Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy - Chương 184
‧₊˚ ☁️⋅♡𓂃 ࣪ ִֶָ☾.
Mikhail bật cười khẩy.
"Trò đùa thế là đủ rồi đấy."
"Phu nhân có mang theo một chiếc dao găm. Chính là chiếc dao găm mà Công tước đại nhân từng bảo không cần phải thu hồi."
"Vậy ra ngươi muốn ta tin rằng nàng ta đã chống lại các hiệp sĩ của Công tước rồi tẩu thoát chỉ với chiếc dao găm đó sao?"
"...Làm sao chúng thần có thể làm tổn thương Phu nhân được chứ? Nàng ấy phản ứng quá dữ dội, thậm chí còn tự làm hại bản thân."
"Mưa tầm tã thế này, nàng ta chẳng thể đi xa được đâu."
"Xin ngài tha tội! Chúng thần không thể chiến đấu với nàng ấy. Chúng thần được lệnh phải bảo vệ Phu nhân, nên không thể làm tổn hại đến nàng."
Các hiệp sĩ cúi gập đầu. Nhìn vào người họ, rõ ràng là họ đã chịu nhiều vết chém.
'Nàng ấy đã hạ quyết tâm rồi sao?'
Nàng chưa từng tàn nhẫn như vậy khi ông ta bảo nàng từ bỏ gia tộc, nhưng xem ra việc rời bỏ ông ta lại quá đỗi dễ dàng đối với nàng.
"Kartho, chắc hẳn ngươi đã chuẩn bị tâm lý gánh chịu hậu quả cho những chuyện xảy ra ngày hôm nay."
"...Mọi người đều sẽ chấp nhận hình phạt."
"Boestin có biết chuyện này không?"
"Có, cô ấy đã tận mắt chứng kiến."
"Sao mà không biết cho được? Lâu đài đã náo loạn đến thế cơ mà."
Dahlia cất giọng mỉa mai. Cô ta đứng dựa vào lan can, khoác một chiếc khăn quàng và nở n smile rộng.
"Không phải tốt quá sao? Mưa trút nước thế này, cô ta có bỏ mạng ở đâu đó cũng chẳng có gì lạ. Giờ thì Huynh trưởng không cần phải tự tay vấy máu nữa rồi."
"Dahlia."
"Đó là con đường cô ta tự chọn. Cô ta đã bỏ rơi huynh và chọn gia tộc của mình, chẳng phải sao?"
Cô ta tỏ vẻ khó hiểu, bước xuống cầu thang rồi nắm lấy tay Mikhail.
"Huynh làm sao thế này? Rốt cuộc... Người đàn bà đó đã nói gì với Huynh trưởng? Đối với chúng ta, cô ta chỉ là con gái của kẻ thù. Giờ huynh đang hối hận đấy à?"
"...Hối hận?"
Anh chưa từng hối hận. Ngay từ giây phút đầu tiên, cuộc gặp gỡ của họ đã là một sai lầm, vậy thì hối hận còn có ích gì?
"Nếu không hối hận thì là huynh đang thấy tội lỗi sao? Vì huynh biết cô ta mang dòng máu nhà Loren nhưng lại chẳng hay biết gì ư? Tỉnh táo lại đi! Cô ta vẫn lớn lên trong nhung lụa đấy thôi? Cô ta đã chẫm đạp lên tai họa của người khác để sống hạnh phúc mà lớn lên đấy!"
Dahlia rít lên, hơi thở cô ta trở nên dồn dập và nghẹn ngào.
"Dahlia, lo cho bản thân em trước đi."
"Thân thể em, tự em biết! Huynh trưởng, tỉnh táo lại đi. Đừng quên chúng ta đã phải chạy trôn vì điều gì suốt thời gian qua."
Bàn tay cô ta siết chặt lấy tay áo anh hơn.
"Em muốn cô ta phải chết. Em ước cô ta biến mất khỏi mắt em để Huynh trưởng không còn bận tâm đến điều gì khác nữa."
Đôi mắt đỏ rực của cô ta lóe lên sự nguy hiểm.
"Nếu huynh còn nghĩ đến cô ta, mỗi ngày em sẽ đều nguyền rủa cô ta. Cho đến khi gia tộc Loren bị tuyệt diệt, cho đến khi bất kỳ ai mang dòng máu của Konrad không còn sống trên đời."
Tia máu nổi phồng trong mắt cô ta, cơ thể run rẩy cùng nét mặt dữ tợn khiến không khí trở nên ngột ngạt đến khó thở.
Cô ta sẽ còn đi xa đến mức nào mới chịu thỏa mãn đây?
Không, đứa trẻ này sẽ chẳng bao giờ biết thế nào là thỏa mãn.
Ngay từ đầu, cô ta đã chưa từng học được cách hài lòng.
Mikhail gạt tay Dahlia ra.
