Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười - Chương 147: Slave First Experience

[previous_page]

[next_page]

「Nhờ có thuốc của cậu mà tôi đã khỏi hẳn rồi. Gác chuyện đó sang một bên… tôi có thể tiếp tục được chứ?」

「Sao thế ạ?」

「Cách làm việc này gây cho anh khá nhiều rắc rối phải không, Akito-san?」

「Cách này… ý anh là việc tạo ra bằng phương thức khẩn cấp sao?」

Madway gật đầu.

「…..phần nào đó. Rốt cuộc thì lượng ma lực tiêu thụ gấp mười lần bình thường mà.」

「Thế thì sao chúng ta không quay lại phương pháp thông thường nhỉ? Các cư dân đều có thể cùng nhau chung tay. Anh không cần phải gánh vác mọi thứ một mình đâu, Akito-san.」

「Tôi cũng từng nghĩ đến chuyện đó và Yuria đã tính toán qua rồi.」

Tôi cười khổ.

「Chắc chắn là cách đó sẽ giảm bớt chi phí ma lực… nhưng chúng ta lại không có đủ nguyên liệu cũng như không đủ người để vận chuyển số nguyên liệu ấy. Nếu tôi vẽ các vòng tròn ma lực rồi phó mặc cho mọi người, thì sẽ mất đến mấy ngày mới khôi phục lại được thị trấn.」

「Mấy ngày…….」

「Còn nếu tôi tự tay làm, thì chậm nhất là trong hôm nay sẽ xong.」

「………..」

Madway mở to mắt.

Giữa mấy ngày và chỉ một ngày.

Đâu là lựa chọn tối ưu và chúng ta nên chọn phương án nào thì thậm chí chẳng cần phải hỏi.

「……dẫu biết là vậy…」

「Hửm?」

Tôi nghiêng đầu rồi bắt đầu cất bước.

Madway đi theo khi tôi vừa đi vừa kiến tạo mọi thứ.

Dọc đường, tôi được các cư dân cất lời cảm ơn và ngợi khen.

「Akito-san thực sự quá xuất chúng. Thứ mà hai nghìn người phải mất mấy ngày mới hoàn thành thì anh lại có thể làm xong trong vòng một ngày.」

「Ồ, chuyện đó á?」

「Quá ư là kinh ngạc. Tôi thậm chí không biết phải dùng từ ngữ nào để diễn tả nữa.」

「Cậu không nói cũng chẳng sao đâu.」

「Akito-san」

「Lại nữa… chuyện gì thế?」

Tôi không kìm được mà phải dừng chân.

Có lẽ bởi tôi nhận thấy có điểm gì đó khác thường.

Cậu ta cũng dừng bước và nhìn thẳng vào tôi.

Ánh mắt ấy vô cùng nghiêm túc.

「Xin hãy thu phục thế giới này về dưới trướng của anh. Xin hãy dùng sức mạnh của mình để làm điều đó đi, Akito-san.」

Nữ thần từng nói với tôi điều này, và giờ thì đến lượt Madway.

Đây là……khoảng chừng là lần đầu tiên có một người ở thế giới này ngỏ lời với tôi như vậy.

*************************************************

Buổi tối, căn nhà của tôi ở Akito.

Trong lớp cải trang thành Sakimori, tôi cùng Risha trở về.

「Phù~, bữa ăn đó ngon quá đi.」

「Anh vất vả rồi nhé, Chủ—-- Chồng yêu.」

Risha tự sửa lại lời nói.

Có vẻ như con bé vẫn chưa quen nên đôi khi lỡ miệng gọi tôi là Chủ nhân.

Vì thấy thế khá đáng yêu nên tôi quyết định trêu chọc con bé một chút.

「Cứ đà này thì sao em không gọi anh là Chủ nhân luôn ở dạng này đi? Có những cặp vợ chồng cũng thích chơi trò nhập vai kiểu đó mà…」

「Ưm……. ừm…..」

「Hửm?」

「Xin anh hãy để….. em gọi là Chồng yêu. Ít nhất là ở dạng này.」

Risha cất lời với một giọng điệu tựa hồ sắp tan biến.

