Chàng Người Cá Nhỏ Đòi Chân Từ Mụ Phù Thủy Biển - Chương 49
Vùng Đất Của Những Phù Thủy.
Kashmir không khỏi ngạc nhiên khi biết trên đời lại tồn tại một nơi như thế. Chàng muốn hỏi nó nằm ở đâu và ra sao, nhưng vẫn giữ im lặng, chăm chú lắng nghe câu chuyện của Iko.
“Nhưng chỉ vài ngày trước khi chúng tôi dự định lên đường, sức khỏe của Dalibaya đột ngột trở xấu. Bằng mọi giá chúng tôi chẳng thể thực hiện chuyến đi được nữa.”
Thế rồi, Dalibaya dặn lại người học trò hãy tự mình tìm đến Vùng Đất Của Những Phù Thủy sau khi bà qua đời. Iko đã hứa, nhưng rốt cuộc, cô lại chẳng thể đành lòng cất bước.
“Tôi sợ phải đi xa một mình đến vậy.”
Trong lòng Iko trào dâng một niềm tự giận bản thân. Bấy lâu nay cô luôn tỏ ra khôn khéo, hợm mình là một phù thủy tài ba, vậy mà giờ đây lại lộ ra sự nhút nhát đến thảm hại.
“Nơi xa nhất tôi từng đi khỏi nhà là Làng Kokoya. Tôi tới đó cùng Dalibaya, nên chẳng thấy sợ vì mọi thứ đều quen thuộc. Nhưng…”
Vùng Đất Của Những Phù Thủy lại là nơi xa xôi đến mức dù có đi bộ suốt 100 ngày, cô cũng không chắc mình có thể tới nơi. Cô vốn thích lắng nghe những câu chuyện phiêu lưu và từ thuở nhỏ từng mơ ước được trải qua những chuyến phiêu lưu đại ngàn như sư phụ mình.
“Dalibaya là một phù thủy vô cùng dũng cảm và uyên bác. Tôi thậm chí còn chẳng bằng một phần nhỏ bản lĩnh của bà ấy.”
Dalibaya từng cứu sống biết bao người bằng những liều thuốc thần kỳ, vậy mà khi bị chính những kẻ được cứu phản bội, bà đã biến tất cả bọn họ thành heo. Nếu Iko rơi vào hoàn cảnh ấy, có lẽ cô đã bị thiêu sống trên cọc gỗ ngay tại chỗ rồi.
“Anh nói đúng về những gì đã bảo vào ngày đầu chúng ta gặp nhau.”
“Tôi đã nói gì cơ?”
Iko nhớ lại ngày đầu tiên Kashmir đến ngôi nhà phù thủy, chàng đã nghi ngờ liệu cô có thực sự là học trò của Phù Thủy Biển Cả hay không. Chàng thậm chí còn cho rằng cô chẳng qua chỉ là một kẻ ở nhờ bất hợp pháp.
Sự thật là Iko đã giật mình trước lời cáo buộc đó. Dù đang sống trong căn nhà Dalibaya để lại, cô thực chất chưa từng được cho phép ở lại. Dù sao thì Dalibaya cũng đã bảo cô phải rời đi.
“Tôi sống ở đây mà không được phép, nên chẳng khác nào một kẻ chiếm nhà vô căn cứ.”
Chưa kể, cô còn thất hứa với sư phụ mình. Iko thấy xấu hổ vô cùng, như thể cô đang tự phơi bày những điểm yếu kém của bản thân.
“Iko, em có muốn đến Vùng Đất Của Những Phù Thủy không?”
Kashmir nghiêng đầu quan sát khuôn mặt nhợt nhạt của cô trước khi nắm lấy bàn tay cô. Bàn tay cô lạnh ngắt như băng.
“Có phải em rất muốn đi nhưng lại quá sợ hãi khi phải đi một mình?”
Kashmir áp hai tay lên má cô, buộc cô phải nhìn thẳng vào chàng. Gương mặt cô cũng lạnh lẽo chẳng kém gì bàn tay.
“Vậy thì ngày mai chúng ta hãy cùng lên đường, chỉ hai chúng ta thôi. Có tôi bên cạnh, em sẽ thấy an tâm hơn đúng không?”
Sự tự tin thái quá cùng suy đoán chắc mịch rằng cô sẽ an lòng khi có chàng đồng hành khiến Iko mở to mắt vì ngạc nhiên. Thấy phản ứng của cô, mắt Kashmir nheo lại, chàng chậm rãi gật đầu.
“Có lẽ em đang nghĩ, ‘Hắn là ai mà lại dám nói thế chứ?’ Nhưng tôi từng chu du qua nhiều nơi, chẳng kém gì sư phụ Dalibubu của em đâu. Tôi có thừa kinh nghiệm.”
Như thể chàng có thể đọc được suy nghĩ của cô vậy. Khi nét mặt Iko tố cáo tâm trí cô, Kashmir nhếch môi cười rồi nghịch ngợm nhéo nhẹ hai bên má cô.
“Còn về lòng dũng cảm ư? Chẳng ai trên đại dương này gan dạ bằng tôi đâu. Và trên hết, tôi còn rất uyên bác nữa.”
“Đến cái tên của Dalibaya anh còn chẳng gọi đúng, thế mà cũng tự nhận mình uyên bác sao?”
