Vợ Chồng Cùng Nhau Khai Phá Vrmmo Ấm Áp - Kii: Thử trang phục
Đã tới Piolionote.
Tôi và chiến hữu tháo hết toàn bộ trang bị thường dùng, chỉ mặc bộ trang phục mang phong cách thổ dân vừa hoàn thành rồi dịch chuyển thẳng tới thành phố.
Nebula cũng ở nhà trông nhà.
Hừ hừ hừ, tôi rất thích nhập vai. Kiểu như chơi TRPG ấy.
Chỉ là chuyện nhập vai với chuyện đứng mũi chịu sào thu hút sự chú ý là hoàn toàn khác nhau.
Chơi TRPG tôi cũng toàn chơi thể loại text session vì có dùng giọng thật để diễn kịch được đâu. Bị người ta nhìn chằm chằm biểu cảm cũng thấy ngại.
Kiểu như bị dòm ngó ngay cả lúc chẳng có chuyện gì rồi xì xào “Kia kìa, Keyna nổi tiếng hay nhập vai kìa” thì xin tha cho tôi cái.
Chẳng phải là lên sân khấu biểu diễn như diễu hành gì cho cam, bọn tôi chỉ biến thành hai con người mờ nhạt trong đám đông thôi, nên chắc chắn sẽ không bị chú ý kiểu nhân vật chính đâu.
……Ừ thì, nếu bị nhìn chăm chú thì chắc vẫn thấy hồi hộp đấy chứ.
Nhưng dẫu có thế, thà làm người đóng vai NPC còn vui hơn là cứ ôm lấy cảm giác bứt rứt khó chịu như bị trói chân trói tay trong lối chơi hạn chế.
Đặt chân xuống quảng trường, dăm ba người liếc nhìn bọn tôi một cái…… nhưng rồi cũng rời mắt đi ngay.
Đúng thế nhỉ.
Nếu ở ngoài đời thực thì chắc sẽ khiến người ta giật mình hoảng hốt, nhưng trong game trực tuyến thì mấy bộ dạng thế này chẳng có gì là hiếm lạ cả.
Nhất là tựa game này lại cho phép người chơi tự tay chế tạo trang bị, nên khả năng bị ai đó hỏi câu kiểu “Trang bị đó kiếm ở đâu thế?” chắc là thấp lắm. Hỏi một kẻ mà mình chẳng nhìn thấy mặt chắc là áp lực lắm, với lại nếu thích thì cứ tự chế một món trông ná ná là được chứ gì.
Đúng như đã bàn trước, bọn tôi không nói một lời nào mà cứ thế hướng thẳng về phía quảng trường hàng quán.
Chắc là do lịch trình tập kích đã được công bố nên có cảm giác dạo này lắm kẻ đeo trang bị trông có vẻ ghê gớm hơn hẳn. Mấy cửa hàng bán thuốc hồi phục trông có vẻ rất đông khách.
……Nhắc mới nhớ, dạo này số lượng cửa hàng bày bàn bán hàng ngoài trời tăng lên hẳn nhỉ.
Có khi điều đó có nghĩa là khu quảng trường hàng quán cũng đang dần tiến hóa theo thời gian ấy chứ.
May sao, vị trí của quán quen hay lui tới vẫn y như cũ và bọn tôi tìm thấy ngay lập tức.
Đầu tiên là cửa hàng của Shiitake-san.
Khi bọn tôi dừng chân trước cửa quán, Shiitake-san liền nhìn với ánh mắt như đang thấy thứ gì đó lạ lẫm lắm.
“Ừm thì…… xin kính chào quý khách—”
Không bị phát hiện, tôi nghĩ thế.
Chiến hữu lặng lẽ ngắm nhìn những ống tên được bày biện, cầm lấy một ống tên màu trắng bất kì rồi đưa cho Shiitake-san.
“Vâng, ống tên bằng da trắng nhé. Tổng cộng là 50 Lily ạ!”
【Ống tên da trắng】… Nhanh nhẹn +2
Ống tên được làm bằng cách khâu những mảnh da trắng lại với nhau.
Người chế tạo: Shiitake
Cứ thế thanh toán xuôi chèo mát mái rồi rời khỏi cửa hàng.
