Hãy Giết Tôi - Chương 10

Ngay cả Yekaterina cũng biết rằng không ai có thể chống lại quyền lực của Offenbach. Offenbach chưa từng biết thỏa hiệp; ai nấy đều hiểu rõ điều đó. Người ta bàn tán về nó phía sau những tấm rèm. Bởi vậy, những kẻ cố gắng thỏa hiệp đều chẳng thể vượt qua Offenbach. Đây cũng là điều mà ai ai cũng biết.

Thế nhưng, Yekaterina lại biết một điều mà họ không hay. Rằng vẫn có một kẻ mạnh mẽ hơn cả cô, kẻ quyền uy nhất tại Offenbach.

‘Mình biết đó là ai.’

Leonid Rostislav, gia chủ của gia tộc Rostislav, một trong hai gia tộc trung tâm đứng ngang hàng với Offenbach. Cậu ta chính là Công tước Rostislav hiện tại. Cậu ta là người duy nhất có thể kết liễu Yekaterina.

Manh mối về cậu ta đột nhiên trỗi dậy từ những ký ức lạnh lẽo của cô. Lý do vô cùng đơn giản.

Yekaterina lần đầu gặp Leonid năm cô hai mươi lăm tuổi, ngay trong phòng lấy lời khai. Khi đó, Yekaterina, hay đúng hơn là Yekaterina trước khi trùng sinh, đã bị tống giam vì cáo buộc hạ độc đại hoàng tử theo lệnh của Sergei.

Tất cả đều do Sergei. Cô đã luôn ngoan ngoãn và nghe lời cho đến tận cái chết đầu tiên của mình.

Chỉ có một mệnh lệnh duy nhất: “Yekaterina, hãy nhận tội mưu sát bằng độc dược. Dù chúng có tìm thấy bằng chứng gì, chúng cũng không thể giết ngươi đâu.” Sergei định dùng lời nhận tội của Yekaterina để làm nhiễu loạn cuộc điều tra, đồng thời giữ cho bản thân không bị lộ diện.

Kết quả là Yekaterina phải ở lại trong ngục tối hơn một tháng. Dĩ nhiên, cô vẫn được đối xử tương đối tốt với tư cách là một quý tộc, nhưng chẳng có nơi nào trong nhà tù có thể coi là dễ chịu.

Sàn đá bốc lên hơi lạnh ẩm ướt, và thứ duy nhất che chắn khỏi cái rét chỉ là một chiếc chăn mỏng.

Đó là lý do vì sao trong những ngày ấy, Yekaterina lại háo hức chờ đợi thời điểm được đưa đến phòng lấy lời khai mỗi ngày một lần. Ít nhất nơi đó cũng không có cái lạnh cắt da cắt thịt.

Dù người thẩm vấn có dữ tợn đòi hỏi câu trả lời, thì đối với Yekaterina, người đã chịu đựng những tháng ngày khắc nghiệt ở Offenbach, những lời đe dọa đó chẳng khác nào mào nanh của một con mèo.

Chính vì vậy, vào thời điểm đó, Yekaterina chỉ ngồi im lặng vài tiếng đồng hồ trước mặt người thẩm vấn rồi trở về phòng giam.

Nhưng ngày hôm đó, một người khác đã bước vào phòng lấy lời khai. Người này trông khác hẳn những kẻ thẩm vấn hung tợn thường ngày. Đó là một người đàn ông tóc vàng ăn mặc chỉn chu.

Tuy nhiên, trang phục đắt tiền và áo lông thú cũng chẳng thể che giấu được thần thái trên gương mặt cậu ta.

Yekaterina có một bản năng mách bảo. Người đàn ông này cũng thuộc về binh đao giống như cô. Vẻ ngoài sắc sảo, ánh mắt bén nhọn như lưỡi kiếm, và sự quyết đoán hiện rõ trên làn môi mím chặt là minh chứng cho điều đó.

Người đàn ông kéo chiếc ghế trên sàn đá rồi cất lời.

“Yekaterina Offenbach?”

Yekaterina gật đầu, và người đàn ông tiếp tục nói.

“Tôi tìm đúng người rồi. Tôi là Leonid Rostislav.”

