Triệu Hồi Nhật Bản - Chương 1: Ngoại truyện 1: Tiếp xúc với Nhật Bản (Phần Qua-Toyne)

Nhật Bản Triệu Hoán - Ngoại Truyện 1

Lùi thời gian lại một chút.

Công quốc Quatoyne, Cục Ngoại giao―――

Nơi đảm nhiệm việc giao thiệp với vô số quốc gia này, hiện đang tiến hành những khâu chuẩn bị cuối cùng để phái cử đoàn sứ thần, nhằm thiết lập quan hệ ngoại giao với một tân sinh quốc gia vừa mới xuất hiện: Nhật Bản.

"Yagou! Nghe nói cậu là một trong những người thuộc đoàn sứ thần đến cái quốc gia mới nổi tên Nhật Bản đó hả! Ghen tị thật đấy, tớ cũng muốn đi thử xem sao."

Một người đồng nghiệp tiến lại bắt chuyện. Việc phái cử sứ thần vốn chẳng phải chuyện lạ. Ở thế giới tồn tại muôn vàn quốc gia này, việc kẻ thống trị thay đổi hay tên nước biến chuyển là điều diễn ra như cơm bữa, đặc biệt phổ biến tại các quốc gia tầm trung.

Hơn nữa, một đại quốc bị phân tách thành những quốc gia nhỏ hơn cũng là điều chẳng mấy hiếm hoi.

Có điều...

Trật tự an ninh ở những nơi ấy thường rất tồi tệ, chuyện đoàn sứ thần gặp nạn không phải hiếm gặp, thế nên nhiệm vụ phái sứ đi luôn là công việc mà ai ai cũng muốn né tránh.

Chưa kể, đại lục Rodenius nơi Công quốc Quatoyne tọa lạc tuy chịu chút ít ảnh hưởng từ Khu vực Văn minh thứ 3 nên thường bị nơi đó coi khinh là "vùng đất man rợ", nhưng trong số những nơi bị coi là "man rợ" ấy, chất lượng cuộc sống ở đây lại duy trì ở mức rất cao, riêng về khoản ăn uống thì chẳng hề kém cạnh các vùng văn minh.

Những vùng đất mục tiêu mà sứ thần được phái tới phần lớn đều có mức sống sụt giảm nghiêm trọng so với Công quốc Quatoyne, vệ sinh kém cỏi khiến không ít sứ thần mắc phải dịch bệnh, an ninh lại vô cùng bất ổn.

Thế nhưng, quốc gia mục tiêu của chuyến đi lần này lại đang thu hút sự chú ý từ nhiều phía.

Giở qua đống tài liệu sơ bộ được phát cho đoàn sứ thần, những thông tin ghi trên đó thật khiến người ta khó lòng tin nổi.

Mọi chuyện bắt đầu vào sáng ngày 24 tháng 1 năm 1639 Trung Lịch, cưỡi trên lưng phi long tuần tra khu vực hải phang phía đông bắc công quốc, hiệp sĩ Maal Patima thuộc Phi Long Đội số 6 đã phát hiện một sinh vật dạng phi long dường như được làm bằng kim loại, nhưng sau đó hoàn toàn không thể đuổi kịp và bị nó bỏ xa.

Chưa dừng lại ở đó, Phi Long Đội số 6 được lệnh xuất kích để đánh chặn con sắt long ấy thậm chí còn chẳng thể đưa đối phương vào tầm bắn của Đạn Hỏa Hỏa - vũ khí của Wyvern - đã bị nó bứt tốc bỏ lại phía sau.

Kinh ngạc hơn cả, bản báo cáo ghi lại rằng tốc độ của nó đã vượt quá 600 km/h, một điều hoàn toàn vô lý.

Đã vậy, kích thước của kẻ địch còn lớn hơn bọn họ rất nhiều.

Không chỉ có thế, cuộc tiếp xúc đầu tiên từ hướng biển lại đến từ một con tàu khổng lồ làm bằng kim loại dài tới 230 mét, hoàn toàn không có cánh buồm, một sự tồn tại vượt xa trí tưởng tượng.

"Thật không thể tin nổi..."

Yagou chìm vào suy tư.

Nhắc đến Wyvern, đó là loại vũ khí đắt giá, còn các long hiệp sĩ là tinh anh trong số tinh anh, là những bá chủ bầu trời mà bất kỳ binh lính nào cũng từng ít nhất một lần mơ ước trở thành.

Hiệp sĩ cưỡi ngựa đã cao cấp hơn bộ binh, nhưng long hiệp sĩ lại ở một đẳng cấp hoàn toàn vượt trội, chỉ một kỵ Wyvern cũng đủ sức vờn cho cả một hiệp sĩ đoàn điên đảo.

Bay với tốc độ cao lên tới 230 km/h, từ trên không trung vượt ngoài tầm kích của cung tên, Đạn Hỏa Hỏa được phóng ra nhờ ma lực cách biệt hoàn toàn với con người của bản thân Wyvern mang uy lực không vũ khí nào do nhân loại chế tạo có thể sánh bằng, thêm vào đó, lớp vảy cứng cáp của chúng đánh bật cả tên bắn, kiên cố đến mức dao kéo dùng cho con người chẳng thể đâm thủng.

Nếu nói đến sinh vật mạnh hơn Wyvern, người ta chỉ có thể nghĩ đến Wyvern Lord, thứ được cho là được tạo ra với số lượng vô cùng ít ỏi tại Ba Khu vực Văn minh Lớn.

Bằng không, nếu là những tồn tại mà con người không thể kiểm soát, thì đó phải là các loài Rồng Thuộc tính, Cổ Rồng, hay Thần Rồng, những tồn tại giống như thiên tai mà việc con người điều khiển nổi chỉ là giấc mơ trong mơ.

Thế mà lại có kẻ đưa một "vật thể" vượt xa Wyvern vào sử dụng thực tế, lại còn cho một vật thể bay to lớn bất thường cất cánh, e rằng ngay cả đế quốc Mu thuộc Khu vực Văn minh thứ 2 cũng chẳng thể làm được.

Dù khó tin, nhưng việc vật thể bay của Nhật Bản tiến vào bầu trời thành phố kinh tế Maihark là sự thật, và bản thân anh bắt đầu cảm thấy cực kỳ hiếu kỳ về quốc gia mang tên Nhật Bản này.

(Chuyến đi sứ lần này... Có khi nào mình sẽ ghi tên vào lịch sử cũng nên...)

