Tôi Nhận Công Việc Làm Đồ Chơi Cho Ma Vương - Chương 100

"Kẻ khốn đó phải trả giá vì đã đẩy em vào nguy hiểm. Nó sẽ chẳng bao giờ bay được nữa. Và nó sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt em hay ta thêm một lần nào nữa… Bonita."

Bonita lao về phía Teshiel, giật phăng áo ngoài rồi cởi phăng cúc áo sơ mi của anh. Đôi bàn tay cô cuống cuồng tìm kiếm trên cơ thể anh, chỉ đến khi xác nhận anh không có vết thương nào, mắt cô mới đong đầy giọt lệ. Siết chặt nắm tay, cô bắt đầu dồn lực đấm vào ngực Teshiel.

"Em đã bao giờ bảo anh đi trả thù chưa?"

Anh bật cười, chịu đựng những cú đấm của Bonita mà chẳng hề kháng cự.

"Em lo lắng sao? Em nghĩ ta sẽ thua một con rồng ư?"

"Lần trước anh trở về người đầy máu."

"Vậy là em lo cho ta thật. Thế nên ta mới không nói gì. Ta không muốn em phải bận tâm vô ích."

Dù nói vậy, một nụ cười vẫn nhếch lên trên môi Teshiel, lòng tràn đầy hài lòng vì biết cô lo lắng cho mình. Anh chộp lấy cổ tay nhỏ bé của cô ngay giữa không trung và hôn cô qua lớp khăn che mặt. Bờ môi anh, ấm áp và vững chãi, ép sát vào lớp ren đen mỏng manh đủ để nhìn thấu.

Chẳng mấy chốc, lưng Bonita đã ép chặt vào bức tường nơi góc phòng, bị giam hãm không còn đường lui. Teshiel kéo lớp khăn che mặt của cô ra, để lộ đôi mắt nâu mềm mại đầm đìa nước mắt chưa rơi, dang chớp mắt nhìn anh với sự hờn dỗi.

"…Em ghét anh. Nếu biết em lo lắng, anh đã không nên làm điều đó. Đã vậy anh còn chẳng buồn nói cho em biết mình đi đâu…."

"Ta xin lỗi. Ta sẽ không làm vậy nữa, được chứ? Bonita."

Teshiel nhẹ nhàng nâng cằm cô, chiếm lấy bờ môi đang hờn dỗi, nuốt chửng cái bĩu môi nũng nịu ấy. Cơn nóng từ lưỡi anh lập tức làm tan chảy mọi sự phản kháng của cô.

"Thế mà vừa thấy chồng về nhà, em đã vội cởi đồ ta ra rồi sao?"

Bàn tay anh vuốt ve qua lớp áo đen của cô, nắn bóp vòm ngực đầy đặn. Khi ngón tay cái của anh lướt qua đỉnh ngực nhạy cảm, cô có thể cảm nhận đầu ngực mình cứng đờ lại. Việc mang thai khiến cô trở nên nhạy cảm quá mức, chỉ một chạm nhẹ cũng khiến Bonita thốt ra tiếng thở dốc khe khẽ, cắn chặt môi.

"Ngực em lại to ra rồi này, Bonita."

"Ah… ah, không…"

Teshiel nhẹ nhàng xoa bóp đôi gò bồng đảo của cô bằng cả hai tay. Kể từ khi khuôn ngực vốn đã nảy nở của cô ngày càng trướng lên, anh vẫn luôn xoa bóp cho cô mỗi ngày vài lần. Cảm giác đau nhức âm ỉ chậm rãi dịu đi dưới bàn tay quen thuộc của anh, thay thế bằng một làn sóng khoái cảm. Khi Bonita rên nhẹ, gương mặt đỏ bừng, bàn tay lớn của anh trượt xuống, lướt qua vùng bụng đã hơi nhô lên rồi siết lấy hông cô.

"Dù em có mặc bộ đồ này thì cũng chẳng che giấu nổi cơ thể quyến rũ này đâu."

