Tôi Mới Bắt Đầu Một Game Mới. ~Dù Chẳng Có Sứ Mệnh Gì Nhưng Lại Mạnh Nhất?~ - Chương 61: 61. Mê cung lần 2
"Mình đi tắm đây!"
"Rồi rồi, đi đi."
"Tiếp theo là tớ nhé."
Tôi, Kikuhime và Ochazuke cùng thuê chung một phòng.
Sau khi tách khỏi Kikuhime đang về phòng, tôi đi xuống nhà ăn thì thấy Roy và những người khác ở đó. Đi kèm là vài gương mặt lạ hoắc.
"Ồ! Đến rồi à."
"Chào."
Tôi giơ tay chào Roy rồi nhìn sang Clau. Những người này là ai vậy?
"Mừng anh về ạ~"
"Mừng anh về~"
Hai người quấn lấy Peter vừa mới bước vào.
"Đúng là sát thủ loli mà."
Shin lầm bầm.
"Đây là En-ou, người lần đầu tiên đặt chân vào mê cung đấy."
Clau giới thiệu người đàn ông tóc đỏ đang ngồi ở bàn bên cạnh.
"Họ là đại diện của nhóm bên kia, muốn nghe chúng ta chia sẻ cách vượt ải ấy mà~ Được không nhỉ~?"
"Ta là En-ou, mong được giúp đỡ."
Dáng người cậu ta thấp bé nhưng rắn rỏi, trông như đang ở độ tuổi giữa thiếu niên và thanh niên. Mái tóc đỏ rực xòe ra như bờm sư tử, dài tận thắt lưng. Một cái tên "Viêm Vương" thật hợp với gã.
"Cách vượt ải..."
"Cách vượt ải ư?"
Tôi ngơ ngác vì chẳng có kế hoạch gì cả. Shin cũng tỏ vẻ nghi hoặc.
"Không lẽ các người không có kế hoạch gì sao!?"
Roy kinh ngạc.
"Boss thì cứ nấp sau cột đá mà đánh thôi, còn người chạy nhanh thì chạy đến chỗ đá xa là được chứ gì?"
Với người quen chơi game thì đó chẳng thể gọi là kế hoạch.
"Không, ý tôi là dọc đường đi, hay cách đối phó với lũ trộm thuốc ấy, các người làm thế nào?"
Chúng tôi giới thiệu bản thân rồi kéo bàn lại ngồi cùng nhau.
Các thành viên trong nhóm En-ou ngồi bàn bên cạnh, có thể nghe thấy câu chuyện nhưng dường như không định tham gia. Dù đã được giới thiệu nhưng tôi chẳng tự tin là mình nhớ nổi tên họ.
"Tớ và khiên Kikuhime ban đầu chưa mở khóa cảm giác đau."
"Úi, thế thì ngay từ đầu đã sai rồi."
Akatsuki lên tiếng.
"Nhưng nếu không mở khóa cảm giác đau thì lũ Nazuru nhỏ xíu sẽ bâu vào khiến chúng ta không cử động được, phiền phức lắm nên sắp tới tớ và Kikuhime cũng sẽ đi mở khóa."
Ochazuke giải thích.
"Nếu khiên mà chưa mở khóa cảm giác đau thì chẳng tham khảo được gì đâu."
En-ou có vẻ khó chịu. Thái độ tệ thật đấy.
"Với người đã mở khóa cảm giác đau, hồi máu nên bắt đầu bằng việc hồi phục ngay cả khi lượng HP mất đi không đáng kể để họ quen với việc cơn đau biến mất, sau đó kéo dài thời gian hồi phục ra để họ tập làm quen với đau đớn. Nhưng khi dính sát thương lớn thì phải hồi phục càng nhanh càng tốt."
...Vậy ra việc hồi máu chậm trễ lúc trước không phải vì kẻ địch mạnh khiến Kikuhime bận rộn, mà là cố tình sao? Một sự thật mới được hé lộ.
"Thế còn lũ yêu tinh trộm cắp thì sao? Nhóm tôi vì không có thuốc nên Roy không hồi máu kịp, cuối cùng phải để họ ngất xỉu đấy."
"À, xin lỗi nhé. Bên đó thì Homura có kỹ năng chống trộm nên tớ để Homura giữ hết thuốc hồi phục thôi."
