Tôi Mới Bắt Đầu Một Game Mới. ~Dù Chẳng Có Sứ Mệnh Gì Nhưng Lại Mạnh Nhất?~ - Chương 152: 152. Ba người

Trước mắt căn nhà vẫn đang trong quá trình xây dựng, nên tôi quyết định dẫn Liddell về cửa hàng sẵn tiện cho con bé ra mắt mọi người. Vì tôi sẽ trọ ở nhà nghỉ, nên tạm thời cứ để con bé sử dụng phòng áp mái....Nhận nuôi Liddell rồi lại trả Lapis với Noel về thần điện thì thật sự quá nhẫn tâm, hay là nhân lúc dịch chuyển, mình dán tiếng hỏi Ekaterina xem có thể đón hai đứa về luôn không nhỉ.

Với lại dù sao cũng là đồng đội từng nằm đất lăn lóc cùng nhau trong hầm ngục, để Camilla là nữ giới duy nhất trong nhóm cũng có chút không hay, đây đúng là dịp tốt.

Trong lúc Liddell đang được nhân viên cửa hàng cho xem trang phục, tôi tranh thủ gửi tin nhắn hỏi xem Ekaterina có thời gian rảnh không. Tin nhắn ở thế giới này tùy thuộc vào tầng lớp sử dụng mà có nhiều hình thức khác nhau, khi thì dưới dạng tiếng thì thầm của tinh linh, khi thì do linh thú đưa tin. Tuy nhiên khi gửi đến chỗ tôi, nó sẽ được ghi lại dưới dạng tin nhắn điện tử.

"Cha ơi, con thích cái này."

"Cấm gọi là cha."

"...Chủ nhân, con thích cái này."

"Vậy lấy cho tôi hai bộ này, và một bộ cùng loại nhưng lớn hơn một size. Ngoài ra chọn thêm một bộ tương tự dành cho con trai nhé."

Tôi dặn dò nhân viên rồi nói thêm rằng hai người sau là thú nhân tộc sói.

Bộ mà Liddell chọn là một set đồ phối ba màu xanh, đen, trắng, điểm xuyết thêm chút sắc kim. Chiếc váy màu đen dài qua gối một chút, nhưng nhờ lớp bèo nhún màu trắng bồng bềnh? --Chịu thôi, cái lớp xếp ly mặc bên trong đó gọi là gì nhỉ?-- làm cho gấu váy xòe rộng ra, nhìn qua có cảm giác ngắn hơn thực tế một chút. Lại thêm cả vớ đùi nữa. Chiếc cà vạt nơi cổ áo tạo nên chút cảm giác chỉnh tề, nhìn khá là đáng yêu, tôi bèn đặt thêm cả phần cho Lapis và Noel.

Bên cạnh đó, tôi mua sắm thêm những đồ dùng cần thiết khác như đồ ngủ và quần áo thay ra thay vào. Người lựa chọn là Liddell nhưng người quyết định lại là tôi, thành ra dù chỉ cầm có một kiểu đồ, con bé vẫn nhất quyết mang lại cho tôi xem. Khi tôi gật đầu bảo "Được đấy", con bé liền ôm chặt bộ đồ vào ngực, cười một cách hạnh phúc.

--Đáng yêu thì đáng yêu thật đấy, nhưng xin con đừng chọn quần lót nữa. Như vậy nguy hiểm lắm.

Rất may Liddell không thuộc tuýp người đứng đắn đo "cái này đẹp hay cái kia đẹp" rồi hỏi ý kiến liên tục. Tôi vốn dĩ rất vụng về trong việc thay ra thay vào ở mấy cửa hàng quần áo. Mấy trung tâm mua sắm đồ gia dụng thì đi ngắm nghía còn thấy vui, đôi khi còn tiện tay mua vài thứ linh tinh, chứ còn đồ thời trang thì chịu. Mấy bộ mua cho Lapis và Noel cũng đã tương đối đầy đủ, tí nữa mang cất vào phòng là xong. Còn phần của Peter thì cứ tống vào kho chung của clan house là được.