"Gọi Boestin đến đây."
"Vâng, vâng!"
Người phụ việc đứng quan sát nãy giờ vội vã chạy lên tầng ba.
"Buông em ra! Em nói sai sao? Nếu gia tộc Loren không tham gia vào cuộc phản loạn, nếu Konrad không lên làm vua, họ đâu thể có được quyền lực và tài sản như bây giờ, đúng không? Điều đó thật bất công, và nó phải bị tước bỏ!"
Dahlia không chịu dừng lại. Oán hận và hận thù ghim sâu trong lòng cô ta là tuyệt đối.
Đó chính là nền tảng để họ sống sót qua từng ngày, nên điều đó cũng là lẽ tự nhiên.
Chẳng phải Mikhail cũng không khác gì sao.
Kartho, người đứng quan sát họ nãy giờ, thốt lên một cách cẩn trọng.
"...Phu nhân nói rằng nàng ấy sẽ từ bỏ gia tộc. Nàng ấy cũng nói không còn lý do gì để ở lại đây vì nàng không còn là người của gia tộc Loren nữa."
Từ bỏ gia tộc sao?
Nàng còn chưa biết tin Công tước đã chết, vậy mà việc nghe nàng nói đến chuyện từ bỏ gia tộc đã khiến anh bất ngờ.
Sự tồn tại của cha nàng đã phai nhạt trong tâm trí nàng rồi sao?
Anh nhớ lại ánh mắt trống rỗng của nàng khi nghe tin mẹ mình qua đời. Công tước Loren dường như chưa bao giờ thực sự thuộc về thế giới của nàng.
Nàng đã bị bỏ rơi, và vào thời điểm nàng biết được toàn bộ sự thật, có lẽ nàng đã buông tay khỏi gia tộc Loren rồi.
"Điện hạ, ngài không còn lý do gì để dằn dặt bản thân nữa, và Phu nhân cũng chẳng có lý do gì để cảm thấy tội lỗi, nên nàng ấy mới nói sẽ ra đi."
"...Ai đã quyết định điều đó?"
Đúng lúc này, Boestin bước xuống cầu thang. Sắc mặt cô ấy không mấy tốt đẹp, có vẻ cô ấy đã nhanh chóng nắm bắt được tình hình.
"Đưa Dahlia lên tầng trên đi. Không phải cô nói nó cần được nghỉ ngơi sao?"
"...Dahlia, đi thôi."
"Em không muốn!"
"Ở lại đây cũng chẳng thay đổi được gì đâu. Tiếp tục kích động ngài ấy chẳng tốt cho tiểu thư đâu."
Boestin cố gắng trấn an Dahlia. Dahlia trừng mắt nhìn Mikhail, nước mắt rưng rưng.
"Huynh đã thay đổi rồi, Huynh trưởng. Em không cần một người chẳng màng đến gia đình mình."
Dahlia hất tay Boestin ra rồi đi lên cầu thang.
"Kartho."
Trước giọng nói lạnh băng của Mikhail, mọi người đều căng thẳng. Không khí xung quanh anh trĩu nặng nguy hiểm.
Hình như nếu chọc tức tâm trạng tồi tệ của anh lúc này, hậu quả sẽ rất khôn lường.
"Tại sao ngươi không ngăn nàng ta lại?"
"Thần nghĩ nếu cố ngăn lại, Phu nhân sẽ lập tức rạch cổ tay mình. Tiểu thư Boestin đã nói vậy. Để nàng ấy rời đi khi còn sống vẫn tốt hơn là để lại một cái xác."
Cô ấy nói đúng. Nếu là Emilia, nàng sẽ không ngần ngại mà tự sát ngay lập tức.
Truyện liên quan
Quái Thú Của Dinh Thự Albard
Tóm tắt. Trong ngục tối ngầm dưới dinh thự Albard, có một con quái vật.
Pháp Sư Ngây Thơ Và Những Đêm Mê Hoặc
Tóm tắt. Vào một đêm nọ, khi đang một mình xoa dịu cơ thể đầy kích động, một giọng nói ...
Đích Đến Của Gió Tây
Tóm tắt. Bea Westwind, trong hành trình tìm cách hồi sinh người sư phụ đã khuất, đã dám lao vào ...
Cuộc Hôn Nhân Vội Vã Của Violet Zerotta
Tóm tắt. “Violet, con hãy kết hôn đi. Nhất định phải trong tháng này.”.
Chuyện Gì Đã Xảy Ra Với Vị Bạo Chúa Sau Khi Vị Hoàng Hậu Mang Thai Bỏ Đi
Tóm tắt. Nàng đã tự dâng mình cho kẻ thù để cứu lấy đất nước.
Xiềng Xích Của Người Em Trai Giả
Tóm tắt. [Cảnh báo: Cưỡng ép / Nhạy cảm].