Nhật Bản là kẻ thù ở dị giớ - Chương 6: Sakurone trong biển lửa 2
Dù Tể tướng đã biến mất vào nơi đại lao, thực tế thiêu rụi kinh đô vẫn chẳng có gì thay đổi.
Trái lại, thời gian từng khoảnh khắc một đang tiến dần về phía diệt vong. Tường thành phía Tây lại vừa sập thêm một mảng, báo cáo gửi về báo vậy.
Chỉ cần những con thú bằng thép của kẻ thù vượt qua đống đổ nát đó, đường vào nội thành sẽ chẳng còn gì ngăn cản.
Albrecht rời khỏi bàn tròn, quỳ một gối trước ngai vàng.
"Tâu Đại công bệ hạ. Xin người tha lỗi cho thần một điều."
Lão hiệp sĩ nói, giọng bình thản nhưng không chút dao động.
"Nếu cứ để tường thành bị phá vỡ thế này, kẻ thù sẽ tràn vào nội thành như thác lũ. Chúng ta sẽ phải chiến đấu trên từng viên đá lót đường, từng căn nhà một. Để săn đuổi những binh sĩ ẩn nấp sau bóng nhà, con thú bằng thép đó sẽ phun lửa thiêu rụi cả ngôi nhà. Ngay trên đầu những người dân đang tháo chạy."
"……Đúng là như vậy."
"Nếu chuyện đó xảy ra, kinh đô sẽ thành biển lửa. Hàng trăm ngàn dân chúng, cả người già, phụ nữ và trẻ nhỏ, đều sẽ bị thiêu sống. Kinh thành năm trăm năm vốn được thắp sáng bằng phép thuật, được nuôi dưỡng bằng phép thuật, sẽ biến thành tro bụi."
Đại công không trả lời. Ông chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm lão hiệp sĩ. Ông đã đoán được điều tiếp theo.
"Vì vậy, Kỵ sĩ đoàn Ma đạo của chúng thần sẽ ra ngoài tường thành. Thần sẽ dẫn dắt toàn bộ lực lượng còn lại. Không phải bên trong tường, mà là bên ngoài tường thành, chúng thần sẽ phân định thắng bại."
"……Liệu có thắng nổi không?"
"Thần không dám nói là sẽ thắng. Phép thuật của chúng thần không chạm tới được những con thú bằng thép đó. Điều đó chúng thần đã thấm khía trên đồng bằng rồi. Nhưng mà──"
Albrecht ngẩng đầu lên. Trong mắt ông là một ánh sáng bình thản, kiên định.
"Trong lúc chúng thần cầm chân kẻ thù trên cánh đồng, dù chỉ giữ chân chúng được nửa ngày hay một giờ, xin bệ hạ hãy chuẩn bị sứ giả hàng phục. Không phải mở cổng thành, mà hãy kéo cờ trắng ngay trong lúc chúng thần đang chiến đấu ngoài đồng. Đừng để kẻ thù bước chân vào nội thành dù chỉ một bước."
Đó không phải là kế sách để chiến thắng.
Đó là kế sách để bảo vệ kinh đô, bảo vệ dân chúng rồi hy sinh.
Dùng tính mạng của ba ngàn kỵ sĩ để đánh đổi lấy cuộc sống của hàng trăm ngàn dân chúng, đó là một cuộc trao đổi như thế.
Đôi mắt sâu hắm của Đại công rưng rưng ánh lệ. Vị quân chủ già yếu đứng dậy khỏi ngai vàng, run rẩy đưa tay chạm vào bờ vai dính đầy muội than của lão kỵ sĩ.
"……Albrecht. Trẫm có một bề tôi như ngươi, vậy mà lại giao đất nước cho kẻ béo nát đó. Trẫm đã chọn lời nịnh hót êm tai thay vì những lời gièm tấu đắng lòng. Trẫm thật ngu ngốc."
"…………"
"Chỉ vì sự ngu ngốc của lão già này mà trẫm phải đẩy ngươi và các kỵ sĩ của ngươi vào chỗ chết. Xin lỗi. Trẫm không dám mong ngươi tha thứ."
"Lời của bệ hạ thật quá ngự trọng."
Albrecht cúi đầu thật sâu. Giọng ông vẫn ôn hòa.