"Mà, không có chống trộm thì chỉ số nhanh nhẹn cao cũng khó bị trộm lắm. Cứ để người đó giữ là được mà?"
"Với lại, uống 'Thuốc hoạt hóa sinh mệnh' vào thấy nhẹ nhõm hơn hẳn!"
Peter bổ sung vào lời giải thích của Ochazuke, và Leo đưa thêm một lời khuyên.
"Ừ, chỉ cần hồi phục một chút thôi là cơn đau giảm đi, cảm giác dễ chịu hơn hẳn. Với lại cũng bớt lo lắng chuyện không được hồi máu nữa."
"Hoạt hóa sinh mệnh à. Ở tiệm thuốc trong thành phố mê cung này cũng có bán, dù không hồi được bao nhiêu nhưng nếu có ích thì thử xem sao."
En-ou khoanh tay, nhíu mày suy nghĩ. Dù tuổi nhân vật còn trẻ mà nếp nhăn dọc trên trán đã sâu hoắm.
"Quả nhiên là phải dần dần làm quen với đau đớn thôi nhỉ~"
Shirayuri vừa nói vừa ôm lấy tách cà phê, vẻ mặt tiếc nuối.
"Dù chỉ là đám tấn công nhưng các người giỏi thật đấy, chịu được đau đớn để đến tận chỗ Boss."
"Tại bị hai tên bạo dâm kia ép đấy chứ!"
"Ai là bạo dâm hả!"
Kikuhime vừa tắm xong đi tới, không biết từ lúc nào đã tung một cú đấm vào mạng sườn Shin. Đúng chỗ hiểm.
"Áaa!! Đau quá!"
Shin hét lên, ôm bụng gục xuống bàn.
"Ơ, mở khóa cảm giác đau rồi thì ở trong nhà trọ vẫn bị tấn công à?"
"Đau đau đau."
Ochazuke véo Shin để kiểm tra xem có đau thật không.
Có vẻ như dù không dùng được kỹ năng nhưng đánh đấm bình thường thì vẫn cảm thấy đau. En-ou và Roy nhìn cảnh đó mà hơi co rúm lại. Xin lỗi, xin lỗi nhé.
"Thôi, tớ đi tắm đây."
"Đi đi~"
Ochazuke véo Shin xong rồi bỏ mặc cậu ta đó mà đi tắm. Mọi người yên tâm, ngoài đời thực không đến mức này đâu.
Nhưng trong game thì đây là chuyện thường ngày, nên ai để tâm thì người đó thua.
"Con nhóc bé tí này là khiên à? Nhìn không giống kẻ chịu được việc mở khóa đâu."
"Dù ghét đau nhưng tớ sẽ thử."
Lũ Nazuru đó đáng ghét đến thế sao. Tôi thà chịu đau còn hơn là bị muỗi bâu đầy người.
"Dù sao cũng lấy được danh hiệu ngon lành rồi."
Shin lỡ lời.
☆ ☆ ☆ ☆
"Nhờ cả vào cậu nhé. Ta là En-ou, chiến binh hệ tấn công."
"Tôi là Daichi, chiến binh thiên về khiên, rất mong được giúp đỡ."
Vì đội mũ giáp kín mít nên không thấy mặt, nhưng nhìn phần cằm thì có vẻ là một người rất vạm vỡ.
"Cung Kururu nha, Rất mong được giúp đỡ nha!"
Đó là một cậu thiếu niên mang gương mặt búng ra sữa với đôi tai mèo, mái tóc màu kem, duy chỉ có phần đuôi tóc, vành tai và đầu chót của chiếc đuôi là nhuộm sắc đỏ.
"Chị là võ sĩ Gilvaitser, cứ gọi là Gil nha~"
Nổi bật với chiếc sườn xám đỏ rực, quần đen cùng đôi găng đấm thô ráp, đó là một vị "sư tỷ" có vẻ là cao nhất hội với mái tóc đỏ vuốt ngược về sau. Nếu không cất tiếng thì trông cũng ra dáng một nam tử hán mang nét dã tính đấy.
"Tôi là Thánh Pháp Sĩ Ochazuke, rất mong được chiếu cố~"
"Ma Kiếm Sĩ, Homura. Rất mong được giúp đỡ."
Thấy Ochazuke lờ đi nên tôi cũng tựa như chẳng có chuyện gì mà lên tiếng chào hỏi.
