“Chuyện đó, không thể được!” ~Đang chơi Sát thủ solo thì được cao thủ top rank mời gọi - Ngoại truyện: Viên ngọc trong lòng bàn tay

"Chà, cái này bá đạo thật đấy."

"Ninka giỏi thật sự luôn nhỉ."

Sửa sang chuẩn bị mọi thứ chu đáo để đi ra ngoài, lúc này công chúa nhỏ đã no bụng, đang say giấc nồng trên đùi của ông xã (Nee-kun).

Dạo này con gái cưng hễ đã ngủ là dù có chuyện gì xảy ra cũng không thức giấc suốt hai tiếng đồng hồ, hành động cực kỳ ngoan ngoãn hiếu thảo, nhờ vậy mà hai vợ chồng mới có thể cùng nhau xem trọn vẹn "Thử thách 20 giây" lúc giữa trưa. Giá như lúc mới dỗ ngủ mà dễ dàng hơn chút nữa thì đúng là ngoan không còn gì để chê, nhưng xem ra với một kẻ mới làm người năm đầu tiên thì điều đó vẫn còn hơi khó khăn.

"Nếu tung tuyệt kỹ thượng thừa trong 20 giây thì mất khoảng bao lâu nhỉ?"

"Ừm, nếu thanh nạp tăng tối đa thì là 0,8/4,8 đúng không? Tung dao, đâm ngược với dao Hobbit mất lần lượt 1 giây, 0,7 giây và 1,2 giây, tổng là 2,9 giây. Tích tụ tuyệt kỹ cho là 3 giây, vậy 17 giây còn lại sẽ là 14,1 giây?"

"4,8*3 là 14,4, còn lại 185,6. Nếu trong 14 giây đó đánh 16 đòn với tỉ lệ 0,8% thì... 179? Ôi trời, thật sự vẫn thiếu một tí à."

Ngón tay lạch cạch gõ liên hồi vào ứng dụng máy tính trên điện thoại.

"Tối đa 20 đòn mỗi giây" của Ninka chỉ có thể tung ra trong giây đầu tiên, còn trung bình về sau sẽ chững lại ở mức khoảng 15 đòn. Mức trung bình 16 đòn trong 20 giây có lẽ lúc luyện tập vẫn chưa đạt tới được.

Bản thân cậu ấy vừa nạp kỹ năng vừa tấn công thì tốc độ sẽ bị giảm xuống, nét mặt tràn đầy cay đắng, nhưng dù có nghe bao nhiêu lần đi nữa thì ở thời điểm này, đó đã chẳng còn là kỹ năng của con người nữa rồi.

"Trung bình 17 đòn trong 14 giây sao? Có bình thường không đấy?"

"Mà cái điểm số này thì anh thấy cũng chẳng bình thường chút nào."

"... Hí hí, nói thế coi chừng bị Ninka mắng cho đấy."

"Ơ kìa, người nói là chị gái em mà."

Tôi khúc khích cười, nhẹ nhàng bế công chúa nhỏ lên.

"Nào, ba chuẩn bị làm việc lớn rồi, hai mẹ con mình đi chơi thôi nhé."

"Ư... Cho anh thêm chút nữa đi."

"Thôi ngay cái trò đó rồi đi luyện tập đi, thật là..."

"Trận thứ bảy mới tới lượt anh mà, không sao đâu."

"Không được đâu nha, nhỡ đâu sáu trận trước thắng nhanh thua gọn thì ngoảnh đi ngoảnh lại là tới lượt ngay đấy. Mau chuẩn bị rồi vào trong ngồi chờ đi."

"Ương..."

"Hôm nay chỉ có một trận thôi, cố lên nhé."

Sau cuộc trò chuyện này, Nee-kun sẽ chìm vào thế giới VR, còn tôi và công chúa nhỏ sẽ đi dạo.

Tôi sẽ không xem trực tiếp trận đấu của Nee-kun.

"Em cứ ở nhà chờ anh cũng được mà?"

"Em không thích."

Tôi mỉm cười dịu dàng đáp lại, Nee-kun lập tức xịu mặt xuống trông vô cùng tội nghiệp.

nhỡ đâu công chúa nhỏ bật khóc. Nhỡ đâu tiếng khóc ấy xuyên thấu qua cả lớp tai nghe chống ồn của VR.