"Năm trăm năm qua, phép thuật của đất nước này tồn tại là vì cuộc sống của dân chúng. Để tưới mát ruộng đồng, chữa lành bệnh tật, thắp sáng đêm đông và thỉnh chuông mỗi sáng. Dù là những kỵ sĩ cầm gậy phép như chúng thần, suy cho cùng cũng chỉ là hàng rào bảo vệ cuộc sống đó mà thôi."
"……Đúng vậy. Đúng là như vậy."
"Vậy thì, xin hãy để chúng thần được chết như một hàng rào ít nhất một lần cuối cùng. Hãy để thân xác chúng thần bảo vệ những viên đá lót đường nơi dân chúng sinh sống. Là một kỵ sĩ, không có vinh dự nào lớn hơn thế này nữa."
Lão hiệp sĩ đứng dậy, cúi chào rồi bước ra khỏi đại điện.
Ông không ngoảnh đầu lại.
"……Xin lỗi, tất cả mọi người."
Đại công nhìn theo tấm lưng mà ông biết sẽ không bao giờ gặp lại được nữa, chỉ biết nghiến chặt răng.
Và rồi, trước khi bình minh ngày hôm đó hé rạng.
Trước cổng tường thành, toàn bộ kỵ binh ma đạo còn lại đã xếp thành hàng ngũ.
Số lượng khoảng ba ngàn kỵ binh.
Dưới ánh đuốc, những bộ giáp được lau chùi sáng bóng phản chiếu ánh sáng mờ nhạt. Ai ai cũng biết đây là buổi sáng cuối cùng.
Từ trên lưng ngựa, Albrecht phóng tầm mắt nhìn quanh ba ngàn kỵ sĩ đó.
Nhiều khuôn mặt còn rất trẻ. Họ là những người mới ngoài hai mươi, mất đi tiền bối ở Felden nên được đôn lên tuyến đầu.
Trong số đó có cả khuôn mặt của Niklas, kỵ sĩ tùy tùng của ông. Mới mười bảy tuổi, cái tuổi vẫn có thể gọi là một thiếu niên.
Ba năm trước, Albrecht đã phát hiện ra cậu ở một ngôi làng quê và tự tay dạy cậu luyện kiếm. Niklas dù mặt cắt không còn một giọt máu nhưng vẫn nhìn thẳng về phía trước.
"Đoàn trưởng."
Niklas thúc ngựa lại gần, nhỏ giọng nói.
"Chúng ta…… liệu có thắng không?"
Albrecht nhẹ nhàng đặt tay lên mũ bảo hiểm của cậu thiếu niên. Ông không muốn nói dối.
"Có lẽ sẽ không thắng. Nhưng cũng sẽ không thua."
"Hả……"
"Hôm nay chúng ta chết ở đây không phải vì chúng ta thua. Chúng ta chết là để bảo vệ. Bên trong tường thành có em gái cháu. Có con gái ông bán bánh mì, có ông lão ở tháp chuông. Để những người đó sáng mai vẫn có thể thức dậy theo tiếng chuông ngân."
"……Đúng vậy nhỉ."
"Đúng thế. Và điều đó không gọi là thất bại. Đó là chiến thắng bằng cả đời người của kỵ sĩ chúng ta."
Niklas cố gắng mỉm cười một chút. Cậu không thể cười tự nhiên được. Nhưng cậu đã gật đầu.
Bầu trời bắt đầu hửng sáng.
Albrecht giơ cao gậy phép.
"Các kỵ sĩ của Siestal! Phép thuật của chúng ta không thể chạm tới thép! Nhưng tính mạng của chúng ta còn cứng hơn tường thành kinh đô! Hãy giữ chân càng nhiều con thú đó trên cánh đồng này càng tốt! Đó chính là phép thuật cuối cùng của chúng ta!"
Cổng chính mở ra.
"Tấn công!"
Ba ngàn kỵ binh cùng hô vang tiếng xung phong, lao ra ngoài thành.
Vừa phi nước đại, họ vừa dệt nên một thuật thức khổng lồ bao phủ toàn bộ đội hình.
Đó là thuật thức được gọi là Đột Kích Kết Giới.
Một ma thuật phòng thủ tập thể bí truyền của kỵ sĩ đoàn, giúp đánh bật va chạm từ phía trước và lệch cả những viên đạn thép trong khoảnh khắc.
