Vợ Chồng Cùng Nhau Khai Phá Vrmmo Ấm Áp - Kii: Chuyến đi ngắn tới ngục tối
Đăng nhập rồi!
Hôm nay là ngày nghỉ!
Là buổi hẹn hò hầm ngục với bạn đồng hành, tuyệt quá đi!
"Nebula hôm nay sẽ thế nào?"
Những người chơi có vẻ sở hữu kỹ năng hệ thuần hóa cũng chưa thấy ai dẫn theo quái vật lớn đến thế.
Thế nên nếu Nebula chiến đấu ở kích thước mặc định, tớ nghĩ sẽ rất nổi bật.
"Vẫn dắt theo, nhưng chắc vào hầm ngục mới đánh. Trên đường nếu thấy ít người thì tớ sẽ tính."
Vừa nói, bạn đồng hành vừa đặt Nebula, lúc này đã nhỏ lại và trở nên mờ ảo, lên đầu mình.
Đúng vậy nhỉ, cách đó là an toàn nhất.
Tớ gật đầu đồng ý, thì lúc này bạn đồng hành lại nhìn trang phục của tớ rồi cất lời.
"Sao bạn đồng hành lại cầm chổi thế?"
"Cây trượng có gắn lồng thì tớ đã cho người ta thấy ở buổi diễu hành rồi."
"À..."
Cây trượng nhốt Jack cứ để trong kho đồ cho đến khi vào hầm ngục.
Đoạn đường đi đành dùng cây chổi này vậy.
Trong kho đồ tớ cũng đã làm và cất thêm vài chiếc lồng linh hồn trống. Vì nếu trên đường đi gặp con ma nào trông có vẻ hợp cỗi, tớ muốn đưa nó về cùng.
Cả khăn quàng cổ hình thỏ cũng cất vào kho đồ, chuẩn bị lương thực các thứ, nhờ Fussy trông nhà, và lên đường thôi!
Thời tiết ở căn cứ không may lại có mưa, nhưng ăn cơm xong rồi dịch chuyển ra thị trấn thì bên đó trời quang mây tạnh nên thật may quá.
"Đi bằng cách nào thế?"
"Đầu tiên là đi bộ đến vùng khai phá gần nhất."
Muốn dịch chuyển đến quả cầu ở nơi không phải căn cứ của mình, trước tiên phải tự đặt chân đến quả cầu đó đã.
Ngoại lệ là khi dịch chuyển cùng chủ căn cứ với tư cách viện binh phòng thủ căn cứ. Làm vậy thì chỉ cần chủ căn cứ cho phép là có thể đăng ký ngay tại chỗ đó.
Thế nên những người chuyên về chiến đấu thường tích cực tham gia phòng thủ các căn cứ mới lạ lần đầu thấy. Vì sẽ làm tăng thêm các điểm dịch chuyển tắt.
Bọn tớ thì chưa từng làm viện binh bao giờ.
Nên phải đi bộ.
Xuất phát từ cổng phía Tây trong số bốn cổng Đông Tây Nam Bắc của thị trấn đầu tiên Pilionote.
"Nghĩ lại thì bọn mình, đây là lần đầu tiên ra khỏi thị trấn đấy nhỉ."
"Đúng thế hở."
Bên ngoài thị trấn chẳng có lấy một con đường ra hồn.
Chỉ có vệt bánh xe chở hàng kiểu như từng qua lại dọn dẹp rừng khiến cỏ bị trụi đi mà thôi.
Những người trông có vẻ là người chơi rải rác đây đó cũng tản ra tứ phía ngay khi ra khỏi cổng.
"Dù sao thì cũng chưa có thị trấn nào khác để mà qua lại cơ mà."
"Nghĩ lại cũng đúng."
Suýt quên mất. Mấy thị trấn xung quanh cũng do người chơi tự lập ra cơ mà nhỉ.
Nghĩa là, từ đây về sau cũng hoàn toàn không có đường luôn sao...
"Tinh... Bọn mình có đến được hầm ngục không?"
"Chắc là có."
Quãng đường đi đến đó khá là dài.
Đó chính là lý do vì sao tụi tớ lại chọn đi vào ngày nghỉ.
Vừa dùng chiếc la bàn có sẵn trong kho đồ của mỗi người chơi để xác định phương hướng, tụi tớ vừa bắt đầu bước đi về hướng Tây.
Và rồi nhanh chóng nhận ra sự bất thường.
"Ơ kìa? Sao mấy cái cây trong rừng lại bị tỉa thưa thành một đường thẳng tắp hướng về phía Tây thế này?"
"Hình như có người vừa đi vừa thực hiện [Khai thác] đấy."
"Oa."
Dù không phải tất cả, nhưng có một khoảng rừng bị phạt quang để lộ bầu trời tươi sáng tạo thành một đường thẳng.
Tụi tớ cứ thế sánh bước đi dọc theo con đường đó.
"Siêu thật đấy. Cảm giác như tiền đề của một con đường vậy."
"Quả thật."
