Hãy Giết Tôi - Chương 125
Câu trả lời lạnh lùng ấy chẳng để lại chút cơ hội phản bác nào. Thà rằng Offenbach cứ nhạo báng hay giễu cợt Yekaterina, có khi lại dễ chịu hơn là buông ra một lời thản nhiên, trần trụi đến thế. Cô hiểu rõ bản chất của Offenbach hơn bất kỳ ai.
Cô chỉ là không muốn chấp nhận nó mà thôi.
"…Vậy ra là lỗi của tôi."
"Đúng thế. Hắn vẫn còn sống sao?"
"Tôi đã cứu anh ấy."
"Thật không may. Thà giết hắn đi có phải gọn gàng hơn không."
Nắm đấm của Yekaterina siết chặt. Cô không tức giận với Dmitry. Cách xử sự của hắn hoàn toàn đúng như những gì người ta mong đợi ở Offenbach.
Sự ngu ngốc của chính bản thân mới là điều khiến cô thấy ghê tởm.
"Dmitry, tôi nghe nói cậu đang tìm kẻ đã giết Cha."
"Đúng vậy. Leonid Rostislav là nghi phạm số một. Có vẻ chẳng ai nghĩ rằng đứa con trai lại đi nổ súng bắn chính cha ruột của mình."
"Hãy xóa sạch tội danh cho anh ấy. Cậu làm được mà. Cậu chính là kẻ đã dàn dựng nên toàn bộ chuyện này."
"…Tôi không hiểu. Chị mất trí rồi sao, Tỷ tỷ? Tại sao tôi phải giúp kẻ đó chứ?"
"Nếu cậu không làm, chính tôi sẽ tự thú nhận tội lỗi này."
Vẻ bình thản trên gương mặt Dmitry nứt vỡ một khoảng. Hắn vội vã đáp trả.
"Chị điên rồi à? Tại sao chị lại—"
"Vì chính tôi đã đẩy anh ấy vào tình cảnh này. Lý do đó là quá đủ. Tôi nợ anh ấy một ân tình. Tôi không thể để anh ấy chịu thêm bất kỳ tổn hại nào vì tôi nữa. Cho nên cậu chỉ có hai lựa chọn: để tôi tự thú, hoặc xóa sạch tội danh cho Leonid."
Đó chính là mục đích của cô. Khi Yekaterina dứt lời, nét mặt Dmitry méo xệch đi vì đau đớn. Cứu Leonid vốn chẳng có gì khó. Hắn chỉ cần đổ tội cho tên người làm đã đi theo Sergei từ đầu ngày hôm qua là xong.
Nhưng lý do hắn không muốn làm vậy thì lại quá rõ ràng.
'Tỷ tỷ làm sao có thể quan tâm đến kẻ đó nhiều đến thế?'
Việc Yekaterina lặn lội đến tận đây chỉ để nhờ hắn giúp đỡ Leonid chính là nguồn cơn khiến hắn tức bực.
Về lý mà nói, một khi đã rời khỏi Offenbach thì vĩnh viễn không thể quay về. Hành động trở lại chẳng khác nào tự tìm đến cái chết. Vậy mà Yekaterina vẫn đến đây, dù biết rõ bản thân đang đánh cược cả mạng sống.
Tất cả chỉ vì Leonid Rostislav.
'Lẽ ra lúc đó mình nên kết liễu hắn cho xong.'
Không giống như Sergei, Leonid chẳng phải là một đối thủ dễ xào nấu. Những mũi tên yểm phép thuật của Dmitry luôn nhằm thẳng vào tim. Thế nhưng Leonid vẫn né được đòn chí mạng ngay cả khi mặt đất dưới chân nứt nẻ sụp đổ.
Điều đó có nghĩa là chẳng có chút cơ hội thắng nào nếu đối đầu trực diện.
