Tôi Đã Cứu Vị Công Tước Đáng Lẽ Phải Chết - Chương 8
Một bên gối tôi quỳ trên ghế, vòng ba đẩy lùi về phía sau. Khi khuôn ngực thoát khỏi cảm giác bị ép chặt, một bên má tôi áp vào mảng tường. Tôi liều mạng bám lấy ghế để không bị đổ gập về trước, vật lộn tiếp nhận cự vật của anh vẫn đang liên tục đâm sâu vào mình.
“Aaaaaah!”
Một luồng nước bất ngờ phun trào từ bên dưới. Nơi tư mật đang ngậm chặt cự vật của anh co giật liên hồi. Hông tôi run rẩy rồi tự động chuyển động.
“Hàa. Anh sẽ tiếp tục nhấp, nên đừng nôn nóng.”
“Không phải thế, hức!”
Tôi hét lên khi cảm thấy như có pháo hoa bùng nổ trước mắt. Tôi có thể cảm nhận trọn vẹn từng nhịp anh cắm sâu vào vách trong rồi lại rút ra. Như những kẻ nghiện ngập ân huệ của dục vọng, chúng tôi tiếp tục cuộc quấn quít mê mải bên trong xe ngựa. Tưởng như chẳng ai trong cả hai sẽ dừng lại cho đến khi có người gục ngã vì kiệt sức.
Vấn đề là vì quá hưng phấn, năng lực của tôi đã tự động bộc phát. Điều này đồng nghĩa với việc Severus sẽ không phải là người gục ngã vì kiệt sức.
“Rilke, nếu chưa thỏa mãn thì em cứ nói.”
“Hức! Không phải, không phải thế...!”
Cự vật vốn đang lấp đầy bên trong tôi rút ra ngoài tạo thành một âm thanh ướt át. Ngay sau đó, tôi run bắn lên khi hai bàn tay anh tách rộng hai bờ mông tôi. Lỗ nhỏ vừa siết chặt lấy anh khi nãy giờ đây mở ra và rỉ ra mật dịch tình ái.
“Ưứng.”
Anh cúi đầu, dùng đầu lưỡi không chút khoan nhượng thăm dò lối vào tà mị. Cơ thể tôi quằn quại hổn hển dốc sức hít thở, nhưng đã bị hai tay anh khống chế chặt chẽ.
Khi chiếc lưỡi vốn đang liên tục liếm giáp hạt đậu bỗng nhiên thọc sâu vào cái lỗ đang mở rộng, trí óc tôi hoàn toàn trống rỗng.
“Bơ-bẩn quá, ưứng!”
Tôi muốn bảo anh dừng lại vì nơi đó dơ bẩn, nhưng thốt ra chỉ là những tiếng rên rỉ lẫn nức nở. Cơ thể tôi nảy lên khi anh chôn chặt mặt mình, tham lam khám phá lối vào của tôi. Bụng dưới tôi co thắt từng đợt co giật, hai bên đùi trong run rẩy không ngừng.
Theo mỗi hơi thở của anh, sự kích thích cứ liên tục giáng xuống những nơi không nên chạm tới. Tôi cố với tay về sau để đẩy mặt anh ra, nhưng hành động đó chỉ khiến anh bám chặt lấy tôi hơn.
“Ưứng, hớng, chỗ đó, ah! Aaaaah! Kỳ lạ quá, kỳ quá! Không muốn đâu!”
Tôi lắc đầu quậy phá khi bị áp chặt vào thành xe, nhưng anh lại hít thở sâu hơn nữa. Anh dùng tay tách rộng hai đùi tôi, rồi ấn mạnh lưỡi vào hạt đậu đang ẩn nấp, khiến tôi run rẩy như bị điện giật mà một lần nữa lên đỉnh.
“Hựaaaaah!”
Tôi hét lên như thể sắp ngừng thở và bắn ra những tia nước trong suốt. Lại thêm một lần lên đỉnh nữa.
***
“Nếu cô mệt thì không cần chữa trị cho cháu đâu ạ!”
Lời nói của đứa trẻ kéo tôi trở về với thực tại. Chúng tôi đến làng khi trời đã hờm sáng. Trong suốt thời gian đó, tôi và Severus đã quấn quít trong xe ngựa cho đến khi người ướt đẫm mồ hôi. Thực ra, nếu chỉ là mồ hôi thì đã may. Quần áo tôi nhăn nhúm, tóc tai rũ rượi, trông vô cùng tàn tượt.
