Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười - Chương 146: Part 1: Offering All
[previous_page]
[next_page]
「Đừng có mà kiêu ngạo, Akihitoooo! Đây! Chính! Là! SỰ! HẬN! THÙ! CỦA! TA!」
Một cơn gió nồng nặc mùi hôi thối thổi sượt qua mạn sườn ta.
Ta lập tức né tránh, cú đá bọc trong hào quang ác ý của Seiya suýt soát sướt qua mặt ta.
「Cái đất nước khốn kiếp này! Những thị trấn này! Ta sẽ không biến mất cho đến khi mọi thứ bị phá hủy hoàn toàn!」
「Ngươi hận ta đến thế cơ à!」
「TẤT NHIÊN RỒI! Giá như ngươi không ở đây!」
「Chính ngươi tự chuốc lấy đấy chứ!! Tự kiểm điểm lại mình đi! Tất cả những chuyện này đều là do hành động của chính ngươi gây ra! Ta chẳng làm gì cả!」
「Thứ ta căm ghét nhất chính là ánh mắt khinh miệt của ngươi nhìn ta đấy!!!!」
「Cái gì chứ!? Ngươi là trẻ con chắc!?」
Vừa thét lên, ta vừa vung kiếm chém ngang, tiện đứt cánh tay phải của Seiya.
Nó vẽ một đường parabol giữa không trung trong khi ta dùng ngọn lửa trên lưỡi kiếm để thiêu rụi nó thành tro bụi.
「Vẫn chưa đâu!!」
Hòa cùng tiếng thét, cánh tay của Seiya tái tạo trở lại.
「Ụp ụ」
(Chủ nhân không sao chứ ạ?)
「Ta ổn.」
Để trấn an Risha, ta làm bộ như không có chuyện gì.
Mặc kệ Seiya vừa giở trò gì, một luồng không khí hôi thối mục rữa phả thẳng vào ta.
Mùi hương ghê tởm ấy tựa như cá thối vậy.
Oán khí.
Đó là từ duy nhất hiện lên trong đầu ta.
Chắc chắn là nó hoặc một thứ gì đó tương tự thế.
「Uooooooooo!」
「Ứa!」
Không cho ta cơ hội suy nghĩ, Seiya tiếp tục lao vào tấn công.
Ta đỡ đòn rồi phản công.
Ta chém xéo hắn, cắt thân thể hắn gần như làm đôi.
Toàn bộ nửa thân trên chỉ còn dính lại một chút, nhưng nó nhanh chóng hồi phục.
「Akihitooooooooooo!」
「Thể lực của tên này là vô hạn chắc?」
「Đây là oán hận của ta!! NGƯỜI SẼ PHẢI NẾM TRẢI NÓ!」
Chúng ta tiếp tục giao chiến.
Trên đường đi, một vài tòa nhà đã bị phá hủy.
Mỗi lần chúng sụp đổ, đôi mắt Seiya lại lóe lên vẻ phấn khích.
「Thế nào hả Akihitoooo? Cứ đà này cái thị trấn mà ngươi dựng lên sẽ chẳng còn lại gì đâu.」
「Ta có thể xây lại nó lần nữa. Seiya… ngươi thực sự không hiểu gì cả.」
「Cái gì!?」
「Dù ngươi có đập phá bao nhiêu, hay có cố gắng kiệt sức để tàn phá đến đâu. Thì nó cũng chẳng thể sánh được với một nụ cười.」
「——!」
「Nó chẳng thể sánh nổi với dù chỉ một nụ cười của Nô Lệ Vĩnh Hằng đời ta.」
「Ngươi còn định điên rồ đến mức nào nữa……….ĐỂ BIẾT TRÒ CƯỜI HÒA HÒA VỚI TA HẢ!!??」
Ta nghe thấy tiếng đứt gãy.
Một mạch máu lớn trên trán hắn đã nổ tung và máu túa ra ròng ròng.
Ta không hề biến hắn thành trò cười. Đó hoàn toàn là sự thật thuần túy và giản đơn.
Dù tất cả những ngôi nhà quanh đây có bị phá hủy, thì tổn thất cũng chỉ ở mức vài trăm ngàn ma lực mà thôi.
