Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười - Chương 157: Palladium
[previous_page]
[next_page]
「Đúng vậy.」
Nam hay nữ, già hay trẻ... một giọng nói không thể phân định.
Dẫu vậy, nó vẫn khiến sống lưng ta lạnh toát.
「T-Tà thần ư!? Không thể nà——o!」
Tà thần vươn tay ra——và cơ thể Seiya bị xé toạc làm đôi.
Thân xác hắn gục xuống, đôi mắt trân trân nhìn trân trân đầy kinh hãi và chết sững.
Một đòn.
Seiya đã bị đánh bại chỉ trong một đòn duy nhất.
Thi thể vỡ nát của Seiya bắt đầu rò rỉ những hạt ánh sáng trắng. Tà thần giơ tay lên lần nữa và bắt đầu thu hút chúng về phía mình.
「Đừng hòng tao để ngươi làm thế!」
Tôi nắm lấy chiếc DORECA của mình và triệu hồi một trăm thanh kiếm trực tiếp bên trong cơ thể Tà thần!
Xoẹt
Không có gì xảy ra cả.
「Onii-chan!?」
「Tại sao? Tại sao chúng không xuất hiện cơ chứ!?」
「Cứ đợi một chút đi đã nào.」
Tà thần cất lời và tiếp tục hút lấy ánh sáng.
「A, aah…….」
Nữ thần mất trí nhớ bắt đầu run rẩy khi ngã sụp xuống mặt đất.
Phản ứng của nàng kéo tôi bừng tỉnh khỏi cơn chấn động.
「Chết tiệt! Nếu tạo trực tiếp bên trong không được thì ta sẽ...!」
Tôi mở thực đơn DORECA và tạo ra một ngôi nhà bằng đá!
Tôi chộp lấy nó định ném... hoặc định làm thế.
「Tại sao... tại sao mình lại không làm được?」
「Ta đã bảo... là hãy đợi một chút cơ mà?」
「Bọn tao đời nào chịu đợi ngươi desuno!」
「Kẻ thù của Papa-sama dano!」
Hai mẹ con rút những cây Gradik của họ ra.
Họ giương cung và bắn những mũi tên về phía Tà thần.
Những mũi tên tách ra giữa không trung và biến thành vô số mũi tên ánh sáng.
Cây cung shotgun Gradik. Đó là thứ vũ khí tôi từng chế tạo cho các nô lệ của mình bằng DORECA.
「Fufu」
Tà thần không né tránh. Y hứng trọn những mũi tên ấy bằng cơ thể mình.
Ngay khoảnh khắc chạm vào, chúng biến mất như thể đã bị hút thẳng vào bên trong cơ thể Tà thần.
「Không thể nào...」
「Vẫn chưa hết đâu dano!」
Lilia chết lặng nhưng Arisa vẫn tiếp tục bắn.
Thế nhưng vô ích. Những mũi tên chẳng hề có chút tác dụng nào lên Tà thần.
「...nếu vậy thì!」
Tôi đóng DORECA lại, rút một mũi tên sắc bén từ ống tên của Lilia và lao thẳng về phía Tà thần.
「Ara~ nhanh thật đấy.」
「Haaa!」
Tôi cầm thật sát vào phần đuôi để nó không bị gãy và đâm mạnh hết sức vào Tà thần.
Nó đã trúng đích... nhưng tôi chẳng cảm nhận được chút phản lực nào cả.
「Thứ đó không có tác dụng đâu~」
「Vậy thì!」
Tôi buông mũi tên ra và lao vào tấn công bằng tay không.
Tôi dồn hết sức vào cú đánh rồi vung cùi chỏ nện xuống.
「Ta chẳng từng bảo ngươi đừng có đến làm phiền ta sao?」
「——Ư!」
Ác Thần chỉ khẽ đưa tay ra chộp lấy khuỷu tay tôi, chặn đứng lại, rồi bắt đầu siết chặt bàn tay ấy.
Xương cốt tôi rền rỉ và các khớp khóc thét trong cơn đau đớn tột cùng.
「Anh hai!」
Lilia lao bật về phía trước, chĩa thẳng mũi kiếm Gradik vào cự ly cận chiến.
「Đừng lại đây, Lilia!」
「Ứa!」
「Thật là một đứa trẻ hư khi chơi đùa với những món đồ chơi như thế.」
Ác Thần lại một lần nữa giơ tay về phía trước, luồng sét đỏ sậm nổ lách tách đầy uy lực.
Bàn tay ấy đang chĩa thẳng vào Lilia.