"Cuộc họp bắt đầu."

Bất ngờ, dòng suy nghĩ của anh bị ngắt lời bởi một mệnh lệnh.

Trong căn phòng họp nhỏ, đoàn trưởng đoàn sứ thần bắt đầu phổ biến nội dung. Đoàn sứ thần được phái đi lần này gồm 5 người, tất cả đều mang danh nghĩa Cục Ngoại giao, nhưng Tướng quân Hanki thuộc Cục Quân vụ cũng tham gia đoàn dưới hình thức biệt phái sang Cục Ngoại giao.

Đoàn trưởng bắt đầu lên tiếng.

"Mục đích lớn nhất của chúng ta lần này là đánh giá xem Nhật Bản có phải là mối đe dọa đối với quốc gia chúng ta hay không. Như các vị đã biết, mạng lưới phòng không của chúng ta đã bị sắt long của Nhật Bản dễ dàng chọc thủng.

Hiện tại, nước ta hoàn toàn không có phương án nào để ngăn chặn sắt long.

Phía Nhật Bản hiện đã bày tỏ ý định muốn thiết lập quan hệ ngoại giao với chúng ta, nhưng thú thực, chúng ta vẫn chưa rõ họ đang tính toán điều gì.

Liệu họ là một quốc gia bá quyền, hay giống như Louria, mang ý thức phân biệt đối xử cực đoan với bán nhân, và mục đích thực sự của họ khi muốn kết giao với chúng ta là gì, tất cả đều cần phải điều tra làm rõ."

Mọi người gật đầu.

"Tuy chưa rõ Nhật Bản là quốc gia ở mức độ nào, nhưng có thể đoán rằng họ sở hữu lực lượng quân sự với công nghệ rất cao. Tôi tin các vị đều hiểu, việc giữ thái độ kiên quyết là cần thiết, nhưng hãy cẩn trọng tối đa trong ngôn hành để tránh kích động đối phương.

Còn một điểm nữa, hãy tìm hiểu xem Nhật Bản mạnh ở đâu và yếu ở điểm nào, từ đó tìm ra khía cạnh mà chúng ta có thể chiếm ưu thế trước họ.

Giờ thì, mời mọi người xem tài liệu vừa được phát."

Yagou đưa mắt nhìn qua tập tài liệu mới nhận.

Một bên chân mày của vị sứ thần nhướng lên.

.....Cả quốc gia dịch chuyển??

Lời giải thích bắt đầu vang lên.

"Tôi biết các vị rất ngạc nhiên, nhưng theo lời phía họ, toàn bộ quốc gia đã đột ngột bị dịch chuyển đến thế giới này. Thực hư ra sao thì khó mà nói trước được."

Quả đúng là vậy. Vị trí lãnh thổ mà Nhật Bản tuyên bố sở hữu vốn dĩ chỉ là một vùng biển với vài quần đảo rải rác, nơi có dòng hải lưu và gió lưu chuyển thất thường, trước đây hoàn toàn không có người ở.

Cho dù một quốc gia mới nổi có đột ngột mọc lên đi chăng nữa, thật khó tin là một văn minh trình độ cao lại có thể phát triển nhanh đến thế.

Cả quốc gia dịch chuyển sao... Giống hệt thần thoại của Mu vậy.

Tại Mu, cường quốc thuộc Khu vực Văn minh thứ 2, vẫn luôn lưu truyền một thần thoại về cuộc "Đại dịch chuyển Đại lục" xảy ra vào 12.000 năm trước.

Nó được lưu lại như một bản ghi chép chính thức của chính phủ thời bấy giờ và người dân Mu đều tin vào điều đó, nhưng người dân ở các khu vực văn minh khác lại chỉ xem nó như một câu chuyện cổ tích.

"Theo giải thích từ phía Nhật Bản, đúng như trong tài liệu, lần này Nhật Bản sẽ cung cấp phương tiện di chuyển và tàu thuyền.

Thời gian khởi hành là vào giữa trưa một tuần sau, mọi người hãy chuẩn bị thật kỹ lưỡng.

Sau hai ngày di chuyển tính từ lúc xuất phát, vào khoảng chiều tối, chúng ta sẽ cập bến thành phố Fukuoka, một đô thị nằm ở phía tây Nhật Bản, và ở lại khách sạn trong 3 đêm. Tại đây, chúng ta sẽ được quán triệt những quy tắc ứng xử thông thường khi hoạt động tại Nhật Bản. Theo Bộ Ngoại giao Nhật Bản, nếu tự ý ra ngoài mà không nắm rõ các quy tắc này, chúng ta có nguy cơ bị đè chết bởi những thứ gọi là ô tô, một loại phương tiện giống như xe ngựa."

"Đến giữa trưa của ngày thứ 5 kể từ khi lên bờ, chúng ta sẽ rời Fukuoka, di chuyển bằng hệ thống vận tải gọi là Shinkansen, và đến thủ đô Tokyo của Nhật Bản ngay trong chiều tối hôm đó. Ngày hôm sau, cuộc đàm phán với giới quan chức chính phủ Nhật Bản sẽ diễn ra."

.....?

Kỳ lạ, mốc thời gian này thật kỳ lạ. Theo tài liệu được phát, chiều tối 2 ngày sau khi xuất phát, họ sẽ tới một thành phố địa phương trên đảo nằm ở phía nam Nhật Bản. Thế nhưng khoảng cách giữa Nhật Bản và Công quốc Quatoyne là hơn 1.000 km. Đó tuyệt đối không phải khoảng cách mà một con tàu có thể đi tới chỉ trong 2 ngày.

Hơn nữa, khoảng cách từ thành phố Fukuoka đến thủ đô Tokyo cũng dễ dàng vượt quá 1.000 km, vậy mà xuất phát từ giữa trưa mà chiều tối đã tới nơi là thế nào?

Nếu là sắt long từng xuất hiện trên bầu trời nước ta thì còn hiểu được, đằng này tài liệu lại ghi rõ Shinkansen là phương tiện chạy trên mặt đất.

Xem ra, đây là một quốc gia mà những tri thức thông thường của chúng ta hoàn toàn không thể áp dụng được.

Cuộc họp kết thúc.

Một tuần sau―――

Các thành viên trong đoàn sứ thần đã tập hợp đông đủ tại cảng Maihark, cảng biển lớn nhất Công quốc Quatoyne.

