Lời Hiệu Triệu Của CTHULHU - Chương 1: DAGON
DAGON
Tôi viết lại câu chuyện này trong tình trạng hết sức căng thẳng, bởi vì đến tối nay, tôi sẽ không còn trên cõi đời này nữa. Không một xu dính túi, và đến khi đã dùng hết sạch chỗ thuốc của mình – thứ duy nhất giúp cho cuộc đời này còn đáng sống, tôi sẽ không có khả năng chịu đựng nổi sự tra tấn nữa; và tôi sẽ gieo mình từ trên cái cửa sổ gác này xuống con đường dơ bẩn bên dưới. Xin đừng nghĩ rằng tôi là một kẻ yếu đuối hay suy đồi chỉ vì tôi là nô lệ của morphine. Một khi đã đọc xong những trang chữ ngoáy viết vội này, bạn sẽ có thể phỏng đoán được nguyên nhân tôi chỉ còn nước quên lãng hoặc chết đi, dẫu cho bạn sẽ không bao giờ hiểu được đầy đủ sự tình.
Tại một trong những vùng trống trải và ít người lai vãng nhất trên Thái Bình Dương bao la, con tàu chở thư nơi tôi nắm giữ cương vị quản lý hàng trở thành nạn nhân của đám cướp biển Đức. Thế Chiến khi đó chỉ vừa mới vào giai đoạn bắt đầu, và các lực lượng trên biển của người Hung vẫn còn chưa suy đồi hẳn như sau này. Thế nên tàu của chúng tôi trở thành phần thưởng hợp pháp trong khi thủy thủ đoàn chúng tôi được đối đãi một cách công bằng và tôn trọng, theo đúng những gì mà tù nhân hàng hải đáng được hưởng. Những kẻ bắt giữ chúng tôi thả lỏng khuôn phép kỷ luật đến mức năm ngày sau khi bị bắt, tôi đã một mình trốn thoát được trong một chiếc thuyền nhỏ với đủ nước và nhu yếu phẩm để dùng trong một thời gian dài.
Khi cuối cùng cũng có thể tự do trôi dạt, tôi chẳng áng định được mấy về khu vực xung quanh mình. Vì vốn chưa bao giờ là một hoa tiêu giỏi, tôi chỉ có thể căn cứ vào mặt trời và các ngôi sao để áng chừng mình bấy giờ đang ở đâu đó phía Nam xích đạo. Tôi không biết là kinh độ nào cả, và không có hòn đảo hay đường bờ biển nào trong tầm mắt hết. Thời tiết tiếp tục tốt lành, và suốt bao ngày, tôi trôi dạt vô định dưới ánh mặt trời thiêu đốt; chờ đợi một con tàu nào đó đi ngang qua, hoặc cập được vào bờ một mảnh đất có thể ở. Nhưng cả tàu lẫn đất đều không xuất hiện, và trong tình cảnh cô độc trên miền nước xanh dương mênh mông, dập dềnh, liền mạch của mình, tôi bắt đầu cảm thấy tuyệt vọng.
Sự thay đổi xảy ra trong khi tôi ngủ. Tôi sẽ không bao giờ biết được cụ thể nó xảy ra thế nào; vì mặc dù giấc ngủ của tôi trằn trọc và đầy mộng mị, nó vẫn diễn ra liền một mạch. Khi cuối cùng cũng thức dậy, tôi phát hiện ra bản thân gần như đã bị hút vào trong một bãi bùn đen thẫm nhầy nhụa, ghê tởm, trải dài ngút tầm mắt khắp xung quanh mình theo những dải trập trùng đơn điệu, và con thuyền của tôi nằm mắc cạn cách đấy không xa.
