Chàng Người Cá Nhỏ Đòi Chân Từ Mụ Phù Thủy Biển - Chương 34
"Anh quên mình đã hứa sẽ dừng lại nếu làm em đau rồi sao?"
Iko đẩy mặt Kashmir ra khi anh ghé sát vào định hôn, đôi môi cô run lên nhè nhẹ. Kashmir nhếch cằm, phát ra một tiếng rên hờn dỗi.
"Là anh lỡ thôi mà. Lần này tha cho anh đi."
"Thật trơ tráo. Anh nghĩ chỉ một lời là xong, trong khi lại bắt em phải tỏ rõ lòng thành mới chịu tha thứ?"
Iko lấy tay che mắt, như thể muốn giấu đi giọt nước mắt đang chực trào. Kashmir dù tỏ vẻ hối lỗi nhưng vẫn cố định nguyên vị trí, phần thân dưới của anh vững chãi như một pho tượng đá.
"Nếu em tha lỗi, anh sẽ trao cho em bộ râu của Hải Vương."
"Sao anh cứ nhắc đến bộ râu đó hoài vậy? Anh thật sự nghĩ em muốn thứ như thế sao?"
Cô thì làm được gì với một bộ râu cơ chứ? Dùng nó để chế thuốc biến hình chắc?
Iko nhăn mặt, cảm thấy buồn nôn trước ý nghĩ đó. Dù móng vuốt và trái tim của ma thú có thể dùng làm nguyên liệu, nhưng một bộ râu thì thật gợn người. Kashmir nhận ra nét mặt nhăn nhó của cô, không kìm được mà nở nụ cười ranh mãnh. Thật kỳ lạ là ngay cả khi tức giận, trông cô vẫn vô cùng đáng yêu trong mắt anh.
"Thế em muốn gì nào? Cứ nói đi, anh sẽ làm bất cứ điều gì em yêu cầu, miễn là em chịu để anh ở lại thế này."
Iko thấy lời đề nghị tưởng chừng như hào phóng của anh thật đáng ghét, nhưng cô lại bị cám dỗ bởi một điều mà cô thật sự muốn từ anh.
'Đừng đến ngôi làng đó.'
Đó là điều duy nhất cô thực sự khao khát lúc này. Tuy nhiên, những lời ấy lại nghẹn lại nơi cổ họng.
"Đừng làm cái mặt phù thủy xấu xa đó nữa. Nói ra đi. Em đâu định đòi giọng nói của anh đấy chứ?"
Kashmir trêu chọc khi thấy cô ấp úng. Lời nhắc về vẻ mặt "phù thủy" làm cảm xúc của Iko bùng lên. Dù cho cô có bị nhìn nhận tồi tệ đến đâu, việc bị gọi như vậy bởi kẻ đang tiến vào một nửa cơ thể mình thật chẳng công bằng chút nào.
"Em muốn gì đây, cô phù thủy?"
Kashmir trêu gẹo, lấy ngón tay lướt nhẹ qua môi cô. Iko thấy một làn sóng giận dữ dâng lên khi nhìn nụ cười thong dong của anh. Anh mới là kẻ nài nỉ đòi tiếp tục, vậy mà thái độ lại như thể cô mới là người đang van xin.
"Em sẽ giật sạch tóc anh," cô thì thầm, suy nghĩ trong sự tuyệt vọng và bực bội rằng khiến anh hói đầu có thể làm anh xấu hổ mà không đi đâu nữa.
"Có lẽ nói 'anh sẽ làm bất cứ điều gì em muốn' không phải là ý hay cho lắm. Cảm ơn em đã nhắc nhở," Kashmir thừa nhận, nhận ra sự nguy hiểm trong lời nói của mình.
Nhưng anh vẫn không tin cô nghiêm túc với chuyện đó và thúc giục cô nói ra điều bản thân thực sự muốn.
"Thế thì hãy cho em nước mắt của anh. Những giọt nước mắt thật sự do anh rơi xuống."
"Anh đã bảo rồi, anh không biết khóc."
"Anh nói 'bất cứ điều gì', nhưng rồi lại bảo không làm được cái này cái kia. Như thế thì công bằng ở đâu?"
Iko gắt lên, chộp lấy vai anh. Kashmir tưởng cô định đẩy anh ra nên gồng người đỡ, nhưng thay vào đó, cô lại kéo anh lại gần hơn.