Thời tiết trong xanh――――――

Mây tầm cao, bầu trời xanh ngắt trải dài, không khí có chút se lạnh.

Một người đàn ông mặc suit bắt đầu lên tiếng.

"Xin chào chư vị, hôm nay tôi vô cùng vinh hạnh khi được đón tiếp đoàn sứ thần đến với Nhật Bản. Tôi là Tagami đến từ Bộ Ngoại giao Nhật Bản, được cử đến để hỗ trợ chuyến đi của chư vị diễn ra thoải mái nhất có thể.

Có thể coi tôi là người phụ trách chăm sóc đoàn.

Nếu có điều gì bất tiện, xin cứ tự nhiên yêu cầu."

Giữa bầu không khí ấy, có một thành viên đoàn sứ thần lại mang vẻ mặt âu sầu.

"Bây giờ bắt đầu hành trình trên biển sao..."

"Tướng Hanki, sắc mặt ngài không được tốt lắm, có chuyện gì sao?"

"Tướng quân Yagou, hiện giờ tôi đang phái tạm sang Cục Ngoại giao, đừng gọi tôi là tướng quân nữa."

"Tôi hiểu rồi. Vậy Hanki-sama, ngài làm sao thế?"

"Không, chỉ là nghĩ đến chuyến đi thuyền sắp tới, lòng tôi thấy trĩu nặng... Chuyến đi bằng đường biển chẳng vui vẻ gì đâu. Không biết khi nào thuyền sẽ lật, bên trong lại thiếu ánh sáng nên tối tăm, ẩm thấp và hôi hám. Hơn nữa, đi đường dài thì lắm người mắc dịch bệnh, lương thực cũng chỉ toàn đồ khô để không bị hỏng, nên suốt ngày phải ăn mấy thứ mặn chát.

Điều gian nan nhất chính là đảm bảo nguồn nước. Dù khát đến đâu cũng phải tiết kiệm từng giọt. Dù sao thì lần này phía Nhật Bản nói hai ngày là tới, sự chịu đựng cũng ngắn lại, nhưng thú thật ta nghĩ giữa Cục Ngoại giao và Nhật Bản đã có nhầm lẫn gì đó trong việc trao đổi rồi.

Nếu không đi với vận tốc phi lý thì làm sao kịp được."

"Tôi cũng nghĩ mốc thời gian này có gì đó bất thường. Tuy nhiên, vì đó là Nhật Bản - quốc gia đã cho Rồng Sắt bay lên không trung, nên có lẽ không thể lấy thường thức thông thường của chúng ta ra để đo đạc được."

Chẳng mấy chốc đã đến giờ.

Từ sau bóng đảo, một con tàu màu trắng to lớn như một hòn đảo xuất hiện.

!!!!!!!!!!!!!!!!!

Lớn quá! Lại còn không có cánh buồm nào!!

Con tàu khổng lồ tột cùng ấy dừng lại ở ngoài khơi.

Tanagami bắt đầu giải thích.

"Lần này, chúng ta sẽ lên con tàu đang neo đậu ngoài khơi kia để di chuyển đến Nhật Bản. Thực ra chúng tôi muốn cập trực tiếp vào cảng này, nhưng tiếc là độ sâu của cảng không đủ nên đành phải dừng ở kia. Mời quý vị di chuyển bằng thuyền nhỏ để sang bên đó."

Chẳng bao lâu, từ con tàu ấy xuất hiện ba chiếc thuyền nhỏ, chúng lao về phía cảng với tốc độ kinh hoàng không thể tin nổi.

Những chiếc thuyền đó cũng không hề có buồm.

"Tanagami-dono, Tanagami-dono."

Hanki lên tiếng gọi.

"Vâng, có chuyện gì vậy ạ?"

"Chuyện là... Con tàu kia theo ta thấy thì không có buồm, làm thế nào mà nó di chuyển được vậy? Ngay cả mấy chiếc thuyền nhỏ kia cũng chẳng thấy mái chèo đâu, sao có thể chạy với tốc độ như thế? Chẳng... chẳng lẽ đó là loại Ma Đạo Thuyền giống như của Khối Văn Minh Thứ Nhất sao?"

"Tôi không rõ Ma Đạo Thuyền của Khối Văn Minh Thứ Nhất là thế nào, nhưng con tàu này chuyển động nhờ động cơ diesel."

"Động cơ diesel?"

"Vâng, có thể hiểu đó là một cỗ máy cơ quan. Bằng cách làm nổ nhiên liệu dầu nặng, nó hấp thụ năng lượng đó rồi quay chân vịt để tạo lực đẩy."

"Ừm, tuy ta không hiểu lắm nhưng quả là phi thường."

Sau đó, mọi người chia nhau lên các thuyền nhỏ rồi hướng về phía chiếc tàu khách cỡ lớn.

Họ bước lên tàu.

Khi tiến vào bên trong con tàu khách, ai nấy đều ngỡ ngàng.

Nơi này sáng rực. Phải chăng họ đang nuôi các Tinh Linh Ánh Sáng bên trong?

"Con... con tàu này làm bằng sắt, rốt cuộc làm sao mà nó nổi được vậy... Đã thế bên trong lại sáng sủa và rộng lớn đến thế này."

Được dẫn về các phòng đã được phân công, mọi người dành chút thời gian thảnh thơi thư giãn.

Trích nhật ký ngày hôm đó của Yagou:

Thật là điều kỳ diệu, tôi không sao giấu nổi sự kinh ngạc. Một con tàu to lớn nhường này, tôi chưa từng thấy, chưa từng nghe, cũng chưa từng đọc qua trong bất kỳ sách vở nào.

Đã vậy, bên trong lại thoải mái, sáng rực, và điều không thể tin nổi là nhiệt độ luôn được duy trì ở mức ổn định.

Mặc dù là con tàu to lớn như thế, nó vẫn rẽ sóng lao đi trên biển với tốc độ như một mũi tên.

Một đất nước có thể chế tạo ra thứ như thế này, Nhật Bản, rốt cuộc là một quốc gia ra sao?

Trong Cục Ngoại giao từng có kẻ nói rằng đó nhất định là một quốc gia dã man mới nổi, nhưng cho đến lúc này, dù không muốn nói và cũng chẳng muốn thừa nhận, phải chăng trong mắt họ, chúng ta mới chính là những kẻ dã man?

Có lẽ, Nhật Bản sở hữu sức mạnh ngang ngửa với các cường quốc trong Khối Văn Minh.