Đó là lý do Dmitry đã cố tình làm suy yếu mặt đất. Vậy mà thay vì kết liễu hắn, Yekaterina lại đang tìm cách cứu sống hắn. Nếu những đòn tấn công như thế không hiệu quả, lựa chọn duy nhất còn lại là thuyết phục.
"Tôi sẽ chấp nhận yêu cầu của chị, Tỷ tỷ. Nhưng với một điều kiện. Hãy giao dịch đi."
"Giao dịch? Điều kiện là gì?"
"Quay về Offenbach."
Lông mày Yekaterina giật mạnh.
"Tôi đã rời đi rồi."
"Nhưng chị vẫn có thể trở về. Nhất là khi Cha đã chết."
"……"
"Offenbach đang rắn mất đầu, một mình tôi thì không đủ sức kiểm soát. Do đó, chúng ta cần một nhân vật mạnh mẽ. Một kẻ quyền lực đến mức không ai dám bén mảng đến thách thức."
Và Dmitry hiểu rất rõ rằng hắn không bao giờ có thể trở thành nhân vật đó.
Đó cũng là lý do vì sao Sergey lại càng muốn giết Yekaterina đến vậy. Yekaterina, người mạnh hơn Dmitry và sở hữu phép thuật bảo vệ, chắc chắn sẽ là một mối đe dọa nếu cô còn sống.
Nhưng Dmitry không bận tâm việc Yekaterina trở thành chủ nhân của Offenbach. Hắn chỉ cần cô ở lại Offenbach là được.
"……Vậy cái giá phải trả là gì?"
"Leonid Rostislav đang tìm cách đưa Nhất Hoàng tử lên làm Hoàng đế. Tôi sẽ giúp một tay. Đơn giản thôi. Nếu tôi từ từ cắt đứt sự hỗ trợ cho Nhị Hoàng tử, Nhất Hoàng tử sẽ dễ dàng trở thành người sống sót. Đổi lại…"
"Đổi lại, cậu muốn tôi quay về…"
"Đúng vậy. Và với điều kiện chị không được có bất kỳ liên lạc nào với Leonid Rostislav."
"Còn nếu tôi từ chối?"
"Thì sẽ xử lý theo cách của Offenbach."
Điều đó có nghĩa là hắn sẽ trả thù Rostislav bằng hình thức tương tự. Nếu không thể giết Leonid ngay lập tức, hắn sẽ khiến anh ta lụi bại về cả tài chính lẫn chính trị.
Vắt kiệt anh ta giống như những gì hắn đã làm với Larisa và Yuri.
"……"
Chợt nhiên, một câu chuyện ngụ ngôn từ thời thơ ấu hiện lên trong tâm trí cô.
Câu chuyện về nàng tiên cá đem lòng yêu một người đàn ông trên mặt đất, để rồi đối mặt với bi kịch phải giết chết anh ta mới có thể tồn tại. Câu chuyện kết thúc bằng việc nàng rời xa anh và biến mất mãi mãi.
Tính chất huyễn hoặc của câu chuyện ấy dường như chẳng khác là bao so với tình cảnh của chính cô lúc này. Trước đây, cô từng cho rằng người phụ nữ trong câu chuyện ngụ ngôn thật ngu ngốc khi không giết người đàn ông, nhưng giờ đây cô đã có thể thấu hiểu cảm giác đó.
Cô đã lường trước điều gì đó như thế này khi đến đây.
Sau một hồi trầm ngâm, cuối cùng Yekaterina cũng lên tiếng.
"…Cho tôi chút thời gian."
"Bao lâu? Nói cho chị biết trước, sẽ không lâu đâu."
"Không quá lâu đâu."
Nói rồi, Yekaterina quay lưng bước đi.
Cô nắm giữ khoảng thời gian cho đến bình minh ngày mai trong tay mình.
Truyện liên quan
Giáo Sư Thiên Tài Muốn Một Cuộc Sống Nhàn Hạ
Tóm tắt. Tôi sinh ra trong cảnh nghèo khó.