……Ổn phết chứ nhỉ?
Không bị lộ đâu, không bị lộ đâu.
Tính ra thì bọn tôi có bao giờ giao lưu thân thiết đến mức chỉ nhìn cử động là nhận ra ngay đâu cơ chứ.
Tiếp theo là cửa hàng bán cung.
Chỗ này chắc cũng là quán của người đã bán cho mình lần trước nhỉ?
Người bán hàng nhe răng cười thích thú, giới thiệu cho bọn tôi một cây cung sừng phù hợp với phong cách thổ dân.
【Đoản cung sừng dê】… Uy lực +12
Cây cung gỗ dẻo dai được gia cố thêm độ bền bằng sừng dê.
Người chế tạo: Jōgen Kougetsu
Thế là lại mạnh hơn cả cây cung thường dùng rồi. Mà dạo này mặt hàng phong phú hơn trước nhiều, lát nữa phải đến mua mấy món xịn sò mới được.
Nào, cuối cùng là thử thách với Greg-san.
Để tránh gây ra sự bất tự nhiên, bọn tôi thong thả quan sát kỹ lưỡng từ mấy cửa hàng xung quanh trước.
Cứ đứng ngắm nghía thế này, phần lớn chủ quán đều nhìn bọn tôi với vẻ mặt kiểu “Ồ hô~”. Ánh mắt chỉ giống như đang nhìn mấy bộ thời trang thú vị nào đó mà thôi.
Rồi bọn tôi cũng tiến đến trước cửa hàng của Greg-san.
Greg-san liền nở nụ cười đầy hứng thú kiểu “Hô hố”.
Nhưng bác ấy chẳng nói gì đặc biệt cả.
……À, có bán cả trang bị làm từ lông thỏ ngủ gật kìa. Xem ra số lượng lông thu được còn nhiều hơn cả mức cần thiết để phá đảo hầm ngục ấy nhỉ. Dù sao thì mảng rớt ra từ đám tập kích lúc trước cũng nhiều khủng khiếp cơ mà.
Trong lúc tôi mải suy nghĩ linh tinh và ngắm nghía món trang bị thỏ đó, Greg-san bỗng mở lời.
“Món đó có khả năng kháng hiệu ứng bất lợi tâm thần. Nếu chú mày định bước vào hầm ngục mang tên ‘Ngọn núi của loài bướm’ thì có nó sẽ tiện lợi lắm đấy.”
Phần giải thích đã được thêm vào!
Không bị lộ! Chắc chắn vụ này không bị lộ rồi!
Tôi liền gật đầu ra chiều đã hiểu. Rồi dời tầm mắt đi với hy vọng trông mình giống kiểu “Ừm, hiện tại chắc chưa cần thiết lắm đâu nhỉ”.
Sau đó, tôi tiện tay mua luôn lọ MP potion với cả một cái kèn nhỏ xíu.
Trông có vẻ chỉ là món đồ chơi tạo không khí phát ra âm thanh thôi. Có gắn dây thắt nên cứ treo lủng lẳng ở hông vậy.
“Cảm ơn quý khách, hẹn gặp lại.”
Được tiễn đưa ra về trong bịn rịn.
Dọc đường, có một kẻ trông giống tiên nữ cứ dán mắt soi mói vào chiếc mặt nạ, nhưng ngoài ra thì chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
Cũng chẳng thèm rẽ ngang rẽ dọc đi đâu, bọn tôi cứ thế đi thẳng qua cổng dịch chuyển để về căn cứ.
“Đại thành công rồi còn gì!?”
“Ừ, tớ nghĩ là không bị phát hiện đâu.”
Tính đến thời điểm hiện tại, những người mà bọn tôi thân thiết nhất chính là Shiitake-san và Greg-san. Chỉ cần hai người này không nhận ra thì chẳng có vấn đề gì sất!
Nhìn từ góc độ của đông đảo người chơi khác thì chẳng có ai lại đi liên kết giữa một cặp đôi mà họ chẳng biết “Mấy đứa này là ai thế” với một cặp đôi đang nhập vai thổ dân bao giờ.
