Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy - Chương 178
‧₊˚ ☁️⋅♡𓂃 ࣪ ִֶָ☾.
“…Con người sẽ chẳng bao giờ làm như vậy.”
“Ta sẽ quay về sớm, nên hãy ở đây chờ.”
“Thế thì tại sao chứ!”
“Phu nhân, xin hãy bình tĩnh. Công tước hẳn là có lý do riêng.”
Byne bước đến chắn trước mặt nàng. Emilia ngước nhìn hắn, hai nắm đấm siết chặt.
Nàng cố đẩy hắn ra, nhưng thân hình đồ sộ kia chẳng hề lay chuyển.
Dù có cố gắng đến đâu, nàng cũng chẳng thể vượt qua Byne để lao về phía Mikhail.
Sát khí lóe lên trong mắt nàng. Cảm giác như ranh giới nàng tự vạch ra cho bản thân đã vỡ vụn.
Ah.
Chẳng có điều gì nàng có thể thay đổi. Nàng vốn đã biết rõ điều đó từ lâu, vậy mà vẫn ôm giữ hy vọng hão huyền.
Một cơn đau đột ngột nhói lên, nàng ôm lấy bụng bằng cả hai tay, co quắp người lại.
“Ư, ah…”
“Phu nhân, người không sao chứ?”
Byne vội vã tiến lại kiểm tra. Hắn định gọi bác sĩ, nhưng nàng lắc đầu.
“Tôi không sao, đừng gọi bác sĩ. Hah…”
Nàng từ từ đứng dậy, ngơ ngác nhìn về phía cánh cửa phòng làm việc.
“Ngài Byne, mẹ tôi thật sự… đã mất rồi sao?”
“…Đúng vậy.”
“Bà… trông như thế nào vào những giây phút cuối cùng?”
“Tôi xin lỗi. Tôi nghĩ tốt nhất là phu nhân nên về phòng nghỉ ngơi lúc này.”
“Ai có thể nghỉ ngơi sau khi nghe tin đó chứ? Nếu có ai làm được, tôi thực sự muốn biết cách đấy.”
Emilia nở một nụ cười chua chát. Cơn thịnh nộ không thể đè nén thêm tràn về như sóng trào.
Cùng lúc đó, cảm giác tội lỗi nàng từng dành cho hắn như dần tan biến.
“Tôi tin Công tước làm vậy vì lo lắng cho người.”
“…Ngài Byne, một người thực sự quan tâm đến ai đó sẽ không hành động như thế.”
Họ sẽ ở bên cạnh, chứ không phải ngăn cản mọi điều bạn làm.
Emilia không kháng cự khi được hộ tống từ phòng làm việc trở về phòng mình. Nàng không thể.
Ở nơi này chỉ còn một thứ duy nhất giúp nàng hít thở và thoát khỏi đống hỗn loạn kinh hoàng này.
Ngay khi cánh cửa khép lại phía sau, nàng gục đầu trút ra một hơi thở sâu.
Khi ngẩng đầu lên lần nữa, ánh mắt nàng lạnh như băng giá. Đồng tử giãn ra, và trong khoảng khoảnh khắc, một tia sáng lóe lên trong mắt nàng.
❖ ❖ ❖
Mikhail không dừng bước dù trời đang mưa tầm tã.
Kartho, người đang cầm ô che cho hắn, cẩn trọng quan sát.
“Ngài thực sự định đi một mình sao?”
Mikhail không trả lời. Hắn cầm lấy chiếc ô Kartho đưa rồi bước lên xe ngựa.
Chính hắn cũng chẳng hiểu tại sao mình lại ngăn nàng đi.
Nhưng nhìn biểu cảm vỡ vụn của nàng như thể bầu trời sụp đổ, hắn cảm thấy nếu nhìn thấy tình trạng của mẹ mình, nàng sẽ thực sự đánh mất bản thân.
Chính hắn cũng không thể chứng kiến cha mẹ mình qua đời. Nhưng nỗi đau đó, hắn hiểu quá rõ.
Emilia có thể sẽ phát điên, giống như Dahlia. Dù không tự nhận ra, nàng có thể làm những việc trong giấc ngủ mà chính nàng chưa từng ngờ tới. Sẽ có những ngày nàng đánh mất chính mình và trở thành một ai đó hoàn toàn khác.
Chỉ nghĩ đến điều đó thôi cũng khiến hắn bực bội. Hắn không mong nàng hạnh phúc, nhưng hắn cũng không muốn nhìn nàng tuyệt vọng. Hắn muốn đập tan nàng, nhưng ý nghĩ thấy nàng thực sự vỡ vụn lại là điều không thể chịu đựng.