Rostislav. Ngay khi nghe thấy cái họ đó, ánh mắt đang hạ thấp của Yekaterina bỗng ngước lên đầy nhận thức.

Thay vì hoang mang, nét mặt cô lại giống như sự kinh ngạc ngưỡng vọng. Như một đứa trẻ lần đầu gặp tiên nữ trong thần thoại mà nó chỉ mới được nghe qua câu chuyện kể. Yekaterina lên tiếng, dường như chẳng hề hay biết về biểu cảm trên chính khuôn mặt mình.

“Ngài là Rostislav.”

“Thần biết tôi sao?”

“Thỉnh thoảng tôi có nghe nhắc đến ngài.”

“Từ ai?”

“Từ cha tôi.”

Cuộc đối đáp dồn dập như thỏ bị cáo rượt đuổi đột ngột dừng lại như thế. Tất cả là vì nụ cười giễu kẹt được mài sắc như lưỡi dao trên mặt người đàn ông.

“Tôi đoán là thần chẳng nghe được tin tức gì tốt đẹp đâu nhỉ.”

Thay vì trả lời, Yekaterina lại gật đầu thêm một lần nữa.

Đột nhiên, ánh mắt cô dời sang bóng dáng tạo bởi khuôn mặt cậu ta. Vì ánh sáng trong phòng thẩm vấn không mấy sáng tỏ, nên gương mặt người đàn ông tưởng chừng như xuyên qua cả màn đêm lại càng thêm sắc nét.

Dù phòng có tối đến đâu, cô vẫn có thể nhìn rõ sống mũi cao cùng đường nét xương hàm của người đàn ông ấy tạo nên hình dáng thế nào. Ngay cả bóng hàng lông mi dài rủ xuống gò má cậu ta cũng có thể nhìn thấy rõ.

‘Anh ta đẹp trai thật.’

Yekaterina chưa từng nhận xét về diện mạo của ai bao giờ, nhưng rõ ràng cậu ta sở hữu một vẻ đẹp kiệt xuất. Trong số tất cả những gương mặt cô từng thấy trên đời, mặt cậu ta thuộc hàng tuyệt sắc dù đang cau mày với cô.

Thành ra, trong lúc im lặng ngắm nhìn Leonid, Yekaterina không khỏi bật ra một tiếng cười nhẹ. Đó là vì ký ức về những lời cha cô, Sergei, từng cáo buộc.

— ‘Gã tẻ nhạt tưởng mình có cái mặt đẹp là có tất cả cứ ngáng đường ta! Hắn nghĩ mình được Hoàng đế sủng ái là có thể hoành hành khắp nơi chắc!’

Cô không chắc về điều thứ hai, nhưng điều đầu tiên thì có vẻ hoàn toàn chính xác.

“Sao thần lại cười?”

Ôi, mình vừa cười sao? Yekaterina chậm rãi chớp mắt trước khi trả lời.

“Vì ngài đẹp trai quá.”

“Đó là lời mỉa mai sao?”

Thay vì đáp lại sự nghi ngờ tức thì của Leonid, Yekaterina chọn cách giữ im lặng. Cô chẳng còn sức lực đâu mà tranh cãi.

Tuy nhiên, có vẻ Leonid lại coi sự im lặng của cô như một sự thừa nhận miễn cưỡng.

“Tôi có thể không được lòng Offenbach, nhưng nói ra điều đó trong tình cảnh sống chết thế này thì thần cũng gan đấy.”

“Chẳng lẽ tôi không sắp chết sao?”

Lần này, chân mày Leonid nhíu lại.

Yekaterina quan sát những cảm xúc khác nhau thoáng qua trên gương mặt cậu ta khi các đường nét biến đổi. Dù đa dạng, nhưng nhìn chung, một cảm giác khó chịu vẫn đọng lại trên gương mặt ấy.

Truyện liên quan

Giáo Sư Thiên Tài Muốn Một Cuộc Sống Nhàn Hạ Hoàn thành Hàn Quốc

Giáo Sư Thiên Tài Muốn Một Cuộc Sống Nhàn Hạ

Web Novel
Cập nhật: 28 phút trước

Tóm tắt. Tôi sinh ra trong cảnh nghèo khó.

293 265