Tôi không muốn anh ấy phải lo lắng những điều như thế. Cứ thong thả dạo bước bên ngoài, chờ con gái ngủ dậy thì vào khu vui chơi dành cho mẹ và bé chơi một lúc, đợi trận đấu của Nee-kun kết thúc hoàn toàn rồi mới trở về.

Về diễn biến trận đấu, sau khi về nhà tôi sẽ xem lại qua bản lưu phát sóng.

Giống như việc Nee-kun chọn ở lại bên cạnh tôi thay vì đến tận thi đấu trường, riêng điều này tôi cũng tuyệt đối không nhượng bộ.

Ngày mai hai vợ chồng sẽ dành trọn một ngày về nhà cha mẹ chồng chơi.

Chắc chắn Nee-kun sẽ vào đến tận trận chung kết và đối đầu với Roi-kun. Ngày mai sẽ là một ngày bận rộn cả ngày đấy.

"Vậy tụi em đi nhé."

"Ừm... Hai mẹ con đi cẩn thận. Mana-chan, đi chơi vui vẻ nhé."

Nee-kun khẽ thì thẩm với con gái — Mana, đứa trẻ dù đã được đặt vào xe đẩy vẫn chẳng buồn tỉnh giấc, rồi anh ghé sát hôn nhẹ lên má tôi.

"Đi cẩn thận nhé."

"Vâng, em đi đây. Nee-kun cũng cố lên nha."

Sắc mặt anh ấy vẻ vô cùng gượng gạo.

Thật là, cái nét mặt đó là đang nghĩ "nếu thua thì ngày mai sẽ được ở bên nhau" chứ gì? Cái tính này của anh ấy đúng là từ xưa đến nay chẳng hề thay đổi chút nào.

"Hãy thể hiện thật ngầu cho em xem nhé, người chồng tự hào của em."

Tôi nhón chân hôn đáp lại lên má anh, rồi dứt khoát quay lưng bước ra ngoài.

Từ phía sau lưng vang lên tiếng hô quyết tâm nho nhỏ, có lẽ anh ấy sẽ cố gắng hết sức thôi.

Dưới bầu trời đầu tháng Ba đã bắt đầu thoáng chút ấm áp, tôi đẩy chiếc xe đẩy bước đi.

Truyện liên quan

Ký Sự Chơi Vrmmo Lề Mề Đang ra Nhật Bản

Ký Sự Chơi Vrmmo Lề Mề

Web Novel 兼乃木
Cập nhật: 39 phút trước

VRMMO『リアース オンライン』 ◇◇◇ . Dù được hãng quảng cáo thuộc thể loại mô phỏng cuộc sống dị giới, nhưng từ ...

Báo Gấm Đã Đăng Nhập. Đang ra Nhật Bản

Báo Gấm Đã Đăng Nhập.

Web Novel 馬場翁
Cập nhật: 49 phút trước
Cuộc Sống Qua Ngày Của Một Tamer Đến Sau Đang ra Nhật Bản

Cuộc Sống Qua Ngày Của Một Tamer Đến Sau

Web Novel 棚架ユウ
Cập nhật: 1 giờ trước

Là VRMMORPG nội địa đầu tiên của Nhật Bản,『Law of Justice Online』. Trong số tỷ lệ cạnh tranh lên đến ...

130 1
Không Có Rượu Thì Tự Làm Là Được Chứ Sao! ~Trong Vrmmo Phục Hưng Sau Sụp Đổ, Khi Tôi Nhắm Đến Rượu, Thì Toàn Siêu Phẩm Quý Hiếm Ngoài Rượu Và Đám Nguy Hiểm (Npc & Người Chơi) Kéo Đến Đông Đúc Là Sao?~ Đang ra Nhật Bản

Không Có Rượu Thì Tự Làm Là Được Chứ Sao! ~Trong Vrmmo Phục Hưng Sau Sụp Đổ, Khi Tôi Nhắm Đến Rượu, Thì Toàn Siêu Phẩm Quý Hiếm Ngoài Rượu Và Đám Nguy Hiểm (Npc & Người Chơi) Kéo Đến Đông Đúc Là Sao?~

Web Novel 猫又
Cập nhật: 2 giờ trước

【Một chương kết thúc】『Chỉ có rượu là không sản xuất được, tôi đang bị quấy rối sao?』. Loay hoay tìm ...

19 1