"Vậy anh có thể cho em thứ gì?" cô hỏi.
"Anh có thể hôn em nếu em muốn, hoặc chạm vào bất cứ đâu em thích."
"Nhưng đó là điều anh muốn đấy chứ."
"Bắt bài anh rồi nhé. Vậy thì, mừng vì bị bắt quả tang nào," Kashmir nói, cúi xuống đặt một nụ hôn nhanh lên môi cô, rồi nở một nụ cười tinh nghịch.
Iko không thể tin nổi anh lại thản nhiên đến vậy, hoàn toàn không nhận ra sự hỗn loạn trong lòng cô. Dù bực bội, cô vẫn không thể xuống tay đẩy anh ra hay bắt anh dừng lại.
Trái lại, cô lại thấy anh có phần đáng yêu, mặc kệ mọi chuyện. Tình yêu đúng là một thứ thật bạo liệt.
"Nếu anh định làm, thì hãy làm cho tới đi."
"Hóa ra em vẫn muốn anh hôn em mà."
Kashmir nói như thể anh đã biết điều đó từ lâu. Anh cúi xuống, cọ mũi mình vào mũi cô trước khi thu trọn môi cô vào môi mình. Nụ hôn phớt trêu đùa nhanh chóng trở nên mãnh liệt hơn khi lưỡi anh khám phá khoang miệng cô, lướt qua bờ môi trong. Iko vòng tay qua cổ anh, cảm nhận sự căng thẳng trong cơ thể bắt đầu tan biến.
"Bây giờ đã dễ chịu hơn chút nào chưa?" anh dịu dàng hỏi khi thấy cô thả lỏng trong vòng tay mình.
Iko vẫn còn chút lo lắng, gật đầu rồi gục mặt vào vai anh. Kashmir luồn một tay xuống dưới eo cô, giữ nhẹ khi anh bắt đầu tiến vào sâu hơn.
"Em ổn chứ?"
"Ừm..."
Cô thở dốc bên vai anh. Dù khó khăn nhưng không phải không thể chịu đựng. Cô nghĩ mình có thể chịu được.
"Anh chuyển động được chưa?"
Vấn đề là, không chỉ đơn thuần là đưa vào. Iko nuốt nước bọt, vẫn không chắc liệu mình có thể chịu đựng được khi anh bắt đầu cử động. Cô ngẩng đầu khỏi vai anh, đáp lại ánh mắt anh. Đôi mắt anh đong đầy một ngọn lửa khiến cô cảm thấy như chính trí khôn của mình đang dần tan biến.
"Anh sẽ làm chậm thôi, được không?" anh thì thầm.
Nhìn vào mắt anh, Iko cảm thấy cơ thể mình nóng bừng lên. Cô liếm bờ môi khô rát trước khi đặt một nụ hôn lên má anh.
Khi Iko rời môi khỏi má anh, cô ghé vào tai anh thì thầm.
"Làm ơn hãy làm em sướng đi."
Một tia phấn khích lóe lên trong mắt Kashmir. Anh ép chân cô về phía ngực và lùi hông lại trước khi thúc mạnh về phía trước, một cú va chạm khiến cơ thể họ quyện vào nhau phát ra tiếng động giòn tan.
Truyện liên quan
Có Ai Đó (Bất Kỳ Ai!) Làm Ơn Tắt Cài Đặt Kỹ Năng Tự Động Được Không?!
Tóm tắt. Nancy, một chủ tiệm bình thường, liều lĩnh thử vận may mà chẳng hề kỳ vọng gì, và ...
Cáo Nhỏ Bông Xù Chỉ Cắn Mỗi Kẻ Phản Diện Điên Rồng
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và phát hiện mình đã biến thành một con cáo con mềm mại như bông ...
Bánh Mì Baguette Sữa Ngọt Thơm Ngon
Tóm tắt. Roa Eckladen, nhà thảo dược hoàng gia nổi tiếng, đang tận hưởng một kỳ nghỉ hiếm hoi thì ...
Hướng Dẫn Thực Tế Để Kết Thúc Tình Yêu Đơn Phương
Tóm tắt. Bjorn Schmidt, một thánh hiệp sĩ thuộc Thánh Công quốc Rimasoth, vốn chẳng bao giờ tin vào tình ...