Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười - Chương 59: Bragadeleu
[previous_page]
[next_page]
「T-Tại sao lại là tôi?」
「Bởi vì ngươi là kẻ đã cất tiếng gọi ta đầu tiên. Ta đang nói về việc dựng căn nhà đầu tiên ấy.」
Zawal đã tình nguyện tham gia buổi biểu diễn và hướng dẫn.
Nhờ vậy mà mọi chuyện diễn ra khá suôn sẻ.
「Sau đó, ngươi cũng là kẻ tiên phong trong những việc khác đúng không? Việc xây dựng thị trấn, rồi cả sự cố pushinee dạo trước nữa. Không chỉ vậy, ta nghe nói ngươi còn đang tập hợp một nhóm để đi săn cơ mà?」
「Tôi chỉ làm những việc đó để chúng tôi có thể sống tốt hơn thôi. Tôi chỉ đang cố gắng cải thiện cuộc sống theo như lệnh của Đại nhân……」
「Điều đó có thể đúng, nhưng ngươi đang rất nổi bật. Ta đặt nhiều kỳ vọng nên muốn ngươi làm Thị trưởng.」
Ta nhìn thẳng vào hắn.
「Thế nào?」
Zawal trầm ngâm một lát rồi ngập ngừng gật đầu.
…..Tôi hiểu rồi, xin phép để tôi đảm nhận vậy.
Dù có vẻ hơi do dự nhưng hắn vẫn gật đầu dứt khoát.
Ta nghĩ rằng hắn sẽ làm được việc này.
************************************
Vào buổi chiều, ta dẫn theo Lilia và quay trở lại Ribek.
Khi chúng ta rời đi, hầu hết dân làng đã tụ tập ở cổng trước.
Zawal đứng ở vị trí dẫn đầu của tất cả bọn họ.
Một màn tiễn đưa thật lớn desu no
Lilia thì thầm vào tai ta.
Ta gật đầu và nói với Zawal.
Giai đoạn đầu tiên đã hoàn thành, ta sẽ quay về Ribek, nếu có chuyện gì xảy ra hãy liên lạc với ta. Cứ nói với ta hoặc một trong số các nô lệ của ta, chúng ta sẽ giải quyết được mọi vấn đề. Cả khi em liên lạc với Maya cũng được nữa.
Thưa Lãnh chúa, chúng tôi có một thỉnh cầu.
Lại nữa ư?
Ta hỏi với một nụ cười khổ.
Lẽ ra ta không thể quên bất kỳ thứ cần thiết nào chứ. Chắc chắn đây lại là thứ bọn họ tự ý muốn thôi.
Chà, nếu nó hợp lý thì ta sẽ không từ chối đâu.
Đó là gì? Nói ta nghe xem.
Xin ngài….hãy đặt tên cho thị trấn này.
……….Ồ.
Giờ cậu nhắc ta mới nhớ… ta vẫn chưa làm việc đó.
Chúng ta chưa bao giờ quyết định cái tên cho thị trấn cả.
Ấy chết…xin lỗi vì ta quên mất. Một cái tên nhỉ?
Ta thầm nghĩ… cái tên nào thì sẽ hay đây?
Nếu ngài thích, chúng tôi đã nghĩ sẵn một cái tên rồi ạ.
Zawal nói và ta bỗng có một linh cảm chẳng lành.
Ta nhớ lại Madway và đám người đó… những cái tên mà bọn họ đặt cho thị trấn của mình.
Không phải là Akito đấy chứ?
Thị trấn đầu tiên của ta được đặt tên là Akito. Madway và những người khác đã ép buộc nó bất chấp sự kháng cự của ta.
Ta hiểu rằng cảm giác có một nơi mang tên mình không phải là điều tồi tệ, nhưng trên thực tế thì nó hơi ngượng ngùng.
Nó khiến ta cảm thấy hơi khó khăn khi phải thốt lên tên thị trấn… mỗi khi chủ đề đó được nhắc tới là sống lưng ta lại thấy gai người.
Các nô lệ của ta rồi cũng sẽ có những thị trấn mang tên họ, nhưng ta thấy chỉ cần một nơi duy nhất mang tên mình là đủ rồi.
Không, không phải thế đâu ạ.
Ta hiểu rồi, đó là gì nào?
Bragadeleu
Bragadeleu ư?
Ta lẩm bẩm lại để cảm nhận ngữ điệu của nó.
Nó hơi dài một chút, nhưng vẫn nằm trong giới hạn có thể chấp nhận được.
Nhưng trên hết là nó không hề gây xấu hổ.
Nó có âm điệu tương tự, giống như Ribek và Pelmi. Ta nghĩ có lẽ nó khá ổn đấy.
