Quái Thú Của Dinh Thự Albard - Chương 49
“Nếu em đi cùng, cha sẽ đi tìm chúng ta. Chị biết mà. Chị đi trước đi. Em sẽ đến gặp chị sau. Nhất định phải sống thật tốt nhé! Em sẽ đến xem chị có hạnh phúc và sống tốt không.”
Tôi từ từ rút tay mình ra và đỡ chị đứng dậy.
“Em chắc chắn sẽ ổn chứ? Em thật sự sẽ ổn chứ?”
“Vâng, em sẽ ổn thôi.”
“…”
“Nếu đi thêm một chút về phía đông, chị sẽ thấy con đường. Chắc hẳn sẽ có một cỗ xe ngựa đang đợi bên vệ đường. Mọi thứ đã được sắp xếp xong cả rồi, chị cứ lên xe mà đi.”
“Seli…”
“Nhanh lên. Chị chưa ăn gì cả ngày rồi đúng không? Em đã bỏ ít đồ ăn vặt vào túi rồi, trên đường chị ăn gì đó nhé.”
Nước mắt chị tôi tuôn rơi, chị khóc vì vừa nhẹ nhõm vừa xót xa.
Tôi ôm lấy người chị đang khóc của mình. Tôi mừng vì đã có thể đền đáp lại việc chị đã chăm sóc tôi trong suốt tuổi thơ cô đơn. Tôi từng ghen tị với chị vì chị độc chiếm sự quan tâm của Mẹ, và đôi khi tôi cũng oán trách chị vì đã gây ra rắc rối trong gia đình. Nhưng dù vậy, chị vẫn là người chị gái yêu quý của tôi. Đã có vô số lần tôi thấy biết ơn vì có chị.
“Seli, chị xin lỗi. Chị xin lỗi vì đã để lại mọi chuyện cho em.”
Chị tôi do dự không nỡ rời đi, cảm thấy tội lỗi vì cuộc hôn nhân bị đẩy lên người tôi. Chị cảm thấy đó là lỗi của mình và vô cùng hối hận.
“Không phải lỗi của chị đâu.”
Thật sự không phải lỗi của chị, nên tôi đã xoa dịu sự dằn vặt của chị. Là cha đã ép buộc một cuộc hôn nhân không mong muốn, còn chị chỉ đang cố bảo vệ bản thân mình. Dù gánh nặng bất ngờ rơi xuống người tôi, đó không phải là ý của chị. Tôi muốn tiễn chị đi với một tâm hồn thanh thản.
“Seli, nếu không chịu đựng nổi, bất cứ lúc nào cũng có thể đến kinh thành tìm chị nhé. Chị sẽ tìm cách giấu em. Được chứ?”
Khi tôi gật đầu, chị tôi liếc nhìn Desi rồi thì thầm vào tai tôi rằng phải đề phòng đàn ông, vì bọn họ đều là sói cả.
Với thính giác nhạy bén của mình, Desi không thể nào bỏ lỡ câu nói đó. Vai anh khẽ giật, và anh mở to mắt như thể đang nói: “Làm sao cô ấy biết được?” Tôi trừng mắt nhìn anh, cắn môi.
Chị tôi nhìn qua nhìn lại giữa Desi và tôi, rồi hừ một tiếng. Chị chưa được kể về mối quan hệ của tôi với Desi, nhưng có vẻ chị đã đoán ra. Chị trừng mắt nhìn anh như thể không còn sợ hãi gì nữa.
“Nếu anh đối xử tệ với em gái tôi, tôi sẽ không để anh yên đâu.”
Cảm thấy vui vì được chị bảo vệ, tôi đứng về phía chị và trừng mắt nhìn Desi. Anh có vẻ không hài lòng nhưng vẫn khẽ gật đầu, gần như không thể nhận ra. Anh cau có nhìn tôi với vẻ bực bội.
Nhưng vẻ mặt đó của anh không hề làm tôi sợ hãi chút nào. Dù anh có cố tỏ ra đáng sợ đến đâu, tôi biết anh sẽ không làm hại tôi.
“Nhanh lên, chị. Trời sắp sáng rồi.”
Tôi là người đầu tiên nói lời từ biệt với chị, người vẫn còn đề phòng Desi và không nỡ rời đi. Sau một hồi do dự, cuối cùng chị cũng ôm chặt tôi rồi lên đường.
Chị tôi bước vào khu rừng tối, ngoảnh lại nhìn vài lần. Đi được ba bước, chị quay lại vẫy tay chào tôi.
“Bảo trọng nhé!”
“Vâng, chị cũng vậy nhé! Cẩn thận đấy!”
“Chị sẽ liên lạc với em!”
“Vâng!”
