Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười - Chương 57: Towns Springing Up
[previous_page]
[next_page]
「Thị trấn nào chứ? Hay là lập ra thị trấn mới thì tốt hơn?」
「Lập thị trấn mới là tốt nhất. Thân thể và tâm hồn họ đều đã tả tơi. Một thị trấn mới sẽ đem lại hiệu quả tuyệt vời cho họ.」
「Ta hiểu rồi.」
Ta gật đầu.
Ta nhớ lại những thông tin mà Yuria đã đưa, sắp xếp lại rồi bắt đầu ban hành mệnh lệnh.
「Trước mắt, hãy để họ sống cách xa thị trấn một khoảng ngắn ở chỗ cũ. Một khi đã quyết định được địa điểm của thị trấn mới, ta sẽ đến chuẩn bị nền tảng.」
「Đã rõ. Tôi sẽ chuyển họ đến thị trấn tị nạn.」
Yuria gật đầu và viết gì đó lên tờ giấy của cô ấy.
Gần đây, chúng ta ngày càng tiếp nhận nhiều người hơn và đưa họ đến cùng một nơi. Nơi đó dần được gọi là thị trấn tị nạn.
Thực ra có điều khác đang làm ta bận tâm.
Khoảng thời gian bên những người dân Pelmi và những người này.
Biết đâu những người tị nạn sẽ trở nên gần gũi với cư dân của Ribek.
Thông thường thị trấn đã phá sản vì chuyện này rồi.
Ta kiểm tra DORECA và ma lực của mình, tạm thời ta có thể ngăn điều đó trở thành hiện thực.
「Tiếp theo là người dân Pelmi. Dù có trở về thị trấn của họ, họ vẫn muốn đi theo Chủ nhân, đại diện của họ đã nói vậy.」
「Đi theo ta? Ý cô là gia nhập dưới quyền ta giống như Bisk và những người khác ư?」
「Quả thực là vậy.」
「Ta hiểu rồi. Vậy thì hãy dạy cho họ các quy tắc. Thông báo cho họ cách thức làm việc của ta, và kiểm tra xem họ có còn muốn gia nhập nữa không. Nếu có, hãy tiếp nhận họ.」
「Đã rõ.」
Yuria lại viết thêm vài chữ.
Yuria sắp xếp thông tin, báo cáo lại cho ta và nhận những mệnh lệnh của ta.
Đó là khuôn mẫu quen thuộc giữa chúng ta.
Với việc này, tình hình Maxim đã được giải quyết và công tác dọn dẹp sau chiến tranh của chúng ta đang tiến triển tốt đẹp.
Nhưng sự việc này đã làm dân số của chúng ta tăng lên ít nhất 1.000 người, thế nên chúng ta sẽ phải lập ra một thị trấn khác.
Quy mô đang ngày càng lớn hơn.
「Chủ nhân, đây ạ.」
Yuria nói và đưa cho ta một tờ giấy.
「Cái này là gì?」
「Một tấm bản đồ.」
「Hả.」
Đây là tấm bản đồ đầu tiên ta nhìn thấy kể từ khi đến thế giới này.
Ta nhìn vào nó.
「Có bản đồ thì tốt thật, nhưng phần này là gì thế?」
「Đó là lãnh địa của Chủ nhân.」
「Ồ...」
Cô ấy nói và ta lại nhìn kỹ một lần nữa.
Có những ngọn núi và các đặc điểm địa chất khác nhau trên bản đồ, và phần lớn nó được tô cùng một màu để đánh dấu lãnh thổ của ta.
Nếu đây là lãnh địa của ta thì nó khá lớn đấy……nhưng những gì được bao gồm ở đây là gì? Tỷ lệ xích là bao nhiêu?
Ta ngẫm nghĩ một lát rồi hỏi.
「Ribek ở đâu?」
「Ở đây.」
Cô ấy bước lại gần và chỉ tay.
「Kích thước là bao nhiêu?」
「……khoảng lớn thế này.」
Cô ấy cầm bút và vẽ ranh giới của Ribek.
Cô ấy vẽ hình dáng của Ribek ở cực nam.
Ta đã có thể ước tính được kích thước lãnh địa của mình dựa vào ranh giới của Ribek.
Tính theo kích thước thì nó rộng bằng khoảng một phần tư khu vực thủ đô Tokyo.
Dân số chỉ khoảng sáu nghìn người nên nơi đó hầu như vẫn là vùng hoang vu... nhưng tính theo diện tích thì lại khá rộng lớn.
Nó thực sự rộng lớn ngoài sức tưởng tượng của ta.
***************************************
Mặt trời đã lên cao và trời cũng vừa độ ngọ.
Nô lệ thứ tư của ta, Lilia, cùng nhóm người tị nạn đang di chuyển.
Chúng ta đã chọn một khoảng đất trống trên bản đồ và đang tiến về vị trí lập trấn mới của họ.
Tại đó, chúng ta sẽ bắt đầu công cuộc xây dựng.