Mặc dù hẳn ai cũng sẽ nghĩ rằng cảm giác đầu tiên của tôi là sửng sốt khi thấy cảnh vật biến đổi phi thường và bất ngờ đến nhường ấy, tôi thực chất thấy hãi hùng nhiều hơn là kinh ngạc. Bởi vì thấm đẫm trong bầu không khí cũng như lớp đất thối rữa là một nét nham hiểm làm tôi buốt lạnh đến tận cốt tủy. Cả khu vực bị xác cá phân hủy làm cho bốc mùi thối hoăng, chưa kể còn những thứ khác khó mô tả hơn mà tôi thấy nhô ra từ lớp bùn tởm lợm của cánh đồng bất tận. Có lẽ tôi nên từ bỏ hy vọng sẽ truyền tải được cái sự gớm guốc không bút nào tả xiết hiện đang ngự trị trong im lặng tuyệt đối trên vùng đất hoang bát ngát này bằng ngôn từ đơn thuần. Không có âm thanh nào lọt vào tai, và chẳng có gì trong tầm mắt ngoại trừ một mảng chất nhờn đen bao la. Ấy nhưng chính sự tĩnh lặng và đồng nhất tột cùng của cảnh quan lại là thứ khiến tôi bị một nỗi khiếp đảm phát mửa nặng đè.
Mặt trời bấy giờ đang soi rọi xuống từ một bầu trời không mây tàn nhẫn, mà như tôi thấy thì gần như đen kịt; như thể phản chiếu cái đầm mực dưới chân tôi. Khi bò vào chiếc thuyền bị mắc cạn, tôi nhận ra rằng chỉ có một giả thuyết duy nhất đủ sức giải thích được cho vị trí của tôi. Thông qua một biến động núi lửa vô tiền khoáng hậu nào đấy, một phần đáy đại dương hẳn đã bị dâng lên bề mặt, để lộ ra các vùng vốn được ẩn giấu dưới những tầng nước sâu khôn lường bao triệu năm qua. Vùng đất mới đã trồi lên bên dưới tôi rộng lớn đến nỗi tôi chẳng tài nào phát hiện ra nổi cả những âm thanh mờ nhạt nhất của đại dương gợn sóng, bất chấp đã căng hết tai lên. Cũng không có bất kì con chim biển nào ăn thịt những thứ đã chết.
Suốt mấy tiếng liền, tôi chỉ ngồi suy nghĩ hoặc ủ ê trên thuyền. Con thuyền hiện đang nằm nghiêng và cung cấp cho tôi chút bóng râm trong khi mặt trời di chuyển trên bầu trời. Khi ngày dần trôi qua, mặt đất bớt lớp nhớp phần nào, và xem chừng khô đủ để đi lại trong một thời gian ngắn. Đêm đó tôi chẳng ngủ nghê được mấy, và ngày hôm sau tôi tự chế một túi đựng thức ăn và nước uống, chuẩn bị cho hành trình trên đất liền nhằm tìm kiếm biển cả đã biến mất cùng với khả năng có người giải cứu nữa.
Vào buổi sáng hôm thứ ba, tôi thấy đất đủ khô để đi lại dễ dàng. Mùi cá chỉ khiến tôi muốn phát rồ; nhưng vì còn quá mải bận suy nghĩ về những điều nghiêm trọng nên tôi chẳng buồn để bụng một thứ tồi tệ vặt vãnh đến vậy, và hùng dũng lên đường tiến về phía một đích đến không xác định. Suốt cả ngày, tôi đều đặn đi về phía Tây, được dẫn lối bởi một cái gò ở xa, vươn cao hơn bất cứ nơi nào khác trên cái sa mạc trập trùng này. Đêm đó tôi dựng trại nghỉ, và ngày hôm sau vẫn tiếp tục đi về phía cái gò, mặc dù cái vật đó dường như chẳng gần hơn chút nào so với lần đầu tiên tôi trông thấy nó. Sang tối thứ tư, tôi đến được chân của gò đất, và hóa ra nó cao hơn nhiều so với lúc nhìn từ đằng xa, cảnh quan thung lũng làm nó trông nổi bật hẳn so với nền đất chung. Quá mệt mỏi để leo lên cao, tôi ngủ trong bóng của gò đất.
Tôi không biết tại sao giấc mơ của mình lại hoang dại đến như vậy vào đêm hôm đó. Nhưng trước khi vầng trăng khuyết tuyệt vời còn chưa kịp nhô cao trên vùng đồng bằng phía Đông, tôi thức dậy trong tình trạng ướt đẫm mồ hôi lạnh, và quyết định sẽ không ngủ nữa. Những hình ảnh tôi đã trải nghiệm vượt quá sức chịu đựng của bản thân. Và trong ánh trăng, tôi nhận thấy mình đã thật thiếu khôn ngoan khi di chuyển vào ban ngày. Nếu không vướng phải ánh sáng chói chang của mặt trời, hành trình của tôi đáng lẽ đã tiêu tốn ít năng lượng hơn. Bây giờ tôi thực sự cảm thấy mình hoàn toàn có thể thực hiện chuyến leo từng khiến bản thân phải bỏ cuộc vào lúc hoàng hôn. Tôi xách túi lên, bắt đầu leo về phía đỉnh gò đất cao.
