Hướng Về Căn Nhà Gỗ Mùa Đông Của Thanh Thản Và Điên Rồ, Cinderella Chạy - Chương 116
“Đến giờ ăn trưa rồi sao? Kyden, anh cũng ăn cùng tụi em chứ?”
“Ừm… Cậu có sao không? Trong người thấy mệt hay gì không?”
“Tôi ổn mà! Bác xà ích chăm sóc tôi chu đáo lắm. Còn anh thì sao, Kyden?”
“À, tôi…”
Kyden ngập ngừng, vẻ mặt như chẳng muốn nhắc tới chuyện đó. Roel tò mò nhìn anh.
“Chỉ huy của chúng tôi muốn gặp cậu. Nếu thấy không thoải mái, cậu có thể từ chối.”
“Là ngài ấy lần trước chúng ta gặp đúng không? Vâng! Tôi nên đến chào một tiếng. Giờ tôi qua đó nhé?”
“Cậu từ chối cũng được mà.”
“Không sao đâu!”
Roel lắc đầu quầy quậy. Đây là lần đầu tiên Kyden giới thiệu ai đó với cô.
Cô cảm thấy háo hức khi được làm quen với những người quen của anh. Cô muốn đến chào hỏi và tự giới thiệu bản thân.
Dù tự thấy mình nhỏ bé và còn nhiều thiếu sót, nhưng khao khát được bước sâu hơn vào thế giới của anh trong cô còn mãnh liệt hơn. Cô muốn được những người xung quanh anh công nhận và trở thành một người quan trọng đối với anh.
‘Gặp gia đình anh ấy thì có lẽ khó, nhưng mình nhất định muốn gặp các đồng nghiệp của anh.’
Lông mày Kyden nhíu lại trước nét mặt hào hứng của Roel. Sao cô lại vui vẻ đến thế khi sắp gặp ngài chỉ huy chứ? Một cảm giác khó chịu bất chợt xâm chiếm lấy anh.
Trong khoảnh khắc, anh nhớ lại giọng nói của ngài chỉ huy, từng cảnh báo rằng trông anh chẳng khác nào một người chồng ghen tuông. Đâu đến mức đó… Kyden nuốt nước bọt gượng gạo, lòng đầy bất an.
“Chỉ là chào hỏi nhanh một chút thôi.”
“Vâng, dĩ nhiên rồi. Khi nào chúng ta đi? Giờ đi luôn nhé?”
Rốt cuộc tại sao anh lại thấy bồn chồn vì chuyện này cơ chứ? Kyden đè nén câu hỏi đang chực trào nơi cổ họng.
“Tùy cậu, khi nào thấy tiện thì đi.”
“Ôi, em nghĩ mình không thể đi với dáng vẻ này được. Anh đợi em một chút để em thay đồ nhé?”
“…Để làm gì?”
Chỉ là một lời chào thôi mà; cô có luộm thuộm chút thì đã làm sao?
“Em chỉ muốn thay quần áo thôi mà!”
“Không.”
“Hả?”
“Thay đồ làm gì chứ? Cứ để nguyên vậy mà đi.”
“Một chút thôi! Em sẽ thay thật nhanh.”
Kyden dừng xe ngựa lại rồi mở cửa. Sau đó anh đường đột bước vào bên trong, giằng co với Roel.
Roel cố sức chống cự, nhưng Kyden đã dễ dàng kéo cô vào lòng. Cô cảm thấy mình như một đứa trẻ bị lôi ra ngoài một cách bất lực.
“Kyden! Anh làm cái gì vậy?!”
Cô muốn gặp ngài chỉ huy trong dáng vẻ chỉnh tề nhất. Thật thất vọng khi anh chẳng thể hiểu cho mong muốn tạo ấn tượng tốt với người quen của anh từ cô.
Đôi môi Kyden giật giật như muốn nói điều gì đó, nhưng anh lại ngần ngừ không lỡ bày tỏ tỏ nỗi lòng thật sự. Roel nghiêng đầu, giương mắt nhìn chằm chằm vào bờ môi đang mím chặt của anh.
