Chàng Người Cá Nhỏ Đòi Chân Từ Mụ Phù Thủy Biển - Chương 17
Iko phủi bụi gỗ lấm tấm bám trên vạt áo khi cô đứng dậy trên cát.
“Nạng là cái gì?” Kashmir hỏi.
“Đó là thứ giúp mấy người đi đứng khó khăn tự nâng đỡ bản thân.”
Iko giải thích, bổ sung thêm bằng giọng điệu mệt mỏi rằng nó là một dụng cụ tương tự như gậy chống, dùng kẹp dưới nách. Kashmir ngạc nhiên khi biết mụ phù thủy đang làm một thứ gì đó cho mình.
Lần đầu tiên, hắn cảm thấy mụ phù thủy mà hắn vốn chỉ thấy phiền phức này thực ra cũng có chút chu đáo, dù thái độ của cô hơi cộc lốc.
“Dĩ nhiên là ta không cho ngươi miễn phí đâu,” Iko nói thêm.
“Phù thủy đúng là một lũ tham lam, đến bạn bè mà cũng đòi trả công,” Kashmir nhận xét.
“Trong từ điển của phù thủy, không có khái niệm dịch vụ miễn phí, dù mối quan hệ có là gì đi nữa,” Iko vặn lại.
“Lạnh lùng thật đấy,” Kashmir thì thầm, dù một nụ cười đã thoáng hé trên môi.
Dù cô tỏ ra lạnh nhạt, việc cô không phủ nhận tình bạn giữa hai người vẫn khiến hắn thấy vui trong lòng.
“Nếu vậy thì, để thưởng cho người bạn vừa chu đáo vừa phiền phức của ta, ta sẽ cho ngươi trải nghiệm một điều cực kỳ quý giá,” Kashmir tâm trạng tốt hẳn lên liền nói.
Hắn hắng giọng một cách đầy kịch tính.
“Cứ coi như ngươi may mắn đi. Không phải ai cũng có cơ hội được nghe ta hát đâu.”
Khi hắn đề nghị hát, Iko vờ như không quan tâm, nhưng cô vẫn ngồi xuống bên cạnh hắn.
Cô nhớ mình từng đọc trong sách rằng giọng hát của tộc người cá đẹp đến mức có thể khiến người mù sáng mắt. Trái tim cô đập liên hồi khi háo hức chờ đợi bài hát của hắn.
“Ôi, biển cả bao la đẹp đẽ nơi người cá tự do tung hoành…”
…Tiếng hát của Kashmir chẳng hề đẹp đẽ một chút nào.
Hắn hoàn toàn tông điếc.
Iko nhanh chóng nhận ra rằng không phải mọi thứ viết trong sách đều có thể tin hoàn toàn.
“Dừng lại! Làm ơn dừng lại đi!” Iko gào lên, hai tay bịt chặt lấy tai.
Kashmir thấy phản ứng của cô thú vị nên bắt đầu xen lẫn tiếng cười vào bài hát. Hắn tiếp tục hát cho đến hết, rồi tự vỗ tay cho chính mình.
“Chẳng hiểu sao mỗi lần ta hát, mọi người lại vội vã bỏ đi. Ngươi thấy thế nào? Có phải vì nó quá tuyệt vời nên không thể ngồi lại nghe tiếp không?” Kashmir hỏi, rõ ràng biết tống lí do vì sao người ta luôn bỏ chạy.
“Ta cảm tưởng như lỗ tai mình sắp thối rữa đến nơi rồi. Ngươi nên thấy may mắn vì họ không ném đồ vào mặt ngươi trước khi bỏ đi đấy,” Iko cay nghiệt chỉ trích.
Kashmir lăn lộn trên cát mà cười lớn.
Nhìn hắn lúc này, Iko bỗng thấy một làn sóng bực bội dâng lên, nhận ra mình vừa mới làm nạng cho cái kẻ này cách đây ít phút.
“Ta muốn đập gãy cặp nạng đang làm dở quá,” cô nghiến răng nói từng chữ.
Kashmir bật cười hất hơ.
“Ngươi sẽ không làm vậy đâu. Ngươi đã tốn thời gian vào nó rồi, nên ngươi sẽ không lãng phí bằng cách đập gãy hay vứt nó đi đâu.”
Sự tự tin đắc thắng của hắn làm Iko ngứa mắt, nhưng cô không thể cãi lại. Hắn nói đúng.