Hai ngày sau―――

"Mọi người ơi, đã nhìn thấy thành phố Fukuoka rồi. Fukuoka là thành phố lớn nhất trong khu vực Kyushu và Chugoku-Shikoku. Nơi quý vị nhìn thấy kia là cảng Hakata. Từ cảng Hakata, chúng ta sẽ di chuyển bằng xe bus Limousine đến khách sạn Shin Nikko để học những kiến thức cơ bản về Nhật Bản."

Cảng Hakata đã hiện ra trước mắt. Các tòa nhà cao tầng mọc lên sừng sững, đường cao tốc đô thị chạy dọc ngang.

Chẳng mấy chốc, họ lên xe bus Limousine và di chuyển đến khách sạn Shin Nikko.

Trên tàu, họ đã được Tanagami cho biết rằng thứ gọi là xe hơi này di chuyển nhờ động cơ đốt trong, nhưng không ai ngờ số lượng của chúng lại nhiều đến nhường này.

Nghe nói gần như mỗi hộ gia đình đều sở hữu một chiếc xe, thậm chí một công nhân làm việc theo ngày ở độ tuổi đôi mươi, dù phẩm cấp xe có khác nhau, cũng đều có thể mua được một chiếc.

Mức độ giàu có đến mức bàng hoàng.

Tại khách sạn, họ học những kiến thức cơ bản về Nhật Bản. Hệ thống đèn giao thông, máy bán hàng tự động, cổng soát vé tự động, hệ thống đường sắt, và cả việc nếu nhặt được đồ mà tự ý chiếm làm của riêng thì sẽ bị quy vào tội chiếm đoạt tài sản thất lạc.

Theo lời giải thích của họ, tuy nhìn qua có vẻ kỳ lạ nhưng tất cả đều là khoa học, chỉ cần hiểu được nguyên lý thì bất kỳ ai cũng có thể làm ra.

Thì ra là vậy, nếu không có cái gọi là đèn giao thông, những chiếc xe đó cứ thích chạy thế nào tùy ý thì giao thông sẽ tắc nghẽn mất.

"Tanagami-dono, Tanagami-dono."

Hanki bắt chuyện.

"Có chuyện gì vậy, Hanki-sama?"

"Nơi này trông có vẻ rất phát triển, nhưng thủ đô còn phát triển hơn nữa sao?"

"Vâng, trước hết là dân số không thể so sánh được, nên các tòa nhà cao tầng ở đó sẽ còn cao hơn nơi này. Tàu điện ngầm cũng không phải chỉ có vài tuyến, mà lan rộng như một mạng lưới.

Khu vực trung tâm thành phố trải rộng trên một diện tích rất lớn. Dù hơi xấu hổ khi phải nói điều này, nhưng cảnh quan phố xá ở thành phố Fukuoka lại sạch đẹp hơn. Những người từ Fukuoka đến Tokyo thường chê ở đó có cảm giác lộn xộn và bẩn thiểu..."

"Ừm... Tanagami-dono, ta muốn đi tham quan quân đội Nhật Bản, liệu có được không?"

"Đất nước chúng tôi không có quân đội. Thay vào đó là một tổ chức gọi là Lực lượng Tự vệ... Để xem nào, xin ngài đợi một chút."

Tanagami lấy ra một thứ giống như chiếc tấm nhỏ phát sáng và bắt đầu nói chuyện một mình. Có lẽ là một loại ma cụ truyền tin, nhưng nó nhỏ một cách bất thường...

"Hanki-sama, vừa hay ngày mai tại căn cứ Tsuiki của Lực lượng Tự vệ Bờ biển sẽ diễn ra Lễ hội Hàng không. Dù đó chỉ là một sự kiện giao lưu giữa Lực lượng Tự vệ và người dân dành cho công chúng, nhưng nếu ngài đồng ý thì tôi có thể thu xếp."

"Ôi, cảm ơn cậu nhiều nhé, nhờ cả vào cậu đấy."

Hanki có được cơ hội tham quan quân đội Nhật Bản nên tâm trạng rất tốt.

"Có ai khác muốn đến Lễ hội Hàng không ở căn cứ Tsuiki nữa không? Tôi sẽ sắp xếp ghế khách mời."

"Tôi cũng đi."

Yagou giơ tay, rốt cuộc ngày hôm sau, Hanki và Yagou sẽ cùng nhau đến Lễ hội Hàng không.

Ngày hôm sau――

Hanki và Yagou đang ngồi ở hàng ghế khách mời tại Lễ hội Hàng không căn cứ Tsuiki.

(Thú thật, đi trên đường cao tốc làm tôi muốn hoa cả mắt, nhưng cuối cùng cũng được chứng kiến màn trình diễn của những con rồng tại căn cứ Rồng Sắt)

Chẳng mấy chốc, Lễ hội Hàng không chính thức bắt đầu.

Việc người dân thường được vào bên trong căn cứ và tiếp xúc với quân đội là điều không thể tin nổi theo thường thức của Công quốc Kua Toyne. Nhìn thấy lượng người đông đảo tiến vào căn cứ, Hanki bắt đầu nhận ra rằng quân đội của quốc gia này rất được người dân yêu mến.

"Sau đây sẽ là màn bay biểu diễn cơ động của F-15. Xin mời quý vị nhìn về phía bầu trời bên phải. Chiếc F-15 đang bay vào với tốc độ 850 km/h."

!!!!!!!! kö

"Tanagami-dono! Vừa rồi cậu nói 850 km/h sao? Ta có nghe nhầm không đấy?"

Hanki phấn khích cất lời.

"Vâng, loa vừa thông báo tốc độ là 850 km/h."

Tôi nhìn sang bên phải.

Không một tiếng động, vật thể bay đang lao lại gần. Chỉ khi nó đến sát khán đài dành cho khách quý, âm thanh mới bắt đầu rền vang.

"Gần bằng tốc độ âm thanh rồi!!!"

Hanki gầm lên.

Gooooooooooo

Chiếc F-15 bắt đầu bốc đầu bay thẳng lên, dốc đến mức tưởng chừng như thẳng đứng. Phía trên cánh chính, không khí bị xé rách tạo thành những luồng mây trắng, còn ở đầu cánh, dòng khí từ bên dưới cuộn ngược lên trên kéo theo một vệt dải mây trắng xóa.