Cuối cùng, Kyden đành chịu thua trước ánh nhìn chằm chằm kiên trì của cô, anh đáp lại bằng giọng nói run run.
“…Đừng xinh đẹp như thế.”
“Sao cơ?”
“Đừng tỏ ra xinh đẹp trước mặt ai khác ngoài tôi.”
Anh ngượng ngùng quay đi chỗ khác, nhưng rồi lại trở nên nghiêm nghị, như thể cô vừa phạm phải lỗi lầm gì nghiêm trọng lắm.
“Sao anh lại giận? Em đã làm gì sai chứ?”
“…Tôi chỉ ghen thôi. Đừng hiểu nhầm. Không đến mức thái quá đâu.”
Roel nheo mắt bối rối, trong khi Kyden lại đảo mắt đi nơi khác, như thể từ ‘ghen tuông’ làm anh thấy không thoải mái.
‘Hóa ra anh ấy cũng có cảm giác giống mình.’
Roel nhớ lại bản thân đã cư xử kỳ lạ ra sao khi cứ quấn quýt lấy anh mỗi sáng. Nhận ra tình cảm của anh dành cho mình chẳng hề khác biệt giúp những tổn thương và bối rối trước đó trong cô tan biến sạch sẽ.
‘Kyden đúng là ngốc thật.’
Roel nheo mắt, nở một nụ cười mỉm.
Cô lo lắng cho Kyden là lẽ tự nhiên, nhưng việc anh lo lắng cho cô thì thật buồn cười. Anh là một hiệp sĩ hào hoa, mạnh mẽ, còn cô chỉ là một người phụ nữ bình thường chẳng có gì trong tay. Thế nên, sự ghen tuông của anh dường như là không cần thiết.
Thế nhưng…
‘Thật tốt khi Kyden lại ngốc ngếch như thế này…’
Cô mong rằng sự hiểu nhầm của anh sẽ kéo dài mãi mãi, thay vì giải thích để anh hiểu rằng chẳng cần phải cảm thấy như vậy, cô tinh nghịch đảo mắt rồi gật đầu.
“Em chỉ muốn tạo ấn tượng tốt với ngài chỉ huy của anh thôi mà.”
Nói ra điều đó một cách mặt dày, Roel cảm nhận được sự thay đổi bên trong chính mình.
Khao khát trong cô đã lớn hơn cả sự sợ hãi. Thay vì trốn chạy khỏi bất hạnh, cô đang thẳng thắn đối mặt với hạnh phúc. Để giữ lấy tình yêu của anh cùng những khát khao của chính mình, cô có thể hành động trơ tráo như thế này.
Khi đã cảm nhận được ý nghĩa của cuộc sống và hạnh phúc, Roel trở nên khôn khéo hơn một chút, tham lam hơn một chút, và học được cách sống tốt hơn.
Truyện liên quan
Gương Kia, Gương Kia Trên Tường, Ai Là Phù Thủy Của Tiếng Gọi Định Mệnh
Tóm tắt. Phù thủy Kalynia che giấu thân phận và tiếp cận cháu trai của Bạch Tuyết.
Phu Nhân Công Tước Rồng
Tóm tắt. [Một quý ông giàu có đang tìm kiếm một cô dâu.
Sống Sót Trong Một Game Tình Cảm Dành Cho Người Lớn
Tóm tắt. Một món đồ Huyền thoại cấp SS tình cờ nhận được từ lượt rút miễn phí.
Droit Du Seigneur: Quyền Đêm Tân Hôn Của Lãnh Chúa.
Tóm tắt. Mang trên mình món nợ cha mẹ để lại khi qua đời và cô em gái nhỏ cần ...
Quái Thú Của Dinh Thự Albard
Tóm tắt. Trong ngục tối ngầm dưới dinh thự Albard, có một con quái vật.