Nhật Ký Của Kẻ Sẽ Bị Nguyền Rủa Sau XXX Ngày - Nhà hàng gia đình
Một người bạn cùng lớp hồi tiểu học liên lạc với tôi.
Cậu ta bảo lâu rồi mới quay lại đây, nên muốn gặp mặt một chút.
Thực ra chúng tôi chẳng thân thiết gì, thậm chí gương mặt cậu ta trong trí nhớ tôi còn mơ hồ, nhưng vì cậu ta cứ nài nỉ muốn gặp bằng được nên tôi cũng đi.
Dù sao thì cậu ta cũng bảo sẽ bao tôi một bữa.
Vì chẳng có thời gian nên chúng tôi gặp nhau lúc đêm muộn.
Nhà hàng gia đình đúng là tiện lợi thật. Lúc nào cũng có thể ăn món gì đó tàm tạm ngon miệng. Thật đáng quý biết bao.
Takeyasu, cậu bạn cùng lớp, bắt đầu thao thao bất tuyệt về một phi vụ chắc chắn sẽ hốt bạc.
Nghe đâu đó là một phi vụ chắc chắn, đảm bảo, không thể nào sai lệch được.
À ra thế, nếu quả thật có chuyện làm ăn ngon lành như vậy, thì việc bao tôi một bữa ở nhà hàng gia đình đối với một người chẳng có chút thâm tình nào như cậu ta cũng chẳng đáng là bao.
Đến hai giờ sáng, cậu nhân viên làm thêm bắt đầu đập vỡ bát đĩa.
Một phi vụ chắc chắn hốt bạc, tôi nhất định phải nghe cho bằng được.
Tôi tỏ ra hào hứng và dỏng tai lên nghe. Tiện thể gọi thêm một đĩa gà rán.
Cậu nhân viên làm thêm vừa nhảy múa trước quầy đồ uống, vừa bắt chước điệu bộ của chú mèo máy.
Cậu ta cứ lặp đi lặp lại câu "Xin đừng làm thế mà, nya!". So với tháng trước, cậu ta giả giọng giỏi hơn hẳn.
"Bạn có muốn giới thiệu cửa hàng này cho người quen không?"
Bảng khảo sát hỏi tôi, tôi nhấn vào nút "Rất muốn giới thiệu".
Takeyasu vẫn để xấp tài liệu mở ra trên bàn, tâm trí để đâu đó, cứ uống nước liên tục.
Phi vụ chắc chắn hốt bạc đó, tôi muốn nghe lắm rồi đấy? Kể cho tôi nghe đi chứ.
Cậu nhân viên làm thêm lấy nước miễn phí đổ lên đầu mình.
Câu "Xin đừng làm thế mà, nya!" đã vang lên đến lần thứ bốn mươi rồi.
Khi tôi đi vệ sinh quay lại, Takeyasu đã không còn ở chỗ ngồi.
Tờ hóa đơn vẫn nằm nguyên đó.
Hả?
Hả?
Bao tôi đi chứ.
Chẳng phải cậu đang hốt bạc nhờ cái phi vụ chắc chắn kia sao.
Đến hai ngàn tám trăm yên mà không trả nổi thì đừng có mà huênh hoang chuyện làm giàu.
Chẳng còn cách nào khác, tôi đành ngậm ngùi thanh toán rồi bước ra ngoài.
Ngày mai lại phải đi làm rồi.
Cố gắng lên thôi.
Truyện liên quan
Muối Trừ Tà!
Hãy thử nhìn đồng thời bốn góc trần phòng của mình xem. Không sao đâu. Vì chẳng có chuyện gì ...
Phù Thủy Đóng Chai
Những thứ đẹp đẽ, tôi muốn bắt lấy, nhốt lại, khiến chúng ngoan ngoãn, làm chúng cứng lại, rồi cất ...
Daniel Quest ~Nấu thịt mẹ của một cô bé Orc, tôi lại được cô bé ấy nhận làm người thân và tuyên bố “Lớn lên em sẽ giết anh”
Sâu trong rừng, một bà mẹ Orc đã trút hơi thở cuối cùng. Cơ thể to lớn nằm bất động ...