Vâng, chính là đợt thám hiểm xáo trộn ba tổ đội đây.
Đội do Kikuhime làm đỡ đòn có trị thương A, lực lượng tấn công gồm Leo, Shin, Momiji cùng pháp sư B.
Đội do Daichi làm đỡ đòn có trị thương là Ochazuke, lực lượng tấn công gồm chiến sĩ En-ou, tôi, cung thủ Kururu và võ sĩ Gilvaitser.
Đội do Roy làm đỡ đòn có trị thương là Shirayuri, lực lượng tấn công gồm Peter, Kaede, Kurau và Akatsuki.
A và B chỉ là tên gọi tạm thời.
Những người cùng lập đội rồi giới thiệu lại thì không nói, chứ các thành viên tổ đội En-ou vốn chỉ mới gặp qua ở nhà ăn thì tôi chẳng thể nhớ hết được. Hình như ở nhà ăn Daichi cũng có tháo mũ cối ra, nhưng xin đừng coi thường khả năng nhận diện tệ hại tới mức giờ còn chưa phân biệt nổi Kaede với Momiji của tôi. Mà chắc là tóc của Daichi cũng màu đỏ thôi, các thành viên khác của En-ou hình như cũng đỏ nốt, mức độ nhận diện của tôi chỉ dừng ở tầm đó.
Lại nữa, vì Che Cấu đạt cấp 30 cho phép thay đổi cấp độ kỹ năng nên tôi đã vội vàng điều chỉnh lại.
Dù đã xóa sạch mảng sản xuất, nhưng môn Nấu Nướng và Chế Dược đã bị đám Roy phát hiện, thế nên tôi chỉ để lại vài món tủ an toàn rồi ẩn đi, còn Chế Kim thì hạ xuống cấp 1 để ô "Kỹ Năng Kim Thuật Tốt Nhất" có để trống cũng không bị nghi ngờ. Cấp độ Kiếm Thuật thì hạ xuống thật thấp, tạo ra một cái diện mạo "tôi lấy Pháp Sĩ làm nghề chính đây~".
Dù sao giữa các người chơi với nhau thì việc nghía được thông tin ngụy trang này vốn đã hiếm, dù cấp [Giám Định] có cao đi chăng nữa thì cùng lắm cũng chỉ hiện ra mấy thông tin ghi trên Thẻ Hội mà thôi.
Thế là chúng tôi lại tiến vào mê cung.
Toàn bộ thuốc men mua ở tiệm đều do tôi cất giữ, cứ mỗi khi hiệu lực của 'Thuốc Kích Hoạt Sinh Mệnh' hết thì tôi lại phân phát cho mọi người, rồi trả lại tất cả khi đến trước phòng Boss. Vì chẳng thể nhớ nổi nên ngay từ lúc thu mua ở tiệm thuốc tôi đã bắt gom cho đủ số lượng bằng nhau.
Tiện thể lúc nhận giữ đồ thì chúng tôi cũng đã đổi Thẻ Tổ Đội xong xuôi.
Lại là ba tập thể M kỳ quặc tự nguyện lao vào hứng chịu đòn đánh diện rộng của High Goblin.
Chẳng hiểu sao bản thân tôi cũng nằm trong số đó. Phải chăng chính vì ở thế giới thực tuyệt đối không bao giờ chịu phải nỗi đau thế này nên người ta mới càng muốn thử thách bản thân?
"Gàààà! Tiến lên!"
"Haaaa!!"
"Tiến lên nha~"
Ngoại hình trông có vẻ nghông nghênh ngổ ngáo thế mà khi lâm trận lại là một gã cuồng nhiệt, En-ou đấy. Chỉ có Daichi là vẫn lặng lẽ hoàn thành nhiệm vụ. Chẳng phải chuyện thế giới thực gì đâu, đây rõ ràng là cái thế giới hành động theo ngẫu hứng rồi, tôi hiểu rồi. Nhưng mà tôi không ghét điều đó.
Hiện tại chúng tôi đang áp dụng phương thức: tôi trị thương cho Ochazuke, rồi Ochazuke sau khi cơn đau biến mất sẽ trị thương cho cả đội.
Dĩ nhiên tôi cũng đau đớn chứ, nhưng Ochazuke chỉ mới mở [Cảm Giác Đau] nên chưa quen, người nên chịu đau để hành động phải là tôi mới đúng.