Tiếng ầm ầm như sấm rền bao trùm không gian, phía sau động cơ lóe lên hai luồng lửa đỏ. Đốt đít động cơ đã kích hoạt.

Chẳng mấy chốc, chiếc phi cơ đã biến mất vào khoảng trời xanh ngắt.

"................................................"

Hanki nghẹn lời, không thốt nên tiếng.

"Xin quý vị hãy nhìn về bầu trời bên trái. Chiếc F-15 khi nãy đã quay trở lại."

"Hả!? Nhanh vậy sao?"

"F-15 sẽ tiếp cận với tốc độ khoảng 600 km/h và thực hiện cú lượn vòng ngay trước mặt quý vị. Trong lúc này, phi công sẽ chịu một lực G rất lớn."

Chiếc F-15 thực hiện một cú ngoặt gắt ngay trước khu vực khán đài.

"Đến mức độ này mà vẫn có thể cơ động được sao..."

Nó lại tiếp tục lao thẳng lên cao.

"Từ tư thế đó mà vẫn có lực nâng khủng khiếp đến vậy ư?"

Hàng loạt phi cơ nhảy múa trên bầu trời, và ngày hội hàng không khép lại bằng màn biểu diễn khí tài nghệ thuật của đội Blue Impulse.

"Này, Tagami-dono, con Thiết Long đó lao nhanh đến rợn người, nhưng rốt cuộc tốc độ tối đa của nó là bao nhiêu?"

"F-15 là tiêm kích chủ lực của nước chúng tôi, tốc độ có thể đạt khoảng Mach 2.5, tức là gấp 2,5 lần tốc độ âm thanh. Khi vượt tốc độ âm thanh sẽ tạo ra sóng xung kích, nên có vẻ chuyến bay hôm nay đã nén xuống còn khoảng 850 km/h."

"..............................................."

Trích nhật ký ngày hôm đó của Hanki:

Những tòa nhà ngập tràn thành phố, những con đường lộ khổng lồ trên không, và hệ thống lưu thông quy mô lớn gọi là đường sắt.

Tôi cảm thấy rùng mình trước một quốc gia mang tên Nhật Bản — nơi có thể tạo ra vô số công trình xây dựng đáng sợ đến nhường này.

Hơn nữa, đây thậm chí còn chẳng phải thủ đô của Nhật Bản, mà chỉ là một thành phố cấp tỉnh. Tôi muốn tìm một từ ngữ vượt trên cả sự kinh ngạc để diễn tả cảm xúc lúc này.

Nhật Bản là một quốc gia quá đỗi trù phú, và họ sở hữu một công nghệ quân sự vô cùng đáng sợ, hoàn toàn tương xứng với quốc lực hùng mạnh đó.

Những con Thiết Long dùng cho chiến đấu có thể bay nhanh gấp 2,5 lần vận tốc âm thanh, lại sở hữu khả năng bốc cao kinh hoàng.

Bán kính tác chiến của chúng vượt quá 1000 km — đúng là một loài quái vật.

Nếu nhìn từ góc độ của họ, loài Wyvern của nước ta chẳng khác nào những mục tiêu đứng yên cho họ tập bắn.

Theo như những gì tôi hỏi được từ người dẫn đường Tagami, Thiết Long còn có thể dùng để tấn công trên biển và hỗ trợ tấn công mặt đất.

Con Thiết Long tiến vào Maihark từng khiến chúng ta khiếp sợ, nhưng thực lực của họ hoàn toàn không dừng lại ở đó.

Nếu là loại Thiết Long chuyên dụng cho chiến đấu, nó có thể bắn rơi con Thiết Long ở Maihark trong chớp mắt. Nói cách khác, việc chúng xuất hiện ở Maihark thực sự chỉ là một hoạt động tuần tra đúng như họ nói.

Bằng mọi giá phải xây dựng mối quan hệ hữu nghị với họ.

Xoay lưng biến họ thành kẻ thù còn đáng sợ hơn nhiều so với việc đối đầu với những cường quốc trong vùng văn minh.

Tuyệt đối không được cản đường hay gây thù chuốc oán với họ.

Tại khách sạn,

"Này, Yagou-dono."

"Có chuyện gì vậy ạ?"

"Ngài nghĩ sao về Nhật Bản?"

"Có thể gói gọn trong một từ: trù phú. Trù phú đến mức đáng kinh ngạc... Bên trong khách sạn, nhiệt độ luôn được giữ ở mức ổn định. Để sưởi ấm cho một tòa nhà lớn thế này thì cần bao nhiêu năng lượng cơ chứ... Mà không phải họ chỉ đặc biệt làm ấm chỗ này vì có sứ đoàn nước ngoài đến, mà gần như toàn bộ các tòa nhà đang tồn tại ở đây đều được điều hòa không khí.

Lại có cả thứ máy móc chỉ cần vặn nhẹ một cái là nước nóng chảy ra. Chẳng cần tốn công nhóm lửa cũng có thể ngâm mình trong nước ấm. Nhà vệ sinh thì được giữ gìn vô cùng sạch sẽ.

Bước ra ngoài đường lại có những chiếc máy bán hàng tự động không người coi, bán nước trái cây ướp lạnh, có nơi còn bán cả rượu.

Những cửa hàng mở cửa xuyên đêm luôn có sẵn những mặt hàng chất lượng cao.

Tại các khu bán thực phẩm, đồ ăn tươi sống lúc nào cũng ngập tràn.

Ban đêm thành phố rực rỡ ánh đèn, đi dạo chẳng cần mang theo đuốc, trị an lại tốt đến kinh ngạc.

Toàn bộ mức sống của họ so với nước ta cứ như ở một chiều không gian khác. Dù vô cùng cay đắng nhưng tôi phải thừa nhận sự chênh lệch quá lớn về quốc lực.

Và thành thực mà nói, hội thao hàng không đã làm tôi chấn động.

Tôi cảm thấy như mình vừa bị giội một gáo nước lạnh bởi sự chênh lệch sức mạnh tuyệt đối.

Tôi nghĩ Nhật Bản là đất nước tuyệt đối không thể trở thành kẻ thù."

"Quả nhiên ngài cũng có cùng suy nghĩ... Trước mặt những con Thiết Long chiến đấu đó, tôi nghĩ chiến thuật không chiến của Wyvern hoàn toàn vô dụng. Ngày mai chúng ta sẽ khởi hành đến thủ đô. Nhật Bản thực sự không tốt cho thót tim đâu."