「Đó là điều mà mọi người đã đồng ý sao?」
「Vâng!」
Zawal gật đầu và những người dân cũng gật đầu theo.
Fumu, nếu vậy thì.
「Vậy chúng ta cứ quyết định thế đi. Cảm hứng bắt nguồn từ đâu vậy?」
「Ôi, đó là sự bày tỏ lòng biết ơn của chúng tôi dành cho ngài, thưa Lãnh chúa. Sự tình là thế này.」
「Hả?」
Ta ngẩn người nhìn hắn với vẻ chết lặng.
Ngay sau đó, tất cả người dân đồng loạt cất tiếng hò reo với những nụ cười rạng rỡ trên môi.
—Chúng tôi vô cùng biết ơn Bragadeleu—!
Ta đứng ngây người ra đó.
Điều này có lẽ còn đáng xấu hổ hơn cả việc sở hữu một cái tên nghèo nàn.
****************************
Khi chúng tôi quay trở lại Ribek…
Lilia đột nhiên bùng nổ trong sự phấn khích tột độ.
「Ta đã dựng lên một thị trấn desuno!」
「Hửm? Gì thế tự nhiên lại thế?」
「Ta đã dựng lên một thị trấn desuno! Chỉ trong một nơi hoang phế mà ta đã tạo nên một thị trấn trong khoảng 10 ngày!」
「Ồ…nơi đó à.」
Không hiểu sao ta chẳng thể nào thốt lên cái tên 「Bragadeleu」 nổi sau khi biết ý nghĩa thực sự của nó…thật quá đỗi hổ thẹn.
「Chúng ta đã làm tất cả cùng một lúc đấy! Chúng ta đã làm suối nước nóng, nhà cửa, tường thành, quần áo, thức ăn…tất cả mọi thứ luôn!」
「Đúng vậy, chúng ta đã làm thế. Chà, cũng nhờ có kinh nghiệm từ những thị trấn trước đây nữa.」
「Họ đều nở nụ cười rạng rỡ desuno!」
「Đã nở nụ cười á?」
「Vâng desuno! Tất cả bọn họ đều biết ơn Onii-chan, Lilia có thể ngẩng cao đầu tự hào rồi desuno~」
「Ta hiểu rồi.」
Vậy thì tốt quá.
Ta nhìn sang Lilia.
Ta vốn không tương tác với họ quá nhiều, nhưng Lilia thì có.
Ta thừa hiểu cô bé đã nỗ lực vất vả nhường nào.
「Lilia」
「Vâng desuno?」
「Em đã làm rất tốt.」
Ta lên tiếng để bày tỏ sự trân trọng của mình.
Đó chỉ là vài từ ngữ đơn giản nhưng Lilia lại lập tức bấu víu lấy chúng.
「Thật á desuno? Có thật không desuno? Lilia…đã làm tốt sao?」
「Ừ, đúng vậy, em đã làm rất xuất sắc.」
Ta lại cất lời khen ngợi cô bé lần nữa.
Đó chỉ là lời khen thôi, chẳng tổn hại đến ai cả.
Trên thực tế, ta còn muốn ca ngợi những nô lệ của mình nhiều hơn thế, yêu thương họ nhiều hơn, và khiến họ hạnh phúc hơn nữa.
Dù sao thì đó cũng là phong cách của ta mà.
「Em…đã làm được…desuno.」
Cô bé thì thầm với chính mình trong lúc làm động tác hô vang quyết tâm nho nhỏ.
Nếu điều đó khiến em vui đến thế thì…..
「Lilia, em có muốn đến một nơi tuyệt vời không?」
「Một nơi tuyệt vời desuno?」
Liệu có tốt hơn nơi chúng ta sắp đến không nhỉ? Lilia thầm nghĩ và bắt đầu trở nên phấn khích.
************************************
Ta dẫn Lilia cùng đi vào khu rừng.
Đó là ốc đảo sa mạc thủ công của chúng tôi.
「Waaaaaaaaaa!」
Tôi cứ nghĩ con bé sẽ thích nó, nhưng hình như nó còn vui hơn cả những gì tôi tưởng tượng.
「Đây là nơi nào desuno?」
Na ná như một khu rừng do Risha và tôi cùng tạo ra...
「Cậu tự tay làm ra nó desuno?」
「Cây cối, cỏ dại, bụi rậm và cả suối nước nữa. Khi kết hợp tất cả lại với nhau, cậu sẽ có được thứ này.」
「Cả động vật nữa desuno?」
「Cái đó thì khác. Chúng tự tụ tập lại sau khi khu rừng hoàn thành và bắt đầu sinh sống ở đây.」
「Waaaaaaaaaaa」
Lilia trông có vẻ còn vui mừng hơn nữa.
Con bé chạy khắp nơi đuổi theo lũ thú rừng.