Nên là chỗ này cứ gồng mình chịu đựng vậy.
"Ta đây đã nắm trọn quyền sinh sát!"
Tôi vừa cười lớn vừa chọi thẳng bình thuốc hồi phục vào người Ochazuke. Việc ném trúng đích dường như đem lại cho tôi chút khoái lạc, làm tôi phân vân không biết mình có tố chất S hay không.
"Vốn dĩ đó là việc của tôi mà! Trả lại cho tôi! Nhất định phải trả lại đấy!"
"Mấy người lúc nào cũng diễn kịch trong lúc đánh nhau thế à?"
Đang mải diễn kịch ngắn giữa trận chiến thì En-ou cất lời bằng giọng cạn lời. Khoan đã, vậy ra cái sự nhiệt huyết của nhà ngươi là bản năng tự nhiên đấy à?
"Sự nghiệp thường ngày rồi."
"Tập quen đi."
"... Chán thật, nhưng mà phối hợp ăn ý thế này thì thôi kệ vậy."
En-ou đành bỏ cuộc trước những lời đáp của tôi và Ochazuke.
"Đau muốn chết mà vẫn cười được thì chịu luôn nha~"
"Vết thương lại hở ra mất thôi~"
"Tôi sẽ trị thương một lượt luôn, là Ochazuke làm nhé."
"Lại đẩy sang tôi rồi."
Cũng may là mọi người đều sở hữu tinh thần lạc quan biết tấu hài.
Tất nhiên cũng có những lúc cơn đau làm trận chiến gián đoạn đôi chút, nhưng vì đây là lần thứ hai của cả đội nên mọi chuyện vẫn diễn ra êm đẹp. Hiện tại chúng tôi vừa dùng 'Rufa' để hồi phục diện rộng, vừa giới hạn trận chiến trong các hệ ma thuật Lửa, Gió và Quang.
Lý do là vì tôi đã lỡ mất lượt tắm.
Vốn dĩ tôi đã tràn đầy khí thế định bắt các thành viên khác chờ để đi tắm, nhưng trước cái luồng sóng gộp ba tổ đội lại, tôi lại không đủ dũng khí để mười hai người của hai đội kia phải ngồi chờ.
Với tâm trạng muốn mang "Gió, Lửa và Ánh Sáng đến cho cái hang động ẩm thấp âm u này!", tôi liên tục xả phép, khiến En-ou tự diễn giải rằng "Ra là chú mày dùng ba thuộc tính này làm chủ đạo à, đối lập hoàn toàn với Haruna nhỉ", thành ra giờ rất khó để tôi nói thật rằng các thuộc tính khác của mình cũng mạnh ngang ngửa. Lại thêm nhờ chiếc Nhẫn Bậc Thầy mà uy lực phép thuật cao hơn bình thường, nên tôi đành phải giữ nguyên cái bộ mặt "tôi đây chuyên về ba thuộc tính này đấy". Haruna chắc là cô nàng pháp sư đã sang đội của Kikuhime rồi.
Và rồi cả đội cũng an toàn tới trước phòng Boss.
"Trả lại thuốc đây."
"Ồ, cảm ơn nhé."
"Ơ kìa? Thế này là đúng bằng số lượng lúc gửi rồi. Chẳng phải lúc đi đường chú mày đã dùng mấy bình để chữa trị cho bọn chị sao?"
"Dù không giữ đồ thì tôi vẫn sẽ làm thế thôi."
Thấy cảnh họ chật vật chịu đựng cơn đau trông khá tội nghiệp, nên rốt cuộc tôi đã tự tay ném thuốc chữa trị cho họ.
"Nửa chặng đầu tôi được chữa trị nhiều lắm nha~"
"Thôi thì cho đến khi quen với cảm giác đau thì phải nương tựa vào nhau thôi."
Tôi giả vờ ban ơn nói thế, nhưng xin lỗi nhé, thực ra là tôi chỉ thấy vui tay khi ném mấy cái bình thuốc hình phích nước trúng đích thôi. Vui đến mức tôi còn tiện tay lấy luôn kỹ năng [Thấu Tịch]. Kỹ năng này đã xuất hiện trong danh sách từ lâu nên chỉ tốn có 2 điểm kỹ năng.
