“Chuyện đó, không thể được!” ~Đang chơi Sát thủ solo thì được cao thủ top rank mời gọi - Ngoại truyện: Quả bom thứ hai
Đêm buông xuống, lịch trình ngày mai cũng đã chốt xong nên mọi người giải tán.
Mới thả mình xuống ghế trong phòng, tôi cố làm lơ số lượng thư chưa đọc vốn đã nhiều nay lại tăng thêm, rồi mở một hộp kem.
"Hààààààààà..."
Đang mở buổi phát sóng giới thiệu phòng của Trưởng nhóm và Lloyd trên máy tính bảng, tôi chợt nghe thấy tiếng thở dài thượt từ bên cạnh.
"Anh đem theo cái thứ này kiểu gì hay thật đấy."
"Không có nó thì tui sống sao nổi."
"Vất vả cho anh quá nhỉ."
Trong phòng đặt một cái máy lọc không khí cỡ lớn. Không phải của khách sạn, mà là do vị tiền bối (hộp quà bất ngờ) mang tới. Lúc thấy anh ấy dùng xe đẩy kéo nó ra khỏi ô tô, tôi còn tưởng có chuyện gì lớn lắm.
"Thời điểm này mà lại tổ chức giải đấu ngay sát bên núi..."
"Tháng Ba tháng Tư là cao điểm của mấy sự kiện kiểu này mà, năm nào tầm này chẳng có vài vụ."
"Biết thế nhưng năm nào tui cũng thấy chướng mắt."
Thế cơ đấy. Tôi vừa nghĩ bụng vừa nhìn vào màn hình máy tính bảng thì thấy phần giới thiệu phòng về cơ bản đã xong.
"Phòng kiểu thế này này~ Phòng này thì... ừm, hạng mấy ấy nhỉ?"
"Trên trang chủ ghi là phòng Superior loại B. Cấp cao hơn phòng này thì có Deluxe với Suite."
"À, không phải bọn mình được ưu ái xếp cho phòng tốt đâu, mà hình như ai đồng ý ở ghép thì được ưu tiên xếp phòng rộng hơn. Còn ai muốn ở phòng đơn thì vào phòng Moderate hoặc Standard."
"Mà phòng Standard vốn dĩ cũng là phòng hai người, nên một người ở thì rộng rãi chán."
"Đúng thế nhờ. Như Toshi-san hình như bảo cả đội Troylight ở chung một phòng là được, thế là gom được cái phòng cỡ Junior Suite thì phải."
"-------- 'Cái phòng đắt nhất' á? Chắc là Royal Suite rồi. Phòng Suite hình như có trang bị sẵn VR dạng kính đeo chuyên dụng."
"-------- 'Hỏi thế thôi chứ làm sao ở nổi Suite'. Gì vậy trời w Mà thôi, không cần bận tâm quy định trang phục đâu cứ vào ở thoải mái, kỳ thực mấy phòng Suite vẫn có người mặc áo phông quần đùi đấy thôi."
"Không phải người ta đang nói về chuyện tiền bạc à?"
"À... Dù nói là VR chuyên dụng dòng cao cấp nhưng so với dạng buồng kén thì hiệu năng vẫn kém hơn chút, nên nếu đi một hai người thì tôi thấy ở Standard là dư sức rồi."
"Cũng có cả sảnh lounge dành riêng cho khách ở phòng Suite nữa... Nhưng thú thực, sang mấy khách sạn khác tôi cũng hiếm khi dùng đến."
"Tại Lloyd đâu có uống rượu đâu-------- 'Gốc rễ là có đặt được phòng đâu'. Ồ, kín lịch đến chừng nào thế?-------- 'Trên hệ thống mở tối đa 2 năm mà chỗ nào cũng chật kín danh sách chờ'? Thật hay đùa đấy?"
Ấy thế mà nó lại là sự thật đấy nhé.
Vì đã ở đây nhiều lần để diễn tập nên cảm giác của tôi hoàn toàn bị tê liệt, chứ hiện tại nơi này là cơ sở không thể thay thế, ít nhất là trong phạm vi Nhật Bản.
Mấy bên muốn nhái lại thì chắc phải mất hai, ba năm nữa mới đuổi kịp. Muốn đảm bảo an toàn với vệ sinh thì phải đặt mức giá hơi cao một chút, mà như thế thì mấy cái tòa nhà dựng vội dựng vàng làm sao đáp ứng nổi.
Hồi mở đặt phòng cho công chúng, tôi có vào hệ thống dùng thử thì thấy vô số ngày đã bị khóa, chứng tỏ lịch tổ chức sự kiện cũng đã kín đến tận tương lai xa rồi.
Toshiaki-san từng bảo muốn cùng cả team đi tập huấn ở đây, không biết có đặt được phòng không nhỉ?
"Bên tui này."
"Dạ?"
"Có cả chục cuộc gọi đòi tui nhượng lại suất đặt phòng ở VxR Saiseiji (chỗ này) đây."
"Thế cơ đấy."
"Tui có phải đại lý du lịch đâu trời."
"Mà thôi, tôi cũng hiểu cảm giác của họ. Biết đâu họ lại nghĩ anh có suất ưu tiên."
"Có cái con khỉ ấy, bị hâm à. Bên chú mày không có ai nhắn à?"
"Tôi còn chưa nói với mọi người xung quanh chuyện mình đã nghỉ việc ở phòng thư ký công ty đầu tiên cơ mà."
"Hả?"
"Người duy nhất biết chuyện tôi gia nhập Southern Cross chỉ có tiền bối thôi đấy."
"Thật luôn?"
Thật mà. Ngay cả bố mẹ tôi còn chẳng hay biết.
