Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười - Chương 38: Venting Anger
[previous_page]
[next_page]
**********************
Tôi vẽ nên ma trận cho máy chế tạo thức ăn rồi bước về phía vùng hoang dã nơi có các nguyên liệu.
Tôi cần năm mươi đơn vị một loại nguyên liệu gọi là Madorika... thế nên tôi đã ra ngoài để tìm kiếm nó.
Tạm thời tôi đã giao phó mọi việc trong thị trấn cho đám nô lệ của mình.
Giờ đây, với việc những tên nô lệ trung thành tuyệt đối có thể sử dụng Thẻ Nô Lệ (Thường), tôi hoàn toàn có thể yên tâm để chúng tự lo liệu mọi thứ trong một thời gian.
Tôi bước đi và bước đi, được dẫn đường bởi mũi tên chỉ hướng. Sau chừng nửa ngày đi bộ, cuối cùng tôi cũng đặt chân đến một ngọn núi đá.
Khi tiến sâu hơn, tôi nhìn thấy một hang động nằm ở sườn núi.
Mũi tên đang hướng thẳng vào bên trong cái hang đó.
「Sẽ thật tuyệt làm sao nếu ta mang theo một ngọn đuốc hay thứ gì đó tương tự...」
Dù có thể tốn chút thời gian... nhưng tôi vẫn lấy chiếc DORECA của mình ra để tạo ra một ngọn đuốc.
Sau đó, tôi cầm nó theo và bước vào trong hang động.
Chẳng mấy chốc, tôi đã đi đến một ngõ cụt.
「Đường đi chỉ đến đây thôi sao? Không thể nào... mũi tên vẫn hướng sâu vào trong tiếp... chẳng lẽ mình phải đào bới lên ư?」
Tôi rút thanh Nô Lệ Vĩnh Cửu Kai ra và giáng mạnh vào bức tường.
Đất đá vụn vỡ lả tả, những viên sỏi lăn lóc rồi rơi lộp độp xuống từ vách tường.
Các mũi tên ma trận hướng thẳng vào những khối đá, vì thế tôi liền nhặt chúng lên.
Nếu phải miêu tả về nó... thì nó trông giống như một tinh thể chứa một viên ngọc lấp lánh đầy màu sắc ở bên trong.
Đây chính là thứ mà mũi tên đang chỉ đến, và nó đang phát sáng để báo hiệu rằng đây là một nguyên liệu.
「Chẳng lẽ ta thực sự phải đi khai thác mỏ sao?」
Tôi lầm bầm và thầm nghĩ rằng việc này có phần nằm ngoài dự tính của mình.
Tôi cứ đinh ninh rằng mình sẽ phải chiến đấu với một con quái vật mạnh mẽ nào đó cơ.
Giống như một con rồng, một con toroi, hay một con raba... hoặc một thứ gì đó mà tôi chưa từng gặp bao giờ như ác quỷ hay thiên sứ. Nếu không may mắn, tôi đã nghĩ rằng mình sẽ phải đối phó với thứ gì đó liên quan đến Tà Thần.
Đó là mô típ quen thuộc từ trước đến nay. Đánh bại quái vật mạnh, nhận vật phẩm... đôi khi phải hạ gục chúng rất nhiều lần vì tỷ lệ rớt đồ quá thấp.
Tôi đã đến đây với sự chuẩn bị cho những tình huống như vậy... nhưng thực sự tôi không hề ngờ rằng mình lại phải đi làm thợ mỏ.
Let's continue... Dù sao thì ta vẫn phải làm thôi…….
Việc này nằm ngoài dự kiến nhưng tôi vẫn sẽ làm vậy.
Tôi lại một lần nữa siết chặt thanh kiếm nô lệ trong tay và vung mạnh vào vách tường.
*Keng* *Rầm*
*Keng* *Rầm*
Tôi tiếp tục tấn công bức tường đất bằng thanh kiếm của mình.
「Đúng là... phiền phức thật đấy.」
Cảm giác bực bội bắt đầu dâng lên trong tôi. Dùng kiếm để khai thác quả thực là một cách vô cùng kém hiệu quả.
「Mở Menu…….cái cuốc…cái cuốc….đây rồi」
Tôi đang để lãng phí thời gian ban ngày nhưng tôi nghĩ tiếp tục với những công cụ phù hợp vẫn tốt hơn.
Nhưng khi tôi tạo ra ma trận cho nó, có rất nhiều mũi tên xuất hiện bay ra ngoài.
Khoảng hai mươi mũi tên bật ra... đó là số lượng lớn nhất mà tôi từng thấy.
Sau khi kiểm tra menu, tôi xác nhận rằng nó đòi hỏi khoảng hai mươi nguyên liệu.
Tôi hoàn toàn có thể thu thập đủ nếu đi lang thang khắp toàn bộ khu vực này.