Mikhail dự định sẽ giữ nàng lại trong dinh thự vào lúc này, dù có phải nghe những lời oán trách từ nàng. Hiện tại, chấp nhận sự thật là điều quan trọng nhất.
Sau đó, nếu hắn nói cho nàng biết những gì Công tước Loren đã làm với vợ mình, nàng sẽ sớm có thể từ bỏ gia đình mà nàng đã bấu víu bấy lâu.
Nhưng để làm được điều đó, hắn phải đi một mình và đánh giá tình hình.
Cỗ xe di chuyển chậm rãi qua cơn mưa nặng hạt. Tiếng mưa đập vào thành xe vang lớn hơn thường lệ nhờ những cơn gió mạnh hôm nay.
Một bóng đen phủ qua gương mặt hắn.
Trận mưa trút nước không hồi kết ngoài cửa sổ như phản chiếu những giọt nước mắt của nàng.
Lồng ngực hắn thắt lại, nhịp thở trở nên dồn dập. Hắn kéo cà vạt, nới lỏng nó ra.
“Hah.”
Hắn không thể quên được ánh mắt ấy của nàng.
Góc nhìn đó khiến hắn cảm thấy như đang đối mặt với ánh mắt tràn ngập khinh bỉ mà hắn từng nhận được từ nàng ngày xưa.
❖ ❖ ❖
Adrian nhấp một ngụm whiskey, khẽ ngân nga một giai điệu.
“Tình hình thế nào rồi?”
“Đã xử lý xong. Sẽ không ai khác biết đâu.”
Senne nói thẳng, cơ thể hắn dính đầy máu hòa lẫn nước mưa.
“Chắc là do mưa. Mùi máu nồng nặc quá.”
“Nó sẽ sớm bị rửa trôi thôi.”
“Trời đất đang giúp ta như thế này, sao mẹ ta không thể ngồi yên cơ chứ?”
Adrian uống ừng ực hết ly whiskey. Vị rượu sắc lẹm trôi xuống cổ họng, để lại hương hoa nồng nàn cùng vị cay nồng đọng lại.
“Ta tò mò không biết cô ta sẽ có vẻ mặt thế nào.”
Hắn tò mò. Một khi cô ta phát hiện ra người đàn ông bên cạnh mình chính là kẻ đã thực hiện những hành vi dã man đó để kéo cô ta xuống địa ngục, ngay cả bông hoa cao quý ấy rồi cũng sẽ héo hòn.
“Mẹ hẳn là đang quan sát chặt chẽ đúng không? Đáng lẽ ta nên giữ Bá tước Chevron về phe mình. Một khi ta loại bỏ vài kẻ, còn ai sẽ ở lại quanh ta chứ?”
Adrian không thích cách làm việc của mẹ mình.
“Dù sao thì, ta nghe nói phe đối lập hoàng gia đang hành động. Họ vẫn chưa tìm ra kẻ cầm đầu, nên… ta chỉ việc làm những gì có thể.”
Nếu bắt và tra tấn từng nghi phạm một, cuối cùng điều gì đó cũng sẽ manh me bước ra ánh sáng.
Giờ nghĩ lại, Leah dạo này im ắng lạ thường. Không nên như thế mới phải.
Cô ta đã bị mẹ hắn ngó lơ và thất bại trong việc ra mắt giới thượng lưu, lẽ ra giờ này phải sụp đổ rồi chứ.
Truyện liên quan
Quái Thú Của Dinh Thự Albard
Tóm tắt. Trong ngục tối ngầm dưới dinh thự Albard, có một con quái vật.
Pháp Sư Ngây Thơ Và Những Đêm Mê Hoặc
Tóm tắt. Vào một đêm nọ, khi đang một mình xoa dịu cơ thể đầy kích động, một giọng nói ...
Đích Đến Của Gió Tây
Tóm tắt. Bea Westwind, trong hành trình tìm cách hồi sinh người sư phụ đã khuất, đã dám lao vào ...
Cuộc Hôn Nhân Vội Vã Của Violet Zerotta
Tóm tắt. “Violet, con hãy kết hôn đi. Nhất định phải trong tháng này.”.
Chuyện Gì Đã Xảy Ra Với Vị Bạo Chúa Sau Khi Vị Hoàng Hậu Mang Thai Bỏ Đi
Tóm tắt. Nàng đã tự dâng mình cho kẻ thù để cứu lấy đất nước.
Xiềng Xích Của Người Em Trai Giả
Tóm tắt. [Cảnh báo: Cưỡng ép / Nhạy cảm].