"Này Homura-san, tiêu rồi, mấy thành viên khác đang ăn uống nghiêm túc kìa."
"A. Không kịp nữa rồi."
Trên đường đi tôi cũng đã ngờ ngợ rồi. Không như đội tôi dừng lại ở cầu thang thong thả ăn cơm, đám người đó vừa đi vừa thỉnh thoảng ăn uống chút gì đó.
Dù đã ngồi ở cầu thang nghỉ ngơi vì sắp tới phòng Boss, nhưng các thành viên khác lại đang ăn những món phù hợp với nghề nghiệp của họ. Đã thế lại toàn là đồ xiên nướng hay mấy món dạng cầm tay vừa đi vừa ăn bán ở các quầy hàng lưu động. Ngược lại, tôi và Ochazuke thì bạt mạng lờ đi hiệu quả tăng chỉ số để ngồi xì xụp tô mì udon cà ri.
Chắc là vì bốc mùi thơm phức nên các thành viên khác đều đang ngoái lại nhìn hai đứa.
"Suy nghĩ cho đúng hoàn cảnh chút đi chứ!"
"Đừng có vừa xì xụp vừa nói thế. Cậu cũng đồng phạm đấy."
"Tại ở đây hơi se lạnh, ăn udon cà ri ngon tuyệt mà."
"Quả nhiên đúng như Kikuhime nói, chúng ta cần phải có mâm khay."
"Lát nữa ghé qua tiệm tạp hóa xem sao."
"Không, nếu chỉ số đủ rồi thì mấy người cứ tự do ăn uống là được rồi..."
Vẻ mặt En-ou lúc này trông vô cùng phức tạp.
"Mùi thơm quá nha~"
"Ở đây đúng là có chút lạnh thật đấy ạ."
Chà, hiếm khi thấy Daichi mở miệng, giọng trầm ấm hay phết, có điều chất giọng cứ như quân nhân tự vệ ấy nhỉ.
「Trước khi giải phóng cảm giác đau đớn thì ta chẳng hề bận tâm đến nó nhỉ」
「Nếu muốn thì ăn chút không?」
「Dạ muốn ạ, meo!」
Món mì udon cà ri có vẻ rất được lòng người.
□ □ □ □ □
・Tăng・
Kỹ năng
【Ném】
□ □ □ □ □
Homura Lv.34
Hạng C
Bang hội Zodiac
Nghề nghiệp Ma kiếm sĩ, Dược sĩ (Sát thủ)
HP 1161
MP 1484
STR 50
VIT 26
INT 100
MID 34
DEX 30
AGI 60
LUK 39
NPCP 【Galahad】【-】
Danh hiệu
■ Phổ thông
【Người giao lưu】【Sức mạnh luân hồi】【Người giải mã bí ẩn】
【Trụ cột kinh tế】【Nhà thám hiểm độc hành】【Cửu tử nhất sinh】
【Hiền giả】【Người tao nhã】【Người bay lượn khắp thế giới】
【Người giải phóng cảm giác đau】【Người chinh phục mê cung siêu việt】
■ Chúc phúc của các vị thần
【Chúc phúc của Asha】【Sự sủng ái của Val】
【Chúc phúc của Dur】【Chúc phúc của Far】
【Sự sủng ái của Tasha】【Chúc phúc của Verna】
■ Danh hiệu từ các vị thần
【Người hướng dẫn liếc nhìn của Asha】
【Đại địa của Dur】
【Thánh giả của Far】
【Đệ tử của Tasha】【Ma đạo của Tasha】
【Thời gian của các vị thần】
■ Hệ Slayer
【Sát thủ thằn lằn】【Sát thủ côn trùng】
【Sát thủ dã thú】【Sát thủ Gel】
【Sát thủ chim】【Sát thủ rồng】
■ Master Ring
【Kiếm Vương】【Hiền Vương】
Kỹ năng (1SP)
■ Ma thuật - Phép thuật
【Mộc ma pháp Lv.27】【Hỏa ma pháp Lv.29】【Thổ ma pháp Lv.28】
【Kim ma thuật Lv.27】【Thủy ma pháp Lv.27】【☆Phong ma pháp Lv.28】
【Quang ma thuật Lv.24】【☆Ám ma pháp Lv.28】
【☆Lôi ma pháp Lv.27】【Chước nhiệt ma pháp Lv.2】【☆Băng ma pháp Lv.22】
