Tôi Đã Cứu Vị Công Tước Đáng Lẽ Phải Chết - Chương 8
Tôi quan sát nét mặt của Severus. Trong suốt buổi trà, anh trông thẫn thờ như một kẻ đang chìm đắm trong muôn vàn trăn trở. Dù lo lắng, tôi vẫn tự cho rằng anh chỉ đang bận tâm suy nghĩ về phiên tòa sắp tới.
Nhưng sau nhiều giờ đồng hồ anh cứ trôi dạt trong trạng thái ấy, tôi không thể tiếp tục ngó lơ được nữa.
“Severus.”
Tôi gọi tên anh khi đặt tách trà xuống. Anh vẫn đăm đăm nhìn vào khoảng không, thậm chí chẳng hề nhận ra tên mình vừa được xướng lên.
“Severus!”
Tôi gọi lại lần nữa, dồn thêm chút uy lực vào giọng nói. Chỉ đến lúc này, tiêu điểm mới trở lại trong đôi mắt đỏ của anh. Ánh nhìn ấy dường như dao động dưới cái nhìn chằm chằm không chớp của tôi.
“Anh đã nói vợ chồng thì phải chia sẻ mọi điều với nhau cơ mà? Sao anh lại cứ âm thầm chịu đựng một mình như thế? Đó là chuyện tôi không thể giúp được sao?”
Nếu đúng là vậy thì tôi chẳng thể làm gì hơn, nhưng tôi vẫn muốn biết điều gì đã khiến anh phải phiền lòng đến thế. Môi Severus khẽ máy động.
“Chuyện về Michaelo.”
“Sao anh lại ngập ngừng khi nói về hắn với tôi? Chuyện này có liên quan đến tôi, đúng không?”
Anh chậm rãi gật đầu. Tôi đối mặt với anh bằng một ánh mắt trấn an. Sự ấp úng của anh đồng nghĩa với việc đây chẳng phải tin lành gì cho tôi. Có lẽ nó liên quan đến cha mẹ tôi.
“Có vẻ như vụ tai nạn thảm khốc giáng xuống gia tộc Edenberg là do ai đó cố tình gây ra.”
“…Michaelo.”
Tôi lập tức nghĩ ngay đến hắn. Đó chính là điều tôi từng nghi vấn. Những sự trùng hợp đáng ngờ ấy cứ luẩn quẩn quấy rối tâm trí tôi. Sẽ chẳng có gì bất ngờ nếu hắn đã cướp đi mọi thứ tôi có chỉ để chiếm đoạt lấy tôi.
“Làm sao anh biết được? Đâu có ai dường như biết về vụ tai nạn đó.”
“Một kẻ từng tham gia vào vụ phóng hỏa ngày hôm đó đã gửi một thư sau khi nghe được câu chuyện của cô. Tất cả những ai liên quan ngày hôm ấy đều đã bị thủ tiêu. Từ gia nhân trong dinh thự cho đến các tư tế, Michaelo đã đẩy tất cả mọi người, trừ bản thân hắn, vào biển lửa. Bản thân hắn cũng chỉ vừa hay sống sót với những vết bỏng toàn thân.”
“Vậy là kẻ đó đã trốn chui trốn lủi suốt thời gian qua?”
Severus khẽ gật đầu trước câu hỏi của tôi. Sau đó anh kể cho tôi nghe về con người này.
Kẻ sống sót duy nhất từ dinh thự đã trải qua nhiều năm ẩn dật để tránh bị Michaelo phát hiện. Trên thực tế, những vết bỏng nghiêm trọng đã khiến khuôn mặt ban đầu của người đó không thể nào nhận dạng nổi. Kẻ ấy sống dưới một cái tên khác tại một ngôi làng nhỏ bên ngoài thủ đô. Điều này đã giúp người đó thoát khỏi tầm mắt của Michaelo.