Tôi vội vã chỉnh đốn lại bản thân và mở cửa sổ cho thông thoáng, nhưng vẫn không thể giấu nổi khuôn mặt bừng đỏ. Tôi cố gắng bình tĩnh lại nét mặt khi người tài xế thông báo đã đến nơi, nhưng trông tôi vẫn chẳng khá hơn là bao.
“Không sao đâu, cháu đừng lo.”
“Nhưng mà...”
Tôi mỉm cười gượng gạo trước nét mặt lo lắng của đứa trẻ. Vì không thể nói ra sự thật, tôi chỉ bảo rằng do xe ngựa xóc nẩy nên mình không ngủ được.
“Có đau không cháu?”
“Không ạ, kỳ diệu quá...! Cháu không thấy đau chút nào nữa!”
Đứa trẻ ngắm nghía khắp cơ thể mình với nụ cười rạng rỡ. Sau khi nhìn quanh một hồi, nó ngước nhìn tôi bằng ánh mắt tràn ngập lòng biết ơn. Sau đó, nó ôm chặt lấy tôi và cất lời cảm ơn.
“Tiểu thư Rilke, cô không chỉ xinh đẹp mà còn tốt bụng nữa. Cô đã chữa lành cho một người như cháu... và cô cũng chữa lành cho những đứa trẻ khác nữa.”
Tôi ôm lấy đứa trẻ và vuốt ve lưng nó. Đó chỉ là một vết thương nhỏ có thể chữa lành mà không tốn nhiều sức lực. Tuy nhiên, ngay cả vết thương đó cũng đã lở loét vì không được điều trị đàng hoàng. Đứa trẻ không thể rời mắt khỏi cơ thể mình, ngạc nhiên vì không còn vệt sẹo nào sót lại.
“Bất cứ khi nào cháu cần giúp đỡ, hãy liên lạc với Dinh thự Blake nhé.”
“...Thật không ạ?”
“Dĩ nhiên rồi.”
Khuôn mặt đứa trẻ bừng sáng. Nó ngập ngừng xoay xở bàn tay rồi lấy ra một vật từ bên trong lớp áo để đưa cho tôi. Khi xòe tay ra, tôi thấy một viên kẹo nhỏ nằm gọn trong lòng bàn tay.
“Cháu đã giữ lại viên kẹo này để tặng cô khi cô đến đấy, tiểu thư Rilke.”
Tôi cẩn thận nhận lấy viên kẹo được trao một cách ngượng ngùng. Chẳng hiểu sao, khóe mắt tôi lại rưng rưng. Tôi cảm thấy như tình yêu nhân loại tưởng như đã mất của mình đang quay trở lại.
“Rilke.”
Tôi quay đầu lại khi nghe tiếng Severus gọi tên mình. Anh mang theo một chiếc khăn shawl và khoác lên vai tôi.
“Hôm nay trời lạnh đấy.”
“Cảm ơn anh. Em làm việc mải mê nên chẳng nhận ra trời lạnh.”
Có lẽ vì trái tim đang ấm áp nên tôi không cảm thấy cái lạnh giá của thời tiết. Tôi có thể nhìn thấy những đứa trẻ vừa được chữa lành đang cười đùa vui vẻ. Dù thấy mệt mỏi khi đối mặt với quá nhiều người, nhưng việc này lại rất ý nghĩa. Tôi thích được nhìn nhận mà không có sự định kiến, thích tấm lòng biết ơn của họ, và cả nụ cười hồn nhiên của lũ trẻ.
Chính vì vậy, dù có khó khăn, tôi vẫn không thể từ chối mỗi khi có lời yêu cầu gửi đến.
“Trông em có vẻ hạnh phúc.”
Tôi mỉm cười trước lời anh nói rồi tựa mặt vào vai anh.
“Severus, anh có hối hận không?”
“Hối hận chuyện gì?”
“Gặp em đã làm thay đổi rất nhiều thứ.”
Anh vươn tay vây lấy tôi vào lòng, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán tôi. Giọng nói kiên định của anh chứa đựng sự chân thành tuyệt đối.
“Nó đã khiến cuộc sống của anh hạnh phúc hơn. Nếu không có em, có lẽ bây giờ anh vẫn đang sống dưới sự đe dọa tính mạng liên tục.”
“...Thì đúng là Severus lúc nào cũng bị thương mà.”
Trước lời tôi nói, anh bật cười khe khẽ rồi ôm chặt lấy tôi. Nép mình trong vòng tay anh, tôi lặng lẽ ngắm nhìn lũ trẻ đang chơi đùa. Rồi đột nhiên tôi lại muốn hỏi một điều.
“Severus, em có chuyện này muốn hỏi.”
Anh gật đầu nhẹ. Tôi ngập ngừng một lúc rồi mới cất lời hỏi anh.
