Triệu Hồi Nhật Bản - Đại hải chiến ngoài khơi Rodenius
Ngày 25 tháng 4 năm Trung Lịch 1639, cảng Maihark.
Tin tức vương quốc Louria tung ra đại hạm đội hơn bốn ngàn chiến thuyền cuối cùng cũng truyền tới, khiến Hạm đội 2 thuộc Hải quân Công quốc Qua Toyne đang đồn trú tại cảng Maihark phải khẩn trương tập hợp toàn bộ tàu thuyền.
Các hạm tàu thu buồm, hội tụ về bến cảng, ráo riết chuẩn bị cho trận quyết chiến sắp tới. Thủy thủ cẩn thận kiểm tra từng chiếc thang dùng để giáp lá giúp nhảy sang tàu địch.
Tên lửa cùng những hũ dầu ngâm tên liên tục được chất xuống khoang.
Những tấm khiên gỗ chắn mộc tên được xếp đều đặn dọc thành tàu.
Các cỗ đại nỏ balista được trang bị đầy đủ hai bên lườn chiến hạm.
Số lượng chiến thuyền của hạm đội vỏn vẹn chừng năm mươi chiếc.
"Thật là một viễn cảnh tráng lệ."
Đô đốc Pankare vừa phóng tầm mắt ra đại dương vừa thì thầm.
"Thế nhưng, đối phương lại là một đại hạm đội vượt quá bốn ngàn chiếc, liệu lũ trẻ có thể sống sót trở về được mấy người?"
Thổ lộ tâm sự với viên thân tín, trong lòng ông dâng lên niềm cay đắng vô vọng trước sự chênh lệch lực lượng quá đỗi tàn khốc.
"Báo cáo Đô đốc, từ Bộ chỉ huy Hải quân có ma truyền gửi tới."
Thân tín của ông, viên sĩ quan trẻ tuổi mang tên Blue Eye bước tới báo cáo.
"Đọc đi."
"Rõ! 'Vào chiều tối nay, hạm đội hộ vệ gồm tám chiếc của Nhật Bản sẽ tới vùng biển ngoài khơi Maihark làm viện binh. Vì bọn họ sẽ tấn công hạm đội Louria trước quân ta, lệnh cho Hạm đội 2 cử một quan sát viên quân sự bước lên kỳ hạm của họ'..."
... Nội dung là như vậy.
"Cái gì!? Chỉ có tám chiếc thôi sao!!?? Có nhầm lẫn giữa tám trăm chiếc hay tám mươi chiếc không đấy?"
"Báo cáo, hoàn toàn không có nhầm lẫn."
"Rốt cuộc họ có muốn chiến đấu thật không đấy... Lại còn quan sát viên quân sự nữa chứ? Chỉ đến có tám chiếc, chẳng phải cử quan sát viên đi là bắt người ta chịu chết sao!! Biết rõ là chốn tử địa mà còn bắt cấp dưới lao vào, ta không làm ra cái trò đó được!"
Khoảng không gian rơi vào lặng ngắt.
"... Tôi sẽ đi."
Blue Eye cất tiếng.
"Nhưng mà..."
"Xét về kiếm thuật, tôi là số một. Tỷ lệ sống sót của tôi là cao nhất. Hơn nữa, đó là Nhật Bản, quốc gia từng cho những con rồng sắt bay trên bầu trời. Biết đâu chừng bọn họ thực sự có thắng tính."
"Xin lỗi cậu... Trông cậy cả vào cậu đấy."
"Rõ!"
Chiều tối hôm đó.
Blue Eye không thể tin vào mắt mình.
Con tàu đó, nếu so với hiểu biết thông thường của anh, quả thực to lớn tới mức phi lý. Thời điểm mới tiếp xúc với Nhật Bản, anh từng nghe đồn Đệ nhất Hải quân đã kiểm soát một con tàu dài tới hai trăm mét, nhưng anh cứ nghĩ họ bốc phét để khuếch trương chiến công.