Tôi ban nãy có nói rằng cái sự đơn điệu miên man của vùng đồng bằng trập trùng này đã mang lại cho tôi một cảm giác hãi sợ mơ hồ. Nhưng tôi tin cảm giác khiếp hãi của mình đã tăng lên gấp bội khi leo đến đỉnh của gò đất và nhìn xuống phía bên kia, vào trong một cái hố hay khe núi sâu khôn cùng, với những hốc đen mà mặt trăng chưa lên đủ cao để soi tỏ. Tôi cảm thấy mình như đang ở bên rìa thế giới; nhìn qua vành mép vào một miền hỗn loạn ngoài sức lãnh hội của màn đêm vĩnh cửu. Giữa lúc đang kinh hãi tột cùng, xuất hiện trong tâm trí tôi là những hồi tưởng kì lạ về cuốn Thiên đường đã mất và hành trình leo qua các cõi tối tăm vô hình vô dạng đầy gớm guốc của Satan.
Khi mặt trăng nhô lên cao hơn trên bầu trời, tôi bắt đầu thấy rằng các sườn dốc của thung lũng không đến mức dựng thẳng đứng như mình lầm tưởng. Các gờ và mỏm đá cung cấp những mấu khá dễ đặt chân cho một hành trình leo xuống, và sau khi leo xuống vài chục mét, độ dốc trở nên rất thoải. Bị một thôi thúc không thể phân tích cụ thể tác động, tôi khó nhọc trèo xuống những tảng đá và đứng trên con dốc thoai thoải bên dưới, nhìn xuống vực sâu thê lương nơi chưa tia sáng nào xuyên qua được.
Ngay lập tức, sự chú ý của tôi bị thu hút bởi một vật thể to lớn và kì dị ở sườn dốc đối diện, vươn thẳng lên khoảng một trăm mét phía trước mặt tôi. Một vật thể lấp lánh trắng dưới những tia sáng do vầng trăng đang lên ban tặng. Tôi sớm tự trấn an bản thân rằng nó chỉ đơn thuần là một mảnh đá khổng lồ, nhưng tôi cảm thấy một ấn tượng rất rõ ràng rằng đường nét và vị trí của nó không hoàn toàn do Tự Nhiên tạo thành. Sau khi xem xét kỹ lưỡng hơn, tôi bị những cảm giác vô phương diễn tả xâm chiếm. Bởi bất chấp kích thước khổng lồ của nó cũng như vị trí trong một vực thẳm – nơi đã nằm dưới đáy biển từ thuở thế giới hãy còn trong trứng nước, tôi tin chắc rằng cái vật thể kỳ lạ kia là một tạo tác bằng đá nguyên khối với dáng hình tử tế, và tấm thân đồ sộ của nó đã từng được những sinh vật sống và biết tư duy chạm khắc ra, đồng thời có thể còn được sùng bái nữa.
Choáng váng và sợ hãi, ấy nhưng pha trộn kèm cả sự phấn khích tương tự như niềm vui của dân làm khoa học hoặc khảo cổ, tôi xem xét kỹ lưỡng hơn cảnh vật xung quanh mình. Mặt trăng, hiện đang ở gần thiên đỉnh, chiếu rọi sáng trưng đến kì lạ bên trên những sườn dốc cao chót vót vây ép cái vực thẳm, để lộ ra một dòng nước lớn ở dưới đáy, uốn lượn chảy khuất tầm mắt về cả hai hướng, và gần như vỗ vào chân tôi trong lúc tôi đứng trên dốc. Ở phía bên kia vực, những con sóng nhỏ vỗ lên chân khối đá nguyên khối. Bây giờ, trên bề mặt của nó, tôi có thể nhìn thấy cả các câu khắc lẫn những tạo tác điêu khắc thô. Các câu chữ được viết bằng một hệ thống chữ tượng hình mà tôi không biết đến, và không giống như bất cứ thứ gì tôi từng thấy trong sách vở; chủ yếu bao gồm các biểu tượng thủy sinh giản thể như cá, lươn, bạch tuộc, động vật giáp xác, động vật thân mềm, cá voi và những thứ tương tự. Vài kí tự trông rõ ràng là đại diện cho những tạo vật của đại dương chưa được thế giới hiện đại biết đến, nhưng tôi đã trông thấy mớ xác thối rữa của chúng trên khu đồng bằng trồi lên từ đại dương.