Trong lúc đang mua sắm thì nhận được tin nhắn phản hồi từ Ekaterina, cô ấy bảo nếu là bây giờ thì có thể thu xếp thời gian, thế là tôi chốt đơn rồi dịch chuyển ngay đến thần điện. Mấy thứ còn thiếu thì sau này nhờ Camilla đi cùng mua bổ sung vậy.

"Chào buổi tối, xin lỗi vì đã đường đột đến nhé."

"Ôi không sao đâu ạ. Dù tôi cũng rất mong chờ tiền cúng dường đấy nhé."

Cô ấy vẫn mỉm cười như mọi khi. Thần điện ở Fast mang phong cách chất phác và kiên cố, điện thờ hay trang phục của các thần quan cấp cao tuy có chút họa tiết trang trí nhưng nhìn chung khá tiết chế. Tuy vậy, nơi này được lau dọn sạch sẽ đến mức khiến người ta cảm thấy vô cùng dễ chịu.

"Chà chà, thật là đáng yêu quá. Nhưng cô bé này... không phải người bình thường nhỉ?"

Hình như Ekaterina sở hữu một kỹ năng quan sát thuộc hệ giám định gọi là 【Tịnh Nhãn】 thì phải.

"Ừm, thì đại loại vậy. Trước mắt tôi định để con bé sống ở cửa hàng, sẵn tiện ghé qua đây, tôi muốn hỏi xem có thể chính thức đón Lapis và Noel về luôn không."

"Trời ạ, cuối cùng ngài cũng chịu đón hai đứa rồi sao."

"Nếu được, tôi muốn cho hai đứa đến thần điện học tập cho tới khi nắm vững được các kiến thức thường thức và giáo dưỡng cơ bản."

"So với những đứa trẻ cùng lứa thì chúng chẳng còn gì để dạy nữa đâu ạ. Hai đứa nó đã rất cố gắng để được gặp ngài đấy, nói đúng hơn thì với một đứa trẻ, chúng chơi đùa như vậy là vẫn chưa đủ đâu."

Đúng là hai đứa nó có hơi thiếu đi sự ngây thơ trẻ con thật. Tuy tôi khỏe thân đấy, nhưng thế này thì cũng có chút vấn đề. Tôi không bắt chúng phải gượng ép ra vẻ trẻ con, nhưng vẫn muốn hai đứa được thoải mái làm những gì mình thích.

"Ban ngày ở sân viện cô nhi lúc nào cũng có người, nên chúng tôi rất hoan nghênh nếu hai đứa tới chơi, nhưng chắc chắn hai đứa nhỏ đó sẽ chọn làm việc khác cho xem."

Nói rồi cô ấy mỉm cười nhẹ nhàng.

"Nào, hai đứa nó đã thức dậy rồi đấy. Tối nay viện cô nhi sẽ tổ chức một buổi tiệc chia tay nho nhỏ, việc chuyển đi thì cứ để từ ngày mai. Hành lý thì cứ để sau này tới lấy, hay là hôm nay ngài dắt hai đứa cùng đến cửa hàng xem sao?"

Mọi chuyện được quyết định như thế.

Trong lúc nữ quan hầu cận đi gọi Lapis và Noel, tôi vừa dâng tiền cúng dường cùng đồ ăn, vừa nghĩ thầm vậy là mọi chuyện coi như tạm êm xuôi một giai đoạn. Dù chính tôi cũng chẳng hiểu "giai đoạn" ở đây nghĩa là gì. Nhưng liệu có nên chuẩn bị sẵn để cửa hàng vẫn vận hành bình thường ngay cả khi một người ngoại tộc như tôi biến mất, hay là nhờ Hội Thương Mại giới thiệu cho một nơi làm việc mới nhỉ? Dù sao đây cũng là cửa hàng không có nguồn cung ứng hàng hóa cố định. --Nói không chừng sau khi trò chơi kết thúc, thế giới này cũng sẽ khép lại không biết chừng.

"Chủ nhân! Buổi sáng tốt lành!"

"Buổi sáng tốt lành, chủ nhân."

