“Chuyện đó, không thể được!” ~Đang chơi Sát thủ solo thì được cao thủ top rank mời gọi - Chương 24: 24-6. Sau khi kết thúc giải đấu không chính thức
“お mệt れ dạng です”
“Lệ った”
“こんばんは”
Tôi đã kết thúc phát sóng và chuyển đến phòng thảo của bang hội.
Trong phòng thảo có nhiều người đang ngồi và một số người đang xem lại bản ghi phát sóng.
Mặc dù đã đến lúc nên ăn tối, nhưng tôi vẫn muốn chào hỏi mọi người và nghe ý kiến của họ.
“Cô ấy thật là mệt mỏi~”
“Tôi thì không phải!”
“Lãnh đạo không mệt chứ?”
“Giải thích cũng khá mệt rồi, thậm chí còn mệt hơn khi chiến đấu!”
“Giải thích cho cuộc thi tự mình tổ chức thì thôi, nó còn vui lắm!”
“……Tôi không thể phủ nhận điều đó”
Sau khi chào hỏi một chút, Lloid và Hộp Ngạc đã rời đi vì có công việc.
…………Đã tổ chức cuộc thi, phát sóng ý kiến, và giờ còn có công việc thêm nữa à? Lloid thật bận rộn nhỉ.
“Tôi cũng may mắn vì không phải tất cả đều là cô ấy!”
“Đúng vậy, mọi người đều có tiềm năng của riêng mình…”
“Tuy nhiên, khối F đã được tập trung là những người hâm mộ cốt lõi của Lãnh đạo rồi!”
Dorian cười khổ.
“Thật sao?”
“Tôi nghĩ rằng nếu tất cả đều trở thành cô ấy thì không tốt lắm!”
“Đúng vậy… Nếu tất cả đều trở thành cô ấy thì không tốt lắm!”
“Cô ấy thật là phổ biến!”
“Bởi vì tôi không tham gia thường xuyên, tôi nghĩ rằng đó là điều tự nhiên!”
“Đúng vậy, tôi hầu như không có cơ hội trò chuyện trực tiếp với cô ấy!”
Tôi không phải là người phổ biến, mà là khi có hàng hóa giới hạn, tôi thường mua chúng. Tôi nghĩ rằng đó là điều tự nhiên.
“Ai đó đã thử và thấy thú vị à?”
“Có lẽ là người thứ ba, Acacia Kiki? Tôi thực sự đã mất cô ấy trong một khoảnh khắc!”
“Đúng vậy, cô ấy rất giỏi sử dụng bản đồ ngẫu nhiên!”
“Đúng vậy, nếu cô ấy có thể thiết lập phương pháp trinh sát từ vị trí thấp, tôi nghĩ rằng cô ấy sẽ rất mạnh!”
Cô ấy là một người nhỏ bé và rất giỏi ẩn nấp. Với bản đồ có tường cao, cô ấy thực sự đã mất tôi trong một khoảnh khắc. Tôi đã bị tấn công từ phía sau. Nếu kỹ năng tấn công liên tục của tôi đã kịp thời, tôi có thể đã gặp rắc rối.
Ngoài ra, đối thủ cũng đã mất tôi, vì vậy có vẻ như cần nhiều nghiên cứu hơn để sử dụng thực tế.
“Tuần sau là phát sóng chính thức à?”
“Lãnh đạo sẽ xem cùng lúc không?”
Cập nhật kỷ niệm ba năm sắp tới, và phát sóng chính thức đã được quyết định vào ngày thứ bảy tuần sau.
Thông thường, sau khi thông báo qua lá thư của quản lý, chi tiết và cảnh sử dụng thực tế sẽ được giải thích và đăng tải video trên kênh chính thức. Tuy nhiên, lần này chỉ có thông báo về phát sóng kỷ niệm được công bố, và không có thông tin nào được tiết lộ.
“Tôi muốn xem cùng mọi người trong bang hội, nhưng tôi không muốn phát sóng. Tôi muốn đọc thông tin chính thức trước khi phát sóng!”
“Đúng vậy!”
“Đúng vậy! Tôi ban đầu cũng như vậy, nhưng bây giờ tôi có chút lo lắng về việc cắt ghép. Trong thời gian CCO, tôi có thể nói bất cứ điều gì, nhưng bây giờ với EFO, nếu tôi nói điều gì đó không chính xác, mọi người có thể tin vào nó!”
“Đúng vậy, đó là một sự thật!»
Tôi hiểu, đó là một sự thật. Có lẽ có những người chỉ xem kênh South Cross, vì vậy nếu phát sóng, tôi cần phải chú ý đến điều đó.
“Lãnh đạo có nghe nội dung không?”
“Tôi không nghe, và ngay cả khi tôi nghe, tôi cũng không thể nói được!”
Pokopoko đặt câu hỏi, và Lãnh đạo cười khổ và gật đầu.
Tôi nhớ rằng tôi đã nghe điều này trước khi cuộc trò chuyện này diễn ra. Có lẽ đó là một quy trình thông thường.