Teshiel đặt cô nằm xuống chiếc ghế dài, kéo nhiều lớp váy và tùng váy lên cùng một lúc. Cặp đùi trắng ngần hiện ra dưới lớp váy đen đẹp đến mê hồn. Anh xé toạc chiếc quần lót mỏng manh, kéo theo một vệt mật ngọt tình tứ đứt đoạn giữa hai chân cô. Teshiel nhìn Bonita đang phơi bày toàn bộ nửa thân dưới mà không cần cởi một chiếc cúc áo nào, trầm giọng thì thầm như thể tự nói với chính mình.

"Ta không ngờ trang phục màu đen lại khiêu khích đến thế này."

Khi những ngón tay thô ráp của anh tách mở từng lớp nếp gấp và mẫn cảm xoa nắn, một tiếng rên cùng hương thơm ngào ngạt bộc phát từ Bonita. Đôi mắt khép hờ, Teshiel vục mũi vào gáy cô, trượt những ngón tay vào lối vào ướt át. Nơi chật hẹp run rẩy của cô như muốn nuốt chửng lấy ngón tay anh. Bonita ôm lấy cổ anh, đung đưa hông theo từng nhịp chuyển động của bàn tay anh.

Anh biết chính xác phải chạm vào đâu và chạm như thế nào để Bonita đạt được khoái cảm tột cùng. Thế nhưng, anh lại tránh những điểm sâu nhất, chỉ trêu đùa bên ngoài, khiến cô rơi vào tuyệt vọng mà khẩn khoản van xin.

"Ah, T-Teshiel…! Linh mục, ông ấy nói bây giờ ổn rồi mà, ah… xin anh đấy."

"Không được, Bonita. Chuyện đó thì không."

Teshiel cũng chẳng muốn gì hơn là được lấp đầy và cuồng nhiệt va chạm bên trong cô, nhưng điều đó là không thể. Anh không thể mạo hiểm đâm "vũ khí" của mình vào một cách vô trách nhiệm rồi làm hại đến đứa trẻ đang lớn lên trong bụng cô. Anh biết nếu có chuyện gì xảy ra với con họ, Bonita sẽ là người đau khổ nhất.

Như thường lệ, Teshiel định bụng hôm nay cũng chỉ dùng tay. Kể từ khi biết Bonita mang thai, anh luôn tự kiềm chế bản thân. Những ngày không thể nhẫn nại thêm, anh sẽ xé rách chiếc váy đen của cô, tách rộng hai chân cô ra, rồi kết thúc bằng việc tự mẫn cảm vật nóng hổi của mình trước khi giải phóng lên cơ thể cô. Anh sẽ tự thì thầm rằng ngay khi đứa trẻ ra đời, anh sẽ không bao giờ để cô được yên nữa.

Nhưng Teshiel không nhận ra—Bonita cũng bứt rứt chẳng kém gì anh.

"Sao anh cứ nói không chứ? Cả linh mục lẫn bác sĩ đều nói không sao mà… Ah, ahh…! Chỉ cần anh không vào quá sâu…!"

"Họ đâu có biết kích thước của ta thế nào."

"Vậy thì một chút thôi… một chút thôi, làm ơn."

Bonita bắt đầu cọ sát hông, ép chặt nơi tư mật vào lòng bàn tay anh, đồng thời chậm rãi cởi từng chiếc cúc trên chiếc cổ áo cao. Dần dần, làn da trắng ngần đầy mê hoặc ẩn sau lớp vải đen được hé lộ.

"K-Không được. Ta đã bảo là không mà."

Dù nói vậy, Teshiel lại không thể rời mắt khỏi những ngón tay thon nhỏ của Bonita đang cởi cúc áo và phần thịt da trần trụi lấp ló qua lớp vải. Bonita cố tình ưỡn ngực về phía trước khi ngồi dậy, thu hút ánh nhìn của anh vào đôi gò bồng đảo căng tròn, đỉnh ngực sẫm màu đang dựng đứng và run rẩy theo từng cử động.

"Không sao đâu mà. Thật đấy. Đã mấy tháng rồi chúng ta chưa làm đàng hoàng rồi? Em không chịu nổi nữa đâu."

"Người phải… chịu đựng… là ta mới đúng… Bo-Bonita."