Thế nhưng, những con tàu anh đang chứng kiến lúc này, dù neo đậu mãi tận ngoài khơi xa, vẫn đồ sộ một cách kinh ngạc, và kỳ lạ thay, chúng không hề có buồm.
Chẳng mấy chúc, từ con tàu đồ sộ nhất, một vật thể bằng kim loại trông như chuồn chuồn chong chóng tre cất cánh bay tới.
Dù đã được thông báo trước, anh vẫn ngỡ ngàng khi biết đó là một phương tiện di chuyển. Khi nó tới gần, một luồng gió dữ dội cuộn lên.
Bước lên phương tiện không sao hiểu nổi ấy, anh được đưa ra ngoài khơi.
Ngồi trên chiếc ghế đệm mềm mại, "thứ đó" lướt đi mà hầu như không hề rung lắc. Nó bay chậm hơn Wyvern, nhưng lại êm ái hơn nhiều và chở được rất đông người.
Chẳng mấy chốc, tàu mẹ đã hiện ra trước mắt.
Anh bàng hoàng trước kích thước của nó.
(Rốt cuộc là cái gì thế này! Kích thước này là sao chứ? Phải rồi, tàu to thế này thì chở được biết bao nhiêu nhân lực. Khi giáp lá giúp, đông đảo binh lính từ bên trong sẽ tràn ra đánh chiếm từng tàu địch một. Như vậy thì số lượng quân tung vào mỗi đợt giao tranh sẽ cực kỳ lớn, sức chiến đấu trên mỗi tàu chắc chắn rất khủng kíp.)
Anh cố gắng suy luận về chiếc tàu hộ vệ chở trực thăng dựa trên phạm vi hiểu biết hạn hẹp của bản thân.
Tàu hộ vệ chở trực thăng "Izumo".
Chiều dài tổng thể 248 mét.
Lượng giãn nước tiêu chuẩn 19.500 tấn.
Chi phí đóng tàu 114 tỷ yên.
Đây là chiến hạm lớn nhất của Lực lượng Tự vệ Bờ biển Nhật Bản, có thể đáp cùng lúc 5 chiếc trực thăng.
Chẳng mấy chốc, anh đáp xuống một khoảng sân rộng tới mức tưởng chừng như có thể tổ chức đua ngựa trên đó.
Cái này... Làm bằng sắt sao? Rốt cuộc làm thế nào mà nó phù được trên mặt biển?
Mười vạn câu hỏi vì sao hiện ra trong đầu. Anh ngơ ngác đi theo sĩ quan Tự vệ đội bước vào bên trong khoang tàu.
... Bên trong... sáng rực.
Họ đang đốt thứ gì sao? Hay đây là ma pháp ánh sáng? Con tàu này là một ma đạo thuyền sao?
Sau đó, anh gặp vị thuyền trưởng.
"Tôi là Thuyền trưởng Yamamoto."
"Tôi là Blue Eye, quan sát viên quân sự thuộc Hải quân Đệ nhị Công quốc Qua Toyne. Rất cảm ơn các vị đã tới viện trợ."
"Không dài dòng nữa, chúng tôi đã nắm được vị trí của hạm đội vũ trang đối phương, hiện họ đang ở vị trí cách đây 500 km về phía tây. Tốc độ di chuyển của họ rất chậm, chỉ chừng 5 hải lý, nhưng đang tiến thẳng về hướng này. Sáng mai chúng tôi sẽ xuất hạm, phát cảnh báo yêu cầu lực lượng vũ trang rút lui, nếu họ không tuân thủ, chúng tôi sẽ tiêu diệt toàn bộ. Vì vậy, từ giờ cho tới sáng mai, xin cứ nghỉ ngơi thong thả."
Blue Eye sững sờ. Bọn họ định đơn độc chiến đấu với đại hạm đội 4.400 chiếc mà không cần sự trợ giúp từ Hải quân Qua Toyne sao.