Hai đứa định lao đến ôm chồm lấy tôi thì chợt nhận ra Liddell đang đứng bên cạnh nên khựng lại. Đến khi tôi mở rộng vòng tay, hai đứa mới thở phào nhẹ nhõm, lạch bạch chạy lại ôm chật lấy tôi như mọi khi.

"Lapis, Noel, buổi sáng tốt lành. Đây là Liddell. Liddell, đây là Lapis và Noel. Sau này cả ba đứa sẽ sống chung với nhau nên hãy hòa thuận nhé."

"Vâng, nếu chủ nhân đã nói vậy thì Lapis sẽ hòa thuận."

"Em cũng vậy ạ."

"Vâng, master."

Lapis vừa ôm lấy tay tôi, vừa rướn nửa thân trên ra vươn cổ vươn vai như muốn ngửi mùi hương trên người Liddell. Khi Liddell nghiêng đầu ngơ ngác, con bé liền vội vã nấp sau cánh tay tôi rồi lại lén nhìn Liddell tiếp. Mỗi lần Liddell nghiêng đầu là chiếc đuôi của Lapis lại xù lông lên xù xuống. Là động vật sao! Rốt cuộc con bé là động vật đúng không? Đuôi xù thế này không biết có được xoa không nhỉ.

"Chủ nhân, cả ba đứa sống chung có nghĩa là cô bé này cũng ở viện cô nhi sao? Nhìn cô bé có vẻ không giống con người lắm."

Noel cất tiếng hỏi. Ồ, đúng là thú nhân có khác, nhận ra được bằng khí chất sao?

"Ừ, ta vừa đón Lapis và Noel về. Từ ngày mai trở đi, các con hãy chuyển sang tiệm tạp hóa sống nhé."

"Thật ạ?"

"Có thật là được không ạ?"

"Ừ."

Ôi, tóc hai đứa dạo này sờ mượt tay hơn hẳn nhỉ~ Tôi vừa vuốt tóc vừa nghĩ bụng thì mắt Lapis và Noel đã rưng rưng. Hai đứa rúc mặt vào áo khoác của tôi, còn Liddell thì đứng bên cạnh nghiêng đầu nhìn hai đứa.

--Do là Homunculus hay sao mà ngoài lúc được đặt tên con bé có ôm tôi ra, Liddell dường như không có thói quen ôm ấp hay nắm tay ai cả. Mà thôi, cái cảnh một thằng đàn ông ôm một bé gái do chính mình tạo ra nhìn chẳng khác gì kẻ biến thái, nên tôi cũng chẳng buồn bắt bẻ cái ông gọi là Luyện Kim Thuật Sĩ Trắng kia làm gì.

Có vẻ như Liddell sẽ rất vui khi được giao nhiệm vụ hay nhờ vả làm việc gì đó, kiểu như "nhờ con làm cái XX" hay "hãy làm cái XX đi". Hai đứa trẻ thú nhân hình như cũng có động lực hơn khi được ấn định việc cần làm. Reno cũng thế, còn một người không muốn bị ai ràng buộc như tôi thì thấy cái cảm giác đó thật khó mà thấu hiểu được.

Alice = Liddell Lv.1

Rank ー

Master Homura

Chủng tộc Homunculus 『Alice 1/2』

Nghề nghiệp ー

HP 110

MP 156

STR 27

VIT 27

INT 41

MID 41

DEX 98

AGI 27

LUK 10

Kỹ năng (90sp)

Đặc hữu chủng tộc

【Nửa thân Alice】【Chuyên biệt DEX】

Chỉ số của Liddell là như thế này đây. Nhớ lại hồi mình còn cấp 1 thì chỉ số này đúng là bá đạo. Về nghề nghiệp, hình như con bé có thể chọn bất kỳ nghề nào xuất hiện trong danh sách có thể chuyển nghề của tôi. Chắc là Luyện Kim Thuật Sĩ nhỉ, dù sao con bé cũng là Homunculus mà.

