Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy - Chương 163
‧₊˚ ☁️⋅♡𓂃 ࣪ ִֶָ☾.
Bá tước được đưa vào vị trí đứng đầu hội đồng đơn giản chỉ vì ông ta là một kẻ phò trợ Nhà vua. Chính vì lẽ đó, ông chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc tuân theo lời của Adrian và phu nhân Luther.
Thế nhưng, ông ta lại sợ sự hiện diện của Công tước Heinrich hơn bọn họ gấp nhiều lần.
“Tôi-tôi sẽ giải thích cùng họ. Nhưng xin hãy hứa với tôi một điều.”
“Hứa sao?”
Mikhail nhếch môi cười khẩy. Tên này vừa không có dũng khí gánh chịu hậu quả từ việc tuân lệnh bọn họ, lại vừa chẳng đủ can đảm để từ chối rồi chuốc lấy sự ghẻ lạnh.
Thật là một kẻ hèn nhát và thối tha làm sao.
“Xin hãy chắc chắn gửi một lá thư cho phu nhân Luther trước rồi mới sắp xếp cuộc hẹn.”
Dù sự nài nỉ của gã khiến hắn thấy phiền phức, Mikhail vẫn biết mình phải tới trang dinh của Công tước ngay lập tức.
“Ngày mai tôi sẽ gửi thư.”
“Cảm ơn ngài!”
Bá tước Hauffen cúi đầu nhẹ nhõm. Mikhail liếc nhìn gáy cổ đang cúi rạp của ông ta rồi quay lưng rời khỏi lâu đài.
❖ ❖ ❖
Emilia trở về tới trang dinh và rảo mắt quan sát xung quanh.
‘May quá. Có vẻ như ngài ấy vẫn chưa quay về.’
Kartho mau chóng bước ra đón cô. Ánh mắt ông dường như xoáy sâu vào biểu cảm của cô, như thể ông đã biết rõ ngọn ngành sự thật.
Emilia gượng gạo nở một nụ cười.
“Công tước vẫn chưa về sao.”
“May quá đi mất. Ta ra ngoài một lúc nên thấy khá mệt. Chắc ta sẽ về phòng nghỉ ngơi thôi.”
“Nhưng đây chẳng phải là hoa hồng từ trang dinh Loren sao?”
Ánh nhìn của Kartho dừng lại nơi bông hoa hồng trên tay Boestin.
“Đúng vậy, ta đã tặng nó cho tiểu thư Boestin đấy.”
“Chà, đẹp thật đấy nhỉ? Trông ông như cũng muốn có một bông vậy, thế nên ta sẽ tặng ông một bông hoa nhé.”
Boestin ngắt một bông hồng rồi cài nó ra sau tai Kartho.
“Hợp với ông lắm đó! Chắc vì đây là hồng nhà Loren nên nó mới khiến ông trông đầy sức sống đến vậy.”
Với bông hoa cài trên mái tóc dài màu nâu, Kartho trông lại càng thêm phần quyến rũ. Bông hoa được giữ chặt một chỗ nhờ gọng kính của ông.
“Giờ thì ông trông giống như một quý ông trung niên kiêu hãnh rồi đấy. Vì đây là quà của ta, mau đi cắm nó vào bình đi nào.”
“Tôi không sao đâu, thật đấy.”
“Ông đang từ chối quà của ta đấy ư? Mau đem cắm vào bình đi, không là bông hồng quý giá sẽ héo mất bây giờ!”
Boestin nhẹ nhàng đẩy lưng Kartho, khiến ông không còn cách nào khác ngoài việc rời khỏi đại sảnh.
“Tiểu thư hãy về phòng nghỉ ngơi đi. Ngài ấy có thể sẽ về sớm thôi.”
“…Cảm ơn ông.”
Boestin nở nụ cười rạng rỡ trước khi bước lên tầng ba. Emilia cũng tiến về phía tầng hai.
Cô cần thời gian để xắp xếp lại những suy nghĩ ngổn ngang trước khi ngài ấy trở về.
“Dell, ta cần chút thời gian ở một mình để suy nghĩ. Em có thể lui ra một chút được không? Khi nào cần gì, ta sẽ gọi em.”
Del chuẩn bị xong váy ngủ và áo khoác rồi lui ra ngoài.
Emilia tắm rửa và thay đồ. Mấy cánh hoa hồng mà Boestin tặng cho Dell đang dập dềnh trên mặt nước trong bồn tắm.
Mùi hương quen thuộc thả lỏng cơ thể đang cứng đờ của cô, như thể trút bỏ đi toàn bộ căng thẳng mà cô đã chịu đựng.
‘Bây giờ mình nên làm gì đây?’
Emilia vẫn chẳng thể quyết định nổi bản thân nên đối mặt với ngài ấy bằng nét mặt như thế nào.
Những lời ngài ấy từng nói với cô cứ liên tục dội về, vò xé tâm trí cô.
Chắc chắn ngài ấy đã tiếp cận cô dù biết rõ mọi chuyện ngay từ đầu. Liệu khi ấy ngài ấy có hạnh phúc không?
Sốt cả cuộc đời, Emilia vẫn luôn tin rằng những niềm tin của mình là đúng đắn.