Đẩy màng chắn ánh sáng nhạt được tạo nên từ ma lực của ba ngàn người lên phía trước, kỵ sĩ đoàn lao thẳng về phía đàn thú bằng thép đang dàn trận trên đồng bằng.
Nất định phải chạm tới được.
"Tiểu đội xe tăng vừa rút lui vừa bắn trả! Giữ khoảng cách!"
Yamashiro, sư đoàn trưởng Sư đoàn 7, đã được gọi trở lại xe chỉ huy trong lúc đang điều phối giữa các chỉ huy.
Yamashiro ra lệnh cho các tiểu đội xe tăng đang tự đáp trả phải rút lui.
Ở phía bên kia, một đàn kỵ binh đẩy màng chắn ánh sáng xanh trắng đang tràn đến phủ kín đường chân trời.
Ota đứng bên cạnh bất giác nín thở.
"Sư đoàn trưởng, ánh sáng đó…… đang đánh bật một phần pháo kích!"
Yamashiro nín thở.
Mười phút trước, trinh sát bằng drone đã phát hiện hơn ba ngàn kỵ binh đang chờ sẵn trong thành.
Để tránh pháo kích vào khu dân cư, họ đã hoãn tấn công cho đến khi cổng thành mở ra, nhưng lựa chọn đó có vẻ là một sai lầm.
"Trực thăng của không đội đâu rồi?"
「Chúng tôi đã ngừng tiếp tế và đang cấp tốc đến đây!」
Yamashiro nghiến răng.
Loại ma pháp được triển khai bởi một vài người tụ lại không đủ sức làm lệch hướng đạn pháo của xe tăng.
Nhưng dường như khi hàng ngàn người hợp lực, điều đó lại trở thành hiện thực. Mấy ngày qua, Lực lượng Tự vệ đã quá coi thường thứ gọi là ma pháp.
Chuyện vô lý đang diễn ra ngay trước mắt.
Dù vậy, với tư cách là người chỉ huy, ông vẫn cố gắng giữ bình tĩnh. Và tiếp tục ra lệnh cho đơn vị.
「Đội xe tăng, tiếp tục xả súng! Không được giảm nhịp độ bắn!」
Pháo của xe tăng Type 10 liên tục gầm rú.
Kết giới xung kích quả thực đã làm lệch hướng những cú bắn trực diện.
Tuy nhiên, những quả pháo bị chệch hướng lại xới tung mặt đất, và luồng sóng xung kích từ vụ nổ quật ngã những kỵ binh.
Kết giới xung kích không phải là vô địch. Hết kỵ sĩ này đến kỵ sĩ khác gục ngã khỏi lưng ngựa bên ngoài bức tường ánh sáng.
Mỗi kẻ ngã xuống lại khiến ma lực chống đỡ kết giới suy yếu đi một phần.
Dù vậy, ba ngàn kỵ binh vẫn không dừng lại. Vượt qua xác đồng đội, họ vẫn lao về phía trước. Dẫm lên thi thể của những người ngã xuống, họ liều mạng đẩy bức tường ánh sáng tiến lên, tiến lên từng chút một.
Màn xả súng vẫn tiếp diễn. Nhưng nó đã kéo dài quá lâu.
「Sư đoàn trưởng!」
Nhân viên thông tin trên xe chỉ huy cất tiếng gọi đầy căng thẳng.
「Báo cáo từ Đại đội xe tăng số 3! Tất cả các xe đã hết đạn! Đại đội 1 và Đại đội 2 cũng sắp sửa rơi vào tình trạng tương tự!」
Họ đã xả đạn liên tục không ngừng nghỉ với số lượng lớn đến chừng này.
Dù là những con quái thú bằng thép, lượng nanh mốt chứa trong bụng chúng cũng không phải là vô hạn. Số lượng pháo đạn một xe có thể mang theo vốn có hạn, cộng thêm việc tiếp tế yếu kém nên họ đã không thể chuẩn bị ở trạng thái hoàn hảo nhất.
Lần lượt từng chiếc xe tăng rơi vào im lặng. Bắn cạn viên đạn cuối cùng, chúng khép lại khuôn miệng bằng thép rồi lùi về phía sau.
Kết giới xung kích đã không bỏ lỡ khoảng trống hỏa lực ngắn ngủi đó.
Bức tường ánh sáng của kỵ binh nhích dần, rút ngắn khoảng cách từng chút một. Chỉ một chút nữa thôi. Chỉ một chút nữa thôi là ma pháp của Công quốc sẽ chạm tới đội hình của Nhật Bản.