Càng tiến sâu vào rừng, những con quái vật trông như cục bông có đôi tai thỏ cứ lảng vảng xung quanh.
Usaball Lv1
"Usaball! Tên y như hình dáng luôn!"
"Kia chắc là quái vật yếu nhất quanh vùng Pilio rồi nhỉ."
Usaball hình như là một loài vô hại nếu không làm gì chúng nó.
Tụi tớ vừa bước qua khu rừng, vừa liếc nhìn đám Usaball đang nhảy tưng tưng.
"Không biết chúng rớt ra món gì nhỉ?"
"Hình như tớ thấy đề là thịt thỏ thì phải."
"Thịt rớt ra từ quái vật á... !?"
"Ừm, chuyện bình thường mà đúng không?"
Không được rồi đây, đã bị tiêm nhiễm hoàn toàn bởi khu rừng của căn cứ nhà rồi.
Nhắc mới nhớ, có nghe nói những người chơi chọn chuyên về chiến đấu thường dùng thịt của mấy con quái vật quanh đây để tiết kiệm tiền ăn.
"Không biết có ngon không nhỉ? Lần sau thử săn rồi ăn đi."
"Được thôi."
Không biết có rớt ra loại thịt tròn vo giống hệt viên bóng nào không ta.
Nghĩ đến thấy vui phết. Nhất định phải là loại tròn vo nhé.
"Chắc là không rớt ra loại thịt giống viên thịt băm đâu nhỉ?"
"Hả!? Sao cậu lại biết?"
"Tớ biết chứ."
Đ... Đúng là bạn đồng hành của tớ có khác...
* * *
Vừa đánh trả mấy con lợn rừng lao vào tấn công dọc đường, tụi tớ cuối cùng cũng vượt qua được khu rừng dài đằng đẵng.
Hầy, đúng là khá dài phết nhỉ. Đoạn giữa nhóm lửa nướng bánh mì với phô mai và thịt heo rừng ăn ngon ghê.
Lấy khói bếp làm điểm chuẩn, cuối cùng bọn tôi cũng lần tới được ngôi làng.
Làng kìa!
Làng thật rồi.
Ngôi làng trước mắt được bao bọc bởi hàng rào cọc gỗ đâm thẳng lên trời, đúng chuẩn một ngôi làng trong tranh vẽ.
Có khoảng chục căn nhà gỗ.
Cũng có vài người trông giống dân làng đang đi lại.
Ê, siêu thật. Đậm chất làng luôn ấy chứ.
Nhiều nhà cái là ra dáng ngôi làng ngay ha.
Cổng ra vào mở toang hoác, người qua lại tấp nập bình thường.
Không biết cứ thế bước vào có sao không... Vừa hồi hộp tiến đến cổng, nhưng chẳng có thông báo hệ thống nào cấm cửa cả, cứ thế bước vào làng một cách tự nhiên.
Căn cứ tự do ra vào kiểu vầy đúng là thế này hả.
Ừa. Không ngờ người chơi lạ hoắc cũng tự ý ra vào được cơ đấy.
Cái biển treo trên cổng chắc là tên làng nhỉ?
Hình như thế.
Ừm thì... 'Moroqiu'.
Làng Moroqiu hử.
Trong làng chỗ nào cũng có những mảnh ruộng nhỏ, dẫu chỉ là đất nện thôi nhưng những lối đi nhỏ đã được dọn dẹp ngăn nắp.
Có người đang làm đồng, lại có người đứng túmụm trò chuyện gần giếng nước.
Cảm giác giống mấy ngôi làng hẻo lánh thường thấy trong game RPG ghê.
Hình như ở đây không có phòng riêng, nhưng có kiểu nhà trọ ngủ tập thể trọ qua đêm đấy.
Kiểu nhà trọ cho phượt thủ à?
Vì số lượng người đông hơn số nhà nên có lẽ những người chơi nhắm đến phầm ngục như bọn tôi đang trọ ở đây chăng.
Tạm thời, chạm vào quả cầu để hoàn tất đăng ký đã.
Thế này thì bất cứ lúc nào cũng có thể đến đây qua quả cầu rồi.
Chợp mắt ở đây đúng không?
Đúng vậy. Nhà trọ nằm đâu nhỉ...
Hai đứa đang ngó nghiêng ngó ngọc, thì từ phía hơi xa một nam nhân có vẻ mặt điềm đạm tiến lại gần.
Xin lỗi, hai vị có cần giúp gì không ạ?
À, ừm, tôi đang tìm nhà trọ ở đâu ấy mà.
Nếu là nhà trọ thì ở tòa nhà hai tầng đằng kia kìa. Chỉ có điều là ngủ tập thể thôi ạ.
Không sao, tôi biết rồi. Cảm ơn anh.
Không có gì, xin cứ tự nhiên ạ.
Con người ấy nở nụ cười niềm nở không dứt, cúi đầu chào chậm rãi rồi rời đi.
...Cư xử cứ như mấy vị sư thầy ấy nhỉ.
Nhưng cái giáp tay treo bên hông anh ta gắn móng vuốt trông dũng mãnh phết đấy chứ.