Đúng là tàu rất to, có thể chứa được một lượng lớn thủy thủ dùng cho việc nhảy sang tàu địch. Thế nhưng, chỉ với vỏn vẹn 8 chiếc mà đòi nghênh chiến với 4.400 chiếc thì rõ ràng vẫn là hành vi tự sát.
Thêm vào đó, việc con tàu hoàn toàn không có mộc tên chắn tên lửa hay nỏ balista càng làm anh lo ngại.
Sáng sớm ngày hôm sau ―――――――――――
Hạm đội hộ vệ nhổ neo xuất phát.
Blue Eye chấn động toàn tập.
(Rốt cuộc mình còn phải kinh ngạc bao nhiêu lần nữa đây, cứ sững sờ liên tục thế này!)
Nhanh quá! Tốc độ này vượt xa tốc độ tối đa của thuyền buồm quân ta. Và... khoảng cách giữa các hạm tàu quá xa nhau. Bọn họ không cần phải xếp đội hình dày đặc sao?
Hạm đội rẽ sóng tiến về phía tây với tốc độ khoảng 20 hải lý. Chẳng mấy chốc, ở phía bên kia đường chân trời, quân đội Vương quốc Louria đã hiện ra.
Hải tướng Shakun thuộc Hải quân Chinh phạt Phương Đông Vương quốc Louria.
"Cảnh tượng đẹp thật. Mĩ lệ làm sao."
Trên đại dương bao la, những chiến thuyền buồm xinh đẹp căng gió lướt đi. Số lượng lên tới 4.400 chiếc, chở theo vô số thủy thủ và quân bộ binh tiến cướp, bọn họ đang rầm rộ hướng về Maihark, đô thị kinh tế của Công quốc Qua Toyne.
Phóng tầm mắt ra xa, chỉ thấy toàn là tàu thuyền.
Nói rằng không còn nhìn thấy mặt biển nữa có lẽ mới là cách mô tả chính xác nhất.
Trải qua 6 năm chuẩn bị, lại nhận được sự viện trợ quân sự từ Đế quốc Parpaldia, đại hạm đội cuối cùng cũng hoàn thành. Trên lục địa Rodenius này, hoàn toàn không có cách nào ngăn chặn được một đại hạm đội hùng hậu đến nhường này.
Không, biết đâu chừng, ngay cả Đế quốc Parpaldia cũng có thể bị san bằng không chừng.
Dục vọng dâng trào trong lòng hắn.
Nhà cừu, nghe nói ở Đế quốc Parpaldia có loại vũ khí gọi là pháo thuyền, có khả năng phá hủy cả một con tàu thì phải...
Anh gạt bỏ ngọn lửa dã tâm vừa chợt bùng lên bằng lý trí. Khiêu khích đại quốc thuộc Vùng văn minh thứ ba quả thực là vô cùng mạo hiểm.
Anh đăm đăm nhìn ra vùng biển phía đông... hử?
Có thứ gì đó đang bay về phía này.
Chẳng lẽ là Phi Long?... Không, không phải. Cái gì thế kia!?
Một vật thể vô cơ mang hình dáng như một con côn trùng, phát ra tiếng phạch phạch phạch, đang bay thẳng tới đây.
Cảnh tượng vật thể chưa từng thấy trong đời lao đến trông thật dị thường, khiến một mầm mống tai họa nhè nhẹ nẩy nở trong lòng.
"Đây là Lực lượng Tự vệ Biển Nhật Bản. Các người đã thực hiện hành vi thảm sát tại thành phố Gim thuộc Quatoyne. Chúng tôi không thể cho phép thảm sát tiếp diễn. Hãy lập tức quay đầu. Nhắc lại---"
Bên trong vật thể bay có người ngồi và đang cất tiếng truyền thanh.
Chẳng mấy chốc, tên bắn ra như mưa hướng về phía "nó". "Nó" chao đảo lượn vài vòng trên không một lúc, rồi biến mất về phía bầu trời đông.
Lại qua một lúc, phía bên kia mặt biển hiện ra một hòn đảo nhỏ.
Hòn đảo đang di chuyển.... Chẳng lẽ là thuyền!?
