“Chuyện đó, không thể được!” ~Đang chơi Sát thủ solo thì được cao thủ top rank mời gọi - Chương 24: 24-2. Lần cuối của thời cấp ba
"---Chi-san, Kawauchi-san."
"Hả, a, xin lỗi, bạn gọi mình sao?"
Ngẩng mặt lên khỏi cuốn tiểu thuyết viễn tưởng đang đọc dở nơi góc lớp giờ nghỉ trưa, tôi bắt gặp đôi mắt đong đầy vẻ thích thú đến đáng ghét của cô bạn cùng lớp đang nhòm qua.
"Gọi chứ sao không."
Ngón tay cậu ấy thật sự khoái chí chỉ về phía cửa sau lớp học. Một nam sinh lạ mặt đang đứng ở đó. …………Lại nữa à.
Tôi nhìn về phía cánh cửa với một chút ngán ngẩm trong lòng. Phao đeo ngực cho thấy cậu ta cùng khối, nhưng là ai thế nhỉ.
……Thôi thì, ừ. Ý bảo mình ra đó chứ gì.
"Nghe nói bạn tìm mình?"
"A, ừm, chuyện là."
Một người khá cao. Chắc cũng xấp xỉ Glide-san.
Tóc cắt rất ngắn, vai lại rộng. Có vẻ là dân thể thao. Với cả mình thật sự không biết tên. Mong cậu ta tự giới thiệu giùm cái.
"Ka-Kawauchi-san này, Lễ hội văn hóa bạn định đi cùng ai vậy?"
"Mình không đi."
"Nếu được thì đi với mình…………hả? Bạn nói gì cơ?"
"Mình không đi. Học sinh năm ba tham gia hay không là tùy chọn nên mình sẽ vắng mặt."
Lễ hội văn hóa vào cuối tháng Mười tuy có tính vào số ngày đi học, nhưng riêng khối 12 thì được miễn. Vốn dĩ mình còn chẳng có kế hoạch đến trường.
"Hả……, Kawauchi-san thi trường ngoài à?"
"Mình định học tiếp lên đại học cùng hệ thống, nhưng vì không có gì đặc biệt muốn xem ở Lễ hội văn hóa nên thôi."
"Này, vậy thì! Đi cùng mình đi!"
"Trước đó thì……ừm, xin lỗi, bạn là ai thế?"
Bỏ lại đối phương đang đứng hình tại chỗ, tôi quay về chỗ ngồi thì thấy cô bạn lúc nãy đang gục xuống bàn tôi, hai vai rung lên bần bật.
"Kinh thật, này, cậu không biết tên thật đấy à?"
"Không biết, ai thế? Người ta có chịu xưng tên đâu."
"Terauchi bên CLB bóng rổ đấy."
Terauchi, Terauchi……
"À, hồi năm nhất học chung lớp nhỉ."
"Nhớ ra giùm cái đi màaaa."
"Nếu nói tên thì mình nhận ra, chứ người mà mình không khớp được mặt với tên nhiều lắm, nhìn mỗi mặt thì chịu."
"Thế tên tớ là gì?"
"Takahashi-san."
Mấy bạn nữ cùng lớp hiện tại thì đương nhiên tớ biết rồi. Dù lớp năm ngoái thì giờ tớ đã thấy hơi mơ hồ rồi đấy.
Nếu chỉ tính tên thôi thì tớ có thể đọc đủ cả ba năm cấp ba nhé. Chỉ là không nhận diện được khuôn mặt thôi.
"Chuẩn luôn! Tốt quá! Cơ mà công nhận, từ chối Terauchi phũ phàng thật đấy. Bựa ghê."
"Thế à."
"Này, Lễ hội văn hóa cậu không đến thật đấy à?"
"……Đằng nào đến cũng chẳng có việc gì làm, nếu được nghỉ thì nghỉ thôi."
Năm nào cũng chỉ ngồi trực ở bàn lễ tân ngay lối vào khu triển lãm của lớp. Học sinh năm ba thì không làm triển lãm lớp, tớ cũng chẳng tham gia câu lạc bộ nào nên thật sự không có việc để làm hay nơi để đi.
Takahashi-san vừa phụng phịu "Hèee" như muốn nói điều gì đó, vừa bị thầy giáo vừa bước vào lớp giục quay về chỗ ngồi.
□■□■□■□■□■□
"Này này Phó chủ tịch, chị nghe gì chưa?"
Cô bé Nakai năm nhất bên bộ phận sự vụ Hội học sinh vốn thích hóng hớt, vừa bước vào phòng Hội học sinh đã sà xuống ngồi cạnh tôi hỏi.
"Ừm, chuyện gì thế?"
"Chuyện của anh Terauchi bên CLB bóng rổ ấy mà~"
"Chị chịu, không biết."
Ai cơ chứ…… Khen tị năm hai không có ai tên Terauchi nghe quen tai, vậy là học sinh năm ba à?
"Nghe đâu bị ngã ngựa rồi đó~, kìa, cái cô Nàng tiên băng giá ấy."
"À……ơ kìa, dạo trước em cũng nói chuyện này rồi mà? Tần trước chị cũng nghe thấy rồi thì phải."
"Đấy là anh Kanou mà~"
"Em nhớ dai thật đấy."
"Chuyện! Nghe đâu rủ rê đi Lễ hội văn hóa chung rồi bị từ chối thẳng thừng luôn~"
"Thế à."
