Hãy Đến Và Khóc Trong Đám Tang Tôi - Chương 158
“Há!”
Atria bật ra một tràng cười thô kệch trước lời buộc tội bất ngờ.
Cô ta khá bất ngờ khi Freesia nhận ra nhanh đến vậy, nhưng cứ phủ nhậi là xong.
“Mâu thuẫn gì vậy? Có phải sự điên rồ từ mẹ ngươi đã chảy trong huyết quản ngươi không?”
“…Ta đã đoán được ngươi sẽ trả lời như vậy.”
Freesia nhếch khoé môi lên một chút.
Dù đôi môi đang cười, nhưng tâm trí cô lúc này như bị xé toạc ra từng mảnh, như một tờ giấy bị xé từ góc. Tại sao tất cả mọi người lại đẩy cô đến tận cùng như thế này?
Tại sao. Như thế nào.
Cô đã chẳng làm gì sai, chỉ là được sinh ra là con gái của mẹ mình và sống cuộc đời của mình mà thôi.
Rồi, mọi chuyện xảy ra trong tích tắc. Trước cả khi Atria đang cười nhạo kịp vào vị trí, Freesia đã kéo cung, và rồi…
Mũi tên vừa rời khỏi dây cung vút qua tai Atria. Tiếng đục thịt găm vào thân cây vang lên ngay sau đó, rồi Atria loạng choạng lùi lại trong hoảng loạn.
“Ngươi…! Ngươi điên rồi à?!”
“Ừ. Hình như là vậy.”
Freesia đáp lại bình thản.
Kế hoạch ban đầu của cô là bắn tên vào con quỷ cái đáng khinh này cùng với Nữ công tước xứ Antares trong lúc hỗn loạn nếu quái vật xuất hiện.
Xuyên thủng một cái tai hoặc bàn tay chưa từng lao động của chúng thì cũng đủ thỏa mãn rồi.
Nhưng giờ, ngay cả thế cũng chưa đủ.
Freesia kéo căng dây cung và thì thầm.
“Atria, chứng minh cho ta xem. Rằng ngươi không phải là một con thú.”
Hãy xem một người sinh ra trong nhung lụa có thể giữ được bao nhiêu phẩm giá trước nỗi đau thể xác.
Mũi tên tiếp theo găm trúng vai trái Atria.
“Có ai cứu tôi với! Ngay bây giờ, aaa!”
“Không ai đến đâu, Atria.”
Hiệp sĩ Dike đang trung thành tuân theo mệnh lệnh của tôi. Freesia lẩm bẩm khẽ, rồi bắn trượt mắt cá chân Atria tiếp theo.
“Áaaaa!”
Atria từng ra lệnh xé toạc nội tạng Freesia, vậy mà giờ đây lại đang gào thét vì một mũi tên ở mắt cá.
Freesia dẫm lên tay Atria để cô ta không bò đi được. Dù nhỏ bé hơn, cô vẫn có đủ sức mạnh từ việc lùa cừu lên xuống đồi để áp đảo Atria.
“Những con cừu ta giết thịt còn ngoan hơn. Hóa ra ngay cả tiểu thư nhà quý tộc cũng chẳng có gì đặc biệt.”
“Ugh, aah…!”
“Nếu muốn sống, thì nói đi. Ngươi, mẹ ngươi, và còn những ai?”
Freesia nghi ngờ tiểu thư Electra. Gia tộc Antares sẽ không trực tiếp đặt người để phá hỏng đồ uống tại dinh thự Arcturus.
Nhưng cô cần nghe trực tiếp từ miệng Atria để chắc chắn.
“Rốt cuộc những kẻ nào đã cố hủy hoại ta nếu ta mang thai? Nói hết ra ngay!”
Atria cố ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhăn nhó vì đau đớn, nhưng một nụ cười đắc thắng vẫn nở trên môi.
“Haha, cho dù ngươi có thai thì ngươi sẽ làm gì? Dù ngươi có sinh con, ngươi cũng chỉ sẽ có thêm một đứa con hoang giống như ngươi mà thôi.”
“Nói nhảm gì vậy.”
“Augh!”
Freesia lại dẫm lên tay Atria, khiến cô ta nghẹn lại tiếng rên rỉ. Nhưng đôi mắt xanh của Atria vẫn lấp lánh ánh nhìn độc ác.