Thứ tưởng như hòn đảo nhỏ ấy lao đi với tốc độ kinh hoàng, áp sát mạn con thuyền buồm dẫn đầu hạm đội, rồi chạy song song với nó. Khoảng cách là ba trăm mét.
"Lập tức chuyển hướng quay đầu! Nếu không, chúng tôi sẽ nổ súng vào quý hạm!
Lập tức chuyển hướng quay đầu! Nếu không, chúng tôi sẽ nổ súng vào quý hạm!!!"
Dù thuyền địch có lớn đến đâu, phía ta có tới bốn nghìn bốn trăm chiếc, còn phía đối phương nhìn bằng mắt thường chỉ có một chiếc, Hải tướng Sharkun hạ lệnh tấn công.
Thuyền buồm bẻ lái sang phải, thu hẹp khoảng cách với tàu hộ vệ.
Khi khoảng cách giảm xuống dưới hai trăm mét, đồng loạt từ trên thuyền, những mũi tên lửa trút xuống như bão táp về phía tàu hộ vệ.
Nỏ gạt chỉ có tầm bắn quanh quẩn một trăm mét nên không hề xuất kích.
Tuy hoàn toàn không chịu chút tổn hại nào, tàu hộ vệ vẫn lui ra khỏi tầm bắn hiệu quả của tên lửa.
Tàu hộ vệ bỏ xa đoàn thuyền trong chớp mắt, dãn khoảng cách chừng ba kilômét rồi bẻ lái toàn hồi.
"Hahaha, lũ cặn bã chạy mất dép rồi!"
Đám thủy thủ chế giễu tàu hộ vệ, buông ra những lời lăng mạ dù đối phương chẳng thể nghe thấy.
Hải tướng Sharkun chứng kiến cảnh đó, trong lòng chợt gợn lên một nỗi bất an.
"Tháo chạy rồi sao, ừ thì một chiếc dù có to lớn đến đâu cũng chẳng thể làm nên trò trống gì. Nhưng mà... to xác thế mà chạy nhanh thật. Không cần đón gió mà có thể đạt tốc độ nhường ấy..."
"Bị tấn công. Sau đây sẽ tiến hành công kích đoàn thuyền địch. Pháo chính, bắt đầu khai hỏa!"
Khẩu pháo bắn nhanh một trăm hai mươi bảy milimét đặt phía trước tàu hộ vệ Aegis Myoko xoay nòng về phía thuyền địch. Sharkun với đôi mắt tinh tường lập tức nhận ra biến chuyển nhỏ trên tàu Myoko.
"Cái cây gậy kia là thứ gì thế?"
Khoảng khắc tiếp theo, cùng với tiếng gầm vang dội, sự hủy diệt trút xuống.
Khoảng cách ba kilômét, bắn ở cự ly cực gần.
"Cái gì thế? Tự nhiên lại bốc cháy à?"
Ngay khoảnh khắc Sharkun còn đang nghi hoặc, con thuyền buồm đi đầu đột nhiên phát nổ kinh hoàng. Mảnh gỗ nát vụn, linh kiện con tàu, cùng những thứ từng là con người văng tung tóe khắp nơi, trút xuống đầu những người đồng đội trên các con thuyền đang dàn đội hình dày đặc.
"!! Cái gì thế này!! Uy lực khủng khiếp gì vậy! Hơn nữa lại có thể bắn trúng từ khoảng cách xa đến thế sao?"
Trước uy lực chưa từng được trải nghiệm trong đời, toàn thể hạm đội tận mắt chứng kiến đều bàng hoàng kinh ngạc.
"Nguy rồi!!... Nhưng may mà khoảng cách này Wyvern vẫn có thể vươn tới được. Nhân viên thông tin!! Yêu cầu lực lượng Wyvern viện trợ không trung ngay!! Báo là đang giao tranh với hạm đội chủ lực của địch!"
Con thuyền mang theo những thủy thủ may mắn còn sống sót, không chịu nổi trọng lượng của chính mình, bắt đầu chìm nghỉm xuống đáy biển.