Chị tôi phải tránh cha, nên chị sẽ phải ẩn náu một thời gian. Chúng tôi không nói ra thành lời, nhưng cả hai đều hiểu rằng sẽ rất lâu nữa mới gặp lại nhau. Vì vậy chúng tôi kéo dài cuộc từ biệt, vẫy tay chào tạm biệt nhiều lần.
Nhưng cuối cùng, bóng dáng chị cũng khuất sau những hàng cây. Chỉ còn lại tiếng lá xào xạc trong làn gió đêm, và giọng nói cùng tiếng bước chân của chị chìm dần vào bóng tối.
Một sự trống trải lạnh lẽo dâng lên trong lòng tôi. Sau năm năm, chúng tôi lại chia xa mà không có lời hẹn gặp lại. Tôi không khỏi cảm thấy tiếc nuối. Nhưng tôi chọn suy nghĩ tích cực, cầu chúc cho chị một cuộc sống hạnh phúc.
Rồi sẽ có ngày chúng tôi gặp lại. Một khi chị đã ổn định ở kinh thành, kết hôn và thoát khỏi tầm ảnh hưởng của cha, tôi sẽ đi tìm chị.
“Về thôi, Desi.”
Tiễn chị xong, tôi trở về dinh thự. Desi bế tôi và trèo qua tường một cách dễ dàng. Anh bế tôi bằng một tay và trèo tường bằng tay kia, đến được phòng tôi.
“Em mệt quá.”
Kết thúc mọi chuyện trong ngày, cơn mệt mỏi ập đến. Tôi đã dành cả ngày để đối phó với Ngài Brent và dành cả đêm để giúp chị trốn thoát. Đối với một người quen với nhịp sống yên tĩnh hằng ngày như tôi, hôm nay là một ngày dữ dội.
Tôi thay đồ ngủ rồi nằm xuống giường. Desi tự nhiên nằm xuống bên cạnh tôi. Có vẻ anh đã từ bỏ thói quen ngủ trên nền đất cứng suốt đêm. Anh từng luôn khăng khăng rằng mình không thể ngủ trên bề mặt mềm, nhưng giờ anh thoải mái nằm bên cạnh tôi. Tôi thoáng trợn mắt trước sự thay đổi đột ngột của anh, rồi gối đầu lên cánh tay anh. Nó cứng hơn một chiếc gối, nhưng tôi thích điều đó.
“Anh đã tìm được người đánh xe đáng tin cậy chưa?”
“Rồi. Anh đã nói với hắn nếu hắn làm sai, anh sẽ giết hắn.”
“Đừng nói chuyện giết người nữa. Miệng anh thật không sạch sẽ gì cả.”
Sau khi khẽ đánh vào ngực Desi, tôi ngáp. Khi tôi nhắm mắt lại, Desi lén lút ôm lấy tôi.
“Em ngủ à?”
“Vâng.”
“Thật à?”
“…Vâng.”
“Không thể đợi thêm một chút nữa sao?”
Vừa nói, Desi vừa bắt đầu động chạm vào tôi. Bàn tay anh, vốn đang luồn lên chiếc váy ngủ của tôi, nắm lấy mông tôi.
Cho đến gần đây, anh vẫn chưa hề đụng đến tôi. Tôi nhớ bàn tay anh đã run rẩy thế nào trước khi chạm vào tôi vào đêm nọ.
Một khi đã vượt qua ranh giới đó, Desi giờ đây mạnh dạn vươn tay về phía tôi, ánh mắt anh lấp lánh trong bóng tối.
Truyện liên quan
Pháp Sư Ngây Thơ Và Những Đêm Mê Hoặc
Tóm tắt. Vào một đêm nọ, khi đang một mình xoa dịu cơ thể đầy kích động, một giọng nói ...
Đích Đến Của Gió Tây
Tóm tắt. Bea Westwind, trong hành trình tìm cách hồi sinh người sư phụ đã khuất, đã dám lao vào ...
Cuộc Hôn Nhân Vội Vã Của Violet Zerotta
Tóm tắt. “Violet, con hãy kết hôn đi. Nhất định phải trong tháng này.”.
Chuyện Gì Đã Xảy Ra Với Vị Bạo Chúa Sau Khi Vị Hoàng Hậu Mang Thai Bỏ Đi
Tóm tắt. Nàng đã tự dâng mình cho kẻ thù để cứu lấy đất nước.
Xiềng Xích Của Người Em Trai Giả
Tóm tắt. [Cảnh báo: Cưỡng ép / Nhạy cảm].
Chào– Là Tôi Đây, Nữ Chính Bỏ Trốn
Tóm tắt. Tôi đã trở thành hầu gái trong một gia tộc công tước đáng sợ.