Iko trách móc, nhắc nhở rằng cô đã sửa lưng chàng mấy lần rồi mà chàng vẫn gọi sai. Kashmir tặc lưỡi lắc đầu như muốn nói điều đó chẳng quan trọng.
“Gọi sai một cái tên thì đã sao chứ? Miễn là tôi không nhầm tên em, thì những thứ khác chẳng có gì đáng bận tâm.”
Chàng tự bào chữa rằng sự uyên bác không nằm ở việc biết nhiều, mà là đưa ra những phán đoán đúng đắn về lẽ phải và điều sai trái.
“Điều quan trọng là chỉ cần tôi ở bên em, chẳng kẻ nào dám động đến dù chỉ một sợi tóc của em đâu.”
Kashmir đặt một nụ hôn lên làn môi Iko, vốn đang hơi chu ra vì bị chàng ép má. Sức sống vốn đã phai nhạt trong mắt cô từ từ trở lại.
“Rốt cuộc anh lấy đâu ra lắm sự tự tin đến thế?”
“Iko, hãy suy nghĩ kỹ xem tôi là ai nào.”
Kashmir nâng cằm cô lên, bàn tay vẫn nắm chặt tay cô. Cô có thể cảm nhận được hơi ấm đang chậm rãi lan tỏa khắp cơ thể mình.
“Tôi là Kashmir, con trai của Vua Biển Cả, vị chủ nhân của đại dương.”
Chàng vốn bị kẻ khác xem là một kẻ ngông cuồng hay thậm chí là một bạo quân, nhưng Iko vẫn bán tín bán nghi trước những lời tuyên bố ấy, quyết định chờ xem chàng còn nói thêm được gì nữa.
“Và tôi cũng là người đàn ông duy nhất mà Phù Thủy Biển Cả khét tiếng đem lòng yêu thương. Thế thì làm sao tôi lại không tự tin cho được?”
Sau khi nghe xong toàn bộ lời lẽ thao thao bất tuyệt của chàng, Iko đi đến kết luận. Lô-gích của chàng thật chẳng đâu vào đâu. Đó thậm chí còn không phải là lô-gích, mà giống như sự ngang ngược vô lý thì đúng hơn. Cô nhận ra tranh cãi với chàng cũng bằng thừa, nên đành giữ im lặng.
“Có rất nhiều điều tôi muốn nói, nhưng tôi sẽ sửa lại một điều thôi.”
“Gì cơ? Việc tôi là kẻ khét tiếng sao?”
“Không, là đoạn Phù Thủy Biển Cả yêu anh ấy. Chính anh mới là người yêu phù thủy, yêu đến mức khóc lóc không chịu nổi cơ mà.”
Kashmir chớp mắt nhìn cô, bất ngờ không chịu được. Chàng vốn chỉ đưa ra một lời nhận xét bông đùa, nhưng câu trả lời nghiêm túc của cô khiến chàng phải suy nghĩ lại. Iko ngay lập tức hối hận vì lời nói của mình.
“Ý tôi là, tôi không có ý đó…”
Kashmir đột nhiên ôm chồm lấy cô vào lòng rồi trút một hơi thở dài.
“Em đúng là một phù thủy tham lam, lúc nào cũng muốn có nhiều tình yêu của tôi hơn nữa.”
Dù không thể nhìn thấy nét mặt chàng, cô vẫn nghe thấy tiếng cười ẩn hiện trong giọng nói ấy. Chàng vuốt ve lưng cô và hôn lên phần gáy trần để lộ.
“Em bảo em không chịu nổi nữa, nhưng tôi đoán em cũng thỏa mãn chẳng kém gì tôi đâu. Tôi hiểu rồi, tôi hiểu mà.”
Kashmir bế cô về phía chiếc giường. Iko vốn đang nhắc đến lần chàng bật khóc, nhưng Kashmir lại hiểu lầm, cho rằng cô đang nói về khoảnh khắc sung sướng đến trào nước mắt của chính cô trước đó.
“Nàng phù thủy yêu dấu của tôi, tôi sẽ yêu em nhiều đến mức phải khóc cho đến khi chẳng còn giọt nước mắt nào mới thôi.”
Iko muốn nói rằng chàng đã hoàn toàn hiểu sai, nhưng ngay cả khi cố gắng vùng vẫy, cô nhận ra mình chẳng thể nào thoát khỏi sự ấm áp từ vòng tay chàng.
Truyện liên quan
Có Ai Đó (Bất Kỳ Ai!) Làm Ơn Tắt Cài Đặt Kỹ Năng Tự Động Được Không?!
Tóm tắt. Nancy, một chủ tiệm bình thường, liều lĩnh thử vận may mà chẳng hề kỳ vọng gì, và ...
Cáo Nhỏ Bông Xù Chỉ Cắn Mỗi Kẻ Phản Diện Điên Rồng
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và phát hiện mình đã biến thành một con cáo con mềm mại như bông ...
Bánh Mì Baguette Sữa Ngọt Thơm Ngon
Tóm tắt. Roa Eckladen, nhà thảo dược hoàng gia nổi tiếng, đang tận hưởng một kỳ nghỉ hiếm hoi thì ...
Hướng Dẫn Thực Tế Để Kết Thúc Tình Yêu Đơn Phương
Tóm tắt. Bjorn Schmidt, một thánh hiệp sĩ thuộc Thánh Công quốc Rimasoth, vốn chẳng bao giờ tin vào tình ...