Viên đạn pháo đánh trúng chính xác con thuyền đã bắn tên lửa vào tàu Myoko, chỉ bằng một phát bắn, con thuyền vỡ tan tành và chìm nghỉm trong tiếng nổ dữ dội.
"Nói thế này, hy vọng chúng sợ hãi mà rút lui cho..."
Hạm trưởng tàu Aegis Myoko, Kaibara, muốn tránh những thương vong vô ích. Cho đối phương thấy một phần thực lực, khiến chúng hiểu ra không thể thắng mà tự giác quay đầu.
Có bị chê là ngây thơ hòa bình cũng đành chịu, nhưng ông thành tâm mong muốn chúng sẽ rút lui.
Thực tế, đội hình đối phương đã hỗn loạn, tốc độ thuyền cũng dè chừng mà giảm xuống, vẽ nên một hy vọng mong mong manh.
"Hừ... ma pháp có uy lực đến nhường ấy, xem ra không thể liên tục xả đạn rồi..."
Hải tướng Sharkun của Vương quốc Louria nhận định như vậy khi thấy tàu Myoko không bắn tiếp phát thứ hai.
"Giảm tốc độ hạm đội, đợi viện trợ không trung của Wyvern tới nơi sẽ cùng lúc dồn lực tiêu diệt!"
Bản doanh Wyvern Vương quốc Louria.
"Báo cáo có ma truyền từ Hải quân Đông phương Thảo phạt Vương quốc Louria. Hiện đang giao tranh với con tàu nghi là hạm đội chủ lực địch, tàu địch cực kỳ to lớn, yêu cầu viện trợ không trung!"
"Ồ, chủ lực địch sao... Tốt lắm. Xuất động toàn bộ ba trăm năm mươi kỵ!"
"Nhưng... nhưng đã chia khoảng một trăm năm mươi kỵ cho đội tiên phong rồi, nếu đi hết thì bản đội sẽ không còn Wyvern nữa..."
"Không nghe rõ sao? Toàn bộ kỵ binh! Nếu là chủ lực địch thì sẽ thu về chiến quả khổng lồ. Không được rải rác đưa lực lượng vào trận!"
"Rõ!"
Đám Wyvern nối đuôi nhau vút lên bầu trời bao la.
Tại phòng CIC của tàu Aegis, người ta đã bắt trọn tín hiệu của "chúng".
"Thế này... gay rồi đây, tấn công nửa chừng chỉ càng làm đe dọa tính mạng của chúng ta thôi."
Số lượng vật thể bay xuất hiện trên màn hình radar đã vượt quá ba trăm năm mươi, khiến ai nấy đều thấu hiểu sâu sắc rằng kẻ địch hoàn toàn chưa từ bỏ ý định.
"Ngay khi vào tầm bắn, lập tức đánh chặn bằng toàn bộ hỏa lực!"
Đột nhiên, từ con tàu khổng lồ cách xa ba kilômét bùng lên vệt khói. Rồi thứ gì đó kéo theo vệt sáng xé gió lao qua không trung phía trên hạm đội Louria.
Chưa dừng lại ở đó, từ những con tàu phía sau con tàu khổng lồ ấy, nằm ở rìa tầm mắt có thể nhìn thấy, lại có thêm thứ gì đó lao ra, nhắm cùng một hướng mà vun vút lao đi.
Hơn nữa, từ tận phía sau (nơi không còn nhìn thấy bóng dáng con tàu nào), hàng loạt vật thể lao đi với tốc độ kinh hoàng.
Một điềm báo chẳng lành xẹt qua tâm trí Hải tướng Sharkun, nhưng dựa trên kinh nghiệm của mình, ông vẫn đưa ra lựa chọn tối ưu nhất.
"Sắp đến lúc đội Wyvern tiếp cận vùng biển này rồi. Toàn quân, tiến công!"
Tai họa khủng kịch ập xuống đầu đội quân Wyvern.