Tuy nhiên, bức tranh khắc mới là thứ hớp hồn tôi mạnh mẽ nhất. Nhờ kích thước khổng lồ, hiển hiện rõ ràng bên kia dòng nước ngăn cách là một loạt các bức phù điêu, khắc họa những đề tài đủ khiến cho Doré phải ghen tị. Tôi nghĩ rằng chúng miêu tả con người - hoặc ít nhất là một kiểu người nào đấy; mặc dù các sinh vật ấy được khắc họa trong trạng thái nô giỡn hệt như cá sống dưới làn nước của một hang động biển nào đó, hay tỏ lòng tôn kính tại một ngôi đền nguyên khối xem chừng cũng nằm ngầm dưới làn sóng. Tôi không dám tả chi tiết khuôn mặt và thân mình của chúng; bởi chỉ cần đơn thuần nhớ lại thôi cũng đủ để làm tôi xây xẩm mặt mày rồi. Với sự dị hợm mà ngay cả Poe hay Bulwer cũng chẳng đời nào mường tượng ra nổi, chúng rõ ràng là con người về mặt ngoại hình, bất chấp cặp tay chân có màng, đôi môi rộng và mọng nhũn đến sững sờ, cặp mắt lồi, đờ đẫn, cùng với các đặc điểm khác đáng khó chịu hơn khi nhớ lại. Lạ lùng thay, chúng xem chừng được khắc với tương quan tỉ lệ lệch lạc hẳn so với nền cảnh; bởi vì một trong những sinh vật ấy, kẻ được khắc họa là đang giết một con cá voi, lại hơi nhỉnh hơn con cá một chút. Như đã nói, tôi đã để ý đến sự gớm guốc cũng như kích thước kỳ lạ của chúng, nhưng chỉ trong tích tắc đã rút ra kết luận rằng chúng đơn thuần là những vị thần tưởng tượng của một bộ lạc đánh cá hoặc đi biển nguyên thủy nào đấy - một bộ lạc với những hậu duệ cuối cùng đã diệt vong trước khi tổ tiên đầu tiên của người Piltdown hay Neanderthal ra đời hàng bao niên đại. Sững sờ vì bất ngờ được quan sát một quá khứ vượt xa ý niệm của ngay cả những nhà nhân học táo bạo nhất, tôi đứng trầm ngâm trong khi mặt trăng hắt những hình phản chiếu kỳ quái xuống con kênh im lặng trước mặt mình.
Rồi đột nhiên tôi thấy nó. Với chỉ một chút khuấy động nước để đánh dấu sự nổi lên bề mặt của mình, cái thứ ấy dâng vào tầm mắt, bên trên làn nước tối. To lớn, chẳng khác nào vị thần khổng lồ một mắt, và đầy ghê tởm, nó phóng tới chỗ khối đá như một con quái vật khủng khiếp bước ra từ những cơn ác mộng, vung cánh tay có vảy khổng lồ quanh đấy, trong khi cúi cái đầu gớm guốc của mình và phát ra một số âm thanh đầy tính toán. Lúc ấy tôi cứ ngỡ mình phát rồ mất rồi.
Tôi chẳng nhớ mấy về chuyến leo điên cuồng lên dốc và vách đá hay hành trình mê sảng trở lại con thuyền bị mắc cạn của mình. Tôi tin mình đã hát rất nhiều, và cười phá lên một cách quái đản khi không thể hát được nữa. Tôi có những hồi ức không rõ ràng về một cơn bão lớn, ập đến sau khi tôi về lại thuyền chưa được bao lâu. Dù gì thì gì, tôi cũng biết rằng mình đã nghe thấy tiếng sấm sét và các âm điệu khác mà Mẹ Thiên Nhiên chỉ phát ra trong những lúc đang mang tâm trạng cực kỳ hoang dại.