「Đây là hình phạt dành cho ngươi!」
「——Ta không đời nào để ngươi làm thế!」
Tôi hất phăng bàn tay của Ác Thần ra, dồn toàn bộ sức mạnh của cơ thể vào cú đấm tung thẳng về phía bàn tay đang chĩa vào Lilia.
Lần này tôi đã cảm nhận được va chạm, bàn tay của Ác Thần bị ép lệch sang một hướng khác.
Ngay khoảnh khắc đó, một quả cầu màu đen phóng vụt ra từ lòng bàn tay nó.
Nó to chừng viên bi ve và được bao bọc hoàn toàn bởi những tia chớp, một khối cầu mang điềm gở.
Nó lao thẳng xuống mặt đất và tạo ra một cái hố sâu đường kính ba mét!
「Hí!」
「Lùi lại, Lilia!」
「Nhưng mà anh hai!」
「Bảo lùi lại thì lùi lại! Đây là mệnh lệnh!」
Nghe đến từ ‘mệnh lệnh’, cuối cùng cô bé cũng chịu giữ khoảng cách, nhập hội với Arisa rồi lùi phắt ra xa.
Sau khi chắc chắn họ đã lùi lại, tôi mới quay ra đối đầu với Ác Thần một lần nữa.
「Ngươi không định tấn công tiếp sao?」
「Ngươi đang…..hấp thụ sức mạnh của Nữ thần phải không?」
「Lấy câu hỏi để đáp lại câu hỏi… quả là một đứa trẻ hư.」
「Ta không biết ngươi đã sống từ đời thuở nào hay vừa mới hồi sinh… nhưng ngươi đã lợi dụng Seiya phải không? Vì bản thân ngươi vốn không tài nào chạm tới Nữ thần bằng sức mạnh của chính mình, nên ngươi buộc phải lợi dụng Seiya, kẻ có mối liên kết với cô ấy.」
「Ta thích những đứa trẻ thông minh.」
「Rồi ngươi ra tay giết chết Seiya, kẻ đã cướp đoạt sức mạnh của Nữ thần, và giờ thì ngươi đang hấp thu chúng. Mọi chuyện đều diễn ra theo đúng kế hoạch.」
「Quả đúng là vậy.」
Ánh sáng tỏa ra từ cơ thể Seiya cuối cùng cũng vụt tắt.
Ác Thần hấp thụ xong luồng ánh sáng liền hạ tay xuống, đoạn quay người đối diện hoàn toàn với tôi.
Tôi lờ mờ nhận ra vẻ thỏa mãn hiện lên trên nét mặt nó.
「Ngươi đã làm rất tốt khi đi đến được bước này đấy, nhóc con. Sự cố chấp của ngươi đôi lúc cũng khiến ta phải bận lòng, nhưng dẫu sao đó cũng là một cách giết thời gian hay ho.」
「Cuộc chiến giữa ta và Seiya đối với ngươi chỉ là một cách để giết thời gian thôi sao?」
「Ta cũng rất tận hưởng quá trình xây dựng đất nước của ngươi nữa chứ. Thú thật ta cứ nghĩ con người có thể phục hưng đến mức độ đó là điều bất khả thi. Được chứng kiến một sự tiến triển kỳ diệu nhường ấy chính là hình thức giải trí tuyệt đỉnh nhất.」
「Ta đâu có làm thế vì sự giải trí của ngươi.」
「Thế thì rốt cuộc tại sao ngươi lại làm vậy?」
「Hả?」
「Thật là một đứa trẻ kỳ lạ. Ngươi đã làm tất cả những điều này vì ai? Tại sao ngươi lại phải nhọc công khổ tứ để khôi phục lại thế giới cơ chứ?」
「Đó là…….」
Rốt cuộc là vì ai mà tôi lại làm thế?
………vì lý do gì mà tôi cứ phải cặm cụi khôi phục thế giới này chứ?
Nữ thần đã bảo tôi hãy khôi phục thế giới và trở thành Vua… Tôi đã làm theo chỉ vì nghe qua có vẻ xuôi tai.
Tôi đã trở thành Vua. Tôi dựng nên một đất nước vượt qua con số mười nghìn dân và vớ lấy cho mình mười hai người nô lệ.
Tôi cứ xuôi theo dòng chảy cho đến khi chẳng còn việc gì thực sự để làm nữa.
Nhưng tại sao tôi lại làm tất cả những chuyện này?
Tôi cứ thế tiến bước mà chẳng có lấy một mục tiêu thực sự trong tâm trí.