"Còn tôi thì lại thấy vô cùng hồi hộp và hào hứng đấy. Một quốc gia như thế này đột ngột xuất hiện ở ngay gần chúng ta, sở hữu một nền văn minh cao cấp hơn hẳn những kẻ trong vùng văn minh vốn luôn coi thường người khác. Và quốc gia đầu tiên tiếp xúc với họ lại chính là nước ta... Nếu họ không có bản tính xưng hùng xưng bá, thì đây quả là một vận may lớn."

Yagou và Hanki đã trò chuyện cùng nhau cho tới tận đêm muộn.

Ngày hôm sau ――――

Một buổi sáng mát mẻ, mây vờn trên cao, không khí trong lành nhìn xa vạn dặm.

Trời quang mây tạnh ――――

Không chịu ảnh hưởng bởi bụi mịn PM2.5 từ Trung Quốc bay sang, bầu trời Nhật Bản suốt nhiều ngày qua luôn giữ được vẻ trong trẻo.

Một người đàn ông mặc bộ suit lịch lãm xuất hiện trước mặt đoàn sứ thần.

"Chào buổi sáng mọi người. Đêm qua mọi người ngủ có ngon giấc không?"

Tagami cất lời chào đoàn sứ thần đang tập hợp.

"Hôm nay, sau khi ăn sáng, vào lúc 10 giờ 00 phút sáng sẽ có buổi phổ biến về lịch trình tại Tokyo, 11 giờ 30 phút chúng ta sẽ rời khách sạn, và 12 giờ 00 phút sẽ lên chuyến tàu Shinkansen từ Hakata đi Tokyo.

Đến 17 giờ 04 phút tàu sẽ cập bến ga Tokyo, sau đó..."

Lời giải thích vẫn tiếp tục.

Điều tôi cảm nhận rõ nhất khi đến Nhật Bản là khái niệm thời gian của họ vô cùng rõ ràng.

Những cỗ máy tinh vi gọi là đồng hồ đeo tay đã được phát phát cho đoàn sứ thần.

Có thể đo đếm thời gian tới từng giây mà lại dễ dàng mang theo bên mình, điều này đồng nghĩa với việc trong quân sự, họ có thể phát động những cuộc tấn công đồng loạt mà không hề có độ trễ.

Xét về khía cạnh vận dụng quân đội hiệu quả, đây quả là một điều kinh hoàng.

Đáng kinh ngạc hơn nữa, chiếc đồng hồ vừa được phát cho họ nghe đâu gọi là "đồng hồ năng lượng mặt trời cảm ứng sóng vô tuyến",

nó sẽ chạy vĩnh cửu chừng nào còn ánh sáng, và sai số chỉ là một giây sau mười vạn năm.

Chẳng biết phải dùng từ ngữ gì để mô tả nữa.

"Ngài Tagami, tôi nghe nói Hakata và Tokyo cách nhau hơn 1000km..."

"Vâng, đúng vậy."

"Tôi có nghe giải thích rằng thứ gọi là Tàu siêu tốc mà chúng ta đi hôm nay là loại phương tiện chạy trên mặt đất với tốc độ rất cao."

Yagou tiếp tục câu chuyện.

"Cái mốc đến lúc 17 giờ 04 phút nghĩa là sao? Nó có thể đến chính xác từng phút như thế sao?"

"Vâng, trừ khi có thiên tai hoặc tai nạn, tàu sẽ đến đúng giờ."

...Xem ra, quả thực không thể dùng hiểu biết của chúng ta để đong đếm Nhật Bản được.

"Tôi hiểu rồi. Cảm ơn ngài."

"Không có gì đâu."

Tagami mỉm cười rạng rỡ.

Kíiiiiiii... Bốm!!!!!!!!!!!!!!!!

Một tiếng động lớn do các vật thể va chạm mạnh vào nhau vang lên, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra vậy?

Yagou nhìn ra bên ngoài.

Một người phụ nữ máu chảy đầm đìa trên đầu đang ngồi bệt xuống, ngay bên cạnh là chiếc xe lạ kỳ sơn màu vàng đang dừng lại.

"Lại là tai nạn do xe taxi gây ra à."

Tagami buông một câu đầy vẻ chán nản.

Đó chính là khoảnh khắc xảy ra vụ tai nạn do taxi gây ra, thứ được đồn là chiếm tới một nửa số vụ tai nạn ở thành phố Fukuoka.

Người phụ nữ gặp nạn gục đầu xuống vô lực.

"Nguy rồi! Phải mau chóng chữa trị thôi!!!"

Yagou định lao ra ngoài.

"Xin hãy dừng lại, ngài Yagou, xe cứu thương sẽ đến ngay thôi, không sao đâu."

Yagou gạt phắt sự ngăn cản của Tagami, lao ra khỏi khách sạn và chạy vội đến bên người phụ nữ đang ngồi bệt dưới đất.

Tagami ở vị thế của mình không thể để sứ đoàn nước ngoài đi chữa trị cho người bị thương được.

Người phụ nữ rũ rượi, từ vết thương hở trên đầu, máu phun ra từng dòng dữ dội theo từng nhịp đập.

"Không ổn rồi... ,.vmtaiba,eo.,b,a;wsoe4igamoiseo"

Yagou bắt đầu xướng lên câu chú gì đó, đôi bàn tay gã tỏa ra ánh sáng nhạt.

"!!!!!!!!!! V... Vết thương!!"

Vết thương trên đầu người phụ nữ lành lại trông thấy ngay trước mắt.

Xung quanh đã có một đám đông tụ tập lại.

"Th... Thật tuyệt vời!!! Thấy chưa!? Vừa rồi ấy"

"Thấy rồi!! Người đó vừa đọc cái gì đó là vết thương liền lại ngay!!"

"Kh... Không thể tin được. Giống như phép thuật vậy!!"

Ai đó gào lên.

"? Là phép thuật mà, có gì lạ đâu?"

Ồồồồồồồồồồồốốốốốố

Trước câu trả lời bâng quơ ấy, đám đông xung quanh bùng nổ. Yagou ngơ ngác. Không gian xung quanh chìm trong tiếng xôn xao.

Trên chuyến tàu siêu tốc

"Chà chà, tôi kinh ngạc thật đấy. Tuy trong tài liệu có ghi, nhưng được tận mắt chứng kiến phép thuật thế này... Chà chà, tuyệt vời quá."

Tagami khen ngợi hết lời.