Risha vẫn tiếp tục trồng cây ở đây, khiến nơi này càng trông giống một khu rừng hơn... tâm trạng của cô ấy có vẻ khá cao hứng.
Quả nhiên, những Nô Lệ Vĩnh Cửu rất thích những thứ thế này.
Hơn nữa... chúng rất hợp với khung cảnh kiểu này.
Bên trong một khu rừng trù phú, khoác chiếc váy xanh, mái tóc vàng và đôi tai nhọn.
Nó thực sự rất hợp với họ.
Tôi bước sâu hơn vào bên trong khu rừng.
Bên cạnh hồ nước là một căn lều nhỏ, nó dùng cho những lúc chúng tôi làm việc ở đây.
Tôi bước vào căn lều và lau dọn lớp bụi bám xung quanh. Lilia lẽo đẽo đi theo sau tôi.
「Đây là gì desuno?」
「Đây là một căn lều để nghỉ qua đêm. Tối nay chúng ta sẽ ở lại đây.」
「Như vậy có ổn không desuno?」
「Thỉnh thoảng chúng ta cũng cần phải có một kỳ nghỉ nhỏ chứ.」
*******************************
Vào ban đêm, bên cạnh hồ nước.
Tôi đã thắp lên một đống lửa trại và thẫn thờ nhìn vào những ngọn lửa.
Tôi ném thêm củi vào và dùng một thanh gậy để khều những khúc gỗ.
Tôi đăm đăm nhìn ngọn lửa đangập lờ lay động.
Và cứ thế, tôi thả lỏng tận hưởng sự thảnh thơi.
Lilia đang ngồi ngay bên cạnh tôi.
Một số lượng lớn động vật đã tụ tập xung quanh con bé.
Những loài như sóc và hươu nai.
Cả gấu, lợn rừng cùng những loài thú dữ khác nữa.
Chúng tiến lại gần hết lớp này đến lớp khác và quấn quýt bên Lilia.
Cũng giống như lần với Risha trước kia vậy.
「Cậu thích động vật à?」
「Vâng desuno」
「Cả những con như thế kia nữa sao?」
Tôi chỉ tay về phía con gấu đang nằm xoài ra trên mặt đất.
「Vâng, trông nó ngây thơ và đáng yêu quá chừng desuno.」
「Ngây thơ cơ á?」
Tôi không tài nào hiểu nổi, nhưng sao cũng được.
Lilia thích là đủ rồi.
「Em không hề biết lại có một nơi tuyệt vời thế này đấy.」
「Ồ phải rồi, tôi chưa từng nói với cậu mà....」
「Nhưng mà, nhưng mà, em có thể làm cho nó còn tuyệt vời hơn nữa desuno. Để Lilia làm một ngọn đồi bên cạnh hồ nước rồi tạo ra một thác nước nhé desuno.」
「Hừm, vậy cậu có muốn thử làm không nào?」
「Như vậy được thật chứ desuno?」
「Ừ, chỉ cần cẩn thận đừng làm hỏng những thứ mà Risha đã tạo ra là được.」
[previous_page]
「Bây giờ em làm luôn được chứ ạ desuno?」
Lilia cất giọng hỏi khi đang hớn hở lao về phía tôi với tâm trạng phấn khích tột độ.
「Thế cũng được thôi nhưng……em đã cặm cụi chế tạo đồ suốt mười ngày liền rồi đấy…… chẳng lẽ không nên nghỉ ngơi một chút sao?」
「Em hoàn toàn khỏe ru desuno! Em đi đây!」
Lilia vừa đáp lời vừa tung tẩy chạy vụt đi cùng chiếc thẻ nô lệ của mình.
Bọn thú nhỏ tinh nghịch cũng lật đật đuổi theo sau bóng lưng cô bé.
「Hà nội……miễn là con bé vui là được.」
Tôi lặng ngắm Lilia đang tận hưởng trọn vẹn từng khoảnh khắc tuyệt vời của cuộc đời, tự nhủ cảnh tượng ấy đẹp đẽ chẳng khác nào một bức tranh họa phẩm.
[next_page]
Truyện liên quan
Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo
Thiết bị game VR【Arcadia】, thiết bị đầu tiên và duy nhất trên thế giới hiện thực hóa thế giới ảo.. ...
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...
Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy
Tóm tắt. Nàng đã muốn tìm đến cái chết.
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ
Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...
Chuyện Gì Đã Xảy Ra Với Vị Bạo Chúa Sau Khi Vị Hoàng Hậu Mang Thai Bỏ Đi
Tóm tắt. Nàng đã tự dâng mình cho kẻ thù để cứu lấy đất nước.
Mồi Săn (Lee Seohan)
Tóm tắt. “Thật khủng khiếp. Người chồng này và cuộc hôn nhân này.”.