Mồ hôi rịn ra trên trán Ota.
「Sư đoàn trưởng, cứ thế này thì chúng ta sẽ rơi vào tầm bắn ma pháp mất...!」
Yamashiro từ từ hạ ống nhòm xuống.
Với tư cách là Sư đoàn trưởng, phương án rút lui cùng với căn cứ phía sau cũng đã nằm trong các lựa chọn, nhưng nếu rút lui vào lúc này, kẻ địch có thể thừa thắng xông lên và truy kích.
Yamashiro không muốn điều đó xảy ra. Ông quay lại nhìn về phía sau, hạ lệnh bằng giọng trầm thấp.
「Vừa lùi lại vừa đưa khẩu Type 99 của Pháo binh lên phía trước. Bắn ngắm trực diện.」
Ota không tin vào tai mình khi nghe thấy mệnh lệnh đó.
「Pháo... pháo tự hành lựu đạn mà lại bắn ngắm trực diện sao ạ?」
「Hỏa lực không đủ.」
「Nhưng đưa thứ đó ra tiền tuyến thì──」
「Thứ gì còn đạn thì bắn. Chỉ đơn giản vậy thôi.」
Giọng nói của Yamashiro thật bình tĩnh.
「Mạng sống của cấp dưới mới là quan trọng. Mau lên.」
Nhận mệnh lệnh đó, cùng với sự rút lui của dàn xe tăng, những khẩu pháo tự hành lựu đạn Type 99 chờ sẵn ở phía sau đã làm rung chuyển mặt đất, tiến lên thay thế.
Vốn dĩ, đây là loại đại pháo dùng để càn quét cả một diện rộng ở tận chân trời xa xôi.
Nhưng giờ đây, nó lại đè chiếc nòng pháo khổng lồ của mình xuống gần như nằm ngang, chĩa thẳng mục tiêu vào đàn kỵ binh đang lao tới.
Đồng loạt khai hỏa.
Quả pháo 155mm phát nổ ở cự ly cực gần.
Kết giới xung kích không thể chịu đựng nổi đòn đánh đó.
Đạn lựu xé tan ánh sáng của kết giới từ bên trong. Lửa nổ, ánh chớp thổi tung kỵ binh bên trong cùng với chiến mã của họ lên không trung.
Một phát, mười kỵ binh ngã xuống.
Lại một phát nữa, thêm mười kỵ binh biến mất.
Đó là một địa ngục không khác một phân so với những gì những cô gái đó từng phải hứng chịu trên cánh đồng lúa mì Felden.
Lần này, chỉ có người hứng chịu là thay đổi.
Dù vậy, họ vẫn tiến lên.
Ba ngàn giảm xuống còn hai ngàn, rồi một ngàn rưỡi, rồi một ngàn.
Vừa đắp nên con đường máu và lửa bằng vô số xác chết, bức tường ánh sáng dù đã yếu ớt đi nhiều nhưng vẫn kiên trì tiến gần về phía đội hình Nhật Bản.
Bên cạnh Albrecht, Niklas vẫn còn sống.
Cậu thiếu niên với khuôn mặt nhợt nhạt, nhưng vẫn dốc hết sức lực không ngừng truyền ma lực vào kết giới.
「Đoàn trưởng! Mới tới rồi! Chỉ một chút nữa thôi là ma pháp của chúng ta sẽ──!」
「Đúng vậy, Niklas! Cậu đã làm rất tốt!」
Còn năm mươi bước. Còn ba mươi bước. Kỵ sĩ dẫn đầu giơ cao cây gậy phép, bắt đầu xướng niệm ma pháp tấn công.
Những người sống sót trong số ba ngàn người đang dồn hết sức lực cuối cùng. Tới rồi. Rốt cuộc cũng đã tới nơi. Vì Hoàng đô, một mũi tên trả thù sẽ được bắn đi. Đáng lẽ ra... phải là như vậy.
Chính vào khoảnh khắc đó.
Mạn trái của đoàn kỵ sĩ đang xông lên đột nhiên bùng lên ánh sáng.
Niklas ở phía bên trái đã biến thành những mảnh thịt vụn, hoàn toàn biến mất dạng.
Albrecht ngước nhìn lên bầu trời.