"Ở Nhật Bản, phép thuật trị thương là hiếm lắm sao?"

Yagou được khen thì không hề thấy khó chịu. Từ nãy đến giờ gã toàn đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, đây là lần đầu tiên gã làm cho người Nhật phải kinh ngạc, trong lòng không khỏi có chút tự hào muốn khoe khoang.

"Không, chẳng riêng gì trị thương, vốn dĩ ở Nhật Bản hoàn toàn không có thứ gọi là phép thuật."

"Hả!!!!!!!!!"

Trước câu nói thản nhiên của Tagami, tất cả mọi người trong sứ đoàn đồng thanh thốt lên kinh ngạc.

"N... Nhưng mà, việc truyền tin giữa máy bay đó và mặt đất, nếu không phải là phép thuật truyền tin thì là cái gì chứ?"

Hanki lên tiếng hỏi.

"Cái đó sử dụng sóng điện từ. ...Nói sao nhỉ, có thể trước đây tôi đã giải thích một lần rồi, sự phát triển của Nhật Bản tất cả đều nhờ vào khoa học."

"Tất cả là khoa học?"

"Vâng, Nhật Bản đuổi theo vật lý... tức là quy luật của vật chất đến cùng. Nhờ đó, thông qua những thứ được tạo ra, Nhật Bản mới duy trì được đất nước."

Đối với sứ đoàn, đó là khoảnh khắc một phát ngôn tầm cỡ bí mật quốc gia được thốt ra một cách nhẹ nhàng.

Nếu Nhật Bản không có phép thuật, chúng ta có thể xuất khẩu kỹ thuật phép thuật của nước mình với những điều kiện có lợi.

Chẳng hạn như mở các phòng phẫu thuật đơn giản để chữa trị các vết thương nhỏ hay chứng mỏi vai, hoặc đáp ứng nhu cầu ở các khoa cấp cứu tai nạn như lần này.

Việc hồi phục vết thương tạm thời thì phép thuật có hiệu quả vô cùng to lớn.

Ngoài ra, còn có thể mở trường dạy phép thuật để thu tiền học phí nữa.

Trong việc phát triển Công quốc Quatoyne, việc Nhật Bản chỉ dựa vào khoa học là một phát hiện quan trọng.

Để sở hữu một lượng lớn pháp sư cá nhân đủ dùng cho chiến đấu vốn dĩ gặp vấn đề về tố chất, kỹ thuật phép thuật và tài nguyên nhân lực quyết định tất cả, nhưng nếu là "khoa học" mà Nhật Bản nói, chỉ cần biết được quy luật là có thể tạo ra được, thì chúng ta cũng có thể bắt chước ở một mức độ nào đó. Nói cách khác, có thể nâng cao giá trị cơ bản của "quốc lực".

"Ngài Tagami, liệu có thể xuất khẩu kỹ thuật quy luật của vật chất, tức là vật lý, cho chúng tôi được không?"

"Nước chúng tôi gần đây đã ban hành một đạo luật gọi là Luật phòng chống rò rỉ kỹ thuật thế giới mới. Việc xuất khẩu các kỹ thuật cốt lõi bị cấm nên tôi e là khó, nhưng nếu chỉ là lý thuyết vật lý thì ở nhà sách loanh quanh đây có bán đấy. Có điều công việc dịch thuật hoàn toàn chưa tiến triển, nên việc dịch sang ngôn ngữ của các vị e là sẽ rất khó khăn."

Thế giới này có vô số điều kỳ lạ, ngay cả về ngôn ngữ, tuy nói chuyện thì hiểu nhau nhưng khi viết thành chữ thì lại là ngôn ngữ và ngữ pháp hoàn toàn khác. Nhật Bản chỉ mới chuyển dịch sang thế giới này chưa lâu, lại thêm hiện tại với bất kỳ quốc gia nào cũng chỉ dừng lại ở mức gửi sứ đoàn chứ chưa có quan hệ ngoại giao, nên dù công việc dịch thuật đang được gấp rút tiến hành trên nhiều lĩnh vực nhưng vẫn vô cùng gian gian gian khổ.

Yagou quyết tâm trong lòng rằng sẽ mang về càng nhiều sách vật lý, khoa học, hóa học càng tốt.

Con tàu siêu tốc vẫn lăn bánh suôn sẻ.

"Ngài Hanki, dù sao thì tàu siêu tốc này nhanh thật đấy."

"Đúng vậy nha, chạy với tốc độ thế này mà bên trong hầu như không rung lắc, thật là thoải mái. Tuy nhiên, chạy với tốc độ này thì đáng sợ tai nạn thật đấy."

"Nghe nói tàu siêu tốc từ khi bắt đầu hoạt động đến nay chưa từng có ai thiệt mạng do tai nạn cả. Đó là phương tiện an toàn nhất Nhật Bản đấy."

"Ừm, không thể tin nổi. Dù nghe vậy nhưng ta vẫn thấy bất an lắm."