“Sao ngươi không hỏi Công tước đi? Rốt cuộc thỏa thuận giữa chúng tôi là gì!”
“Ngươi đang nói cái gì vậy…!”
“Hắn phải ghét ngươi đến nhường nào… mới có thể xóa tên ngươi đi!”
Ánh sáng sắc bén trong mắt Freesia tắt dần. Thấy ý chí của cô dao động, Atria tiếp tục chế giễu qua kẽ răng.
“Trong lời thề thánh thiêng trước Chúa tối cao, không hề có tên ngươi!”
Tên? Trên tài liệu nào?
“Ngươi không tồn tại, đồ sâu bọ. Đứa con ngươi mang cũng sẽ không tồn tại!”
“…Dối trá.”
Bàn chân đang đè lên tay Atria bỗng dưng có cảm giác như bị nhúng vào nước đá.
Không có tên? Tại sao? Tâm trí Freesia đông cứng trong hoang mang.
Nhưng Izar đã nói với cô như vậy, phải không?
Vậy còn ‘chồng’ của cô thì sao? Người đàn ông đã cưới cô, đã ở bên cô chờ đứa con của họ chào đời?
‘Vậy còn con của tôi thì sao?’
Đứa bé mà cô từng tự hào đến vậy, cứ ngỡ sẽ khác vì đó là huyết thống của gia tộc Công tước?
‘Đừng tin Atria.’
Nhưng ký ức về Atria đã giơ chiếc nhẫn trước đôi mắt đầy nước mắt của cô lại ùa về.
Chiếc nhẫn mang huy hiệu Arcturus đã lấp lánh dưới ánh nến trong phòng ngủ. Ngay cả Nữ công tước Freesia cũng không được phép đeo chiếc nhẫn ấy.
“…Nhẫn của Izar. Sao nó lại ở trong tay ngươi?”
“Ha, haha!”
Tiếng cười của Atria là sự pha trộn giữa nhếch môi và ho khan.
“Cái gì, ngươi biết về chiếc nhẫn à? Đúng rồi, lẽ ra hắn đã phải…!”
Nhưng tiếng quát của Atria bị tiếng kim loại sắc nhọn xuyên qua không gian nuốt chửng. Ngay cả Freesia, lúc này đầu óc đã trắng xóa, cũng ngẩng đầu lên nhìn theo âm thanh kỳ lạ tựa như bao trùm cả bầu trời.
‘Vừa rồi là cái gì vậy?’
Da gà nổi lên khắp cơ thể cô.
Nhưng không chỉ có tiếng kêu đó—một cái bóng, như của một con chim khổng lồ, lướt qua trên đầu họ.
Dù con chim có lớn đến đâu, nó cũng không thể tạo ra tiếng kêu khiến thần kinh tê liệt như vậy.
‘Chẳng lẽ là…’
Freesia quay lưng đi mà không thèm nhìn Atria đang nằm dưới đất thêm một lần nào nữa.
Những người phụ nữ khác mà cô để lại phía sau đang vội vã tẩu thoát với các hiệp sĩ, và chẳng bao lâu sau, Van hối hả chạy đến chỗ cô.
“Phu nhân! Phu nhân, người có sao không?!”
"Ngài Dike, chuyện gì đang xảy ra vậy?"
"Có một con quái vật bay xuất hiện, ngươi phải trốn đi thật nhanh!"
Truyện liên quan
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...
Mồi Săn (Lee Seohan)
Tóm tắt. “Thật khủng khiếp. Người chồng này và cuộc hôn nhân này.”.
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ
Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...
Bị Ràng Buộc Bởi Một Bản Hợp Đồng Tàn Nhẫn
Tóm tắt. **Tóm tắt nội dung**. "Tôi sẽ khiến em chẳng còn trí óc đâu mà nghĩ đến ai khác ...
Chuyện Gì Đã Xảy Ra Với Vị Bạo Chúa Sau Khi Vị Hoàng Hậu Mang Thai Bỏ Đi
Tóm tắt. Nàng đã tự dâng mình cho kẻ thù để cứu lấy đất nước.
Tôi Đã Từ Bỏ Nam Chính Kẻ Đã Ngoại Tình Với Nữ Phụ Phản Diện.
Tóm tắt. Bạn trai tôi đã chọi một viên gạch vào đầu tôi.