Có vẻ như con bé không hề ghét điều đó. Chỉ là nó đang rất ngượng ngùng mà thôi.

Cô ấy muốn gọi tôi là Anh yêu, nhưng lại ngượng ngùng. Đó là cảm giác tôi nhận thấy.

「Hiểu rồi, thế là ổn.」

「À, nhưng lúc chúng ta quay lại em sẽ gọi ngài là Chủ nhân một cách đàng hoàng!」

Cô ấy tuyên bố với một chút năng lượng hồi hộp.

Tôi đoán thứ mà cô ấy thích gọi tôi nhất rốt cuộc vẫn là 「Chủ nhân」.

Vẻ hoảng hốt của cô ấy cũng thật đáng yêu.

「Fuu…….」

Tôi hít một hơi rồi trấn tĩnh lại.

Tôi nghe thấy tiếng động từ bên ngoài.

Thị trấn vừa được hồi sinh chưa lâu nhưng họ đã làm ầm lên và tổ chức một buổi lễ lớn.

Cả thị trấn ngập tràn trong không khí tiệc tùng.

Thực chất rượu chè và hàng xa xỉ vẫn có sẵn.

Rào chắn của Seiya chỉ nhắm vào 「những thứ do tôi tạo ra」. Tôi hầu như đã tránh việc chế tạo hàng xa xỉ.

Những thứ như thế này đã dần tích tụ lại khi thị trấn trở nên thịnh vượng hơn.

Vì hầu như tất cả vẫn còn sót lại, thị trấn quyết định tổ chức một buổi ăn mừng bằng những món hàng đó.

{Chúc mừng Quốc vương!}

Bên ngoài ngôi nhà là một kẻ ồn ào.

Nhìn ra ngoài, có một cặp đàn ông đang đi trên phố với tay quàng qua vai nhau.

Họ loạng choạng vì say xỉn, có vẻ như đã uống khá nhiều.

「Họ đang nhắc đến anh kìa Anh yêu~」

{Chúc mừng cả Risha nữa!}

{Nô lệ-sama tuyệt lắm!}

「Họ cũng đang nhắc đến em kìa~」

「Uuuu…………」

Risha đỏ mặt. Cô ấy không quen với kiểu này.

「Nhưng mà……dù sao thì tôi cũng mệt rồi. Hơn nữa——」

Tôi lấy DORECA ra và mở Bảng chọn.

「Tôi đã dùng hầu hết ma lực của mình.」

Mới lúc trước ma lực của tôi đã gần đến giới hạn, nhưng giờ thì cạn kiệt cùng lúc.

Tất cả những gì tôi còn lại là 30.000. So với những gì tôi có ngày hôm qua thì coi như gần bằng không.

Chà, cuối cùng thì nó cũng sẽ hồi phục thôi.

「U-umm…….Anh yêu?」

「Hm?」

「Lượng ma lực còn dư… em dùng được không?」

「Hm? Ừ, được chứ. Em không phải bận tâm nhiều thế đâu, cứ tự nhiên đi.」

Tôi thoải mái giao ra 30.000 ma lực đó.

Khi trao Thẻ Nô lệ cho Risha và những người khác, tôi đã chuẩn bị tinh thần để cho họ tự quyết định một mức chi tiêu ma lực nhất định.

Thực tế, nếu không làm vậy thì mọi chuyện sẽ chẳng tiến triển nổi vì họ cứ phải hỏi tôi trong mọi việc.

30.000 ma lực bình thường là con số mà tôi thậm chí còn chẳng mảy may bận tâm.

Ừm, tôi hiểu tại sao lần này cô ấy lại hỏi. Dù có thể chỉ là 30.000, nhưng đó là toàn bộ ma lực còn lại của tôi.

Tôi hiểu, nhưng mong là cô ấy sẽ sử dụng nó một cách khôn ngoan.

「Xin hãy đợi một lát.」

Sau khi nhận được sự cho phép của tôi, Risha lấy Thẻ Nô lệ của cô ấy ra.

