“Chuyện đó, không thể được!” ~Đang chơi Sát thủ solo thì được cao thủ top rank mời gọi - Ngoại truyện: Bánh ngọt chất đầy phòng chờ

"Chà, chúc mừng cả hai cùng bị loại nha~"

"Có gì đâu mà chúc mừng chứ~"

Dưới một không gian bí ẩn dường như không hợp chút nào, nơi một phòng chờ sang trọng khiến người ta có chút ngợp ngợp, dù ai nấy đều đã có cồn trong người nhưng vẫn trò chuyện thật khẽ khàng.

Vì chưa đủ tuổi uống rượu nên tôi tự rót cho mình ly nước trái cây, rồi ừng ực nuốt xuống thứ nước nho ngon đến lạ kỳ.

"Mà thôi, anh vào đến tận vòng hai là tốt rồi. Còn em chỉ tham gia làm kỷ niệm thôi. Thế nào?"

"Nghe anh nói này Ketto."

"Ừm~"

"Thật sự luôn, ngay trước mắt anh vũ khí thay đổi cái 'roạt'. Khoảnh khắc biến đổi mà ở cự ly gần là thấy hơi ép gió liền. Đặc biệt là lúc chuyển từ quyền sang giáo, rõ ràng cực kỳ. Vũ khí thay đổi liên tục mà ánh mắt hắn chẳng chệch đi tẹo nào, làm sao hắn nhìn được hay thế nhỉ. Mà anh còn thấy mắt hắn chẳng thèm nhìn anh nữa cơ. Tora đang nhìn đi đâu vậy? Đôi mắt đó đang nhìn màn hình sao? Hay đang nhìn thân mình anh? Hay nhìn vào một nơi chẳng liên quan nào khác? Cơ mà mắt hắn ngầu dã dăm. Vàng óng lấp lánh, nhìn qua màn hình đã thấy ngầu rồi mà nhìn cận cảnh còn ngầu gấp bội. Đúng là người đô con mà để tóc vàng thì đỉnh thật, cả kiểu tóc nữa chứ────"

Thôi, khỏi cần nghe tiếp làm gì. Tôi chẳng thèm ùa theo, chỉ lẳng lặng nhấp ngụm nước trái cây thơm ngon, tự dặn lòng hôm nay khỏi lo cơm tối rồi bốc lấy đĩa bánh kem xếp cao ngất ngưởng mà nhét đầy miệng.

Mấy cái bánh này vốn dĩ chỉ dành cho khách bỏ ra hơn trăm ngàn một đêm để ở phòng suite mới được ăn đúng không? ...Ừm, thôi thì mình cũng đã làm xong việc chêm lời trước ống kính rồi, coi như đây là thù lao chính đáng đi. Ôi ngon quá ngon quá.

"Hồi vòng một hắn đóng vai phản diện đỉnh vãi ra, nhưng lần này anh cực kỳ cực kỳ cực kỳ muốn thấy một Tora đứng ra nghênh chiến cơ, quả nhiên tư thế đứng của hắn ngầu lòi, thật sự luôn..."

Trong định hướng cuộc đời, tôi hoàn toàn chẳng có kế hoạch làm cái nghề livestream này chút nào. Rốt cuộc sao mọi chuyện lại thành ra thế này chứ?

Cũng không phải tôi có ước mơ gì đặc biệt, chỉ nghĩ đơn giản là học xong đại học, vốn sẵn khiếu ăn nói nên chắc sẽ xin vào làm mấy việc như kinh doanh thôi.

Thế rồi, đi theo người anh trai dường như đã hút sạch tính tự chủ và động lực của tôi từ khi còn trong bụng mẹ, cứ gật đầu "sao cũng được" hết lần này đến lần khác, để rồi dạt dạt đến tận chốn này. Nhìn bản thân thích nghi một cách nhanh nhạy đến không tưởng với cái thế giới xa rời thực tế này, tôi thở dài một hơi nuốt chửng cùng miếng bánh.