Bất ngờ, hai mươi ba kỵ binh nổ tung, biến thành những khối đen thui rơi rụng xuống biển sâu. Mọi chuyện diễn ra mà chẳng ai hiểu nổi rốt cuộc đã có chuyện gì, mười mấy giây sau lại thêm mười hai kỵ, rồi vài giây sau nữa mười tám kỵ cứ thế nối đuôi nhau gục ngã.
Chuyện thảm khốc thế này chưa từng xảy ra trong lịch sử.
Sau khi trận bão đạn đi qua, số lượng Wyvern từ ba trăm năm mươi kỵ đã sụt giảm chỉ còn hai trăm kỵ.
Toàn đội rơi vào trạng thái hoảng loạn tột độ, đúng lúc ấy, bóng dáng đoàn thuyền hiện ra.
Hai trăm kỵ Wyvern đã tiếp cận khoảng không phía trên hạm đội Louria.
Hiện ra trước mắt chúng là một con tàu màu xám vô cùng to lớn.
Ngay khoảnh khắc chúng toan lao xuống vây hãm con tàu, những mũi tên ánh sáng liên tiếp phóng ra từ con tàu, đâm xuyên qua những con Wyvern khiến chúng rơi xuống như mưa rơi.
Số lượng của chúng hao hụt từng giây từng phút khi tiến lại gần tàu Myoko.
Khi chỉ còn cách con tàu vỏn vẹn bảy kilômét, đội quân Wyvern chỉ còn trơ trọi lại năm mươi kỵ.
Bất ngờ, chiến hạm bắn đại pháo. Mỗi phát một kia bị đại pháo kẹp giữ, lao xuống.
Tải đạn nhanh hơn nhiều so với dự kiến.
Ngoài ra, những mũi tên ánh sáng từ nơi vô hình giáng xuống.
Khi khoảng cách giữa họ chỉ còn 3km, cơn mưa đạn pháo mới dừng lại.
Vào thời điểm đó, số lượng của chúng đã giảm xuống chỉ còn 3 kia.
"Phù thủy thuật đã cắt đứt sao? Để tôi giúp các đồng nghiệp gạt bỏ ân oán!!"
Ba kia Wyvern mở miệng, tạo thành quả cầu lửa. Ngay lúc đó, hai kia bất ngờ bị xé nhỏ, giáng xuống một cơn mưa đen.
!!!!!
Con còn lại cũng nhanh chóng theo sau các đồng nghiệp.
CIWS bắn 3000 phát/phút (50 phát/giây) cỡ 20mm Vulcan Phalanx.
Chúng bị kẹp giữ bởi hệ thống phòng thủ cuối cùng của chiến hạm Aegis.
Im lặng bao trùm đại dương bao la.
“-----------------------------------------”
Không ai có thể tin được, không một tiếng nào phát ra.
Với một con Wyvern, chỉ cần diệt một kia cũng là một kỹ thuật cực kỳ khó khăn đối với con tàu, và trong tầm nhìn của họ đã có hơn 200 kia!!!
Trên 200 kia, ngay cả những con Wyvern tinh hoa cũng rớt xuống trong cơn mưa máu.
Mơ sao? Không, không phải.
"Chúng ta đang chiến đấu với ma quỷ sao?"
Đô đốc Sharkun thì thào trong tâm trạng bi tráng.
Không biết phải diễn tả thế nào.
Tuy nhiên, bi tragedy không bỏ qua họ.
Sau đó, bảy chiếc tàu màu xám hiện lên.
Trên tất cả chúng đều trang bị vũ khí phép thuật đã quét sạch các tàu buồm.
Bảy chiếc tàu đã giáng cơn bão hủy diệt.
Một cuộc chiến biển, sau này được gọi là Đại chiến biển ngoài khơi Rodenius, sắp bắt đầu, thay đổi lịch sử.
Trong lịch sử lục địa Rodenius, quyết định một trận chiến biển là sự xông lên của các thủy thủ.