Terauchi Terauchi……Anh Terauchi năm ba……À, hình như là cựu đội trưởng CLB bóng rổ thì phải. Trong ký ức hình như là một anh chàng đẹp trai cao ráo.
Chuyện tình cảm của người khác mà sao hào hứng thế không biết. Tình yêu của bạn bè thì vui đấy, chứ đến mức mải mê thu thập thông tin về chuyện yêu đương của đàn anh khóa trên chẳng quen biết thì chị chịu, không hiểu nổi.
"Cả anh Kanou lẫn anh Terauchi, phải tay em là OK liền rồi. Không biết gu của chị ấy là người thế nào nhỉ?"
"Ai biết được. Vốn dĩ đâu phải ai cũng có hứng thú với chuyện yêu đương."
"Thế ạ. Nhưng là con người thì ai chẳng muốn yêu đương chứ?"
"Đâu hẳn là vậy đâu……"
Nào là tuổi trẻ học đường phơi phới! Nào là Lễ hội văn hóa cuối cùng của thời cấp ba! Cô bé hãnh diện tuyên bố như vậy, nhưng quả thực có những người hoàn toàn không màng đến chuyện tình cảm mà. Nàng tiên ấy trông còn chẳng có vẻ gì là hứng thú với loài người nữa là tình yêu……
Thành tích học tập thuộc tốp đầu toàn khối, hình như xếp thứ năm thì phải. Một thiên tài (quái vật) đã đăng ký tới 20 môn học trước đại học ngay từ năm ba và hoàn thành xuất sắc toàn bộ.
Tuy thỉnh thoảng cũng có học sinh học trước các môn này, nhưng người đi đến cùng để nhận được chứng chỉ hoàn thành thì cực kỳ hiếm. Dùng chứng chỉ hoàn thành đó để trang trải toàn bộ tín chỉ hoạt động ngoại khóa thì theo chị biết chỉ có mỗi cô ấy.
Tại ngôi trường bắt buộc phải có tín chỉ ngoại khóa này, chỉ riêng cô ấy là không tham gia câu lạc bộ nào. Chị cũng chưa từng thấy cô ấy trò chuyện với ai. Có lẽ đơn giản chỉ là tuýp người thích học thôi chăng? Vẫn có những người như thế mà.
Mà vả lại, nói là tỏ tình này nọ chứ, học chung một trường cấp hai cấp ba suốt sáu năm trời mà đến tận năm ba mới rủ người ta đi Lễ hội văn hóa thì nhìn qua là đủ biết kết quả rồi.
Nakai là học sinh chuyển cấp lên nên hơi mộng mơ quá về đời sống cấp ba, hay nói đúng hơn là Lễ hội văn hóa rồi.
Bước sang tháng Mười, thời gian đến Lễ hội văn hóa chỉ còn chưa đầy ba tuần. Vừa xem xét quyết định cuối cùng về nội dung gian hàng từ các câu lạc bộ và các lớp gửi lên, tôi vừa loại ra vài hồ sơ nộp thiếu.
"Nakai này, trả cái này về cho CLB Cờ tướng với CLB May vá giúp chị. Thiếu con dấu của cố vấn rồi."
"Đã dặn là phải đưa thầy cô cố vấn xem kỹ rồi mà lại~~"
"Đành chịu thôi."
Nhất là mấy CLB khối văn hóa hay có kiểu cố vấn bù nhìn, chắc tụi nó tự quyết trong nội bộ rồi bê nguyên tới đây luôn chứ gì. Không liên quan đến ăn uống thì giấy tờ cũng ít bài trí hơn.
Nhưng dù sao cũng cần phải có sự cho phép của người lớn nên em cứ đi xin chữ ký đi.
"Vâng ạ, thế em đi đây nha, chị Kogure."
Trung Tĩnh đang cầm tài liệu xòe xèo ra ngoài rồi quay lại —— lại mang về tin đồn khác. Cô đang làm gì vậy.
Truyện liên quan
Ăn Người, Cũng Ăn Luôn Đồng Đội. Phải Làm Cả Hai Mới Là Nỗi Khổ Của Kẻ Ăn Xác Chết Nhỉ.
『Kaleidoscope Frontier Online』―― Mang đến cho bạn muôn vàn khả năng biến hóa khôn lường, một người phụ nữ với ...
Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó.
Nhân vật chính đã chết vì cứu một con mèo có một ước mơ. Đó là tạo ra một VRMMO ...
Tôi Bị Liệt Toàn Thân, Để Hồi Phục, Tôi Đặt Mục Tiêu Trở Thành Mạnh Nhất Trong Thế Giới Vrmmo.
Ngoài đời thực, không thể cử động nổi một ngón tay. Nhưng trong thế giới game, cậu có thể cùng ...
Kẻ Thách Thức Thế Giới Khác ~ Nếu Là Vr Game Có Tính Toán Vật Lý Ngang Thực Tế, Thì Liệu Có Thể Dùng Kỹ Năng Kiếm Thuật Thật Để Vô Địch Không? ~
Kisaragi Hasumi được bạn bè rủ rê chơi một game VR nhập vai hoàn toàn.. Tựa game là 『Another World ...
Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt
Kẻ chậm chân trong cuộc đột kích như tôi đã hướng đến chiến trường sau khi nhóm công thành rời ...
Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO
Tựa game VRMMO mới "Astrea Frontier". Buổi phát sóng chính thức tràn ngập những chủ đề về hệ thống chiến ...