Ở đó xuất hiện một thứ vũ khí kỳ dị trông như một chiếc xe kéo đang bay trên không với chong chóng xoay ngược lên trên.
Đó là trực thăng tấn công AH-1 của Lực lượng Tự vệ Mặt đất.
Thứ vũ khí từng đơn phương xả súng từ trên cao xuống bức tường thành ấy nay đã quay trở lại, nhắm trúng vào điểm yếu của họ.
Hỏa lực mà họ sở hữu bắt đầu tấn công như thể đã chờ chực khoảnh khắc này từ lâu. Từ khoảng không hoàn toàn mất cảnh giác của đoàn kỵ sĩ, tên lửa đồng loạt dội xuống rồi bứt phá rời đi.
Đoàn kỵ sĩ đã đặt cược tất cả vào Sư đoàn số 7 ở phía chính diện.
Cả kết giới, ánh nhìn, lẫn ma lực, họ đều chỉ tập trung về phía trước. Không một ai nhìn lên trên. Họ không có lấy một chút thong dong để làm điều đó.
Bức tường ánh sáng tan vỡ một cách nhạt nhẽo trước trận mưa pháo đồng loạt ấy.
Từ mặt trên trống trãi phô ra, tên lửa và hỏa cầu từ pháo cơ liên tục trút xuống như một trận mưa rào quật ngang.
Một ngàn kỵ binh tan biến như giọt sương trên cánh đồng lúa mì. Cả tiếng thét, lời chú thuật, lẫn lời cầu nguyện hướng về Hoàng đô. Tất cả đều bị đứt đoạn trước khi kịp chạm tới.
Con ngựa của Albrecht cũng đổ gục.
Lão kỵ sĩ bị hất văng xuống đất, dù vậy ông vẫn gượng dậy, chống cây gậy phép xuống mặt đất để đứng lên.
Hàng xóm đã không còn ai đứng lên. Ba ngàn hiệp sĩ và ánh sáng của hàng rào tấn công đã biến mất không còn dấu vết.
Sau đó, chỉ còn lại những cánh đồng lúa cháy và vô số giáp trụ không di động, trải dài dưới ánh bình minh.
Hiệp sĩ già quay lại nhìn thành phố lần cuối.
Những tháp trắng ngà nhận ánh bình minh, tỏa sáng nhẹ nhàng.
Chưa cháy. Bên trong thành lũy, như thường lệ, chuông buổi sáng đang vang lên, lò lửa đang bật, trẻ con đang thức dậy.
Thành phố đó an toàn. Đá lát của người dân không trở thành chiến trường.
"Vậy là tốt rồi..." Môi của hiệp sĩ già thực sự di chuyển. Một giọng nói yên bình, đầy hài lòng.
Trong nháy mắt, tầm nhìn của anh bị bao phủ bởi ánh sáng trắng.
Và yên lặng đóng lại.
Hiệp sĩ đoàn năm trăm năm, cùng với một người, trở về với sương sớm bên ngoài thành phố.
Họ không thua. Họ đã giữ vững thành phố.
Vào giữa trưa ngày hôm đó, Đế quốc Ma thuật Siesta chính thức đầu hàng.
Đại công Leopold, với đôi chân già yếu, bước ra khỏi cổng thành, đón sứ quân Nhật Bản.
Không còn binh sĩ nào chống lại.
Tất cả đều chết bên ngoài thành, bảo vệ thành phố.
Quân tự vệ đã hiểu đúng ý nghĩa của "quà tặng" của hiệp sĩ đoàn.
Họ chiếm thành phố một cách yên lặng, không ai đặt chân vào khu phố.
Truyện liên quan
Nếu Như Ở Okehazama Imagawa Đã Thắng ~ Chế Tạo Quốc Gia Không Đốt Cháy Của Tôi, Kẻ Xuyên Không Thời Chiến Quốc ~
「Nếu như ở Okehazama, Imagawa Yoshimoto đã đánh bại Oda Nobunaga –」. .
Tái Tạo Starship! ~Game Thủ Chuyển Sinh Vào Thế Giới Game Sf Muốn Khôi Phục Hình Dáng Lý Tưởng Của Cỗ Máy Yêu Quý Đã Bị Khởi Tạo Lại~
◇Chàng trai trẻ, Ren, yêu thích thể loại game online SF nơi anh lái tàu vũ trụ và rong ruổi ...