“Nói trúng tim đen rồi chứ gì?”
Dù hắn nói đúng, Iko cũng không muốn thừa nhận ra tiếng, vì biết làm vậy chỉ khiến hắn càng thêm đắc ý.
“Không phải vì ngươi nói đúng đâu. Ta giữ lại vì chúng thực sự cần thiết,” cô chống chế.
“Ừm, chắc thế rồi,” Kashmir đáp, giọng điệu đầy vẻ trêu ngươi không chút tin tưởng.
“Ngươi cứ tựa vào vai ta mãi làm ta cảm thấy mình như thấp đi đấy,” Iko lẩm bẩm một mình. Cô nói đủ lớn để Kashmir có thể nghe thấy.
Bình thường, việc bị chê bai ngốc nghếch sẽ làm bùng lên cơn giận của hắn, nhưng có lẽ vì Iko lúc nào cũng thẳng thừng như vậy nên lần này hắn lại chẳng để bụng.
Thay vì nổi giận, hắn lại thấy đôi môi hơi bĩu ra của cô thật buồn cười. Hắn biết nếu mình trêu thêm nữa, cô sẽ còn bĩu môi dài hơn.
“Chà chà, ngươi đang lo mình sẽ bị lùn đi đấy à?”
Kashmir hỏi bằng giọng giả vờ lo lắng.
Iko phóng một ánh mắt viên đạn về phía hắn. Nếu hắn cười cợt, cô sẽ thấy bực bội. Nhưng nghe thấy sự lo lắng giả tạo trong giọng nói của hắn cũng chẳng khiến cô thấy dễ chịu hơn.
“Liệu ngươi có bị teo nhỏ đến mức nằm gọn trong lòng bàn tay ta không nhỉ? Hay là chỉ bằng ngón tay cái thôi?” hắn trêu chọc, vờ như đang băn khoăn thật sự.
Kịch bản đó quả là tồi tệ nhất.
“Đó đúng là một mối bận tâm lớn đấy. Nhất là khi ngươi vốn dĩ đã nhỏ bé thế này rồi, mụ phù thủy bạn thân mẫn cán của ta,” Kashmir nói thêm.
“Nói cho mà biết, ta không hề nhỏ bé so với tiêu chuẩn của con người đâu nhé,” Iko đáp trả.
Kashmir dè bỉu trước lời khẳng định của cô. Hắn có thể dễ dàng nắm gọn tay chân cô chỉ bằng một bàn tay, và khi họ đứng cạnh nhau, đầu cô còn chưa chạm đến ngực hắn.
“Có khi chỉ là do ngươi quá to xác thôi,” Iko kiên quyết phớt lờ sự nghi ngờ của hắn.
Cô cao hơn Dalibaya, dù có lẽ là do Dalibaya đã già và lưng đã còng. Iko cũng có chiều cao xấp xỉ những người phụ nữ loài người mà cô từng thấy trong làng, nên cô chắc chắn mình không hề lùn.
“Thỉnh thoảng nhìn ngươi giống cá voi hơn là người cá đấy,” Iko nhận xét.
“Ồ, chuyện đó là đương nhiên rồi. Ta là người cá voi sát thủ mà. Nhưng dù vậy, ta vẫn nhỏ hơn cha ta đấy. Ông ấy là người cá voi nhà táng cơ.”
Truyện liên quan
Có Ai Đó (Bất Kỳ Ai!) Làm Ơn Tắt Cài Đặt Kỹ Năng Tự Động Được Không?!
Tóm tắt. Nancy, một chủ tiệm bình thường, liều lĩnh thử vận may mà chẳng hề kỳ vọng gì, và ...
Cáo Nhỏ Bông Xù Chỉ Cắn Mỗi Kẻ Phản Diện Điên Rồng
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và phát hiện mình đã biến thành một con cáo con mềm mại như bông ...
Bánh Mì Baguette Sữa Ngọt Thơm Ngon
Tóm tắt. Roa Eckladen, nhà thảo dược hoàng gia nổi tiếng, đang tận hưởng một kỳ nghỉ hiếm hoi thì ...
Hướng Dẫn Thực Tế Để Kết Thúc Tình Yêu Đơn Phương
Tóm tắt. Bjorn Schmidt, một thánh hiệp sĩ thuộc Thánh Công quốc Rimasoth, vốn chẳng bao giờ tin vào tình ...