“Kẻ đó nói rằng giờ đây muốn phơi bày tất cả để được tự do. Sự tàn nhẫn của Michaelo khi không để lại bất kỳ bằng chứng hay nhân chứng nào thật khiến người ta lạnh sống lưng.”
Tôi tự hỏi đã có bao nhiêu người phải chết vì mình. Điều khiến tôi phẫn nộ nhất chính là việc kẻ này đã im lặng suốt bấy lâu nay, để rồi giờ đây lại muốn trút bỏ gánh nặng và tìm kiếm sự tự do.
“…Thật tiện cho hắn ta quá nhỉ.”
Việc biết được sự thật chẳng mang lại chút niềm vui nào. Nếu mọi thứ được phơi bày ngay từ đầu, tôi đã không phải sống như một tù nhân bị giam giữ trong đền thờ.
Quá khứ của tôi một lần nữa trở nên vô nghĩa. Mọi thứ dường như chỉ là một lời dối trá, khiến tôi phải tự hỏi bản thân đã sống vì điều gì.
“Rilke.”
“…Tôi sẽ không tha thứ cho hắn.”
“Cô có thể giữ cảm xúc đó cho đến tận khi xuôi tay nhắm mắt. Cô không việc gì phải vị tha cả.”
“Ít nhất tôi muốn nhìn mặt kẻ đó. Người đó đang ở đâu?”
“Tốt nhất là cô không nên gặp.”
Mặc kệ những lời của Severus, tôi vẫn muốn gặp người sống sót ấy. Tôi cần phải chính tai nghe về ngày hôm đó thì mới có thể tin được.
***
Một người phụ nữ kéo sụp vành mũ bước đến quỳ gối trước mặt tôi. Trái với thời tiết, cô ta mặc một chiếc áo tay dài với phần cổ đính ren kéo cao đến tận cằm, kiên quyết không để lộ dù chỉ một phân thịt da.
“Tên cô là gì? Tôi không thể tin tưởng một kẻ thậm chí còn chẳng chịu tiết lộ danh tính.”
“…Ariche.”
“Cô từng làm việc tại dinh thự Edenberg sao?”
“Không. Tôi thuộc về đền thờ. Có thể nói Michaelo đã tạm thời mua chuộc người cho kế hoạch của hắn.”
“Được rồi, Ariche. Ngẩng mặt lên.”
Cô ta không hề có dấu hiệu sẽ ngẩng chiếc đầu đang cúi gập của mình lên. Phải chăng chính cảm giác tội lỗi đã khiến cô ta thấy khó khăn khi đối mặt với tôi? Thế nhưng thái độ của cô ta dường như lại có phần nhẹ nhõm, điều đó làm tôi thấy chướng mắt. Tôi ghét việc cô ta tìm thấy sự tự do chỉ bằng cách phơi bày những gì mình biết.
“Cô Ariche?”
“Xin hãy thứ lỗi cho sự thất lễ của tôi khi cứ cúi đầu thế này. Điều này là vì tốt cho Nữ công tước thôi.”
“Tại sao đến tận bây giờ cô mới phơi bày tất cả?”
Đó là điều tôi muốn biết. Tại sao một kẻ đã trốn chui trốn lủi khỏi Michaelo lại đột nhiên muốn lên tiếng về sự thật của ngày hôm đó? Cô ta dường như đã sẵn sàng đứng ra làm chứng trước mặt tất cả mọi người nếu tôi yêu cầu.
Nhưng trên đời này chẳng có gì là miễn phí cả. Đó là nguyên tắc tôi đã rút ra được qua vô vàn trải nghiệm. Luôn luôn có sự trao đổi qua lại. Vì vậy, chắc chắn phải có một lý do khiến cô ta im lặng bấy lâu nay và giờ đây lại lên tiếng.
“Tôi nghe nói Đại Tư tế đã bị giam giữ. Khi nhìn thấy kẻ tưởng chừng như không thể lay chuyển ấy sụp đổ… điều đó mang lại cho tôi sự bình yên trong tâm hồn.”