“Tại sao em lại không có thai dù anh đã xuất vào trong em nhiều như thế?”
Khụ.
Anh ho sặc sụa, chật vật hít thở. Tôi thực sự rất tò mò. Chúng tôi không dùng biện pháp tránh thai, và tôi vẫn ngủ khi mang theo tinh hoa của anh bên trong cơ thể, vậy mà chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Điều đó làm tôi lo lắng.
“Em thắc mắc vì thấy kỳ lạ đấy. Severus, anh đã xuất tinh vào trong em biết bao nhiêu lần rồi. Thế nhưng vẫn chẳng có tin vui gì...”
“Rilke, lẽ nào em muốn có con sao?”
Tôi ngẩng đầu lên khỏi nhìn cái bụng của mình để nhìn anh. Dĩ nhiên là em muốn rồi. Tôi muốn có một đứa con mang nét giống anh. Tôi muốn ngắm nhìn chúng chơi đùa như những đứa trẻ kia và lưu giữ sự trưởng thành của chúng trong ký ức.
Dù đứa trẻ giống tôi hay giống anh, tôi đều sẽ hạnh phúc. Tôi không có cảm giác này ngay từ đầu. Trái tim tôi đã mở rộng khi gặp gỡ và chữa trị cho lũ trẻ.
Tôi thích cách chúng ngượng ngùng vươn đôi tay nhỏ bé về phía tôi và trao đi tình yêu thương không chút định kiến bằng trái tim thuần khiết. Nếu những đứa trẻ thậm chí không do tôi sinh ra còn có thể đáng yêu đến thế này, tôi tự hỏi một đứa trẻ do chính mình đau đớn sinh ra sẽ còn tuyệt vời đến nhường nào.
“Em thực sự muốn có. Severus... anh không muốn sao?”
“Ah... Anh cứ nghĩ em sẽ không muốn. Vì thế nên bấy lâu nay anh vẫn luôn uống trà tránh thai để em không phải lo lắng...”
Vẻ mặt anh lộ rõ sự bối rối. Tôi hoàn toàn không hề biết việc anh lén uống trà tránh thai. Tôi cứ tưởng thật kỳ lạ khi chẳng có chuyện gì xảy ra dù chúng tôi ở bên nhau nhiều như thế, hóa ra lại có lý do cả.
“Ah! Thế thì may quá.”
Tôi vuốt ngực thở phào nhẹ nhõm. Tôi đã luôn lo lắng rằng liệu có phải bản thân mình gặp vấn đề gì hay không.
“Không nói cho em biết là sơ suất của anh. Anh nghĩ đó là điều đương nhiên phải làm, nhưng nếu em đã muốn có con, anh sẽ không uống nó nữa.”
“Em lại cứ tưởng cơ thể mình có vấn đề gì cơ đấy. Em đã rất thắc mắc vì sao mãi không dính bầu, giờ biết không phải vậy thì em yên tâm rồi.”
“Chàng không giận sao?”
“Nàng làm vậy là vì nghĩ đến ta, đúng chứ? Vậy thì đâu có lý do gì để giận. Điều đó có nghĩa là nàng đang đợi ta lên tiếng.”
Tôi áp sát vào người anh, ánh mắt lấp lánh niềm vui. Nếu đã vậy, từ giờ chúng tôi chỉ cần cố gắng hết sức là được. Hôm nay trà vẫn còn tác dụng, nên bắt đầu từ ngày mai mới thực sự là lúc.
Truyện liên quan
Bộ Sưu Tập Tội Lỗi Của Vị Linh Mục Ngoan Đạo
Tóm tắt. “Có ý nghĩa gì đây, Sơ Daphne?”.
Tôi Đã Kết Hôn Với Công Tước Điên Rồ, Kẻ Đã Giết Chồng Tôi.
Hỏi. Tôi đã hồi phục ký ức kiếp trước, nhưng đó là ngay trước đêm tân hôn với một Hầu ...
Những Giờ Khuya Của Hầu Tước Trác Táng
Tóm tắt. 『Với điều này, tôi trịnh trọng tuyên bố trước danh nghĩa Chúa về việc thiết lập hôn ước ...
Omega Hoàn Hảo Của Tôi
Tóm tắt. Tôi mệt mỏi vì bị đánh giá chỉ qua vẻ bề ngoài.
Kẻ Rình Rập Của Người Phụ Nữ Ấy
Tóm tắt. Những bức tường được trang trí bằng hoa rực rỡ đủ màu sắc.
Hình Xăm Hoa Trà
Tóm tắt. Nàng công chúa xinh đẹp như tiên nữ, Amber.