Cô ấy mở bảng chọn và chọn một thứ gì đó.

Tôi tự hỏi cô ấy sẽ làm gì khi theo dõi.

Cô ấy đặt một vòng tròn ma thuật xuống và nó nhanh chóng biến thành một vật phẩm. Nó không dùng nguyên liệu… đó là một sự sáng tạo ma thuật khẩn cấp.

「Anh vất vả rồi, Anh yêu.」

Risha nói và đưa cho tôi một chiếc bánh kem ngắn.

「Bánh ngọt?」

「Vâng, khi anh mệt mỏi thì ăn thứ gì đó ngọt ngào sẽ rất tốt.」

「Ta hiểu rồi……」

Ta hơi ngạc nhiên. Không ngờ Risha lại biết đến chuyện đó.

Một chiếc bánh kem ngắn có giá ba nghìn ma lực và với sự sáng tạo khẩn cấp thì nó lên tới ba mươi nghìn.

Nói cách khác……toàn bộ số ma lực còn lại của ta đã dồn hết vào chiếc bánh này.

「…………」

「Ừm…….em khiến ngài cảm thấy khó chịu sao…….?」

「Không, ta chỉ ngạc nhiên thôi.」

Ta tuyệt đối chưa từng nghĩ Risha lại dùng ma lực để làm một chiếc bánh.

「Cảm ơn em.」

Risha đỏ mặt.

「Đã làm ra rồi thì chúng ta cùng ăn nhé?」

Ta nói và đưa chiếc bánh về phía cô ấy.

「Vâng, vâng ạ!」

Risha có chút luống cuống, nhưng trông vô cùng hạnh phúc khi đút bánh cho ta.

Cô ấy đưa bánh cho ta ăn. Rồi ta cũng làm thế với cô ấy.

Miếng bánh đầu tiên mà ta nhận được từ nô lệ của mình thực sự vô cùng ngon.

Và thế là sự cố đã kết thúc. Ta đã hồi sinh thị trấn và giải quyết xong mọi vấn đề.

Cuối cùng, khi chúng ta ăn xong chiếc bánh.

—Ma lực đã cạn kiệt về KHÔNG—

Đây là lần đầu tiên ta nghe thấy thông báo này. Cùng lúc đó, Thẻ Nô Lệ của Risha bắt đầu tỏa sáng và tiến hóa thành một chiếc Thẻ Vàng.

[previous_page]

[next_page]

Truyện liên quan

Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo Hoàn thành Nhật Bản

Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo

Web Novel Yu Yu
Cập nhật: 1 tuần trước

Thiết bị game VR【Arcadia】, thiết bị đầu tiên và duy nhất trên thế giới hiện thực hóa thế giới ảo.. ...

813 3.3k
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không! Hoàn thành Hàn Quốc

Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!

Web Novel R19
Cập nhật: 1 tuần trước

Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...

374 2.1k
Cuộc Sống Qua Ngày Của Một Tamer Đến Sau Đang ra Nhật Bản

Cuộc Sống Qua Ngày Của Một Tamer Đến Sau

Web Novel Yuu Tanaga
Cập nhật: 4 ngày trước

Là VRMMORPG nội địa đầu tiên của Nhật Bản,『Law of Justice Online』. Trong số tỷ lệ cạnh tranh lên đến ...

937 1.9k
Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy Đang ra Hàn Quốc

Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy

Web Novel R19
Cập nhật: 1 tuần trước

Tóm tắt. Nàng đã muốn tìm đến cái chết.

260 1.8k
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ Hoàn thành Hàn Quốc

Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ

Web Novel R21
Cập nhật: 1 tuần trước

Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...

278 1.8k
Mồi Săn (Lee Seohan) Hoàn thành Hàn Quốc

Mồi Săn (Lee Seohan)

Web Novel Lee Seohan
Cập nhật: 1 tuần trước

Tóm tắt. “Thật khủng khiếp. Người chồng này và cuộc hôn nhân này.”.

204 1.7k