Bonita đã cởi hết cúc áo và giờ chuyển sang tháo khóa thắt lưng của anh. Vật to lớn, hằn gân gót của anh bật ra ngoài, như thể chỉ chờ chực được giải phóng. Khi Teshiel theo bản năng tựa lưng ra sau, Bonita liền dùng hai tay ôm lấy nó. Dù dùng cả hai tay, cô vẫn không thể nắm trọn chiều dài đồ sộ ấy, và một giọt dịch trong suốt đã đọng lại nơi đầu nấc. Bonita ghé sát vào, lướt đầu lưỡi qua đầu nấc rồi ngước nhìn anh.

"Anh đã khiến em quen với những chuyện như thế này…"

"Ugh…"

"Em vẫn chưa tha thứ cho anh đâu. Nếu anh không đưa vào, em sẽ còn ghét anh mãi."

Cuối cùng, Teshiel đành đầu hàng. Làm sao anh có thể thắng nổi Bonita cơ chứ? Anh cẩn thận nâng phần thân trên của cô lên, nhẹ nhàng đặt cô nằm trở lại chiếc ghế dài, đẩy hai đùi cô tách rộng ra. Giống như lần đầu tiên tiến vào cô, anh giữ chặt lấy chiều dài của mình, chỉ để lộ khoảng một nửa, quyết tâm không đi quá sâu.

Lần này, đôi mắt Bonita không còn tràn ngập sự sợ hãi hay khiếp đảm như trước nữa. Nơi đó chỉ còn lại sự ngất ngây, niềm hạnh phúc và tình yêu cuồng nhiệt dành cho Teshiel.

Truyện liên quan

Không Có Đàn Ông Nào Trong Trắng! Cứ Thử Mười Lần Đi! Hoàn thành Hàn Quốc

Không Có Đàn Ông Nào Trong Trắng! Cứ Thử Mười Lần Đi!

Web Novel R19
Cập nhật: 3 giờ trước

Tóm tắt. Năm năm kể từ khi được triệu hồi đến thế giới khác, Seo-ah bằng cách nào đó đã ...

42 30
Bị Kẹt Trong Phòng Kín Cùng Công Tước Tuyệt Mỹ Đang ra Hàn Quốc

Bị Kẹt Trong Phòng Kín Cùng Công Tước Tuyệt Mỹ

Web Novel R19
Cập nhật: 8 giờ trước

Tóm tắt. Sau khi kết thúc một ngày bình thường và chìm vào giấc ngủ, cô tỉnh dậy và thấy ...

35 24
Cinderella Là… Nam Chính? Hoàn thành Hàn Quốc

Cinderella Là… Nam Chính?

Web Novel R19
Cập nhật: 1 ngày trước

Tóm tắt. Cô xuyên thành một nhân vật ở đâu đó….

61 126
Chàng Người Cá Nhỏ Đòi Chân Từ Mụ Phù Thủy Biển Hoàn thành Hàn Quốc

Chàng Người Cá Nhỏ Đòi Chân Từ Mụ Phù Thủy Biển

Web Novel R19
Cập nhật: 1 ngày trước

Tóm tắt. Khi còn nhỏ, Iko bị ném xuống biển vì mang dòng máu phù thủy.

50 48
Có Ai Đó (Bất Kỳ Ai!) Làm Ơn Tắt Cài Đặt Kỹ Năng Tự Động Được Không?! Hoàn thành Hàn Quốc

Có Ai Đó (Bất Kỳ Ai!) Làm Ơn Tắt Cài Đặt Kỹ Năng Tự Động Được Không?!

Web Novel R19
Cập nhật: 3 ngày trước

Tóm tắt. Nancy, một chủ tiệm bình thường, liều lĩnh thử vận may mà chẳng hề kỳ vọng gì, và ...

105 257
Cáo Nhỏ Bông Xù Chỉ Cắn Mỗi Kẻ Phản Diện Điên Rồng Hoàn thành Hàn Quốc

Cáo Nhỏ Bông Xù Chỉ Cắn Mỗi Kẻ Phản Diện Điên Rồng

Web Novel
Cập nhật: 3 ngày trước

Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và phát hiện mình đã biến thành một con cáo con mềm mại như bông ...

125 720