Tại sao tôi lại cứ tiếp tục khôi phục thế giới này cơ chứ?
「Này sao chị lại có thể nói những lời như thế desuno chứ?」
「Ta sẽ không tha thứ cho những kẻ dám sỉ nhục Papa-sama đâu!」
Tôi nghe thấy tiếng Lilia và Arisa thét lên từ phía sau mình. Bọn họ hoàn toàn kích động khi nghe thấy những lời mà họ cho là sự xúc phạm đến danh dự của tôi.
………hừ.
「Quả là những đứa trẻ kỳ lạ.」
「Ngươi thích câu nói đó lắm nhỉ?」
「Ngươi mới là kẻ kỳ lạ nhất. Chúng là Nô Lệ Vĩnh Hằng, những nô lệ cho đến muôn đời. Vậy mà ngươi lại không đối xử với chúng như thế. Ngươi là kẻ đầu tiên hàng ngày làm việc để mang lại nụ cười cho chúng đấy, biết không?」
「Vậy sao? Dù sao thì việc khiến họ mỉm cười cũng rất có ý nghĩa mà. Họ đã làm việc hết sức mình vì Chủ nhân và luôn đặt sự an yên của ngài lên trên cả bản thân. Tại sao lại không muốn thưởng cho những nô lệ đáng yêu như vậy chứ?」
「Ta thực sự không thể hiểu nổi ngươi. Một đứa trẻ kỳ lạ. Một đứa trẻ vượt quá tầm hiểu biết.」
「Kỳ lạ… sao?」
「Những thứ ngươi không thể hiểu được thì đáng sợ. Đúng vậy. Ta sợ ngươi đấy.」
Á thần nói thế nhưng tôi chẳng thể nghe thấy mảy may sự sợ hãi nào trong giọng nói của hắn.
Thực ra nghe nó giống như một trò đùa thì đúng hơn.
Nhưng chẳng hiểu sao…
Bằng cách nào đó…
Tôi tự hỏi liệu sự thật có đúng là như vậy không.
「Vậy đó là lý do ngươi phong ấn sức mạnh của ta à?」
Tôi cất lời và giơ chiếc DORECA của mình lên.
「Đúng vậy. Ta đã nhúng tay vào để ngươi không thể dùng thứ sức mạnh đó.」
「Là một Á thần mà ngươi cẩn trọng thật đấy.」
「Dù sao thì ta cũng sợ ngươi mà.」
…..Đó rất có thể là một cảm xúc khác biệt so với thứ mà loài người gọi là 「sợ hãi」, nhưng Á thần quả thực đang đối xử với tôi một cách đặc biệt.
Đó là lý do tại sao hắn lại gây nhiễu chiếc DORECA của tôi.
Để tôi không thể sử dụng nó được nữa.
「Và rồi ngươi đã cướp lấy sức mạnh của Nữ thần.」
「Lần này ta có thể chấm dứt thế giới này rồi. Anh hùng không còn ở đây nữa và loài người cũng chưa hồi phục đủ để chống cự. Sức mạnh của ngươi cũng đã bị phong ấn.」
「………」
「Lần này thì chắc chắn…」
Thế này thì tệ thật.
Tôi cố gắng tạo ra thứ gì đó một lần nữa bằng DORECA của mình nhưng chẳng cảm nhận được gì cả.
Khoảng 90% sức mạnh của tôi xuất phát từ DORECA. Với việc nó bị phong ấn, tôi gần như chỉ là một con người bình thường.
Tình thế này…….thật sự vô cùng tồi tệ.
「Được rồi, hay là ngươi chết đi nhé? Ta không thể để lại mầm mống của rắc rối được. Ta sẽ xóa sổ ngươi ngay tại đây.」
「………」
「Được rồi.」
Á thần giơ tay lên.
Ngay khoảnh khắc đó, hai bóng hình xuất hiện trước mặt tôi.
Với vòng tay rộng mở, hai người nô lệ của tôi đứng chắn trước mặt tôi.
Lilia và Arisa… hai mẹ con đứng che chở cho tôi.
「Ta sẽ không để ngươi giết Onii-chan đâu.」
「Ngươi không thể chạm vào anh ấy nếu chưa bước qua xác chúng tôi dano.」
「Những đứa trẻ dũng cảm.」
Á thần phóng ra quả cầu màu đen không chút do dự.
Vẫn giống như trước… quả cầu bao quanh bởi những tia chớp.
Sức mạnh đủ sức hủy diệt mặt đất lao thẳng về phía họ, nhưng Lilia và Arisa không hề có ý định chạy trốn.