“Vậy nên cô mới bước ra khỏi chỗ trốn chỉ vì điều đó sao?”
Ariche gật đầu trước câu hỏi của tôi. Mới thảm hại làm sao cái gọi là cảm giác tội lỗi ấy. Tôi chẳng buồn che giấu sự khinh bỉ của mình khi chằm chằm nhìn cô ta.
“Hãy kể cho tôi nghe mọi chuyện về ngày hôm đó không bỏ sót chi tiết nào. Nó đã bắt đầu ra sao, những giây phút cuối cùng của cha mẹ tôi như thế nào…”
“…Tôi có một thỉnh cầu, nếu có thể.”
Một thỉnh cầu ư? Cô ta đang ở cái vị thế gì mà đòi đưa ra yêu cầu với tôi chứ? Tôi đã đoán trước là cô ta muốn một điều gì đó, nhưng tôi không ngờ cô ta lại trơ tráo đến mức này. Ngồi trước mặt tôi với tư cách là một kẻ thủ ác mà lại đòi hỏi sự giúp đỡ. Thật vô lý làm sao khi lẽ ra cô ta phải thú nhận mọi chuyện và cầu xin sự tha thứ.
Rõ ràng là cô ta tiếp cận tôi vì muốn đạt được một mục đích nào đó.
“Tại sao tôi phải làm vậy?”
Trước lời đáp trả đanh thép của tôi, Ariche có vẻ bối rối. Với chiếc mũ kéo sụp xuống, khuôn mặt cô ta vẫn bị che khuất ngay cả khi cô ta khẽ ngẩng đầu lên.
“Chẳng lẽ cô không tò mò về câu chuyện sao? Tôi biết đó là lý do cô muốn gặp tôi. Tôi sẽ kể cho cô nghe tất cả những gì tôi đã chứng kiến ngày hôm đó nếu cô chấp thuận một thỉnh cầu nhỏ này của tôi. Tôi biết mình không xứng đáng, nhưng… dù vậy…”
Giọng cô ta ngập ngừng rồi nhỏ dần. Có sự tuyệt vọng trong tiếng nói ấy, nhưng tôi chẳng cảm thấy chút thương hại nào. Chính vì cô ta, kẻ đã che giấu sự thật và trốn chui trốn lủi vì sự an toàn của bản thân, mà cuộc đời tôi đã bị hủy hoại đến mức không thể cứu vãn.
Tôi thậm chí còn chẳng thể chịu tang cha mẹ một cách đàng hoàng, cũng chẳng có lấy những người bạn đồng lứa. Tôi đã sống mà không hề nhận được hay trao đi tình yêu thương. Tôi chưa từng ao ước một cuộc sống nhung lụa. Tôi chỉ thấy tội nghiệp cho bản thân trong quá khứ, người đã không thể tận hưởng những điều bình dị mà một đứa trẻ ở độ tuổi đó đáng lý phải được trải qua.
Tôi được nuôi dưỡng mà chẳng hề hay biết những gì tồn tại ở thế giới bên ngoài, được nhân giống chỉ để sống vì Michaelo. Tôi đã tin tưởng hắn—chính cái kẻ đã giết chết gia đình tôi và đẩy tôi vào tuyệt vọng.
“Tôi không có ý định chấp thuận thỉnh cầu của cô, dù nó có là gì đi chăng nữa. Nếu cô đến đây để mặc mặc cả với tôi thì cô đã nhầm rồi. Tôi dự định sẽ lấy đi những gì mình muốn mà chẳng trao lại bất cứ điều gì.”
“Cô không thương hại tôi một chút nào sao?”
Ariche ngẩng đầu lên và đặt tay lên ngực. Nét mặt uất hận của cô ta khiến tôi phải bật cười. Tôi siết chặt tay vịn ghế, nén đè cơn giận dữ.