Nếu nghĩ theo cách đó, thì thiệt hại tệ nhất cũng chỉ đổi lại được một nụ cười.
Gác lại sức chiến đấu hiện tại của ta, sự tàn phá của Seiya chỉ dừng lại ở mức đó mà thôi.
「Ngươi có biết không, Seiya? Chỉ cần nụ cười của Risha và Raisa… hai người họ cũng đủ sức khôi phục lại thị trấn này một cách dễ dàng rồi.」
「Bọn khốn nạn nào thế này!!!!???」
「Bỏ qua Risha đi… ít nhất hãy nhớ đến RAISA chứ!!!」
Cơn giận dữ mài giũa kỹ năng kiếm thuật của tôi.
Tôi vung lưỡi kiếm thật nhanh và bạo tàn tách lìa đầu Seiya khỏi thân thể, trong đợt vung kiếm trở về tôi cũng chẻ đôi cái đầu đó ra làm hai.
Tôi đang bốc cháy trong cơn thịnh nộ.
Tôi thiêu rụi cái đầu đã bị chẻ đôi của hắn bằng ngọn lửa và bao trùm lấy thân thể hắn cũng bằng thứ lửa ấy.
Thân thể hắn oằn oại khi khuỵu hai gối xuống, vặn vẹo trong đau đớn.
Nhưng ngọn lửa vẫn tiếp tục thiêu đốt.
Chúng cháy cho đến khi toàn bộ thân thể Seiya hóa thành tro bụi.
Tôi không nghĩ mình đã tiêu diệt hoàn toàn hắn, nhưng tạm thời thì mọi chuyện đã kết thúc.
「……….」
「Chủ nhân」
Tôi nhìn xuống đống tro tàn của Seiya khi Risha, người đã trở lại bình thường, bước đến từ phía sau tôi.
「Vô cùng cảm ơn ngài」
「Ngươi đang……..ta đoán điều đó thật vô tâm.」
「Vâng, cảm ơn ngài vì đã nổi giận thay cho Raisa.」
「…..hắn thực sự chẳng cảm thấy gì với con bé… Raisa bằng cách của riêng mình đã nỗ lực hết sức có thể vì Seiya cho đến khi hắn vứt bỏ con bé. Con bé có lẽ còn nỗ lực hơn tất cả các người nữa…」
「Vâng……」
「Thật điên rồ khi không một chút tình cảm nào nảy sinh từ điều đó.」
「Nhưng, em nghĩ điều đó lại tốt.」
「Hửm?」
「Bởi vì hắn là một con người như vậy, Raisa giờ đây mới trở thành nô lệ của Chủ nhân.」
Risha cất lời và nhìn thẳng vào tôi.
「Đó là vì trong toàn bộ lịch sử của Nô lệ Vĩnh hằng…..chúng ta….những nô lệ của Chủ nhân là những Nô lệ Vĩnh hằng hạnh phúc nhất từ trước đến nay.」
Con bé nói và mỉm cười.
「Ta hiểu rồi……..vậy ta sẽ coi đó là một phước lành.」
「Vâng!」
「Được rồi….tạm thời ta đã đánh bại Seiya…..và….hửm?」
「Cứu với!」
Tôi nghe thấy tiếng những người dân kêu gào cầu cứu.
Risha và tôi nhìn nhau rồi cất bước chạy đi.
[previous_page]
[next_page]
Truyện liên quan
Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo
Thiết bị game VR【Arcadia】, thiết bị đầu tiên và duy nhất trên thế giới hiện thực hóa thế giới ảo.. ...
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...
Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy
Tóm tắt. Nàng đã muốn tìm đến cái chết.
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ
Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...
Chuyện Gì Đã Xảy Ra Với Vị Bạo Chúa Sau Khi Vị Hoàng Hậu Mang Thai Bỏ Đi
Tóm tắt. Nàng đã tự dâng mình cho kẻ thù để cứu lấy đất nước.
Mồi Săn (Lee Seohan)
Tóm tắt. “Thật khủng khiếp. Người chồng này và cuộc hôn nhân này.”.