【☆Trọng ma pháp Lv.21】【☆Không ma pháp Lv.23】
【☆Thời ma pháp Lv.21】【Druid ma pháp Lv.22】
■ Trị liệu thuật - Thánh pháp
【Thần thánh ma pháp Lv.21】
【Huyễn thuật Lv.1】
■ Hệ ma pháp khác
【Ma pháp khiên】【Chồng phép】
【☆Phạm vi ma pháp Lv.24】【☆Tấn công hồi phục - Ma lực Lv.17】
【☆Ma pháp - Hiệu quả Lv.16】
【☆Hành động niệm chú】【☆Vô niệm chú】
【☆Ma pháp tích tụ Lv.12】
■ Kiếm thuật
【Kiếm thuật Lv.28】【Chém】
【Đao Lv.27】【☆Nhất thiểm Lv.24】
【☆Huyễn ảnh chi đao Lv.19】
■ Ám khí
【Sợi chỉ Lv.20】
■ Hệ vật lý khác
【Ném Lv.1】
【☆Nhìn thấu Lv.27】
【Vật lý・Hiệu quả Lv.7】
■Hệ phòng thủ
【☆Khiên Đất Kiên Cố】
■Triệu hồi
【Bạch Lv.11】
■Tinh linh thuật
Thủy tinh linh【Lufa Lv.16】
Ám tinh linh【Hắc Diệu Lv.21】
■Hệ tài năng
【Thể thuật】【Né tránh】【Kiếm đạo】
【Giải mã】
■Di chuyển và hành động
【☆Vận chuyển】【Nhảy】【☆Lơ lửng】【☆Phi không】
■Sản xuất
【Điều chế Lv.19】【Luyện kim điều chế Lv.18】
【Nấu nướng Lv.18】【Chế tác trang sức Lv.1】
■Thu thập
【Hái lượm】【Đào mỏ】
■Giám định・Che giấu
【Giám định Lv.27】【Nhìn thấu】
【Cảm nhận khí tức Lv.34】【Pha loãng khí tức Lv.34】【Che giấu Lv.30】
■Cường hóa
【Cường hóa sức mạnh Lv.5】【Cường hóa trí tuệ Lv.7】【Cường hóa tinh thần Lv.6】
【Cường hóa khéo léo Lv.6】【Cường hóa nhanh nhẹn Lv.6】
【Cường hóa kiếm thuật Lv.5】【Cường hóa ma thuật Lv.7】
■Kháng tính
【Kháng say】【Kháng đau】
■Khác
【Hồi phục HP tự nhiên】【Hồi phục MP tự nhiên】
【Nhìn đêm】【Bản đồ】【Niệm thoại】【☆Phòng trung thuật】
【Thay đổi trang bị】【☆Duy trì vũ khí Lv.24】
【Ma pháp sinh hoạt】【☆Dẫn dụ】
【Chống trộm Lv.24】【Gỡ bẫy】
【Mở khóa】【Mở khóa ma thuật】
☆ là những kỹ năng mới đạt được hoặc được cường hóa thông qua đặc quyền sự kiện.
Truyện liên quan
Kinh Nghiệm Vàng【Bản Narou】
カドカワBOOKS dạng より thư tịch hóa が quyết định いたしました!. Mọi công việc, mọi sở thích, mọi cuộc sống đều ...
“Chuyện đó, không thể được!” ~Đang chơi Sát thủ solo thì được cao thủ top rank mời gọi
VRMMORPG nổi tiếng "Elysion Fantasy Online". Trong tựa game này, đã lâu rồi tôi mới chơi solo, bỗng có một ...
Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần
Nếu trên đời có 100 game thần thánh, thì cũng tồn tại 1000 game dở.. Lỗi, lỗi chương trình, vỡ ...
Nhà Giả Kim Bremen Muốn Tiêu Xài Phung Phí
Câu chuyện về việc chơi một VRMMO vừa ra mắt phiên bản thứ ba gần đây.. Rán Worldwalker, tộc mèo ...
Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo
Thiết bị game VR【Arcadia】, thiết bị đầu tiên và duy nhất trên thế giới hiện thực hóa thế giới ảo.. ...
Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt
Kẻ chậm chân trong cuộc đột kích như tôi đã hướng đến chiến trường sau khi nhóm công thành rời ...