「Nhưng làm vậy thì rắc rối quá mức rồi..... Chắc là ta cứ dùng kiếm để đào luôn cho rồi.」
Thay vì đi thu thập từng chút nguyên liệu nhỏ nhặt cho nó, tôi quyết định rằng cứ tiếp tục dùng kiếm sẽ nhanh hơn nhiều.
Tôi tiếp tục vung kiếm.
*Keng* *Rầm*
*Keng* *Rầm*
Nếu còn một chút an ủi nào, thì đó là việc tìm kiếm nguyên liệu này khá dễ dàng.
Tính trung bình, cứ khoảng ba phút là tôi lại tìm thấy một mảnh madorika.
*Keng* *Rầm*
*Keng* *Rầm*
「Số 15…………………………………………..Số 16………………………………………………………Số 17…—-Ưaaaaa!」
Tôi rút lại toàn bộ lời trước, tìm kiếm chẳng dễ dàng gì đâu!
Tôi cứ đào mãi đào mãi nhưng thỉnh thoảng nó mới lộ diện một cách tình cờ.
Vừa dùng kiếm đào, sự bực bội trong tôi lại càng dồn ứ lại.
Tôi liếc nhanh về phía vòng tròn ma thuật để nhớ lại cái cuốc mà mình từng làm trước đó… hay là làm một cái nhỉ?
「………..Hừm, cứ tiếp tục đã nào.」
Tôi quyết định cứ làm tiếp như cũ.
Tạm thời tôi cứ đào tiếp đã. Nếu mà ra ngoài tìm nguyên liệu làm cuốc, rồi lại chẳng dễ gì tìm thấy… chắc tôi còn bực bội hơn nữa.
Tôi quyết định cứ cặm cụi đào chay vậy. Tôi đã hạ quyết tâm rồi.
Cặm cụi đào, cặm cụi đào…
「AAAAAAKKKKKKK!」
Thỉnh thoảng tôi lại phát điên lên rồi truyền ma lực vào kiếm để tung ra một đòn toàn lực nhưng…
「Cục madorika… vỡ rồi…」
Nguyên liệu đã bị nghiền nát, thế là tôi đành phải tiếp tục cặm cụi đào.
*Leng keng* *Vụn vỡ*
*Leng keng* *Vụn vỡ*
「49………….50!!!!!」
Biểu tượng mặt cười xẹt qua trong đầu tôi.
Từ đầu đến cuối công cuộc khai thác này ngốn mất năm tiếng của tôi… cuối cùng thì cũng đến đích rồi.
Tôi mà quay về mà phát hiện mình đếm thiếu thì chắc tức đến phát điên mất, thế nên tôi quyết định đếm lại từ đầu.
「Đúng rồi, đúng 50 cục.」
Sau khi thở phào một hơi thật sâu, tôi thu hết đám madorika vào túi rồi rời khỏi hang động.
Trời đã tối mịt rồi.
Tôi nương theo mũi tên chỉ đường và bắt đầu đi bộ về thị trấn.
Khi vừa xuống núi thì tôi chạm trán một con rồng.
Đó chính là con rồng mà tôi từng săn để làm tiền giấy.
Con rồng đang ngủ ở một khoảng cách khá xa và vẫn chưa phát hiện ra tôi.
「…………..」
Tôi thả đống madorika xuống đất.
Cẩn thận đảm bảo rằng chúng không bị lăn đi đâu mất.
Sau đó, tôi siết chặt thanh kiếm nô lệ bất tận kai của mình rồi tiến về phía con rồng.
Nó thức giấc khi tôi đến gần. Nó nhìn tôi rồi gầm lên thấu tận trời xanh.
「NHẬN LẤY TOÀN BỘ CƠN GIẬN CỦA TA NÀY!」
Tôi dồn ma lực vào thanh kiếm —khoảng chừng 100.000— rồi nhảy thẳng về phía con rồng. Tôi vung kiếm bổ xuống và tiện tay chém nó thành hai nửa.
「Phù… nhẹ cả người.」
Sau khi trút bỏ được cơn giận sôi sục trong lòng, tôi nhặt đống madorika lên rồi quay trở về Ribek.
Tôi đã đặt sẵn những nguyên liệu khác vào trong vòng tròn rồi, thế nên chỉ cần bỏ madorika vào nữa là… hoàn thành.
[previous_page]
[next_page]
Truyện liên quan
Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo
Thiết bị game VR【Arcadia】, thiết bị đầu tiên và duy nhất trên thế giới hiện thực hóa thế giới ảo.. ...
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...
Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy
Tóm tắt. Nàng đã muốn tìm đến cái chết.
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ
Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...
Chuyện Gì Đã Xảy Ra Với Vị Bạo Chúa Sau Khi Vị Hoàng Hậu Mang Thai Bỏ Đi
Tóm tắt. Nàng đã tự dâng mình cho kẻ thù để cứu lấy đất nước.
Mồi Săn (Lee Seohan)
Tóm tắt. “Thật khủng khiếp. Người chồng này và cuộc hôn nhân này.”.