy, vang vọng sống động trong tai.
〈Hãy trở về bình an. Em sẽ đợi.〉
Người phụ nữ đã thì thầm những lời ấy một cách rụt rè sau nụ hôn của họ.
Thật lạ lùng.
Theo một cách nào đó, anh đã đạt được mọi thứ mà cả đời theo đuổi, phải không?
Sự ân xá của hoàng đế, tự do khỏi những ràng buộc lên gia tộc. Danh tiếng càng vang dội hơn khi anh một mình ngăn chặn thảm họa, giết chết con rồng có thể san phẳng toàn bộ hoàng cung.
Thế nhưng anh chưa từng cảm thấy một khoảnh khắc hưng phấn nào khi hạ gục mãnh thú khổng lồ ấy. Vinh quang ấy lướt qua anh vô nghĩa như một dòng suối cạn.
〈Chỉ đứa con do tôi tự nguyện mang đẻ mới là con của tôi!〉
〈Được sinh ra từ cha mẹ như chúng tôi… con cũng sẽ đi vào vết xe đổ.〉
Ngay trước khi chìm vào giấc ngủ với Freesia trong vòng tay, anh nhớ lại lời nguyền từ chính máu mủ của mình, từ cha mẹ anh, nhưng trong đầu anh đã ngang nhiên phản bác lại.
Họ đã nói những lời ấy, đúng vậy.
Nhưng ta thì khác. Người phụ nữ này trân trọng ký ức về đứa con của chúng ta, một phần của ta, với sự dịu dàng như thế.
Cô ấy không thấy ghê tởm.
Người phụ nữ này là tình yêu đầu tiên và lần đầu tiên anh nếm trải hạnh phúc thực sự.
Kể từ khi nhận ra điều đó, Izar đã vô thức hình dung về một tương lai như thế này.
Một tương lai nơi anh khôi phục danh dự gia tộc, chữa lành thân thể mong manh của Freesia, và giữ cô ấy bên mình mãi mãi.
Anh sẽ tưởng niệm đứa con mà họ đã mất dưới những bụi hồng dại mà cô ấy từng nhắc tới…
Có lẽ kiếp này họ thậm chí có thể sinh con.
Một đứa trẻ được nuôi nấng bởi cha mẹ luôn ở bên nhau.
Một đứa trẻ sẽ không bao giờ bị dùng làm quân cờ để cưỡng ép tình cảm của người vợ.
Nhưng viễn cảnh đầy hy vọng mà anh giữ trong lòng, quá nhỏ nhoi để thốt lên thành lời, đã vỡ tan thành từng mảnh trước khi kịp được nói ra.
Hình dung cô ấy bị bắt, có lẽ cùng với tên anh em cùng cha khác mẹ mà anh khinh ghét, cảm giác như có lưỡi dao cứa từ bên trong cổ họng anh.
Suy nghĩ về cô ấy trong tay kẻ khác là sự tra tấn. Nhưng khi thời gian trôi qua, ý nghĩ khiến anh phát điên chính là sự sống sót của cô ấy.
‘Freesia còn sống được không?’
Lần đầu tiên, Izar nhận ra.
Mất đi người mình yêu thương giống như chậm rãi xoáy xuống tận cùng địa ngục.
Chắc hẳn hắn ta sẽ không giết cô ấy. Chắc hẳn hắn ta sẽ không nhốt vợ mình trong một nơi sâu thẳm, tối tăm nào đó.
Chắc hẳn hắn ta sẽ không… tra tấn người phụ nữ nhỏ bé ấy.
Hình ảnh cô ấy đau đớn hiện lên trong tâm trí rõ mồn một khiến anh không thể ngủ được.
Lý do duy nhất khiến Izar chưa phát điên vì nỗi sợ ấy là một ký ức đơn lẻ.
Khi tên anh em cùng cha khác mẹ chữa khỏi những cơn co giật của Freesia, đã có một khoảnh khắc thoáng qua hắn ta bộc lộ lòng trắc ẩn.
Dù cảm thấy nhục nhã khi bám víu vào khoảnh khắc xúc cảm mong manh ấy, anh không còn lựa chọn nào khác.
“Chúa công, ngài phải nghỉ ngơi, dù chỉ một chút.”
Trở lại doanh trại, ngay cả khi đã quay về, Izar vẫn không nỡ đặt tấm bản đồ xuống, và một trong những thuộc hạ trung thành tiến đến với giọng đầy lo ngại.
Không cần quay lại, Izar đã biết ai vừa lên tiếng.
“…Charles.”
“Vâng, chúa công, ngài gọi tôi ư?”
“Bao nhiêu năm rồi anh theo bên cạnh ta với tư cách phụ tá?”
“Xin lỗi…?”
Charles gượng ép khẽ môi cứng đờ để trả lời.
“…Từ khi ngài kế thừa công quốc sớm, đã được… mười ba năm rồi, chúa công.”
“Đúng vậy. Suốt thời gian ấy, ta chưa từng nghi ngờ lòng trung thành của anh.”
Izar chậm rãi đưa ánh mắt về phía viên phụ tá lâu năm.
“Vậy, anh đã bỏ thuốc vào đồ uống của Freesia vì ‘lợi ích gia tộc’, phải không?”
Truyện liên quan
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...
Mồi Săn (Lee Seohan)
Tóm tắt. “Thật khủng khiếp. Người chồng này và cuộc hôn nhân này.”.
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ
Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...
Bị Ràng Buộc Bởi Một Bản Hợp Đồng Tàn Nhẫn
Tóm tắt. **Tóm tắt nội dung**. "Tôi sẽ khiến em chẳng còn trí óc đâu mà nghĩ đến ai khác ...
Chuyện Gì Đã Xảy Ra Với Vị Bạo Chúa Sau Khi Vị Hoàng Hậu Mang Thai Bỏ Đi
Tóm tắt. Nàng đã tự dâng mình cho kẻ thù để cứu lấy đất nước.
Tôi Đã Từ Bỏ Nam Chính Kẻ Đã Ngoại Tình Với Nữ Phụ Phản Diện.
Tóm tắt. Bạn trai tôi đã chọi một viên gạch vào đầu tôi.