Bố mẹ hoàn toàn không bận tâm đến tung tích của đứa con trai đã tự lập, từ trước đến nay chưa từng hỏi han về công việc. Họ cũng chẳng mặn mà gì với VR hay mảng phát sóng, nên dù có nói ra thì chưa chắc họ đã hiểu.
Với bạn bè, tôi chỉ bảo "đang làm kiểu như thư ký chủ tịch". Trưởng nhóm đúng là chủ tịch thật nên câu này cũng chẳng phải nói dối.
Ngay cả trên livestream tôi cũng chưa từng lộ tên thật hay xuất hiện cái mặt ra bao giờ. Ở các sự kiện lớn thì thỉnh thoảng có lọt hình một chút, nhưng một gã quản lý mặt mũi phổ thông đứng ở góc màn hình thì làm sao mà truy ra danh tính được.
............ Cơ mà rõ ràng chưa từng công khai tên thật, thế mà không hiểu sao trong mấy truyện hư cấu do fan viết, tên tôi lại ghi đúng mới tài chứ. Đúng là bí ẩn.
"Mà ngược lại, tiền bối bị lộ từ đâu ra thế?"
"... Bạn gái cũ."
"Bạn cùng khóa thời đại học ạ?"
"Chính nó. Nghe đâu bả buột miệng trong chấu nhậu."
"Thế cơ đấy."
Đúng là giấu bạn gái chuyện chuyển việc thì không thể nào rồi, lại còn bất nghĩa nữa. Hồi nhờ chuyển nhà giúp thì hai người vẫn đang quen nhau mà.
Chỉ là chuyện phiếm kiểu như người yêu cũ - quen biết chung - vừa xin vào làm ở một nơi dạng như công ty giải trí.
Mấy người vốn chẳng hứng thú gì với việc "người quen chuyển sang làm quản lý công ty giải trí", đến khi biết "có mối quan hệ với cơ sở duy nhất trong nước đang cháy phòng" thì nổi lòng tham lên chứ gì.
Nếu là trong công việc thì cho một phát vô danh sách đen là xong, nhưng đã là bạn bè thì khó xử lý thật.
『Ơ, Oru có ở đó không? À, ừm... thì chuyện cậu ấy nghỉ việc tôi cũng có nghe cách đây ít lâu. -------- Hả, gì cơ? Chuyện gã đó sau khi rời ZeroPro thì hoạt động tự do chứ gì?』
『Mấy chuyện đó thì đi mà hỏi chính chủ ấy.』
『Có chứ, sáng nay cậu ấy vừa livestream buổi sáng còn gì w』
『Cái đó mà cũng tính là hoạt động à...?』
"Thế này có ổn không đấy?"
"Ơ? Oru-san sau khi rời ZeroPro thì là streamer tự do mà? Chính chủ cũng công khai rồi."
"Ngụy biện quá cha."
Đâu có đâu có, nhà đầu tư kiêm thành viên hội đồng quản trị về mặt định nghĩa chính là "streamer tự do" còn gì. Người ở bên vận hành công ty livestream thì đâu có tính là "thuộc quản lý".
"Tôiiii vềee rồiiiii đâyyy~"
Cánh cửa mở "gạch" một tiếng, Muku lộ mặt vào.
Tôi cứ tưởng cậu ấy về muộn có việc gì, không biết có sao không.
"Vất vả rồi. Thấy Selis không?"
"Có thấy chứ. Lời nhắn đã truyền đạt êm đẹp rồi."
"Thế thì tốt. Sao về muộn thế?"
"Bị Ninka tóm lại bắt làm đồ. Mấy thuộc tính cô ấy cần trong kho lại không có."
"Đồ..."
"Của Ninka...?"
20 giây thách thức phải là trang bị cho nó phải không?
Nó thì sao, hoàn toàn điểm số đã trần, cảm giác trận đấu tiêu hóa....
"Đó à, khi quyết định thì sẽ thú vị lắm đấy"
"Cho đến khi Ninka nổ bom à"
"Đường lối khá khó hiểu, nhưng không làm thì chắc chắn thua, mong nó quyết định đi"
"Thôi, miễn là nó hào hứng thì được"
Nếu vậy thì hãy để nó trở thành chủ đề chính nhé.
Truyện liên quan
Cuộc Sống Qua Ngày Của Một Tamer Đến Sau
Là VRMMORPG nội địa đầu tiên của Nhật Bản,『Law of Justice Online』. Trong số tỷ lệ cạnh tranh lên đến ...
Không Có Rượu Thì Tự Làm Là Được Chứ Sao! ~Trong Vrmmo Phục Hưng Sau Sụp Đổ, Khi Tôi Nhắm Đến Rượu, Thì Toàn Siêu Phẩm Quý Hiếm Ngoài Rượu Và Đám Nguy Hiểm (Npc & Người Chơi) Kéo Đến Đông Đúc Là Sao?~
【Một chương kết thúc】『Chỉ có rượu là không sản xuất được, tôi đang bị quấy rối sao?』. Loay hoay tìm ...
Vợ Chồng Cùng Nhau Khai Phá Vrmmo Ấm Áp
『Trong thế giới giả tưởng mở vô hạn được sinh ra không ngừng, hãy bắt đầu cuộc khai phá bất ...
Người Dùng Hiệu Ứng Trạng Thái, Làm Tan Chảy Kẻ Địch. ~ Vrmmo Xây Dựng Hiệu Ứng Trạng Thái ~
Relics Online.. Đó là một VRMMO nơi “di vật” lên tiếng.. Thu thập di vật, xây dựng bản dựng riêng ...
Tôi Không Thích Bị Đau Nên Muốn Dồn Hết Điểm Vào Phòng Thủ.
Honjou Kaede được người bạn của mình, Shirah Mine Risa, rủ rê chơi VRMMO.. Cô không ghét game, nhưng cảm ...