"Lúc cuối hắn có nói 'GG', cái đó là nói với anh đúng không nhỉ? Tora hiếm khi chào hỏi trong trận đấu lắm, nghĩa là hắn nói với anh đúng không? Đoạn đó có lên sóng không? Là fan service sao? Có đúng là fan service cho anh không? Thật ra anh đang nghi đó là ảo giác của anh thôi, hắn có nói thật không nhỉ? Anh vẫn sợ chưa dám xem lại bản ghi hình, nếu hắn nói thật thì anh phải làm sao đây────"

Nhìn kẻ nguồn cơn của mọi tội lỗi, cái bản sao như soi gương của tôi, từ nãy đến giờ vừa ăn bánh vừa liến thoắng không ngừng.

Cứ hễ chạm đúng đài Tora là anh ta có thể thao thao bất tuyệt cả đêm, trận đấu kết thúc trong mười giây mà sao nói lắm thế không biết.

"............ Ketto này~"

Có vẻ chuyện thao thao bất tuyệt đã tạm dừng, người anh trai cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm mặt tôi rồi thốt ra một câu.

"Cậu thấy vui không?"

"Hả, thì... cũng vui mà."

Nói gì thì nói, chơi game thì vẫn vui, việc nói chuyện trước đám đông hay đóng vai "Ketto C" tôi cũng chẳng ghét bỏ gì.

Ngay cả giải đấu này, nếu chỉ có một mình thì tôi chẳng tham gia đâu, nhưng tham gia rồi mới thấy cũng vui thật.

Được chứng kiến kỹ năng lạ mắt của những người không quen biết cũng học hỏi được khối điều.

"Hứ hừ hư~"

"Cái gì đấy."

Bản sao của tôi (anh trai) ở phía bên kia bàn nở nụ cười rạng rỡ với nét mặt hoàn toàn khác hẳn tôi.

"Anh ấy mà, anh ấy mà, thật tốt vì đã rủ Ketto chơi EFO!"

"Gì mà đột ngột thế..."

"Trông Ketto vui lắm đấy!"

"Có còn là con nít nữa đâu mà."

"Thì sao nào, cứ làm con nít mãi cũng có sao đâu~"

Đến cả đáp lời tôi cũng thấy tức mình, bèn nhét tợn miếng bánh kem vào khuôn miệng đang mở ra cười lớn đó.

Truyện liên quan

Ký Sự Chơi Vrmmo Lề Mề Đang ra Nhật Bản

Ký Sự Chơi Vrmmo Lề Mề

Web Novel 兼乃木
Cập nhật: 37 phút trước

VRMMO『リアース オンライン』 ◇◇◇ . Dù được hãng quảng cáo thuộc thể loại mô phỏng cuộc sống dị giới, nhưng từ ...

Báo Gấm Đã Đăng Nhập. Đang ra Nhật Bản

Báo Gấm Đã Đăng Nhập.

Web Novel 馬場翁
Cập nhật: 48 phút trước
Cuộc Sống Qua Ngày Của Một Tamer Đến Sau Đang ra Nhật Bản

Cuộc Sống Qua Ngày Của Một Tamer Đến Sau

Web Novel 棚架ユウ
Cập nhật: 1 giờ trước

Là VRMMORPG nội địa đầu tiên của Nhật Bản,『Law of Justice Online』. Trong số tỷ lệ cạnh tranh lên đến ...

130 1
Không Có Rượu Thì Tự Làm Là Được Chứ Sao! ~Trong Vrmmo Phục Hưng Sau Sụp Đổ, Khi Tôi Nhắm Đến Rượu, Thì Toàn Siêu Phẩm Quý Hiếm Ngoài Rượu Và Đám Nguy Hiểm (Npc & Người Chơi) Kéo Đến Đông Đúc Là Sao?~ Đang ra Nhật Bản

Không Có Rượu Thì Tự Làm Là Được Chứ Sao! ~Trong Vrmmo Phục Hưng Sau Sụp Đổ, Khi Tôi Nhắm Đến Rượu, Thì Toàn Siêu Phẩm Quý Hiếm Ngoài Rượu Và Đám Nguy Hiểm (Npc & Người Chơi) Kéo Đến Đông Đúc Là Sao?~

Web Novel 猫又
Cập nhật: 2 giờ trước

【Một chương kết thúc】『Chỉ có rượu là không sản xuất được, tôi đang bị quấy rối sao?』. Loay hoay tìm ...

19 1