Bằng các loại lớn như Ballista (nỏ lớn) etc, có thể gây một lượng nhất định damage cho con tàu, hoặc bắt cháy bằng mũi tên lửa, nhưng không thể phá hủy cơ bản con tàu.
Cuối cùng là do sự xông lên, kết quả là số lượng thủy thủ sẽ quyết định.
Chúng đã tập hợp được 4400 chiếc.
Dù có là đối thủ của các cường quốc ba khu vực văn minh lớn thì cũng không sao, không thể thua ở biên giới này được.
Không, với số lượng nhiều như vậy, dù đối đầu với các cường quốc của ba khu vực văn minh lớn, họ cũng nghĩ rằng có thể đối phó được một cách nào đó.
Mỗi phát đạn pháo do 7 chiếc tàu tàu bảo vệ bắn ra, đều làm chìm một chiếc.
Hoàn toàn trong khoảng ngoài tầm bắn, trong trạng thái như tập bắn.
Dù vậy, 4400 chiếc vẫn quá nhiều.
Khi đã chôn 1400 chiếc vào rong biển, đạn gần hết.
"Ngừng bắn."
Xung quanh, các mảnh vở của những con tàu cũ trôi dạt trên biển.
Một chiếc minekou tiến lại gần đội địch.
Khoảng cách chỉ còn 400m, sử dụng súng máy 12.7mm chống tàu đáng nghi, chìm chúng một bằng một một cách chắc chắn.
Bi tragedy tiếp tục kéo dài.
5 chiếc trực thăng tấn công AH-1S Cobra của Lục quân tự vệ được trang bị trên tàu tàu bảo vệ trực thăng, tham gia chiến đấu.
Khung khí trường như một khu săn bắt, Hải quân vương quốc Louria bị bao bọc bởi nỗi kinh hoàng.
"Địnagma!! Những con quái vật đó, làm sao có thể thắng được chúng! Thất vọng! Uuuuuu!"
Một chiếc, hai chiếc, theo thời gian, các đồng đội bị chìm với tốc độ không thể tin được.
“---------------------”
Không thể sao?
Đô đốc Sharkun trong tuyệt vọng. Không thể thắng được bằng bất kỳ cách nào.
Nếu như vậy, chỉ là vô tình lấy mạng các bộ hạ. Tuy nhiên, nếu đầu hàng và trở thành prisoner, người Louria từng thực hiện large-scale massacre tại GIM (Gimu) không thể được tha thứ.
Con đường còn lại với anh ta chỉ là hai chữ: triệt thoái.
Thua cuộc lớn sau khi mất 1/3 đội tàu lớn nhất trong lịch sử lục địa Rodenius, về nước chắc chắn sẽ bị tử hình, và tên anh ta sẽ được ghi vào sử sách dưới danh nghĩa vị tướng vô năng.
Tuy nhiên, không thể để tất cả các bộ hạ đều chết.
"Toàn quân triệt thoái, lặp lại, toàn quân triệt thoái."
Thông tin phép thuật được truyền tải đến các chiến hạm.
Ngay khi chiếc tàu kỳ quan của anh ta sắp bắt đầu triệt thoái, một quả đạn pháo đã trực tiếp trúng vào tàu anh ta.
Bị ném xuống biển.
Cảnh tượng nhìn thấy khi đang trôi trên biển, con tàu anh ta bị tách làm hai phần và chìm xuống.
"Địch đã bắt đầu triệt thoái."
Lệnh được ban ra rằng hãy kiềm chế việc tấn công.
"Đã bỏ đồng đội đang trôi trên biển mà triệt thoái sao? -- Những người đang trôi dạt trên biển, nếu có người sống sót hãy cứu họ."
Một trận chiến biển đã kết thúc.
Quan sát quân sự Blue Eye của Công quốc Kwatoin, người cùng đi trên tàu tàu bảo vệ trực thăng, không có cảm giác thực tế.
Anh ta đã nghe cuộc đối thoại trên bridges, nhưng vẫn chưa có cảm giác thực sự.