Nhưng giờ đây, khi mọi thứ vỡ vụn, cô cảm thấy như ngay cả sự tồn tại của chính mình cũng bị phủ nhận.
‘Giá mà hồi đó mình chết dưới tay ngài ấy thì tốt biết mấy.’
Dù có ra sao, đáng lẽ cô nên chết dưới tay ngài ấy. Nếu như vậy, cô đã chẳng phải chịu đựng nhiều đau đớn đến nhường này.
Emilia cuối cùng cũng sụp đổ, để mặc cho những giọt nước mắt cô cố nén bấy lâu rơi xuống.
Cha mẹ cô đã gây ra cho ngài ấy một vết thương chẳng thể nào xóa nhòa. Giờ thì cô đã hoàn toàn hiểu được lý do tại sao Dahlia lại tìm cách giết cô và bộc lộ sát khí nồng nặc đến vậy.
Cô nhận ra, nếu bản thân ở trong hoàn cảnh của họ, cô cũng chẳng thể hành xử khác đi.
Dũng khí để đối mặt với ngài ấy, ngọn lửa giận dữ mà cô dùng làm tựa điểm để tiếp tục sống—tất cả tan biến chỉ trong một khoảnh khắc.
Tựa như cát bụi bị xô lệch bởi một trận sóng trào, sự hận thù cô dành cho ngài ấy biến mất hút, như thể nó chưa từng tồn tại.
Những gì còn sót lại chẳng có gì ngoài sự tội lỗi.
Sự cố chấp của cha cô về việc bắt cô phải mang thai con của ngài ấy có lẽ là để đảm bảo ngài ấy sẽ không thể ruồng bỏ cô.
Ông chưa từng một lần nghĩ rằng lựa chọn này sẽ trở thành địa ngục đối với cô.
Nếu Emilia sinh con cho ngài ấy, cô sẽ sống sót, đúng như lời cha cô đã nói.
Nhưng cô sẽ phải ở lại bên cạnh ngài ấy, sống trong sự dằn dằn tội lỗi suốt phần đời còn lại.
Cô sẽ phải chịu đựng ánh nhìn lạnh lẽo cùng sự phẫn nộ hướng về phía mình, và có lẽ cô sẽ trải qua cả cuộc đời như thế.
Nhưng liệu điều đó có làm cho sự hận thù của ngài ấy biến mất không? Liệu mọi chuyện đã xảy ra có thể tan thành mây khói?
Không, không đời nào. Mỗi lần nhìn cô, ngài ấy sẽ lại nhớ về ngày hôm đó.
Cũng giống như việc Emilia sẽ nhớ về cái ngày sự phản bội diễn ra mỗi khi cô nhìn ngài ấy.
Có một đứa trẻ chẳng thể làm cho sự hận thù biến mất. Thay vào đó, sự hận thù và phẫn nộ ấy sẽ gặm nhấm và hủy hoại ngài ấy, bởi nó chẳng bao giờ được giải tỏa.
Ngài ấy sẽ phải tiếp tục sống, chẳng thể xuống tay giết cô dù cô đang ở ngay trước mắt.
Có lẽ ngài ấy muốn cô phải sống trong đau đớn như thế.
Chính vì vậy ngài ấy mới chẳng ngần ngại để cô mang thai đứa con của mình.
Ngài ấy chắc hẳn đã nghĩ rằng có một đứa trẻ là cách duy nhất để giữ không cho cô chạy trốn.
May mắn thay, cô vẫn luôn uống thuốc tránh thai. Mối duyên nợ tồi tệ này giữa cô và ngài ấy phải chấm dứt ở thế hệ của họ.
Đó mới là điều đúng đắn phải làm.
Emilia lau khô giọt nước mắt.
Khóc lóc chẳng thể thay đổi được điều gì. Thay vì lãng phí thời gian thế này, cô phải suy nghĩ xem mình nên làm gì tiếp theo.
Bây giờ khi đã biết rõ mọi chuyện, liệu cô có nên cầu xin sự tha thứ từ ngài ấy không?
Dĩ nhiên, làm vậy cũng chẳng thể mang cha mẹ hay những người thân yêu đã khuất của anh trở về.
Truyện liên quan
Quái Thú Của Dinh Thự Albard
Tóm tắt. Trong ngục tối ngầm dưới dinh thự Albard, có một con quái vật.
Pháp Sư Ngây Thơ Và Những Đêm Mê Hoặc
Tóm tắt. Vào một đêm nọ, khi đang một mình xoa dịu cơ thể đầy kích động, một giọng nói ...
Đích Đến Của Gió Tây
Tóm tắt. Bea Westwind, trong hành trình tìm cách hồi sinh người sư phụ đã khuất, đã dám lao vào ...
Cuộc Hôn Nhân Vội Vã Của Violet Zerotta
Tóm tắt. “Violet, con hãy kết hôn đi. Nhất định phải trong tháng này.”.
Chuyện Gì Đã Xảy Ra Với Vị Bạo Chúa Sau Khi Vị Hoàng Hậu Mang Thai Bỏ Đi
Tóm tắt. Nàng đã tự dâng mình cho kẻ thù để cứu lấy đất nước.
Xiềng Xích Của Người Em Trai Giả
Tóm tắt. [Cảnh báo: Cưỡng ép / Nhạy cảm].