Trong khi đang trò chuyện vậy đó, tàu Shinkansen tiếp tục tiến lên. Trích một phần từ nhật ký Yagou: Bỏ qua nhiều thành phố lớn, chúng tôi đã đến thủ đô Tokyo của Nhật Bản bằng tàu Shinkansen. Ngay cả những thành phố nhỏ trên đường đi đến Tokyo, quy mô của chúng cũng vượt trội xa các thủ đô của các cường quốc văn minh. Nhưng Tokyo lại ở một chiều khác hoàn toàn. Everything moved precisely, the population was huge, and the buildings were all sky-scraping. Những công trình thực sự tồn tại cao hơn cả núi Eiji nổi tiếng của nước ta (cao 539m so với mực nước biển). Tôi, đại diện đoàn sứ giả, được gửi tới quốc gia có quốc lực để tạo ra một khu công trình khổng lồ như vậy, và sẽ tham gia cuộc họp thực tế vào ngày mai. Tôi định nỗ lực tối đa vì lợi ích quốc gia của đất nước mình. May thay khi được chứng kiến một khoảnh khắc lịch sử như vậy. Ngày hôm sau―――――――― Nhật Bản, cuộc họp thực tế với Kwatoine. Cuộc họp bắt đầu. Một người gầy, đeo kính, bắt đầu nói với đoàn sứ giả Kwatoine. "Tôi là Nichimura từ Bộ Nông nghiệp, Lâm nghiệp và Thủy sản. Nói thẳng vào vấn đề, chúng tôi hiện đang cần thực phẩm. Các mặt hàng cần thiết là..." Các loại thực phẩm cần thiết được liệt kê, nhưng điều đáng kinh surprise là con số lượng. "Tổng khối lượng hàng năm là 55 triệu tấn!?" "Vâng, tôi nghe nói nước quý vị là một quốc gia nông nghiệp phát triển, tỷ lệ tự cấp thực phẩm vượt trội 100%. Dù vậy, tôi không nghĩ nước chỉ một mình có thể xuất khẩu một lượng lớn như thế này, nhưng tôi muốn biết bao nhiêu trong số đó là có thể xuất khẩu được. Chắc chắn không yêu cầu trả lời ngay lập tức, nhưng chúng tôi không có nhiều thời gian. Truthfully, chúng tôi muốn biết càng sớm càng tốt." Yagou, người đang đọc tài liệu, bắt đầu nói. "Nguồn tài nguyên thủy sản thì khó, và tôi không hiểu nhiều về hạt cà phê này, nhưng ngoài ra, chỉ cần về số lượng, chúng ta có thể đảm bảo được. Chắc chắn cần có sự phép của quốc gia, nhưng chỉ..." "Nhưng?" "Chúng tôi không có phương tiện để vận chuyển một lượng lớn như vậy đến nước quýị. Có một khu vực sản xuất lúa mạch lớn ở nội địa, nhưng không có hạ tầng để vận chuyển từ đó đến cảng. Ngay cả khi có thể vận chuyển đến cảng, chúng tôi cũng thiếu nhân viên để xếp dỡ, và hơn hết, chúng tôi không có tàu." "Vậy nếu giải quyết vấn đề đó, các vị có thể xuất khẩu thực phẩm phải không?" "Cần phải xác nhận với chính phủ mẹ, nhưng tôi nghĩ có thể." Các thành viên phía Nhật Bản bắt đầu ồn ào. Chẳng lẽ, họ đã thấy một khả năng giải quyết cuộc khủng hoảng thực phẩm của Nhật Bản ngay lập tức? Một người đàn ông lịch lãm, đầu trắng white, đeo kính bắt đầu nói. "Ichimaejima từ Bộ ngoại giao. Nếu Kwatoine không việc gì, chúng tôi sẽ tài trợ kinh phí để tăng cường cảng, xây dựng hạ tầng và đường sắt đến khu vực sản xuất lúa mạch trong nước Kwatoine qua chương trình hỗ trợ phát triển chính phủ của chúng tôi, vậy các vị thấy sao?"!!!!!!!!!!!!!!! Đoàn sứ giả Kwatoine ồn ào. Trong một quốc gia Kwatoine, nơi nước và thực phẩm được cho là miễn phí, việc xuất khẩu thực phẩm sẽ làm quốc gia giàu có lên, và Nhật Bản lại sẵn sàng chi trả cho việc xây dựng hạ tầng cảng và đường sắt. Có điều kiện tốt như thế này sao? Cuối cuộc họp kết thúc tốt đẹp. 10 ngày sau------------------ Các điều kiện đồng ý giữa Nhật Bản và Kwatoine: - Kwatoine sẽ xuất khẩu thực phẩm cần thiết cho Nhật Bản. - Nhật Bản sẽ mở rộng cảng Mainaku và xây dựng hạ tầng từ cảng đó đến khu vực sản xuất lúa mạch, bằng nguồn vốn của Nhật Bản. - Nhật Bản và Kwatoine sẽ tiếp tục đàm phán để thiết lập quan hệ ngoại giao. - Xây dựng tỷ giá hối swap một cách khẩn cấp. - Nhật Bản sẽ xây dựng hạ tầng nội bộ (điện, nước, gas) tại Kwatoine trong 1 năm tới như phần trả giá cho việc mua một lump-sum thực phẩm. Sau đó, sẽ có các bước tương ứng dựa trên giá trị thực phẩm theo tỷ giá. - Nhật Bản và Kwatoine sẽ tiếp tục đàm phán về một điều ước không xâm lược. Đối với đoàn sứ giả, đây là một điều kiện cực kỳ tốt, giúp họ xây dựng một mối quan hệ tốt đẹp với Nhật Bản. Nhật Bản và Kwatoine sẽ xây dựng một mối quan hệ bạn bè không thể cắt đứt, trở thành một cộng đồng số phận, và cùng nhau đối mặt với dòng chảy của thế giới này.

Truyện liên quan

Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không! Hoàn thành Hàn Quốc

Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!

Web Novel 18+
Cập nhật: 3 ngày trước

Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...

374 1.2k
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ Hoàn thành Hàn Quốc

Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ

Web Novel 21+
Cập nhật: 2 ngày trước

Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...

278 947
Chuyện Gì Đã Xảy Ra Với Vị Bạo Chúa Sau Khi Vị Hoàng Hậu Mang Thai Bỏ Đi Hoàn thành Hàn Quốc

Chuyện Gì Đã Xảy Ra Với Vị Bạo Chúa Sau Khi Vị Hoàng Hậu Mang Thai Bỏ Đi

Web Novel
Cập nhật: 1 ngày trước

Tóm tắt. Nàng đã tự dâng mình cho kẻ thù để cứu lấy đất nước.

301 908
Mồi Săn (Lee Seohan) Hoàn thành Hàn Quốc

Mồi Săn (Lee Seohan)

Web Novel Lee Seohan
Cập nhật: 1 ngày trước

Tóm tắt. “Thật khủng khiếp. Người chồng này và cuộc hôn nhân này.”.

204 902
Bị Ràng Buộc Bởi Một Bản Hợp Đồng Tàn Nhẫn Hoàn thành Hàn Quốc

Bị Ràng Buộc Bởi Một Bản Hợp Đồng Tàn Nhẫn

Web Novel
Cập nhật: 1 ngày trước

Tóm tắt. **Tóm tắt nội dung**. "Tôi sẽ khiến em chẳng còn trí óc đâu mà nghĩ đến ai khác ...

181 820
Tôi Đã Từ Bỏ Nam Chính Kẻ Đã Ngoại Tình Với Nữ Phụ Phản Diện. Đang ra Hàn Quốc

Tôi Đã Từ Bỏ Nam Chính Kẻ Đã Ngoại Tình Với Nữ Phụ Phản Diện.

Web Novel
Cập nhật: 20 giờ trước

Tóm tắt. Bạn trai tôi đã chọi một viên gạch vào đầu tôi.

238 752