Ể, thật á?
Thật.
Chắc là hệ võ tăng nhỉ.
Đi đến nhà trọ được chỉ đường, trả phí ngủ tập thể qua đêm là 20 lily mỗi người. Vì chưa từng ở trọ bao giờ nên tôi cũng chẳng rõ đắt hay rẻ. Mà ngặt nỗi chẳng có lều nên đâu còn sự lựa chọn nào khác.
Về khoản ăn uống, họ mách nước là có thể mua đồ ăn nhẹ ở làng. Dù tụi này có mang theo lương thực rồi đấy.
Bước vào phòng ngủ tập thể, trùm chăn rồi nằm dài.
Trò chơi này, lượng giấc ngủ không hiển thị qua dữ liệu ẩn. Nhưng bù lại hình như có tích hợp tính năng báo thức.
Ba tiếng trong game phỏng?
Đúng thế.
Tức là ngoài đời một tiếng. Không đăng xuất đúng không?
Không. Tranh thủ nghỉ ngơi luôn.
Ừm.
Ngủ trong game, cơ thể ngoài đời cũng bước vào trạng thái ngủ để não bộ được nghỉ ngơi.
Dạo gần đây các tựa game Full-dive VRMMO bắt buộc phải ngủ phần nhiều là để nghỉ ngơi hợp lý. Bởi vì thời gian trong game gấp ba lần bình thường vốn đã khiến bộ não mệt mỏi rồi.
Khoảng thời gian bọn tôi ngủ, Nebula sẽ đóng vai trò canh gác.
Dù đây là tựa game không thể trộm cắp đồ của người chơi khác, nhưng cứ cẩn thận vẫn hơn.
Cứ thong thả nghỉ ngơi đi.
Nhờ cậu nhé.
Phiền cậu nhaー.
Cài đặt báo thức xong, chìm vào giấc ngủ cái rụp.
Vâng, chào buổi sáng.
Vì vừa mới ngủ dậy thật sự nên đầu óc có hơi mơ màng một chút... nhưng vì thiếu đi ma lực của chiếc chăn bông ấm áp nên sẽ không có kiểu ‘ngủ nướng thêm năm phút nữa...’ đâu nhỉ.
...Chào buổi sáng.
Chào buổi sáng.
Xem chừng ngủ rất ngon giấc nhỉ.
Ừmー.
Hai đứa thẫn thờ mất một lúc.
Cố gắng kìm nén để không lỡ thói quen ôm chầm lấy nhau.
Đây đâu phải nhà riêng. Dù có là cặp đôi ngốc nghếch đi chăng nữa, ừm thì... PTA? PTO? Quên mất tiêu là gì rồi, nhưng dẫu sao vẫn phải biết điều chừng mực chứ bộ.
Đến khi đầu óc đã tỉnh táo hẳn, dùng phép thuật làm ẩm chiếc khăn lấy ra từ túi đồ để lau mặt, kiểm tra diện mạo cho nhau xong xuôi rồi cả hai mới rời khỏi nhà trọ.
Ăn uống thế nào đâyー?
Aー, không có bếp nên lười quá đi...
Cuối cùng đành mua đồ ăn nhẹ.
Sandwich rau củ tiện lợi và xúc xích nướng xiên.
"Có sốt mayonnaise ăn ngon ghê"
"Sớm muộn gì chắc cũng bán cả bánh mì kẹp thịt bình thường thôi nhỉ"
Đúng là có cảm giác như đang đi du lịch chút ít nhỉ.
Ăn xong là đến lúc tiến thẳng vào hầm ngục thôi!
Truyện liên quan
<Infinite Dendrogram>-インフィニット・デンドログラム- Another Episode
Đây là nơi chứa các tập ngoại truyện của Infinite Dendrogram, vốn 'có liên quan ít đến nội dung chính', ...
Vrmmo Cùng Với Khăn Quàng Thỏ.
■ Chàng trai từ hòn đảo xa xôi đến, Inaba Hakuto, đã nhận được VRMMO『Demon World Online』như một lời cảm ...
Infinite Dendrogram
System - nơi năng lực phát triển một cách độc nhất tùy thuộc vào hành động, tính cách và phong ...
Gun Survive Online ~ Cô Gái Từng Được Nuông Chiều Mắc Chứng Khó Giao Tiếp. Nghề Nghiệp: Ông Chú Sát Thủ ~
Là một cô gái khá nhút nhát, luôn đóng vai đứa trẻ ngoan ngoãn làm theo lời cha mẹ.. Nhưng ...
Công Chúa Ma Vương Loli Nói Kiểu Nhoja Không Phải Npc Đâu! ~Nhân Vật Hài Hước? Không, Là Nhân Vật Hiếm!~
Nhân viên công ty Toudou Rouri giành được quyền tham gia game VR mới nhất IF LIFE LIVE.. Anh dồn ...
【Được Xuất Bản】Vrmmo Của Slime Master-Chan
【Monster・Evolve・Online】. Thường gọi tắt là MEO.