【Nửa thân Alice】 có vẻ như giúp con bé có thể dung hợp tạm thời với một bản phân thân khác thuộc cùng loại 『Alice』 hoặc 『Thiếu nữ vĩnh hằng』. "Trường hợp các thể mang giá trị Nhất (1) tập hợp lại", ghi thế này thì có nghĩa là chỉ cần có 『Liddell』 và 『A.L.I.C.E』 là lần nào cũng có thể dung hợp được sao...

【Chuyên biệt DEX】 thì đúng như tên gọi trên mặt chữ. Chắc là nhờ hiệu quả của loại thuốc mà tôi đã uống. Còn 『A.L.I.C.E』 của Peter chắc là sở hữu kỹ năng kiểu như 【Thuộc tính bóng tối】 hay 【Chuyên biệt bóng tối】 gì đó.

Liddell được tính như một phần đính kèm của tôi, nên ngay cả những trang bị thuộc dạng 【Không thể giao dịch】 con bé cũng có thể trang bị được. Chút nữa chuyển nghề xong, trước mắt cứ cài đặt trang bị 'Găng tay tiên' cho con bé đã.

"Vậy nhé Ekaterina, gặp lại cô sau. Cảm ơn cô nhiều."

"Ôi không có gì, tôi lại ngồi chờ tiền cúng dường của ngài đây."

Thứ cô chờ rốt cuộc là tiền cúng dường đấy à.

"Liddell, lại đây con."

Tôi gọi Ridel và cùng quay lại cửa hàng tạp hóa. Dù đã lấy tầng ba của quán rượu làm phòng ở, vậy mà số phòng vẫn không đủ, thật là một cái bẫy chết người. Chuyện này lạ quá.

Định nhường phòng của mình cho Ridel nhưng cô bé lại từ chối. Vì Lapis và Noel đồng ý ở chung phòng nên tạm thời cứ thế đã. Nếu trình độ giả kim của Ridel tăng lên, tôi sẽ không cần phải chất đống hàng tồn kho trong kho nữa, lúc đó tôi định sẽ thu hẹp bớt kho ở tầng ba để làm phòng cho Ridel.

Nếu nhà cửa ổn định thì chuyển đi cũng được, nhưng để cô bé ở nhà một mình thì lòng tôi không nỡ. Mà bảo cả đám đột ngột chuyển đi thì chắc Mistif cũng chẳng vui vẻ gì.

"Chào buổi sáng, chủ nhân. Chào buổi sáng Lapis, Noel."

"Chào buổi sáng."

Tôi nhận lời chào từ nhóm người lớn tuổi không rõ bao nhiêu tuổi đang ở phòng khách phía quán rượu. Hai người họ thật quy củ, tôi cũng muốn học tập một chút, nhưng vào ngày không có việc làm mà bắt tôi dậy sớm thì chịu thôi. Chăn ấm đệm êm mới là chân ái.

"À, chào buổi sáng."

Cal đã thay bộ đồ tuy hơi xuề xòa nhưng sẵn sàng ra ngoài được ngay. Còn Reno-kun thì tôi chỉ thấy mặc đúng một bộ đó, không lẽ cậu ta mặc cả đồ chiến đấu đi ngủ sao? Nếu đó là loại trang phục biến hình từ lớp vỏ ngoài thì sao nhỉ? Lát nữa phải hỏi thử mới được.

"Chào buổi sáng."

"Chào buổi sáng."

"Rất vui được gặp, chào buổi sáng."

Theo sau tôi, Lapis, Noel và Ridel lần lượt chào hỏi.

"Rất vui được gặp."

"Rất vui được gặp, tên cô là gì?"

Reno hỏi Ridel đang đứng bên cạnh.

"Tôi đã trở thành vật sở hữu của Master. Tôi là Ridel."

"Phụt!"

Con bé này đang nói cái quái gì thế hả!!!!

"Ồ, lại có thêm một người nữa sao."

"Có người để phụng sự thật là hạnh phúc nhỉ."

Cal vẫn giữ nụ cười trên môi, còn Reno thì gật đầu đồng tình.

"Hả!? Phản ứng là vậy sao!?"