“Được rồi, thế thì vụ tập kích Period vào chủ nhật, bọn mình sẽ đến tham quan với bộ dạng này nhé!”
“Ừ. Nếu việc tham quan không có gì thay đổi so với bản beta thì chắc là đứng trên tường thành xem được đấy.”
“Ơ, thế không làm phiền đến mấy anh lính hay sao?”
“Chỉ cần tản ra để không gây vướng víu là ổn thôi. Có điều, nếu phe ta rơi vào thế yếu và bị tấn công thì buộc phải tung đòn tấn công tầm xa để hỗ trợ đấy nhé.”
“Ôi chao, thế thì lại khớp hoàn toàn với mong muốn của bọn mình rồi còn gì.”
Không biết là cấp độ thấp cũng được tạo điều kiện để tham gia dễ dàng theo cách đó hay không nữa.
“Thế tóm lại là cứ hễ tiền tuyến rơi vào thế yếu thì bọn mình sẽ nhảy vào phụ giúp đủ mọi việc đúng không?”
“Được chứ. Cậu sẽ dùng chiêu 【Full Recovery】 của Fussy đúng không thế chiến hữu?”
“Đúng thế nhỉ. Chắc tớ sẽ dùng theo thông số triệu hồi mất. Còn chiến hữu thì tính sao?”
「Hm? Anh sẽ hành động linh hoạt tùy theo tình hình thôi. Anh sẽ mang theo Nebula ở kích thước lớn. Còn em sẽ cho bạn đồng hành nào vào gậy đây?」
「Ừm... em tính đan thêm một chiếc giỏ nhỏ đeo cổ nữa. Như thế là có thể mang theo cả Jack lẫn ông nội Kodama rồi」
「À, hay đấy nhỉ」
Sau khi bàn bạc một chút, sự chuẩn bị của chúng tôi đã hoàn tất.
Sau đó mỗi người tự làm việc mình thích, và hôm nay thế là đăng xuất.
* * *
「Hà, không biết cuộc tập kích Pirio sẽ thế nào nhỉ」
Nằm lên giường cất lời, Yuuya vừa cầm điện thoại vừa đáp.
「Nghe bảo có cảm giác giống bản quy mô lớn của vụ tập kích khu khai phá thôi... chỉ là, có chút việc khiến anh thấy bận lòng」
「Ừm?」
「Bọn game thủ bản beta đang cực kỳ náo loạn trên diễn đàn đấy」
「Hế~, thú vị lắm à?」
「Không... kiểu như『Chút xíu của EFO không phải là chút xíu đâu!』ấy」
「Hả?』
Chút xíu của EFO không phải là chút xíu?
「...Ý là sao chứ?」
「Chịu?」
Lẽ nào, độ khó cao lắm hả trời?
Truyện liên quan
<Infinite Dendrogram>-インフィニット・デンドログラム- Another Episode
Đây là nơi chứa các tập ngoại truyện của Infinite Dendrogram, vốn 'có liên quan ít đến nội dung chính', ...
Vrmmo Cùng Với Khăn Quàng Thỏ.
■ Chàng trai từ hòn đảo xa xôi đến, Inaba Hakuto, đã nhận được VRMMO『Demon World Online』như một lời cảm ...
Infinite Dendrogram
System - nơi năng lực phát triển một cách độc nhất tùy thuộc vào hành động, tính cách và phong ...
Gun Survive Online ~ Cô Gái Từng Được Nuông Chiều Mắc Chứng Khó Giao Tiếp. Nghề Nghiệp: Ông Chú Sát Thủ ~
Là một cô gái khá nhút nhát, luôn đóng vai đứa trẻ ngoan ngoãn làm theo lời cha mẹ.. Nhưng ...
Công Chúa Ma Vương Loli Nói Kiểu Nhoja Không Phải Npc Đâu! ~Nhân Vật Hài Hước? Không, Là Nhân Vật Hiếm!~
Nhân viên công ty Toudou Rouri giành được quyền tham gia game VR mới nhất IF LIFE LIVE.. Anh dồn ...
【Được Xuất Bản】Vrmmo Của Slime Master-Chan
【Monster・Evolve・Online】. Thường gọi tắt là MEO.