“Chuyện đó, không thể được!” ~Đang chơi Sát thủ solo thì được cao thủ top rank mời gọi - Chương 24: 24-13. Dù ở bất cứ lúc nào
"A, ba đã về rồi."
"Ba về rồi đây. Tsumugi cũng mới về à?"
"Vâng, con mới về."
Thứ Ba. Trường học vừa kết thúc lễ hội văn hóa, không khí thi cử bắt đầu bao trùm sớm hơn thường lệ để hướng tới kỳ thi cuối kỳ vào đầu tháng Mười hai.
Trở về nhà từ một ngôi trường như thế, tôi thấy ba đã đi công tác về.
"Cái đó... xíu nữa con có chuyện muốn bàn với ba, có được không ạ?"
"Bây giờ luôn cũng được mà."
"Ba không mệt sao ạ?"
"Ba về từ tầm giữa trưa nên đã nghỉ ngơi được nhiều rồi."
Thay bộ đồng phục ra rồi ngồi xuống phòng khách, tôi thấy những món bánh kẹo ba bảo là quà mua về đã được bày ra, trà cũng đã được rót sẵn.
Thả mình xuống ghế sofa, tôi nhấp một ngụm trà.
Ưm...
Ưm, biết bắt đầu nói từ đâu bây giờ nhỉ.
Những lời lẽ vốn dĩ đã chuẩn bị sẵn cứ thế dần biến mất sạch khỏi đầu. Ưm...
"――――Trên bản tin mạng ba đăng ký có viết bài về EFO đấy."
"Hả, vâng, ưm... tại vì có thông báo lớn ạ."
"Nghe nói là dự án hợp tác quy mô lớn với chuỗi khách sạn thuộc tập đoàn Saionji, tổ chức giải đấu ngay tại khách sạn nhỉ. Hình như ở công ty ba mọi người cũng đang bàn tán xơi nổi lắm."
"...Vâng."
"Tsumugi có tham gia không?"
"............Con nghĩ là... con muốn tham gia."
"Vậy sao."
"Dạ... tại vì giải đấu trước con đạt giải, nên được suất hạt giống, chỉ cần nói muốn tham gia là sẽ được tham gia ạ."
"Ừm."
"Nhưng mà... dạo trước... ba có bảo là không muốn con lộ mặt..."
Ba thong thả uống trà, rồi bất giác mỉm cười nhẹ nhàng.
"Tại Tsumugi nhà mình đáng yêu quá, xuất hiện trước ống kính máy quay là ba chỉ sợ bị người ta bắt mất thôi."
"Ba nói gì thế ạ."
Rốt cuộc là ba đang nói cái gì vậy chứ... Con đang nói chuyện nghiêm túc mà.
"Ba nói nghiêm túc đấy chứ. Chẳng mấy hồi mà đám người lớn xấu xa kéo đến xăm xoi, rồi đứa con gái đáng yêu nhất, quan trọng nhất đời ba sẽ bị bắt đi mất."
"Ba bị hâm à?"
"Dù không tính đến chuyện ba cuồng con gái thì ba vẫn nói thật đến chín phần đấy. Nhưng mà đúng rồi nhỉ, nếu có một chỗ dựa đáng tin cậy đàng hoàng thì chắc là ổn thôi."
Giọng điệu của ba như thể đã lờ mờ đoán ra chuyện gì đó. ...Có lẽ là do trước khi ba đi công tác mình đã gặng hỏi đôi chút chăng.
Tôi chầm chậm hít một hơi thật sâu, rồi thở ra.
"――――Con... muốn thử làm streamer."
Chuyện nhóm trưởng và mọi người ở Southern Cross sẽ chính thức thành lập một công ty quản lý streamer.
Chuyện tôi được mời làm thành viên thế hệ đầu tiên.
Chuyện tôi muốn livestream bằng diện mạo thật chứ không dùng avatar trong các buổi vlog ngoài game VR hay những hợp đồng quảng cáo có thể đến trong tương lai.
Chuyện tôi muốn tham gia trực tiếp tại hiện trường ở giải đấu sắp tới.
Chuyện tôi lo lắng liệu công việc của ba có bị ảnh hưởng nếu tôi chính thức thuộc về công ty con của thiếu gia tập đoàn Saionji hay không.
Và chuyện một khi đã lộ mặt, tùy theo trường hợp mà có khả năng những kẻ bám đuôi sẽ mò đến tận nhà.
"...Tại sao con lại muốn livestream bằng diện mạo thật?"
"Con..."
Lồng ngực tôi đập liên hồi hồi hộp.
"Con――――――――"
'Nếu con thực sự muốn làm thì chẳng cần nói với ba con vẫn có thể làm được mà. Tsumugi đã đủ tuổi trưởng thành rồi, tự con có thể đứng ra ký kết bất kỳ hợp đồng nào.'
'Trực tiếp trên cơ sở đó, giả sử Tsumugi vẫn còn là vị thành niên thì ba sẽ đưa ra ba điều kiện.'
'Một là, nhất định phải gia nhập một công ty quản lý. Khả năng tự mình xử lý của cá nhân luôn có giới hạn, ba muốn con ở một nơi có thể nhờ vả và lắng nghe ý kiến từ người khác. Nếu là chỗ cậu nhóm trưởng kia thì theo những gì ba nghe được chắc là không có vấn đề gì đâu.'
'Hai là, phải tốt nghiệp đại học. Tsumugi vẫn còn trẻ, ba không muốn con tự thu hẹp khả năng của bản thân. Trong phần lớn trường hợp, có tấm bằng đại học vẫn giúp con mở rộng phạm vi lựa chọn hơn rất nhiều.'