Khi bước ra khỏi miền bóng tối, tôi thấy mình đang ở trong một bệnh viện tại San Francisco; được đưa đến đấy bởi vị thuyền trưởng của con tàu Mỹ đã cứu vớt thuyền tôi giữa đại dương. Tôi đã tiết lộ nhiều điều trong cơn mê sảng, nhưng phát hiện ra rằng lời lẽ của mình gần như chẳng được ai quan tâm đến. Những ân nhân của tôi chẳng biết gì về bất cứ vụ biến động đất đai nào ở Thái Bình Dương; và tôi cũng thấy không cần thiết phải khăng khăng kể lại một chuyện mà tôi biết họ không thể tin được. Đã có lần tôi tìm đến chỗ một nhà dân tộc học nổi tiếng, và đặt ra cho ông ta những câu hỏi kì dị liên quan đến truyền thuyết cổ đại của người Philistine về Dagon - vị Thần Cá; nhưng sớm nhận ra rằng ông ta tầm thường đến vô vọng, tôi không hỏi han thêm gì nữa.
Vào ban đêm, đặc biệt là khi mặt trăng khuyết, tôi lại trông thấy nó. Tôi đã thử morphine; nhưng món thuốc chỉ mang lại những khoảng lặng thoáng qua, lôi tôi vào nanh vuốt, và biến tôi như thành một kẻ nô lệ vô vọng của nó. Thế nên bây giờ tôi sẽ chấm hết tất cả, sau khi đã viết lại đầy đủ câu chuyện để những người đồng loại của mình có thêm thông tin, hoặc một trò tiêu khiển để họ khinh miệt thưởng thức. Tôi thường xuyên tự hỏi có khi nào tất cả mọi thứ chỉ là một ảo mộng thuần túy hay không - một cơn sốt khi tôi nằm say nắng và mê sảng lảm nhảm trên chiếc thuyền sau khi thoát khỏi con tàu chiến của Đức. Tôi tự hỏi mình điều này, nhưng bao giờ cũng vậy, một hình ảnh cực kỳ sống động luôn xuất hiện trước mắt tôi thay cho lời đáp. Tôi không thể nghĩ về biển sâu mà không rùng mình trước những thứ vô danh có thể ngay lúc này đây đang trườn bò và lượn lờ dưới cái đáy nhầy nhụa của nó, tôn thờ những pho tượng thần cổ của mình và khắc diện mạo đáng ghê tởm của bản thân lên những tòa tháp đá hoa cương sũng nước ngầm dưới đại dương. Tôi mơ về cái ngày chúng có thể trồi lên trên những con sóng để kéo tuột các tàn dư hèn mọn, kiệt sức vì chiến tranh của nhân loại xuống trong bộ vuốt hôi thối của mình - về cái ngày khi mặt đất chìm xuống, và đáy đại dương tối tăm sẽ trỗi dậy giữa thời loạn lạc bao trùm khắp mọi nơi.
Hồi kết đã gần kề. Tôi nghe thấy tiếng động ở cửa, như thể một tấm thân trơn trượt khổng lồ đang lầm lũi đè vào. Nó sẽ không thể tìm được tôi đâu. Chúa ơi, cái bàn tay đó! Cửa sổ! Cửa sổ!
Ảnh minh hoạ Dagon, không rõ tác giả
Truyện liên quan
Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo
Thiết bị game VR【Arcadia】, thiết bị đầu tiên và duy nhất trên thế giới hiện thực hóa thế giới ảo.. ...
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...
Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy
Tóm tắt. Nàng đã muốn tìm đến cái chết.
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ
Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...
Mồi Săn (Lee Seohan)
Tóm tắt. “Thật khủng khiếp. Người chồng này và cuộc hôn nhân này.”.
Chuyện Gì Đã Xảy Ra Với Vị Bạo Chúa Sau Khi Vị Hoàng Hậu Mang Thai Bỏ Đi
Tóm tắt. Nàng đã tự dâng mình cho kẻ thù để cứu lấy đất nước.