Tuy nhiên, vì có nhiều người được cứu, khi nhìn thấy khu vực biển nơi diễn ra trận chiến, cảm giác thực tế từ từ trỗi lên.
Số lượng vật thể trôi dạt trên biển nhiều đến mức che lấp cả biển cả.
Trận chiến không thể quan sát trực tiếp, nhưng việc bị hủy diệt một cách đơn-sided bởi sức mạnh áp đảo là điều có thể hiểu.
Quan sát quân sự Valhar của Đế quốc Parpaldia run rẩy.
May mắn không bị chìm.
Nhiệm vụ của anh ta là ghi lại cách đội tàu 4400 chiếc của Louria tiêu diệt Công quốc Kwatoin.
Anh ta có cá nhân sự quan tâm vào việc số lượng lớn này được trang bị bằng các chiến thuật nguyên thuỷ như Ballista và xông lên, phù hợp với bộ lạc man dã, nên nhiệm vụ này rất vui vẻ đối với anh ta.
Tuy nhiên, những con tàu xuất hiện đã vượt quá xa tầm thường thức của anh ta.
Dù không có dấu hiệu sử dụng "Giọt nước mắt của vị thần gió" để tăng tốc cho các tàu buồm, chúng vẫn nhanh một cách kỳ lạ.
Dù sao thì cũng không có buồm.
Nhìn những chiếc tàu lớn hơn cả chiến hạm hundred-gun, nhưng lại chỉ chở một khẩu pháo khổng lồ, khiến tôi không khỏi thắc mắc.
Liệu đây có phải chỉ là một sự đùa cợt không?
Tôi đã bất ngờ khi thấy một khẩu pháo ở vùng man rợ, nơi không nên có loại vũ khí đó. Nhưng pháo thì cũng không phải lúc nào cũng trúng mục tiêu.
Chính vì nó rất khó trúng, nên mới có sự tồn tại của chiến hạm hundred-gun.
Tuy nhiên, các chiếc tàu của họ lại có thể bắn trúng mục tiêu từ khoảng cách 3km, chỉ bằng một phát bắn. Mà với khẩu pháo khổng lồ đó, một phát bắn đủ để chìm con tàu.
Điều đáng kinhegers hơn là họ đã Successfully phòng thủ trước làn sóng tấn công của wyvern.
Nếu là quân của chúng ta, chúng ta sẽ sử dụng Rồng mẹ để đối đầu với wyvern.
Với hiệu suất vượt trội so với vùng man rợ, nếu số lượng bằng nhau, chúng ta chắc chắn sẽ thắng.
Thực ra, pháo thì không thể bắn trúng thứ gì bay trên không được. That was common sense.
Nhưng họ lại có thể bắn trúng cả wyvern, chỉ bằng một phát bắn. Thật không thể tin được.
Nếu không biết sự tồn tại của họ và tiếp tục công việc, chúng ta có thể đe dọa đến cả Đế quốc Parpaldia.
Valhar đã báo cáo về nước một cách trung thực, như những gì mình thấy, dựa trên truyền thuyết ma quái.
Truyện liên quan
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ
Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...
Chuyện Gì Đã Xảy Ra Với Vị Bạo Chúa Sau Khi Vị Hoàng Hậu Mang Thai Bỏ Đi
Tóm tắt. Nàng đã tự dâng mình cho kẻ thù để cứu lấy đất nước.
Mồi Săn (Lee Seohan)
Tóm tắt. “Thật khủng khiếp. Người chồng này và cuộc hôn nhân này.”.
Bị Ràng Buộc Bởi Một Bản Hợp Đồng Tàn Nhẫn
Tóm tắt. **Tóm tắt nội dung**. "Tôi sẽ khiến em chẳng còn trí óc đâu mà nghĩ đến ai khác ...
Tôi Đã Từ Bỏ Nam Chính Kẻ Đã Ngoại Tình Với Nữ Phụ Phản Diện.
Tóm tắt. Bạn trai tôi đã chọi một viên gạch vào đầu tôi.