「Mở Menu.」
Ta đặt một vòng tròn.
「Lilia, hãy thu thập nguyên liệu đi.」
「Vâng ạ desuno!」
Cô nô lệ đáng yêu của ta đặt những nguyên liệu đã chuẩn bị sẵn vào vòng tròn.
Chỉ trong khoảnh khắc, Đài phun nước Ilia xuất hiện.
Phần quan trọng nhất khi dựng một thị trấn, một bảo vật có khả năng ngăn chặn sự xâm nhập của quái vật.
Sau khi cảm nhận được 「cảm giác an tâm」 mà nó mang lại, mọi người liền hò reo vang dội.
「Đó là Đài phun nước Ilia kìa!」
「Cảm giác này... đúng là hàng thật rồi!」
「Lại có thể tạo ra nó một cách dễ dàng thế chứ.......」
Hàng trăm con người mà chúng ta dẫn theo bắt đầu náo động cả lên.
Đây vốn dĩ là một màn biểu diễn dành cho họ.
Những người đi cùng ta hầu như chẳng biết gì về ta, và ta cũng chẳng rõ về họ. Họ là những kẻ vốn không hề hay biết gì về năng lực của ta.
Để xoa dịu tâm can họ và giúp mọi thứ diễn ra suôn sẻ hơn, ta quyết định thực hiện một màn thị uy thật hoành tráng để tạo ấn tượng sâu sắc.
Có vẻ như nó đã phát huy tác dụng, thế là ta bắt đầu bước tiếp theo trong kế hoạch của mình.
「Lilia, hãy đặt một vòng tròn ma thuật ở đằng kia đi.」
「Vâng ạ desuno!」
Lilia tuân theo những thỏa thuận từ trước, di chuyển ra xa mười mét và đặt xuống một vòng tròn ma thuật.
Những mũi tên trên vòng tròn đều chỉ về cùng một hướng.
Chúng hướng về chiếc xe chở đầy nguyên liệu.
Đó chính là những nguyên liệu mà chúng ta đã mang theo bên mình.
「Hỡi mọi người, hãy nhặt những nguyên liệu mà mũi tên đang chỉ tới rồi đặt chúng vào trong vòng tròn nhé.」
Họ lại bắt đầu xôn xao bàn tán.
Họ tỏ ra hoang mang và đứng im tại chỗ, sự bất định về những gì sắp xảy ra khiến họ chẳng dám bước đi bước đầu tiên.
「C-cứ thử xem sao nào.」
Một thanh niên từ trong đám đông lên tiếng.
Cậu ta cắt tóc ngắn, ăn mặc gọn gàng và trông hệt như một chàng trai trẻ tuổi đầy tươi tắn và mến khách.
「Cứ thử đi. Cậu chỉ cần đặt những thứ đang phát sáng đó vào trong vòng tròn là được.」
「Tôi hiểu rồi.」
Chàng trai gật đầu rồi tiến thẳng về phía đống nguyên liệu.
Cậu ta làm theo đúng chỉ dẫn của ta và đặt nguyên liệu vào trong vòng tròn.
Cậu ta tự mình làm việc đó và đi lại mấy vòng liền.
Thỉnh thoảng, tất cả bọn họ lại liếc nhìn về phía Đài phun nước Ilia như thể đang kiểm tra xem nó còn ở đó hay không.
Thuở ban đầu, cư dân của thị trấn Akito còn chẳng phân biệt nổi phương hướng. Thế nhưng giờ đây, họ đã trở nên vô cùng thành thạo trong việc chế tạo và làm việc cũng cực kỳ hiệu quả.
Giờ ngẫm lại mới thấy, mọi chuyện cứ mang lại cảm giác giống như trong một trò chơi vậy. Ta nên cẩn thận để không đối xử với tất cả những thứ này như một trò chơi mới được.
——Ôooooohhhhhhh!
Tiếng hò reo đã kéo ta trở về từ cõi mộng mị.
Ta ngước nhìn lên và thấy chàng trai trẻ kia đã hoàn thành xong một ngôi nhà bằng gỗ.
Những người xung quanh thì ngạc nhiên, nhưng bản thân chàng trai ấy còn bàng hoàng hơn gấp bội.
Đó vừa là một màn trình diễn, đồng thời cũng là một bài hướng dẫn.
Mọi chuyện đã thành công tốt đẹp. Ta quay sang nhìn chàng trai trẻ và cất lời,
「Được rồi, đây chính là ngôi nhà của cậu.」
「Nh-nhà của tôi sao?」
「Chẳng phải cậu vừa mới tạo ra nó sao? Thế nên đây là của cậu mà.」
「Nhà của tôi…….」
Người đàn ông xúc động nhìn ngôi nhà mới của mình.