'Ba là, khi gặp khó khăn nhất định phải thảo luận với người mà con tin tưởng. Người đó không nhất thiết phải là ba hay mẹ. Trong công việc đôi khi sẽ có những chuyện không thể nói với cả gia đình. Nhưng hãy cởi mở chia sẻ với quản lý ở công ty chứ đừng ôm gánh một mình. ...Tsumugi hay có thói quen chịu đựng một mình lắm.'
'Còn về phòng livestream thì trước mắt cứ ở nhà này đi. So với sống một mình thì ở cùng gia đình vẫn an toàn hơn. Đặc biệt là khi chơi VR đôi khi con sẽ không thể phát hiện ra kẻ gian xâm nhập đâu.'
'Còn về công việc của ba... tuy chưa nói với Tsumugi nhưng thật ra ở nơi làm việc có chút chuyện nên ba đã bắt đầu tìm việc mới rồi. Thế nên là, con không cần phải lo lắng quá đâu. Ba nhìn thế này thôi chứ làm việc giỏi lắm đấy.'
Kết thúc cuộc trò chuyện với ba, tôi trở về phòng. Trước mắt tôi gieo mình xuống giường rồi trùm chăn kín qua đầu.
Ở nơi làm việc có chút chuyện nên đã bắt đầu tìm việc mới... Chuyện đó chắc là do dù chỉ là giúp đỡ nhưng tôi đã làm việc cùng nhóm trưởng nên mới bị ảnh hưởng chăng.
Ở nhà ba chẳng hề biểu lộ chút dấu vết nào của chuyện đó... Những lúc thế này, tôi hoàn toàn không biết mình nên đưa ra nét mặt gì và phải nói điều gì nữa.
――――Dù vậy.
Cơ sở VR mới của Saionji sắp sửa hoàn thành. Sau này, những nơi như thế có lẽ sẽ ngày một nhiều hơn.
Rồi chắc chắn cũng sẽ có lúc nhóm trưởng và mọi người được mời đến các giải đấu hay sự kiện game.
Nếu lúc đó tôi quyết định không lộ diện, thì lần nào cũng sẽ chỉ có một mình tôi không thể đứng ở nơi ấy.
Tương lai hiện ra rõ mùng một ấy, tôi tuyệt đối không hề mong muốn chút nào.
Dù không có ý định chủ động phô trương gương mặt ra bên ngoài, nhưng tôi không muốn trốn chạy, tôi muốn được ở bên cạnh họ――――bên cạnh anh ấy.
Hệ quả của việc bộc lộ thành lời khiến khuôn mặt tôi nóng bừng mãi không chịu hạ nhiệt. Có lẽ tạm thời mình nên nhịn đăng nhập vào EFO cho đến khi có thể giữ được nét mặt bình thường quá...
Tôi nhắm chặt mắt lại――――và rồi ngủ thiếp đi từ lúc nào không hay.
□■□■□■□■□■□
'Con muốn dù ở bất kỳ thời điểm nào, mình cũng có thể đủ sức đứng bên cạnh anh ấy.'
Đứa con gái yêu quý đã nói điều đó với ánh mắt mà ông chưa từng được nhìn thấy bao giờ.
Bàn tay gõ email thật nặng trĩu. Dù chuyện tương lai còn xa lắm, vậy mà ông đã có cảm giác như sắp gạch tên con gái khỏi sổ hộ khẩu để gánh vác nhà người ta rồi.
Dù nó nói là không biết cậu nhóm trưởng kia nghĩ gì, nhưng mà, ừ thì. Lại cái kiểu người trong cuộc mơ hồ người ngoài cuộc rõ ràng thôi.
"――――Đúng là con gái, chớp mắt một cái đã lớn phổng phao rồi."
Thế nhưng, sự trưởng thành khi con tự mình nói ra từ "muốn làm" ấy lại khiến ông thấy vui mừng từ tận đáy lòng.
Truyện liên quan
Ăn Người, Cũng Ăn Luôn Đồng Đội. Phải Làm Cả Hai Mới Là Nỗi Khổ Của Kẻ Ăn Xác Chết Nhỉ.
『Kaleidoscope Frontier Online』―― Mang đến cho bạn muôn vàn khả năng biến hóa khôn lường, một người phụ nữ với ...
Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó.
Nhân vật chính đã chết vì cứu một con mèo có một ước mơ. Đó là tạo ra một VRMMO ...
Tôi Bị Liệt Toàn Thân, Để Hồi Phục, Tôi Đặt Mục Tiêu Trở Thành Mạnh Nhất Trong Thế Giới Vrmmo.
Ngoài đời thực, không thể cử động nổi một ngón tay. Nhưng trong thế giới game, cậu có thể cùng ...
Kẻ Thách Thức Thế Giới Khác ~ Nếu Là Vr Game Có Tính Toán Vật Lý Ngang Thực Tế, Thì Liệu Có Thể Dùng Kỹ Năng Kiếm Thuật Thật Để Vô Địch Không? ~
Kisaragi Hasumi được bạn bè rủ rê chơi một game VR nhập vai hoàn toàn.. Tựa game là 『Another World ...
Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt
Kẻ chậm chân trong cuộc đột kích như tôi đã hướng đến chiến trường sau khi nhóm công thành rời ...
Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO
Tựa game VRMMO mới "Astrea Frontier". Buổi phát sóng chính thức tràn ngập những chủ đề về hệ thống chiến ...