Lapis dụi đầu vào người tôi, tôi đang tự hỏi chuyện gì thì nhận ra mình vừa xoa đầu Noel lúc nào không hay. Vì tóc cô bé màu trắng nên tôi nhầm với Bạch, chắc là do vô thức muốn tìm cảm giác bình yên nên mới xoa. Tôi dùng tay vuốt lại mái tóc rối của Noel rồi xoa đầu Lapis.

Đang ồn ào thì Galahad xuất hiện trong bộ áo sơ mi thay đồ ngủ, tay gãi bụng, kéo theo đó là tất cả mọi người cùng tập trung tại phòng khách.

"Xin lỗi vì làm phiền buổi sáng, nhưng từ hôm nay Ridel sẽ sống cùng chúng ta. Lapis và Noel cũng sẽ chuyển đến vào ngày mai sau khi hoàn tất thủ tục ở đền thờ."

"Ồ! Lapis, Noel, chào mừng hai em! Ridel nữa, chào mừng nhé! Ta là Galahad."

"Chúc mừng hai em. Ridel, ta là Eagle, còn đây là Camilla. Rất vui được gặp."

"Rất vui được gặp, chúc mừng hai em nhé."

Ba người họ mỉm cười đón nhận, khả năng thích nghi cao thật đấy. Mà việc họ chúc mừng Lapis và Noel, chẳng lẽ hai đứa nhỏ đó thực sự thấy buồn khi phải quay về đền thờ sao? Tôi cứ nghĩ vì tôi hiếm khi ở đây nên đền thờ sẽ có nhiều người quen và bạn bè hơn chứ.

"Tôi đã trở thành vật sở hữu của Master. Tôi là Ridel, rất mong được giúp đỡ."

Nụ cười trên môi ba người họ đông cứng lại.

Ba người họ quay mặt từ Ridel về phía tôi, nghe như có tiếng kẽo kẹt vang lên.

" H o m u n c u l u s ? "

À, ừm.

Tôi nghĩ đó là phản ứng rất bình thường.

Tôi thích cảm giác của ba người họ.

Nhưng nếu người bị tra hỏi không phải là tôi thì tốt biết mấy!!!!!!

Truyện liên quan

Kinh Nghiệm Vàng【Bản Narou】 Đang ra Nhật Bản

Kinh Nghiệm Vàng【Bản Narou】

Web Novel 原純
Cập nhật: 23 phút trước

カドカワBOOKS dạng より thư tịch hóa が quyết định いたしました!. Mọi công việc, mọi sở thích, mọi cuộc sống đều ...

3
“Chuyện đó, không thể được!” ~Đang chơi Sát thủ solo thì được cao thủ top rank mời gọi Đang ra Nhật Bản

“Chuyện đó, không thể được!” ~Đang chơi Sát thủ solo thì được cao thủ top rank mời gọi

Cập nhật: 4 giờ trước

VRMMORPG nổi tiếng "Elysion Fantasy Online". Trong tựa game này, đã lâu rồi tôi mới chơi solo, bỗng có một ...

115
Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần Đang ra Nhật Bản

Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần

Web Novel Karina
Cập nhật: 5 giờ trước

Nếu trên đời có 100 game thần thánh, thì cũng tồn tại 1000 game dở.. Lỗi, lỗi chương trình, vỡ ...

955 1.1k
Nhà Giả Kim Bremen Muốn Tiêu Xài Phung Phí Đang ra Nhật Bản

Nhà Giả Kim Bremen Muốn Tiêu Xài Phung Phí

Cập nhật: 14 giờ trước

Câu chuyện về việc chơi một VRMMO vừa ra mắt phiên bản thứ ba gần đây.. Rán Worldwalker, tộc mèo ...

317 1k
Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo Hoàn thành Nhật Bản

Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo

Web Novel Yu Yu
Cập nhật: 17 giờ trước

Thiết bị game VR【Arcadia】, thiết bị đầu tiên và duy nhất trên thế giới hiện thực hóa thế giới ảo.. ...

813 2.2k
Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt Đang ra Nhật Bản

Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt

Web Novel Mento Sakura
Cập nhật: 1 ngày trước

Kẻ chậm chân trong cuộc đột kích như tôi đã hướng đến chiến trường sau khi nhóm công thành rời ...

112 518