「Đây là căn nhà đầu tiên trong đời tôi sở hữu…..」
「Vị trí thế nào? Nếu cậu thích chỗ khác thì cứ nói với tôi. Vẫn chưa có ngôi nhà nào mọc lên cả nên cậu có thể chọn bất cứ đâu.」
「Ngay sát Suối nguồn Ilia cũng được ư!?」
「Ừ. Lilia.」
「Vâng ạ desuno!」
Lilia nhấc bổng ngôi nhà lên và di chuyển nó đến ngay cạnh dòng suối.
Nó được sắp xếp sao cho hễ mở cửa chính ra là sẽ nhìn thấy ngay dòng suối.
「Thế này ổn chứ desu no?」
「Đ-được chứ」
Cô đặt ngôi nhà xuống nơi anh ta muốn.
Mọi người thở dài rồi xôn xao bàn tán.
Vị trí đó dường như mang một ý nghĩa đặc biệt nào đó.
Điều này thật thuận tiện… theo nghĩa của một màn biểu thị.
Người đàn ông bước vào ngôi nhà của mình và thốt lên một tiếng 「Uhyaa!」 đầy hạnh phúc.
Phản ứng đó cũng thật thuận tiện biết bao.
Mọi người có vẻ đang ghen tị khi tôi cất tiếng gọi.
「Đây là sức mạnh của ta. Ta có thể biến thị trấn của các người thành thế này!」
Xì xào bàn tán, thì thầm to nhỏ.
「Ta sẽ dùng sức mạnh này để giúp đỡ các người. Vì vậy tất cả hãy bắt đầu xây dựng thị trấn của mình đi!」
Tôi hét lên và tất cả bắt đầu hò reo.
***************************************
Lilia và tôi chia nhau công việc làm nhà, quần áo, giường chiếu và đồ đạc.
Chúng tôi lần lượt tạo ra các vòng tròn ma thuật cơ bản rồi để những người dân tự hoàn thiện chúng.
Nhìn ra mảnh đất từ tận rìa của Suối nguồn Ilia, chúng tôi dõi theo họ.
Sau khi chứng kiến màn biểu thị, tất cả mọi người đều vô cùng hào hứng muốn bắt tay vào việc.
Chúng tôi đặt thêm các vòng tròn ma thuật ở chỗ này chỗ nọ, và chẳng mấy chốc những ngôi nhà bắt đầu lần lượt mọc lên.
「Xem cái này thú vị phết đấy desu no.」
「Đây là lần đầu tiên em thấy một thị trấn được tạo ra thế này phải không, Lilia?」
「Vâng desu no. Các chị lớn của em đã từng thấy cảnh này chưa ạ?」
「Risha và Mira thì rồi… nhưng Yuria thì chưa.」
「Em hiểu rồi desuno.」
Một người phụ nữ chạy hớt hải đến.
「Thưa Akito-sama, nhà của hàng xóm sát nhau quá rồi ạ.」
「Lilia」
「Vâng ạ desuno!」
Lilia rời đi cùng người phụ nữ đó.
Tôi nhìn thấy ngôi nhà được nhấc bổng lên và di chuyển ở đằng xa.
Một lúc sau, Lilia quay lại và đứng cạnh tôi.
Tiếp theo, với thời gian chuẩn xác đến hoàn hảo, một người đàn ông xuất hiện.
「Thưa lãnh chúa, chúng ta phải tính sao về chuyện lương thực?」
「Việc đó mất thời gian lắm, nên ta đã lo liệu trước rồi. Lilia」
「Vâng ạ desuno!」
Lilia dẫn người đàn ông đó đi rồi chạy vụt đi.
Cô lấy con pushinee từ trong kho ra và đưa cho người đàn ông nọ.
Rồi cô quay trở lại.
Tiếp theo đó, một đứa trẻ mặc bộ quần áo rộng th thùng thình xuất hiện.
[previous_page]
「Oji-chan, mấy bộ đồ này rộng quá ạ.」
「Lilia.」
「Ok desuno! Để em thu nhỏ lại cho desuno nhé.」
Lilia cùng đứa trẻ bước đi.
Dù tất cả cứ tất bật xoay vần, nét mặt em vẫn ngập tràn hân hoan.
Đó là niềm vui của người đang say sưa làm việc.
Dẫu bận rộn là thế, trong lúc ngắm nhìn thị trấn ngày một phát triển, tôi vẫn phó mặc phần lớn công việc cho Lilia.
Thị trấn cứ thế lớn dần lên với một tốc độ đến khó tin.
[next_page]
Truyện liên quan
Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo
Thiết bị game VR【Arcadia】, thiết bị đầu tiên và duy nhất trên thế giới hiện thực hóa thế giới ảo.. ...
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...
Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy
Tóm tắt. Nàng đã muốn tìm đến cái chết.
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ
Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...
Chuyện Gì Đã Xảy Ra Với Vị Bạo Chúa Sau Khi Vị Hoàng Hậu Mang Thai Bỏ Đi
Tóm tắt. Nàng đã tự dâng mình cho kẻ thù để cứu lấy đất nước.
Mồi Săn (Lee Seohan)
Tóm tắt. “Thật khủng khiếp. Người chồng này và cuộc hôn nhân này.”.