“Tại sao tôi phải thương hại cô? Ngược lại, có vẻ như cô mới là kẻ chẳng biết thương hại tôi. Cô không nhìn thấy đứa trẻ đã mất đi tất cả, đứa trẻ có gia đình bị thiêu chết ngay trước mắt mình vì một ai đó sao?”
Ariche vội vã tháo găng tay ra. Chỉ đến lúc này đôi bàn tay cô ta mới hiện ra trước mắt. Tôi có thể nhìn thấy làn da bị co quắp, dính chặt vào nhau vì những vết bỏng. Không dừng lại ở đó, cô ta tháo luôn chiếc mũ xuống, tiết lộ khuôn mặt đã hoàn toàn biến dạng.
Tôi vốn đã biết điều này qua lời Severus, nhưng khi tận mắt chứng kiến, nó còn kinh hoàng hơn những gì tôi từng hình dung.
“Tôi đã sống sót sau ngày hôm đó, nhưng tôi đã phải sống như thế này kể từ dạo ấy. Tôi chỉ đang níu giữ lấy mạng sống, trốn tránh khỏi ánh mắt của người đời. Cô vẫn có thể nói rằng mình không cảm thấy chút thương hại nào sao? Tôi chỉ là người được Michaelo thuê làm việc. Tôi đâu có biết một chuyện tàn nhẫn như vậy sẽ xảy ra! Người ta nói với tôi rằng sẽ không có ai ở trong dinh thự cả…”
“Ariche. Cô thực sự tin rằng không có ai trong dinh thự sao? Nếu cô bị Michaelo lừa dối thì thật đáng tiếc, nhưng vì cô được thuê bằng tiền, chẳng lẽ cô không nhận ra điều gì bất thường sao? Cho dù không có người đi chăng nữa, liệu việc đốt xới nhà cửa và nơi trú ngụ của người khác có phải là suy nghĩ của một kẻ bình thường?”
Không phải là tôi không cảm thấy chút thương hại nào dành cho cô ta. Michaelo chắc chắn đã dụ dỗ cô ta bằng những lời lẽ nào đó, và cô ta hẳn phải có lý do để đi theo hắn.
Nhưng thái độ van xin sự đồng cảm của cô ta đã làm mờ đục sự minh mẫn của tôi. Đó là lý do tại sao những lời lẽ sắc mỏng cứ thế tuôn ra mà không chút kiềm chế.
“Tôi xin lỗi. Tôi thực sự xin lỗi…”
Ariche bật khóc nức nở. Cơn giận của tôi cũng dần dần lắng xuống. Con người trước mặt tôi đây, suy cho cùng, cũng chỉ là một kẻ đã bị đem ra sử dụng.
Truyện liên quan
Bộ Sưu Tập Tội Lỗi Của Vị Linh Mục Ngoan Đạo
Tóm tắt. “Có ý nghĩa gì đây, Sơ Daphne?”.
Tôi Đã Kết Hôn Với Công Tước Điên Rồ, Kẻ Đã Giết Chồng Tôi.
Hỏi. Tôi đã hồi phục ký ức kiếp trước, nhưng đó là ngay trước đêm tân hôn với một Hầu ...
Những Giờ Khuya Của Hầu Tước Trác Táng
Tóm tắt. 『Với điều này, tôi trịnh trọng tuyên bố trước danh nghĩa Chúa về việc thiết lập hôn ước ...
Omega Hoàn Hảo Của Tôi
Tóm tắt. Tôi mệt mỏi vì bị đánh giá chỉ qua vẻ bề ngoài.
Kẻ Rình Rập Của Người Phụ Nữ Ấy
Tóm tắt. Những bức tường được trang trí bằng hoa rực rỡ đủ màu sắc.
Hình Xăm Hoa Trà
Tóm tắt. Nàng công chúa xinh đẹp như tiên nữ, Amber.