“À, cô ấy, chúc mừng đã hoàn thành!”
“À, có, cảm ơn bạn! Tuy nhiên, như tôi đã nói trong bang hội, đó là…”
Trong bang hội, chúng tôi đã nói từ lâu rằng đó là nội bộ, vì vậy thật là không cần thiết.
“Đó là đề xuất, đúng vậy!”
“Có, nó được quyết định dựa trên thành tích học tập trong trường, vì vậy không có kỳ thi nào… Tuy nhiên, tôi cũng cảm thấy khó chịu khi bị mọi người lo lắng suốt thời gian dài!”
“Kỳ thi đại học thì sao? Mọi người đều lo lắng!”
“Khi đó, Niinaka thế nào?”
“Niinaka xuất hiện rõ ràng vào ngày 9 tháng 8, vì vậy không có nhiều người lo lắng!”
“Thật sao?”
“À, tôi nghĩ vậy!”
“Tôi quên rồi!”
Tôi hiểu, đó là trước khi tôi gặp cô ấy.
“Không có kỳ thi thì tốt rồi! Lễ hội văn hóa thì sao? Đã kết thúc chưa?”
“À, không, nó diễn ra vào tuần sau!»
Một số người gật đầu.
“À, nó trùng với phát sóng chính thức!”
“À, về mặt lịch trình, thì…»
“Lễ hội văn hóa cuối cùng của trường trung học!”
“Cô ấy có tham gia lễ hội văn hóa không?”
“Không, tôi không tham gia câu lạc bộ nào, vì vậy…”
“Thế nên cô ấy chỉ đi xem thôi à!”
…………À?
“À, cô ấy có đi với ai không?”
“À? Không, đặc biệt là… đó là ai?»
"Ể-, không có ai rủ em sao?"
Rủ, rủ rê, thì, ừm, thì...
"Cũng... có người rủ em rồi ạ..."
"Ồ~"
"Bạn bè hả?"
"Không, à thì, là người ở lớp khác..."
"Ô?"
"Hả, con trai à?"
"Hả? Giờ, à, vâng, đúng, vậy ạ?"
Xung quanh rộ lên tiếng xôn xao. Không biết là ai nhưng còn nghe thấy cả tiếng như tiếng huýt sáo.
Hả? Ờ thì, em từ chối rồi mà, nói đúng hơn là em đâu có định đi lễ hội văn hóa...
"Đúng là cảm giác thanh xuân thật đấy~"
"Thời cấp ba có đi hội trường với ai chưa?"
"Tớ thì trốn đằng sau chơi game với bạn lol"
"Tớ thì suốt ngày chơi keyboard trong băng nhạc"
"Ngài Wukyo thì hiển nhiên rồi lol"
"Tớ thì chỉ nhớ mỗi việc chơi game ở CLB Tin học thôi"
"Đồng đống đồng đống"
A...... a...... C, cảm giác như... mọi người đang hiểu nhầm... Hả, chuyển chủ đề mất rồi, a,, a...... Thế này thì biết làm sao......
Hả......... Ôi, giờ này sao!? A, a~ nhưng đúng là không thể phớt lờ được nữa rồi......
"A, xin lỗi mọi người, máy em có cuộc gọi từ phụ huynh nên em phải thoát đây ạ"
"A, ừ. Cũng đến giờ rồi nhỉ. Cảm ơn em hôm nay đã ghé qua nhé"
"Không đâu ạ, em mới là người phải cảm ơn vì đã mời em"
Gửi lời chào tới mọi người xung quanh, rồi nhắn với trưởng nhóm một tiếng, cô chọn đăng xuất.
............ Mạ, lần sau có ai hỏi thì đính chính lại là được thôi.
□■□■□■□■□■□
Bé Selis cúi đầu chào rối rít rồi đăng xuất.
Vài người tỏ vẻ hứng thú nhìn về phía trưởng nhóm.
"Nghe bảo được cậu con trai nào rủ đấy"
"Thì sao, chắc được tỏ tình cả trăm hai trăm lần rồi ấy chứ?"
"Thế thì con số vô lý quá rồi lol"
"Dù tớ bằng tuổi bé Selis thì chắc cũng chẳng dám tỏ tình đâu~"
"Ban đầu còn chả dám bắt chuyện ấy chứ"
"Kiểu gì cũng bị người ta đứng nhìn từ xa cả đời cho xem"
Dù hiện tại bản thân đã va chạm nhiều, biết cách ứng xử với người mới gặp, nhưng nếu hỏi liệu thời còn là thằng nhóc cấp ba có dám cất lời với cô ấy không, thì đúng là chịu thôi.
Trưởng nhóm nét mặt như muốn nói điều gì đó lại như không muốn, ánh mắt hơi đảo quanh.
...... Ồ~.
"Trưởng nhóm từng trải qua hội trường chưa?"
"Hử~? Thì, ở trường chuyên nghiệp thì có. Nhưng bên tớ gọi là hội trường chứ giống đi tìm việc hơn, ai cũng nghiêm túc lắm. Mấy đứa không liên quan đến xin việc như tớ thì chỉ biết làm nền thôi"
"À~......"