Họ cứ thế đứng đó bảo vệ tôi.
「…….hừ!」
Tôi túm lấy vung váy của họ và dùng toàn lực ném cả hai ra phía sau lưng mình.
「Onii-chan?」
「Papa-sama?」
「Ai bảo em yểm trợ cho tôi? Cấm em được chết trước tôi đấy. Đây là mệnh lệnh.」
「Onii-chan!」
「Papa-sama!」
Cả hai hét lên thảng thốt khi thấy khối cầu màu đen lao tới tấn công tôi.
Ký ức trong tôi chợt ùa về trong tâm trí.
Lần triệu hồi đó, những trận chiến với quầy vật, việc dựng xây đất nước này….
Và cả những cuộc gặp gỡ với các nô lệ của tôi.
Ahh…hóa ra đây là cuộn phim cuộc đời đang chạy trước mắt tôi sao.
Tôi sắp chết rồi.
Khoảnh khắc ấy tựa như vĩnh cửu…nhưng rồi cũng phải đến hồi kết. Cuối cùng, khối cầu đen đã giáng vào cơ thể tôi.
Sức chấn động xuyên thủng qua da thịt khiến tôi có cảm giác như mình đang bị xé toạc ra từng mảnh.
「Đúng là một đứa trẻ cứng cỏi…à không, chờ đã, có lẽ là do lỗi của ta. Sức mạnh của ta và Nữ thần vẫn chưa hoàn toàn hòa hợp với nhau.」
Ác Thần lẩm bẩm một mình.
「Thây kệ nó đi. Ta sẽ hấp thụ sức mạnh của Nữ thần sau. Lúc này, chỉ riêng sức mạnh của ta thôi là quá đủ rồi.」
Nó lại giơ tay lên một lần nữa. Đòn tấn công sắp tới nữa rồi.
Tôi tuyệt vọng giơ chiếc DORECA lên. Tấm DORECA từng cùng tôi vượt qua mọi hiểm cảnh. Tôi giơ nó lên như tia hy vọng cuối cùng.
Nhưng nó vẫn im lìm bất động.
「Không thể nào. Ta đang chặn nó lại mà.」
「………」
Ra là vậy…không thể được sao.
Vậy thì đành chịu thôi.
Tôi phó mặc cho số phận. Nếu không thể dùng được DORECA thì đành chịu vậy.
Tôi vẫn còn chút ít hối tiếc…nếu phải nói ra……thì tôi ước gì ít ra tất cả các nô lệ của tôi đều có mặt ở đây cùng tôi……
Bùm!
Tôi cảm thấy một luồng chấn động chạy dọc cơ thể.
Một cú sốc nhẹ hơn nhiều so với khối cầu đen khi nãy.
Cái gì vậy? Tôi tự hỏi khi nhìn thấy Nữ thần đang ôm lấy mình.
「Cậu…….tại sao chứ?」
Cô ấy bấu chặt lấy tôi, toàn thân run rẩy và lắc đầu.
「Vậy thì cùng chết đi.」
Ác Thần lại giơ tay lên một lần nữa và tôi cố đẩy Nữ thần ra.
Đúng lúc đó, một điều kỳ lạ xảy ra.
Chiếc túi của Nữ thần bỗng phát sáng và bất ngờ tấm DORECA của tôi cũng tỏa sáng theo.
Thứ đang phát sáng và bay lơ lửng ấy…….chính là thẻ bài cũ của Seiya.
Thẻ bài thứ hai của tôi.
Ánh sáng rực rỡ hơn và chúng hòa quyện vào làm một.
Sau khi ánh sáng vụt tắt…chỉ còn lại duy nhất một tấm thẻ.
Palladium.
Cái tên ấy bỗng trỗi dậy trong tâm trí tôi.
[previous_page]
[next_page]
Truyện liên quan
Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo
Thiết bị game VR【Arcadia】, thiết bị đầu tiên và duy nhất trên thế giới hiện thực hóa thế giới ảo.. ...
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...
Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy
Tóm tắt. Nàng đã muốn tìm đến cái chết.
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ
Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...
Chuyện Gì Đã Xảy Ra Với Vị Bạo Chúa Sau Khi Vị Hoàng Hậu Mang Thai Bỏ Đi
Tóm tắt. Nàng đã tự dâng mình cho kẻ thù để cứu lấy đất nước.
Mồi Săn (Lee Seohan)
Tóm tắt. “Thật khủng khiếp. Người chồng này và cuộc hôn nhân này.”.