Là buổi báo cáo kết quả hơn là lễ hội văn hóa sao. Mình học trường phổ thông rồi lên đại học bình thường nên không hiểu rõ cảm giác đó lắm.
"Hội trường bên Lloyd thì tớ đi tầm ba lần hồi cấp ba với đại học rồi. Ngoài ra có một lần được mời tham gia dự án của CLB Game nữa"
"Ra thế~. Không biết bên bé Selis là thuộc kiểu nào nhỉ"
"À, cũng có mấy trường gọi là lễ hội văn hóa nhưng thực chất là buổi giới thiệu trường mà"
"Có chứ có chứ, trường cấp ba tớ hồi xưa thế đấy. Chán ngắt ra mà vẫn tính điểm điểm danh, mệt muốn chết"
"...... Mà, đừng cố soi bới đời tư của người khác quá đấy, chắc mọi người cũng hiểu rồi nhỉ"
"Vâng~"
Trưởng nhóm vỗ tay bộp một cái, câu chuyện dừng lại tại đó.
Nhằm lúc mọi người tản ra, tôi gõ nhẹ vào đầu cậu ta.
Gửi yêu cầu vào tổ đội và mở chế độ thì thầm, trưởng nhóm có chút ngượng ngùng nhìn sang bên này.
"Gì thế?"
"Đã có câu trả lời cho bài tập về nhà chưa?"
"............ Tớ dễ lộ liễu thế cơ à?"
"Thì sao."
"...... Có rồi, nhưng mà"
"Thế à, vậy thì cố lên"
"Không, bảo cố lên cái gì...... Dù có câu trả lời thì chuyện này cũng đâu giải quyết được gì"
"Cứ trăn trở đi, trăn trở đi. Độc quyền của tuổi trẻ đấy"
"Được người lớn tuổi nhất (Ponsuke) nói thế nghe cứ sai sai sao ấy, chẳng cãi lại được"
Tôi với trưởng nhóm chênh nhau cả hơn một giáp cơ mà.
"Ponsuke không phản đối gì sao?"
"Nếu cả hai thật lòng hướng về nhau thì có sao đâu? Trong bang mình làm gì có ai thuộc kiểu con gái nào cũng vơ vào đâu"
Chuyện tình cảm dẫn đến xích mích thường là do ưu tiên đối phương vào những lúc không nên, hoặc đơn giản là vấn đề tam giác tình yêu.
Nếu là một cặp cố định, rạch ròi được việc vào game là để thưởng thức game thì sẽ không dễ xảy ra tranh chấp đâu.
Southern Cross có hai trụ cột, nên dù trưởng nhóm có xảy ra chuyện gì thì Lloyd vẫn có thể gánh vác được.
"Có câu trả lời cho bài tập rồi thì tốt, nhưng đừng có liên tục tung ra mấy quả bom như thế nữa nhé"
"Chuyện đó thì yên tâm, thật sự xin lỗi"
"Ừ. Còn lại thì―― cố gắng đừng để bản thân phải hối hận"
Dù nét mặt cậu ta trông như đang suy nghĩ điều gì đó phức tạp, nhưng nghĩ nhiều quá cũng không tốt đâu.
"...... Tớ có cảm giác làm gì thì sau này cũng sẽ hối hận thôi"
「Khi đó, hãy chọn người mà sau mười năm có thể kể lại là chuyện vui.»
Truyện liên quan
Ăn Người, Cũng Ăn Luôn Đồng Đội. Phải Làm Cả Hai Mới Là Nỗi Khổ Của Kẻ Ăn Xác Chết Nhỉ.
『Kaleidoscope Frontier Online』―― Mang đến cho bạn muôn vàn khả năng biến hóa khôn lường, một người phụ nữ với ...
Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó.
Nhân vật chính đã chết vì cứu một con mèo có một ước mơ. Đó là tạo ra một VRMMO ...
Tôi Bị Liệt Toàn Thân, Để Hồi Phục, Tôi Đặt Mục Tiêu Trở Thành Mạnh Nhất Trong Thế Giới Vrmmo.
Ngoài đời thực, không thể cử động nổi một ngón tay. Nhưng trong thế giới game, cậu có thể cùng ...
Kẻ Thách Thức Thế Giới Khác ~ Nếu Là Vr Game Có Tính Toán Vật Lý Ngang Thực Tế, Thì Liệu Có Thể Dùng Kỹ Năng Kiếm Thuật Thật Để Vô Địch Không? ~
Kisaragi Hasumi được bạn bè rủ rê chơi một game VR nhập vai hoàn toàn.. Tựa game là 『Another World ...
Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt
Kẻ chậm chân trong cuộc đột kích như tôi đã hướng đến chiến trường sau khi nhóm công thành rời ...
Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO
Tựa game VRMMO mới "Astrea Frontier". Buổi phát sóng chính thức tràn ngập những chủ đề về hệ thống chiến ...